Tôi Đã Từ Bỏ Nam Chính Kẻ Đã Ngoại Tình Với Nữ Phụ Phản Diện. - Chương 198
“V-Vậy…”
Phải chăng anh ta đang hiểu lầm điều gì đó? Nơi cổ họng cô như bị chặn bởi một thứ gì đó nóng hổi và dính giáp, khiến việc cất lời trở nên vô cùng khó khăn. Cô cũng chẳng rõ đó là những tiếng nghẹn ngào chưa thể nuốt xuống, hay là một điều gì khác.
Cảm nhận được sự khó chịu ấy, Ivonne từ từ quay đầu lại. Herix đang đứng đó.
“……”
Gương mặt bình thản của anh vẫn chẳng khác gì mọi khi. Sự bình thản ấy. Một nét mặt trống rỗng. Thờ ơ đến mức chỉ có ở những kẻ chẳng bao giờ ngoái đầu nhìn lại. Nét thờ ơ ấy hiện rõ trên gương mặt Herix.
Ivonne cuối cùng cũng nhận ra.
Đó là gương mặt của một kẻ hoàn toàn không nhận thức được tội lỗi.
Gã đàn ông sống như một loài dã thú ấy rõ ràng chẳng hề hiểu gì về đạo đức của con người.
Cảm giác lạnh sống lưng chạy dọc qua cô. Theo lời Isaac, chính tay Herix đã gây ra biết bao nỗi đau đớn khôn cùng cho Ivonne, để rồi sau đó lại cầu xin cô ôm lấy anh ta.
Anh ta không biết mình sai, không có đạo đức, không có tội lỗi, hoặc… có lẽ… anh ta còn chưa từng bận tâm suy nghĩ về điều đó.
“Không, không phải đâu. Không thể nào như thế được. Không thể nào. Không.”
Lời cô nói bỗng đứt đoạn. Ngay cả việc thốt ra một câu trọn vẹn cũng trở nên thật nhọc nhằn. Ivonne gặng hỏi Herix một lời giải thích.
“Không đúng mà.”
Nhưng tại sao đuôi câu của cô lại chẳng thể cất lên thành một câu hỏi?
“Không phải.”
Tại sao cô lại khẳng định chắc chắn đến vậy?
“Nói là không phải đi.”
Tại sao cô lại đang ra lệnh cho anh ta?
“Nói ngay đi!”
Giọng cô vỡ vụn, cuối cùng cũng xé tan sự tĩnh lặng của khu nghĩa địa. Đàn quạ đậu trên những bia mộ hay những cành cây khô cằn đồng loạt vỗ cánh bay đi trước tiếng gào xé lòng của cô.
“Nói đi… hà, hức.”
Hơi thở cô trở nên dồn dập, nấc lên từng hồi. Bờ vai cô run rẩy. Dù hai bàn tay đã siết chặt, chúng vẫn chẳng còn chút sức lực. Đôi chân cô khuỵu xuống. Cảm giác như cô có thể gục ngã ngay tại đây, quỳ phục trước gã đàn ông đang cúi xuống nhìn mình.
“……”
Anh chỉ lặng lẽ nhìn cô, chẳng hề phủ nhận dù chỉ một lời. Qua từng câu hỏi cô thốt ra, sự thật trong những lời nói của Isaac lại càng không thể chối cãi.
Trước gã đàn ông tột cùng tàn nhẫn này.
“Tại sao… tại sao anh không nói gì?”
Giọng cô vẫn chẳng thể cất lên cao. Cô đã biết rồi. Dù Herix có nói gì đi nữa, đó cũng chẳng phải là những lời cô muốn nghe, cô hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Nếu bây giờ anh ta phủ nhận sau ngần ấy thời gian im lặng, đó sẽ là lời dối trá. Còn nếu anh ta thừa nhận, mọi chuyện sẽ chẳng thể nào cứu vãn.
“……”
Herix cũng hiểu điều đó nên chọn cách im lặng. Là khôn ngoan hay là ngây thơ, cô cũng chẳng thể nào biết được. Tuy nhiên, có một điều cô biết chắc chắn: anh ta đã hoàn toàn lừa gạt cô.
Cô cảm thấy ghê tởm.
“Ha… hahaha. Ha…”
Và thế là Ivonne bật cười. Tâm trí cô giờ đây là một mảnh hỗn độn.
Cảm giác như hàng triệu đường cong sắc nhọn đang rối tung lên trong bán cầu não. Chẳng còn điều gì mà cô có thể hiểu nổi nữa.
Cái chết đột ngột của Blitzen, chặng đường mờ mịt phía trước, và nỗi đau thương đè nặng như thể một nửa thân thể cô đã bị xé rách—tất cả là quá sức chịu đựng đối với Ivonne. Cô kiệt sức đến mức chỉ muốn nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng, chẳng bao giờ phải tỉnh dậy nữa.
Người duy nhất mang lại chút an ủi cho cô trong khoảnh khắc ấy lại là Herix. Chỉ riêng việc có một ai đó cùng thấu hiểu nỗi đau, một ai đó cùng sẻ chia sự cô độc đã mang lại cho cô cảm giác được vỗ về không nhỏ.
“Haha… ha… ugh, ha… haha.”
Tiếng cười khô khốc vỡ ra trong những hơi thở đứt quãng. Cô cảm tưởng như mình đang bấu víu vào từng hơi thở mong manh sắp gãy, nhưng nó chẳng khác nào một cành sậy, sẵn sàng gãy gập và tan nát bất cứ lúc nào.
Đây chính là sự lòng tốt của kẻ đã kéo cô vào đầm lầy quánh dính này, một sự lòng tốt chẳng khác nào sự lừa mị.
“A, haha… hhh… ugh…”
Cô thậm chí chẳng thể phân biệt nổi đó là tiếng cười, tiếng khóc nghẹn ngào hay tiếng sthan van. Những âm thanh tràn ra từ chiếc miệng mở rộng giống như tiếng kêu của một con thú. Có vẻ như cảm xúc của cô đã đi quá xa để có thể diễn tả bằng ngôn từ của con người. Lý trí của cô chỉ còn treo trên một sợi tóc, chập chờn lúc tỏ lúc mờ. Cô có thể cảm nhận được lý trí đang dần vuột mất.
“Tôi phát điên mất… Tôi nghĩ mình sắp mất trí rồi, a…”
Suy nghĩ duy nhất chiếm trọn tâm trí cô lúc này là:
‘Nếu gã tồi tệ đó không ở đây, mình sẽ không bao giờ rơi vào đầm lầy này.’
Cô hận anh ta. Cô hận anh ta đến tột cùng. Chỉ riêng việc nghĩ đến tên anh ta cũng khiến cô cảm thấy ghê tởm. Cô có thể dùng từ ngữ nào để mô tả ngọn sóng cảm xúc đang cuộn trào bên trong mình? Nỗi đau thương mà cô chỉ dành riêng cho Blitzen, người đã rời bỏ cô, giờ đây đang bị một thứ khác đè bẹp.
Đây có phải là cơn giận dữ? Nhưng liệu cơn giận có thể lạnh lẽo đến mức này? Không, có lẽ nó lại vô cùng nóng rát. Cô chẳng còn chắc chắn nữa. Cảm giác về nhiệt độ trong cô chắc chắn đã bị hỏng. Có lẽ bộ não của cô đã tan chảy rồi.
“Tôi ghét nó…!”
Cô chẳng còn chút sức lực nào để có thể đứng vững như một con người.
Kẻ từng là cứu rỗi, là ánh sáng của cô, nay đã biến thành sự sụp đổ, thành lời nguyền rủa. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh.
Cô cảm thấy một cảm giác hẫng hụt dưới chân mình. Cơn chóng mặt dữ dội đến mức cô cảm tưởng như mình sắp bị chôn vùi xuống nơi sâu nhất của vực thẫm, bị mắc kẹt trong tầng sâu bùn lầy hôi hám.
Ivonne chao đảo trong sự hoảng loạn.
“Ivonne!”
Herix, người vẫn im lặng vì không biết phải nói gì, bỗng vội vã nắm lấy tay cô. Và rồi chuyện đó đã xảy ra.
Bốp!
Am thanh sắc lẹm vang vọng khắp khu nghĩa địa desolate tràn ngập sương mù.
“…!”
Ivonne có thể nghe thấy tiếng Isaac giật mình kinh ngạc, nhưng tất cả những gì cô làm là trừng mắt nhìn Herix, người vừa bị đánh lệch đầu sang một bên.
“Buông cái tay bẩn thỉu của anh ra khỏi người tôi.”
Cổ anh đau nhói vì bị đẩy mạnh về phía sau. Tiếng giòn giã khi làn da bị giáng một cú đập mạnh lấp đầy màng nhĩ, và cảm giác đau rát xè xè từ gò má khiến anh thấy tê dại.
Truyện liên quan
Cách Xác Nhận Tình Cảm Thực Sự Của Chồng Bạn
Tóm tắt. Beatrice, cô con gái út cưng của Công quốc Estern, vốn cực kỳ hài lòng với người chồng ...
Kiếp Trước Của Công Tước Kiêu Ngạo
Tóm tắt. Gương mặt Yulia ửng hồng, nàng hơi nghiêng đầu.
Gia Sư Riêng Cho Đêm Đầu Tiên Của Công Tước
Tóm tắt. "Công tước Drexton cũng đã đến tuổi thành thân rồi nhỉ? Cho nên.
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...