Tôi Không Thích Bị Đau Nên Muốn Dồn Hết Điểm Vào Phòng Thủ. - Chuyên phòng thủ và thám hiểm sa mạc.
Rừng lần này có quy mô nhỏ hơn so với những nơi trước đây.
Ô, ra khỏi rồi kìa!
Oa…… là sa mạc.
Trải trước mắt hai người là một sa mạc rộng lớn.
Bốn bề chỉ toàn cát, thỉnh thoảng mới thấy lác đác vài cây xương rồng.
Không một bóng người chơi.
Chúng ta thử đi xem sao nhé?
Ừ nhỉ.
Hai người bước chân vào lòng sa mạc.
Được cái không bị khát nước thì thật là may.
Đúng vậy chứ không thì sao mà thám hiểm nổi.
Triệu chứng mất nước không tồn tại trong trò chơi này.
Cũng chẳng có chuyện bị sát thương do nhiệt độ chỉ vì đây là sa mạc.
Vì chân bị cát lún giữ lại nên việc thám hiểm không thể gọi là thoải mái, nhưng hai người vẫn vượt qua những cồn cát để tiến bước vững vàng về phía trước.
Chẳng có gì sất ấy.
Nhìn là biết mà.
Vì có rất nhiều cồn cát lớn nên biết đâu sau khi vượt qua lại có thứ gì đó thì sao.
Tạm cứ tiến lên đã nào.
Ừ nhỉ.
Oboro và Syrup đều không được gọi ra.
Đầu tiên, dù Syrup đã từng được gọi ra một lần nhưng nó chẳng thể leo nổi cồn cát cho ra hồn.
Đó là bởi nó đã bị dòng cát sạt lở giữa chừng cuốn trôi đi mất.
Thấy bộ lông của Oboro dính đầy cát, Sally đã thu con bé lại.
Theo lời Sally thì cô cảm thấy có lỗi quá.
Rồi khi đã vượt qua mười mấy ngọn cồn cát, cuối cùng hai người cũng nhìn thấy một ốc đảo ở đằng xa.
Cuối cùng cũng tìm thấy rồi!
Đi nhanh thôi nào!
Giữa khung cảnh toàn cát là cát, mảng màu xanh ấy hiện lên rực rỡ và tươi tắn.
Hai người nhẹ bước hướng về phía ốc đảo.
Sao nào? Trông có vẻ nối với hầm ngục không?
Chúng ta chia nhau ra xem xét từng ngóc ngách đi. Đâu có lớn lắm đâu nên xong ngay ấy mà.
Hai người rảo bước lục soát từ xó này đến góc nọ, để rồi chỉ nhận ra rằng chẳng có cái quái gì ở ốc đảo này cả.
Hừm…… chẳng có gì sất.
Tiếc thật nhưng có vẻ là vậy đấy.
Cậu muốn nghỉ ngơi một chút rồi đi tiếp không?
Ừ, thế đi. Tớ cũng thấy mệt phờ ra rồi đây này.
Sally vươn vai một cái thật dài.
Cả Sally lẫn Maple hôm nay đều đã chiến đấu trong một khoảng thời gian dài rồi.
Việc cảm thấy mệt mỏi cũng là điều dễ hiểu.
Maple nằm dài ra đất, mệt mỏi đảo mắt nhìn xung quanh.
Ưm…… hử? Sally! Có ai đang đến kìa!
Maple chồm dậy, giương khiên lớn lên thủ thế.
Sally cũng phản ứng lại tiếng gọi ấy, cô rút dao găm ra và chăm chú nhìn người chơi đang tiến về phía này.
Ôi chao…… có khách quen à. Lại còn là Maple nữa chứ…… Đúng là mình vận hạn kém thật.
Người vừa xuất hiện là một phụ nữ mặc trang phục truyền thống.
Phần thân trên là chiếc áo kimono màu hoa anh đào.
Đi cùng với đó là chiếc quần hakama màu tím.
Và điểm đặc trưng có thể nhận thấy ngay từ cái nhìn đầu tiên là cô ấy trang bị một thanh kiếm.
Người đó là hạng sáu trong sự kiện lần trước đấy.
Eh!? Thật á?
Tớ tìm hiểu kỹ lắm nên mấy chuyện đó thì tớ biết chứ.
À này, xin lỗi vì cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người nhưng…… nếu được thì mong các vị tha cho tôi.
Xem ra người phụ nữ này không có ý định chiến đấu.
Dù không biết dụng ý thực sự bên trong là gì.
………Nếu bọn tớ bảo là không thì sao nào?
Đến lúc đó thì…… đành chịu vậy. Tôi sẽ lôi theo một trong hai người làm bạn đồng hành vậy ngầm.
Người phụ nữ nói là một trong hai, nhưng ánh mắt cô ấy lại dồn trọn vào Sally.
Maple đã vào tư thế sẵn sàng chuyển sang tấn công hoặc phòng thủ bất cứ lúc nào.
Nếu vậy thì tụi tớ, bên nào giữ lại được người sống sót là hốt trọn huy chương, sẽ có lợi hơn đấy nhé.
Sally lẩm bẩm.
………… Á.
Chơi luôn không?
Chơi luôn chứ?
Cả hai đồng loạt nhìn người phụ nữ.
[Siêu Tăng Tốc]!
Người phụ nữ cắm cổ chạy thục mạng.
Cô ta chuồn đi với tốc độ nhanh đến mức chớp mắt cũng không kịp.
[Siêu Tăng Tốc]!
Sally dốc toàn lực đuổi theo.
Cô rượt theo với tốc độ nhanh đến mức chớp mắt cũng chẳng kịp.
「Ma, đợi tớ vớiー!」
Maple dùng hết sức đuổi theo hai người.
Tốc độ lúc này chẳng khác nào loài rùa bò.
「Sao cậu lại có【Siêu Gia Tốc】……っ!」
「Cậu coi thường tôi đấy à?」
Hiệu ứng Siêu Gia Tốc của hai người vụt tắt. Đó là một thung lũng bị bao quanh bởi những cồn cát lớn. Chẳng còn nơi nào để trốn.
Người phụ nữ đành bất đắc dĩ rút kiếm.
Thực ra, nếu đối thủ không phải là Maple thì cô ta đã tự tin có thể thắng.
Dẫu sao cô ta cũng xếp hạng sáu cơ mà.
「【Nhất Chi Thao · Dương Viêm】」
Dáng người phụ nữ dao động rồi biến mất.
Và ngay khoảnh khắc tiếp theo, cô ta đã xuất hiện ngay trước mắt.
Lưỡi kiếm vung ngang chém sâu vào phần thân của Sally.
「Hả…!?」
Người phụ nữ kinh ngạc.
Thứ vừa nãy là Sally đã tan vào không khí rồi biến mất ngay trước mắt.
「Ai mới đầu cũng có phản ứng như vậy cả」
Hiệu ứng màu đỏ tản ra từ cơ thể người phụ nữ.
Vì Sally không có sức tấn công nên đó chẳng phải là sát thương gì to tát, thế nhưng cô đã lướt qua để rồi xé rách vùng bụng đối thủ.
Và Sally lại một lần nữa kéo giãn khoảng cách.
「Nếu không hạ được trước khi Maple tới thì tệ thật đấy nhỉ」
Sally lên tiếng nói với người phụ nữ.
「Hừ…【Nhất Chi Thao · Dương Viêm】!」
Người phụ nữ lại một lần nữa áp sát Sally.
Rồi cô ta tung kiếm chém ra y như trước.
「Cái đó, tớ vừa thấy rồi」
Đó là một khung cảnh kỳ dị.
Lưỡi kiếm được vung ra ở khoảng cách cực gần đã chém vào không khí bởi Sally vừa cúi người vừa lao tới.
Sally cứ thế giữ nguyên tư thế thấp thoáng chạy lướt qua bên trái người phụ nữ.
「Hự……」
Hiệu ứng màu đỏ bắn ra từ chân người phụ nữ.
「Không ngờ, lại mạnh đến thế này…」
「Cảm ơn vì đã khen」
Hai người quay người lại đối mặt nhau.
Sally không chủ động ra đòn trước.
Đó là để vừa né tránh các đòn tấn công của đối phương vừa nhắm vào thời điểm thế trận của họ bị sụp đổ.
Bởi nếu dính phải một đòn phản công là cô sẽ tiêu đời ngay lập tức.
Dẫu cho đối thủ chẳng hề hay biết điều đó.
「……Hết cách rồi, đành phải chơi tất tay thôi」
Bầu không khí quanh người phụ nữ vừa lẩm bẩm điều đó chợt thay đổi.
Không, ngay cả vẻ bề ngoài cũng biến đổi theo.
Mái tóc đen tuyền chuyển thành màu trắng tựa tuyết, còn đôi mắt đen ấy thì nhuộm một màu đỏ thắm.
Xung quanh người phụ nữ lấp lánh thứ hiệu ứng màu hoa anh đào giống hệt bộ Kimono.
「………」
Sally cũng ngậm miệng lại, đẩy sự tập trung lên đến cực hạn.
Đây chính là át chủ bài tuyệt đỉnh của Sally.
Sức mạnh tuyệt đối mà không ai khác có thể bắt chước được.
「【Chung Vật Chi Thao · Mông Nguyệt】」
Những đường kiếm liên hoàn không thấy rõ quỹ đạo ập vào Sally.
Tốc độ quá nhanh khiến thân kiếm dao động, trông như thể nó đã biến mất hoàn toàn.
Việc dùng mắt thường để bắt trọn đường kiếm ấy là điều bất khả thi.
「Tt……!」
Người thốt lên tiếng thì thầm nhỏ đó chính là người phụ nữ mặc trang phục truyền thống.
Những đường kiếm liên hoàn vô hình ấy vẫn không thể bắt được Sally.
Một khi đã kích hoạt kỹ năng liên hoàn thì cho đến khi kỹ năng kết thúc, người dùng chỉ có thể thực hiện những động tác nhất định nào đó mà thôi.
Vừa cầu nguyện cho trúng, cho trúng đi, cô vừa vung kiếm chém tới.
Sally né tránh chuỗi liên hoàn này.
Bằng chuyển động của đôi chân.
Bằng hướng nhìn của ánh mắt.
Bằng cử động của cánh tay.
Bằng chuyển động của bờ vai.
Bằng tiếng xé gió của lưỡi kiếm.
Cô tận dụng mọi thông tin để dự đoán quỹ đạo của thanh kiếm, né tránh nó trong gang tấc.
Ở góc độ của đối thủ thì chắc chắn đây là một cảnh tượng kỳ quái đến cùng cực. Đòn tấn công của mình lại đang bị né tránh ngay trước mắt chỉ với những chuyển động tối thiểu.
Phải, nó giống như thể.
Trông như thể thanh kiếm đang cố tình né tránh Sally vậy.
Chuỗi mười hai đòn liên hoàn mà mỗi một nhát chém đều mang uy lực tất sát ấy đã kết thúc.
Người phụ nữ nhìn Sally, mỉm cười dịu dàng rồi ngã ngửa ra đằng sau.
「Ta thua rồi. Muốn làm gì thì làm đi」
Màu tóc và màu mắt cũng đã trở lại như cũ.
Hào quang cũng đã biến mất.
Cậu đây cũng ngặt nghèo lắm đấy.
Lần sau, tớ sẽ đánh trúng cho xem.
Khi Sally vừa thủ thế định vung dao găm xuống.
Aaaaaaahhh!? Khoan, không dừng lại được iiiiii!!
Nghe tiếng hét, cả hai phản xạ nhìn về hướng đó, ở đó là một khối đen đang cuộn bụi tung tóe lăn lóc xuống sườn cồn cát.
Eh, khoan! Maple!? Đ-Đợi đã!
Phải, khối đen đó chính là Maple.
Việc tháo chiếc đại thuẫn ra là điểm duy nhất có thể khen ngợi.
Và dù có được bảo đợi đi chăng nữa thì tình trạng hiện tại cũng chẳng thể dừng lại được rồi.
Maple lao thẳng đến chỗ hai người.
Cuốn tung bụi mù mịt rồi ngã nhào xuống.
Quả nhiên cả ba người đều mất một chút thời gian để ứng phó với tình huống này.
Và họ đã không thể đối phó với sự thay đổi dưới chân xảy ra như để khoét sâu vào khoảng trống chớp nhoáng đó.
Hả!?
Cử động không được!
Eh? Eh?
Cả ba thể hiện ba phản ứng khác nhau, rồi bị cát lún nuốt chửng với tốc độ khủng khiếp.
Hai người giữ thăng bằng trên không rồi tiếp đất.
Một người bị ném mạnh xuống đất phát ra tiếng leng keng.
Dĩ nhiên là Maple rồi.
May mắn là độ cao hình như không lớn lắm nên sát thương bằng không.
C-Chuyện gì thế này?
Hầm ngục phản ứng theo số lượng người... chắc vậy. Maple rơi xuống nên nó phản ứng bất thình lình.
Nhìn Sally gãi đầu như đang không biết phải làm sao, tất cả đều nhận ra điều đó.
Cánh tay của cả ba người đã bị nối kết với nhau bằng những sợi xích màu đen.
Eh?
Tay phải của Sally nối với người phụ nữ mặc trang phục truyền thống.
Tay trái của Sally nối với Maple.
Chỉ còn tay phải của người phụ nữ và tay trái của Maple là tự do.
Chiều dài sợi xích chỉ hơn một mét một chút, chắc là không thể cử động như bình thường được rồi.
Cả ba người vẫn cần thêm một ít thời gian nữa để nắm bắt tình hình.
Truyện liên quan
Ký Sự Chơi Vrmmo Lề Mề
VRMMO『リアース オンライン』 ◇◇◇ . Dù được hãng quảng cáo thuộc thể loại mô phỏng cuộc sống dị giới, nhưng từ ...
【Sách Tập 7】【Chuyển Thể Manga Tập 3】Nếu Đánh Ngã Thiên Thần Hướng Dẫn, Tôi Đã Trở Thành Tử Linh Thuật Sư ~Hình Như Vì Tôi Đã Kích Hoạt Sự Kiện Ẩn Nhanh Nhất, Thế Giới Sẽ Đi Đến Hồi Kết~ 【Bản Web】
【Tóm tắt nội dung】. Meltis Online, tựa game VR online vô cùng nổi tiếng và được săn đón, là một ...
Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau
Là VRMMORPG nội địa đầu tiên của Nhật Bản,『Law of Justice Online』. Trong số tỷ lệ cạnh tranh lên đến ...
Không Có Rượu Thì Tự Làm Là Được Chứ Sao! ~Trong Vrmmo Phục Hưng Sau Sụp Đổ, Khi Tôi Nhắm Đến Rượu, Thì Toàn Siêu Phẩm Quý Hiếm Ngoài Rượu Và Đám Nguy Hiểm (Npc & Người Chơi) Kéo Đến Đông Đúc Là Sao?~
【Một chương kết thúc】『Chỉ có rượu là không sản xuất được, tôi đang bị quấy rối sao?』. Loay hoay tìm ...