Tôi Đã Từ Bỏ Nam Chính Kẻ Đã Ngoại Tình Với Nữ Phụ Phản Diện. - Chương 179
Thật hỗn loạn. Aiden không thể hiểu nổi tại sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này.
'Mình chỉ muốn được ngang bằng với Novnie. Điều đó thì có gì sai chứ?'
Dành trọn năm năm qua chỉ để tiếp xúc với Novnie, nhận thức của Aiden về đúng sai đã trở nên mờ nhạt. Không một ai ở bên chỉnh sửa, kết cục này là điều không thể tránh khỏi.
Cùng lúc đó, một nắm thân mỏng manh nữa nơi vòng eo Novnie lại tan biến. Aiden cảm thấy tim mình đập liên hồi.
"Novnie, chờ đã. Có vẻ như có chút hiểu lầm ở đây. Tôi không hề biết đây là linh hồn vương của cô. Tôi cứ nghĩ đó là... nguồn sức mạnh!"
Aiden lao về phía cô, nhưng chỉ sau vài bước, đôi chân anh khựng lại tại chỗ.
"Ah..."
Novnie đang tan biến. Aiden càng đến gần, cô biến mất càng nhanh và mãnh liệt hơn. Anh không thể tiếp cận. Anh không được phép làm vậy. Nếu anh còn muốn nhìn thấy Novnie dù chỉ thêm một chút, dù là trong trạng thái mong manh nhất.
"Ah, ah..."
Đầu gối Aiden quỵ xuống.
Anh vốn chỉ muốn được đứng sóng đôi bên Novnie, nhưng nguyện vọng ấy lại biến anh thành kẻ xóa bỏ cô. Giờ đây, Aiden là tồn tại không bao giờ có thể ngang bằng, cũng chẳng thể ở bên Novnie được nữa. Cuối cùng anh đã hiểu ra những lời cô nói.
'Nó giống như cơ thể của Novnie.'
Tên gọi khác của thần tính chính là cơ thể. Và cơ thể cũng là vật chứa đựng linh hồn. Chúng ta gọi vật chứa ấy là thể xác.
'Novnie chính là... một vị thần.'
Các vị thần vốn dĩ không có hình dạng, nhưng Novnie đã tạo ra một cơ thể để tồn tại dưới một hình hài, để chứa đựng bản thể của chính mình.
Nói cách khác, thần tính chính là thể xác.
Chỉ đến lúc này Aiden mới nhận ra mình đã làm gì.
"Ah... Aaaah!"
Anh gục xuống, gào lên thảm thiết. Novnie không phải đang biến mất. Cô chỉ đang tan ra đúng như những gì phải diễn ra. Mất đi cơ thể, cô đang trở về với thiên nhiên dưới dạng một linh hồn. Đây mới là ý nghĩa thực sự của thần vật, quả cầu nơi Novnie đã ngự trị.
Aiden đã giết chết cô. Aiden đã giết chết cơ thể của Novnie.
Phương cách mà Aiden tưởng rằng sẽ biến anh thành thần rốt cuộc chẳng khác nào sát hại Novnie và tống xuất linh hồn cô về lại với tự nhiên.
Aiden đã giết Novnie!
Vì thế, gọi Aiden là sự hỗn mang thật chẳng sai chút nào.
Bởi lẽ anh đã mang cái chết đến vùng đất đàng chốn đàng không có cái chết này. Anh đã gieo rắc sự diệt vong. Anh đã tạo ra sự hỗn loạn.
Hối hận thì đã quá muộn.
"Novnie! Novnie! Ah! Tôi đã làm cái gì thế này? Tôi phải làm gì đây? Novnie!"
Aiden ngửa đầu ra sau gào lên như gầm rú. Những đường gân trên bàn tay đang siết chặt mái tóc anh căng lên. Đôi mắt mở to đảo liên hồi trong mờ ảo. Tiếng kêu xé lòng của anh xé tan nơi trú ngụ của mùa xuân đang mờ dần và trôi xa vào khoảng không.
Mái nhà mùa xuân rách tung như mảnh giấy hay thớ vải mỏng dính, nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự hiện diện đen tối tựa mùa đông đang bò qua các vết nứt. Trong khoảnh khắc này, tuyệt vọng là một điều xa xỉ.
'Bình tĩnh lại, bình tĩnh nào. Mình phải bình tĩnh.'
Nếu muốn níu giữ nơi trú ngụ của mùa xuân thêm một chút, để giữ lại Novnie, người giờ đây đang trở về dạng linh hồn, Aiden cần phải giữ cho mình bình tĩnh.
Bờ vai anh run lên bần bật, và dù cố tự trấn an bằng cách ôm lấy vai mình, mọi chuyện không hề dễ dàng như nói. Trái tim anh đập loạn xị ngầu, và nước mắt trào ra không thể kiểm soát như một vòi nước hỏng, như thể chúng đã vượt ra ngoài ý chí của anh.
'Mình phải suy nghĩ.'
Anh ép bản thân phải tư duy bằng bộ não đang không chịu hợp tác. Giá như anh có thể đập thật mạnh vào đầu mình để nó văng ra câu trả lời.
'Làm sao để giữ Novnie ở lại đây?'
Anh không thể để cô tan biến thế này. Liệu anh có còn thể gọi Novnie là 'Novnie' nếu cô mất đi hình hài? Làm sao anh tìm lại được Novnie khi cô đang trở về với thiên nhiên? Việc mọi thứ đều là Novnie đồng nghĩa với việc sẽ chẳng còn điều gì khác có thể là Novnie đối với anh nữa.
'Nếu mình mất Novnie bây giờ... liệu có nghĩa là mình sẽ không bao giờ có được Novnie nữa?'
Ngay cả trong khoảnh khắc này, Aiden vẫn trung thành với những khát khao của bản thân. Dù giữa niềm tuyệt vọng dữ dội, anh vẫn cố gắng chạm vào nguồn sức mạnh của mình. Anh có thể cảm nhận được luồng sức mạnh to lớn đang chảy tràn qua cơ thể.
'Ah, đây là sức mạnh của một vị thần.'
Quả cầu sắc hồng đã tích tụ sức mạnh qua biết bao thời đại kể từ khi được tạo ra. Tất cả sức mạnh tích tụ đó giờ đây đã hấp thụ trọn vẹn vào cơ thể Aiden. Dù là nhân tạo, điều đó có nghĩa là anh thực sự đã trở thành thần.
'Sức mạnh của Vị Thần đấng sáng tạo thế giới giờ đang chảy trong mình.'
Với sức mạnh này, không gì trên thế giới này là không thể. Mối suy nghĩ ấy mang lại cho Aiden một cảm giác ổn định.
Ngay khoảnh khắc đó, nơi trú ngụ của mùa xuân sụp đổ hoàn toàn, và Aiden nhanh chóng triệu hồi một màn chắn phép thuật phòng thủ quanh mình. Dù không thể giam giữ linh hồn Novnie, vốn đang hóa hơi trong không khí, anh vẫn có thể dịch chuyển đến nơi Novnie vẫn còn hiện diện.
"Anh đang tính làm gì..."
Cánh tay Novnie quỵ xuống. Cụ thể hơn, cổ tay cô, vốn đang chống đỡ cơ thể trên mặt đất, đã biến mất, khiến cô gục đổ.
"Ugh."
Va chạm với mặt sàn, Novnie xoay người đối mặt với Aiden. Có một luồng hào quang lung linh, đong đầy và trào dâng, phát ra từ phía anh.
Aiden giờ đây không chỉ sở hữu hình hài và bản thể của cô, mà còn cả nguồn sức mạnh cô đã tích lũy. Trong tình cảnh này, chút sức tàn khi cô trở về với tự nhiên không còn tạo ra bất kỳ ảnh hưởng nào lên anh nữa.
Aiden nhìn cô, vừa khóc vừa cười cùng một lúc.
Truyện liên quan
Cách Xác Nhận Tình Cảm Thực Sự Của Chồng Bạn
Tóm tắt. Beatrice, cô con gái út cưng của Công quốc Estern, vốn cực kỳ hài lòng với người chồng ...
Kiếp Trước Của Công Tước Kiêu Ngạo
Tóm tắt. Gương mặt Yulia ửng hồng, nàng hơi nghiêng đầu.
Gia Sư Riêng Cho Đêm Đầu Tiên Của Công Tước
Tóm tắt. "Công tước Drexton cũng đã đến tuổi thành thân rồi nhỉ? Cho nên.
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...