Tôi Không Thích Bị Đau Nên Muốn Dồn Hết Điểm Vào Phòng Thủ. - Chuyên phòng thủ và thám hiểm bờ biển.

Hai người bước đi dọc theo bờ biển.

Nơi đây chính là vành ngoài của hòn đảo sự kiện lần này.

Hòn đảo này được bao bọc xung quanh hoàn toàn bởi biển.

Và trên bầu trời, có vài hòn đảo nổi đang lững lờ trôi.

Mấy cái trong số đó có thư viện không ta… Nơi đó cũng là một phần của chiến trường nhỉ.

Maple ngẩng đầu nhìn bầu trời và lẩm bẩm.

Dù bảo là nổi xung quanh đảo, nhưng khoảng cách cũng khá xa, tính đến những hòn đảo nổi có thể nhìn thấy thì có sáu cái. Vì có thể chúng đang ẩn sau ngọn núi nơi con quái điểu từng xuất hiện nên không rõ đây có phải là con số chính xác hay không.

Nói cách khác, ngoại trừ hòn đảo có thư viện mà Kanade đã nhắc đến, vẫn còn khoảng năm hòn đảo nổi có thể thám hiểm.

Chà, nhưng có lẽ chúng đã bị thám hiểm rồi cũng nên.

Nếu giải [Trò chơi ghép hình làm trong bốn ngày] để phá đảo hòn phụ… Hai người chúng ta làm chắc sẽ xong ngay thôi!

Tớ không biết liệu có hòn đảo phụ nào giống thế nữa không đấy.

Dù là vậy… nhưng tớ thấy kiểu hòn đảo phụ thế này cũng thú vị thật.

Vì Maple và Sally toàn chạm trán với những hòn đảo phụ thiên về chiến đấu, nên có vẻ Maple cũng muốn thử sức với những hòn đảo phụ có thể vượt qua bằng cách thám hiểm và giải đố.

Tìm thấy hay không chắc tùy thuộc vào vận may rồi.

Đúng vậy nhỉ.

Vừa tiếp tục trò chuyện, hai người vừa sải bước tiến về phía trước dọc theo đường bờ biển.

Cạnh bên chỉ toàn là khu rừng không có gì nổi bật kéo dài mãi, bóng dáng một con quái vật cũng chẳng thấy đâu.

Thỉnh thoảng có trận chiến với mấy con quái vật dạng cua kích thước lớn bò lên từ biển là sự thay đổi duy nhất.

Ngoài ra thì chẳng có gì ngoài việc cứ thế cất bước.

Và cứ thế tiến bước trong một khoảng thời gian một tiếng đồng hồ.

Bãi cát dần kết thúc và mặt đất bắt đầu có độ dộ nghiêng.

Khoảng cách với mặt biển dần xa hơn, biến thành những vách đá.

Mapleー đừng có ngã đấy nhé?

T, tớ ổn màー!

Độ rộng của con đường không hề hẹp, và bên cạnh cũng chỉ là khu rừng bình thường.

Họ đâu có đi kiểu bám chặt lấy vách tường, thế nên trừ phi có chuyện gì đó thật sự bất trắc, chắc sẽ không có chuyện ngã xuống đâu.

Chà, với Maple thì có ngã cũng chẳng chết được.

Nhưng mà, không leo lên lại được đâu nhỉ.

Dù thế nào thì tuyệt đối không nên ngã xuống.

Hai người lại tiếp tục bước đi thêm hai tiếng đồng hồ nữa.

Khu rừng vốn nằm bên cạnh suốt một thời gian dài đã biến mất, hiện ra bên tay phải là những tàn tích đã phủ đầy rêu phong được xây bằng những viên gạch đá cũ kỹ.

Nhìn qua là biết địa hình này chắc chắn có điều gì đó ẩn giấu.

Con đường lát gạch đá kéo dài từ khu tàn tích vắt ngang qua trước mặt họ và dẫn đến tận chóp của vách đá nhô ra phía biển.

Và ở đó, có vài viên đá nhô lên bao quanh một bệ đá nằm ở chính giữa.

Có cái gì đó ở đó kìa đúng không?

Nếu chưa bị ai thám hiểm trước thì đúng là vậy.

Hai người đặt chân vào khu tàn tích.

Họ lục soát từng ngõ ngách trong tòa kiến trúc đã trở nên tả tơi ấy nhưng chẳng tìm thấy gì cả.

Dù vậy, nghĩ rằng có thể vẫn còn phòng bí mật hay thứ gì đó tương tự, hai người tiếp tục công cuộc tìm kiếm và cuối cùng sự thay đổi cũng đã đến.

Úi… chà.

Ngay khoảnh khắc Sally chuẩn bị bước ra khỏi tàn tích, cô liền thu người nấp vào sau chỗ khuất.

Maple cũng làm theo Sally.

Ở đó có ba người chơi.

So với những người chơi họ từng gặp cho đến nay, trang bị của nhóm này trông có vẻ ở mức trung bình khá.

Dù còn lâu mới sánh bằng dòng trang bị độc nhất (Unique), nhưng đó cũng là những món đồ khá chất lượng.

Cấp độ chắc cũng tương xứng với điều đó.

Khoảng cách rất gần. Chỉ cần phát ra tiếng động là sẽ bị phát hiện ngay.

Cậu định làm gì?

Maple thì thầm khe khéo vào tai Sally.

Đến mức này thì chắc chắn là không thể nghe thấy được rồi.

Chiến đấu cũng được, mà không chiến đấu cũng chẳng sao… Nếu làm thật thì… tớ đánh một mình cũng được hoặc cùng với Maple cũng thế cả thôi.

Dường như không có chuyện để một mình Maple xông lên.

Đúng lúc đó, nhóm người chơi thốt ra một nội dung khá thú vị.

Này, mấy cậu đã hiểu cuốn sách đó có ý nghĩa gì chưa?

Chưa, vì nó tả tơi quá nên chỉ đọc được mấy đoạn chắp vá… Tớ chỉ hiểu là có liên quan đến nước thôi, nhưng vị trí của [Trái tim cổ đại] thì chịu.

Nhờ cậu đấy nhé, cuốn sách đó là vật phẩm đặc biệt sẽ bị rơi ra khi tử vong đấy… Mau giải mã nó đi.

Tớ biết rồi mà.

Nói rồi, không biết có phải họ có một nơi để làm căn cứ hay không, họ cứ thế bước đi.

Có vẻ như họ đã không nhận ra hai người.

Khoảng cách ngày càng xa dần.

Maple. Tớ muốn đánh bại người chơi đó… nhưng vì họ có cuốn sách nên có lẽ họ sẽ triệt để tìm cách trốn chạy. Cho nên là…

Sally thì thầm nhanh vào tai Maple chiến thuật của mình.

…… Tớ hiểu rồi. Cậu ổn chứ?

Hufufu, tất nhiên rồi chứ!

Nhóm người chơi đang bước đi.

Nếu để họ rời đi xa hơn nữa thì có lẽ sẽ mất dấu mất.

Chiến thuật của hai người chính thức bắt đầu.

Trúng rồiー!! Chiếc huy chương thứ năm nàyー!

Giọng của một thiếu nữ vang vọng khắp khu tàn tích.

Nghe thấy giọng nói đó, ba người chơi quay phắt lại rồi ẩn mình vào sau bóng râm.

Nếu đó là sự thật thì ta rất muốn săn đấy.

Nhưng, không rõ thực lực đối phương ra sao.

Vì thế, bọn họ quyết định quan sát chủ nhân của giọng nói.

Vừa nhảy chân sáo vừa bước ra từ sau bóng râm là một thiếu nữ.

Thiếu nữ nở nụ cười rạng rỡ, trang phục cô mặc gồm một chiếc khăn choàng cổ xanh biếc như biển cùng chiếc quần bó màu tối hơn thế. Bộ trang phục đẹp đẽ ấy chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý dẫu có muốn hay không.

Tuy nhiên, nếu nhìn toàn thân thì lại không phải vậy.

Những trang bị khác vẫn ở trạng thái ban đầu.

Chẳng trang bị gì cả, đó chỉ là thường phục.

Chắc là chẳng có điểm cộng nào sảng khoái.

Cả giày cũng được nhận ra là trang bị khởi đầu.

Thế nào?

Rõ ràng là trang bị khởi đầu rồi. Dẫu có vài món lẻ tẻ là trang bị tốt... chắc là nhặt được trong sự kiện lần này đây. Lại làm ta nhớ lại hồi mới chơi của mình. Cái vẻ ngoài lủng củng xấu xí ấy chứ...

Nhưng mà... không biết có thực sự có huy chương không.

Trong lúc các người chơi tiếp tục quan sát, thiếu nữ thao tác màn hình rồi lấy thứ gì đó từ trong kho đồ.

Đó là năm tấm huy chương.

Ư hừ hừ... còn một nửa, còn một nửa nữa!

Chắc đó là thói quen hằng ngày của cô bé.

Cô ngồi phịch xuống những viên gạch đá đổ nát, ngắm nghía từng tấm huy chương một, siết chặt trong tay rồi vui vẻ cất lại vào kho đồ.

Xác định rồi. Đi thôi.

Ừm, tiêu diệt chúng.

Ba người lao ra từ bóng râm khiến thiếu nữ giật mình nhìn về phía họ.

Thiếu nữ đứng dậy giơ cao dao găm rồi chầm chậm lùi lại.

A, gì thế ạ?

Xin lỗi nhé? Bọn anh cũng muốn có huy chương.

………!

Khoảng khắc thiếu nữ định chạy trốn thì ba người bao vây cô lại chặn đứng đường lui.

Bị những người chơi từ ba hướng chầm chậm áp sát, không biết thiếu nữ có biết cách đối phó hay không mà đôi chân run rẩy cứ nhìn ngó xung quanh.

Lên đi!

Vâng!

Ba người vung vũ khí của mình lên.

Làm sao mà đỡ nổi bằng con dao găm được vung ra trong lúc hoảng loạn, vũ khí đã cắm phập vào cơ thể thiếu nữ.

Ba người mường tượng ra huy chương.

Thế mà.

Chẳng có huy chương nào ở đó cả.

Thiếu nữ mờ dần rồi biến mất tựa như ảo ảnh.

Hả?

Đè bẹp sự kinh ngạc ấy, hiệu ứng sát thương bùng nổ trên người một người chơi.

Hai lần, ba lần.

Cậu ta cứ thế liên tục bị chém trong lúc hãy còn ngây người.

Và rồi, đó trở thành vết thương chí mạng.

Xin lỗi nhé? Cả tớ cũng muốn có quyển sách đó cơ.

Cất lời và chuẩn bị nhặt cuốn sách rơi trên mặt đất là thiếu nữ mà bọn họ từng nghĩ là kẻ yếu và định săn đuổi.

Hả? Đố, đùa nhau à!

Trước tình huống phi lý, đánh mất sự bình tĩnh, cậu ta dùng kỹ năng chém tới nhưng lại bị né tránh cứ như thể thanh kiếm tự tránh đường vậy.

Trên hai tay thiếu nữ đều nắm chặt một con dao găm.

Chúng liên tục chém vào cánh tay vung lên giữa lúc né tránh.

Ứa!?

Nhân lúc cậu ta hoảng hốt, thiếu nữ nhặt cuốn sách cho vào kho đồ rồi chạy đi.

Đừ, đừng hòng chạy!

Gã đàn ông vừa tung tóe hiệu ứng sát thương vừa đuổi theo thiếu nữ ấy.

Khoảnh khắc tiếp theo, từ vùng bụng tóe ra hiệu ứng tựa máu tươi rồi biến thành luồng sáng.

Thiếu nữ đã chạy đi từ lúc nào không hay, đang nghịch ngợm con dao găm ngay tại nơi gã đàn ông vừa bị hạ gục.

Mắc bẫy cùng một chiêu hai lần thì không hay ho cho lắm đâu nha.

Hả? Eh? Gì, cái gì thế này...

Người còn lại có vẻ như không thể chấp nhận nổi tình huống, cứ lẩm bẩm thứ gì đó như kẻ nói mê.

Trong tình trạng thế thì thiếu nữ.

À không, Sally không đời nào thua được.

Bye bye.

Chỉ một lát sau, người cuối cùng cũng biến thành luồng sáng rồi tiêu tan.

Sally không biết điểm hồi sinh nằm ở đâu, nhưng cô biết rằng bọn họ sẽ không thể nào lấy lại được cuốn sách nữa.

Nếu mà không thắng nổi mình... thì đừng hòng hạ gục Maple.

Maple chạy ào đến chỗ Sally.

Thế nào? Làm tốt lắm phải không?

Ừm! Sally với bầu không khí khác thường lúc nãy thú vị phết đấy!

Cậu không cần phải nhìn đến mấy chỗ đó đâu!

Này, làm lại lần nữa đi! Nói "Yay!" rồi nhảy chân sáo đi!

Không làm đâu! Không làm! Hơn nữa, đi kiểm tra chiến lợi phẩm thôi nhỉ?

...Lần này tớ sẽ tha cho cậu vậy—

...Thế thì tốt quá. ......Quả nhiên làm mấy chuyện khác ngày thường thật là xấu hổ mà.

Sally thầm quyết định từ nay về sau sẽ không bao giờ làm thế nữa trừ khi có chuyện cực chẳng đã.

Hai người bắt đầu kiểm tra những chiến lợi phẩm thu được từ trận chiến này.

Truyện liên quan

Ký Sự Chơi Vrmmo Lề Mề Đang ra Nhật Bản

Ký Sự Chơi Vrmmo Lề Mề

Web Novel 兼乃木
Cập nhật: 32 phút trước

VRMMO『リアース オンライン』 ◇◇◇ . Dù được hãng quảng cáo thuộc thể loại mô phỏng cuộc sống dị giới, nhưng từ ...

Báo Gấm Đã Đăng Nhập. Đang ra Nhật Bản

Báo Gấm Đã Đăng Nhập.

Web Novel 馬場翁
Cập nhật: 43 phút trước
Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau Đang ra Nhật Bản

Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau

Web Novel 棚架ユウ
Cập nhật: 1 giờ trước

Là VRMMORPG nội địa đầu tiên của Nhật Bản,『Law of Justice Online』. Trong số tỷ lệ cạnh tranh lên đến ...

130 1
Không Có Rượu Thì Tự Làm Là Được Chứ Sao! ~Trong Vrmmo Phục Hưng Sau Sụp Đổ, Khi Tôi Nhắm Đến Rượu, Thì Toàn Siêu Phẩm Quý Hiếm Ngoài Rượu Và Đám Nguy Hiểm (Npc & Người Chơi) Kéo Đến Đông Đúc Là Sao?~ Đang ra Nhật Bản

Không Có Rượu Thì Tự Làm Là Được Chứ Sao! ~Trong Vrmmo Phục Hưng Sau Sụp Đổ, Khi Tôi Nhắm Đến Rượu, Thì Toàn Siêu Phẩm Quý Hiếm Ngoài Rượu Và Đám Nguy Hiểm (Npc & Người Chơi) Kéo Đến Đông Đúc Là Sao?~

Web Novel 猫又
Cập nhật: 1 giờ trước

【Một chương kết thúc】『Chỉ có rượu là không sản xuất được, tôi đang bị quấy rối sao?』. Loay hoay tìm ...

19 1