Tôi Đã Từ Bỏ Nam Chính Kẻ Đã Ngoại Tình Với Nữ Phụ Phản Diện. - Chương 113
Thế nhưng, đây chỉ là góc nhìn của Ivonne.
"Johann."
"Vâng, thưa Điện hạ."
"Xem ra chúng ta không có nhiều thời gian để lãng phí nữa."
"Dạ?"
"Ta nhận ra quầng thâm của Ivonne đã hạ xuống thêm 0.5 mm, còn hôm nay đôi môi nàng trông có vẻ nứt nẻ."
Thực chất, Herix biết rõ tình trạng của Ivonne không được tốt cho lắm. Hắn không hỏi trực tiếp vì dạo gần đây biểu hiện của nàng vô cùng kỳ lạ.
'Nàng đang giấu mình chuyện gì đó.'
Dù không biết chính xác đó là gì, nhưng nếu đã là lựa chọn của Ivonne, Herix chẳng còn cách nào khác ngoài việc chờ đợi. Sau cùng, đó cũng là một dạng phục tùng và trung thành.
Chẳng phải đây là một mối quan hệ thật kỳ lạ và thú vị sao? Ivonne trở nên đa chiều hơn, biết tận hưởng muôn vàn cảm xúc nhờ có Rix; trong khi Herix lại trở nên một chiều, giữ lấy một trái tim vụn vỡ chỉ vì Ivonne.
Dù cả hai sẽ rất hạnh phúc và thấu hiểu nếu biết được điều này, nhưng sự thiếu sót trong giao tiếp khiến nó trở thành một điều thật khó tỏ tường. Bởi vậy, Herix sẽ tiếp tục kiên nhẫn như trước, hy vọng Ivonne sẽ nói cho hắn biết sự thật.
Tuy nhiên, Herix vốn không phải kẻ thụ động, hắn quyết định thay đổi chiến lược chờ đợi của mình.
"Ngày mai chúng ta sẽ kết thúc chiến tranh."
Chẳng việc gì phải đứng chờ từ xa. Dù là quá khứ hay hiện tại, Ivonne vẫn luôn là người đủ nhân từ để cứu rỗi và vỗ xối một con cáo bị thương mà nàng tình cờ gặp gỡ.
"Xuất hiện thêm ít nhất một lần nữa vẫn tốt hơn."
Dù Ivonne có cố đẩy Rix ra xa, tuyệt giao hay giấu giếm điều gì đó mãi mãi, việc hắn cần làm chỉ đơn giản là chờ đợi. Ở nơi Ivonne có thể nhìn thấy hắn, và hắn có thể trông thấy nàng.
Người ta thường nói khoảng cách địa lý sẽ tạo ra khoảng cách tâm hồn. Và ngược lại, sự gần gũi về thể xác sẽ kéo gần lại sự thân mật trong tim.
Johann, người vừa ngơ ngác trong chốc lát, vội vã lên tiếng với giọng điệu có phần khẩn trương.
"Điện hạ, rốt cuộc Ngài nói kết thúc chiến tranh vào ngày mai là có ý gì ạ?"
"Đúng như nghĩa đen. Ngày mai ta sẽ tuyên bố kết thúc chiến tranh. Chiến thắng, dĩ nhiên, sẽ thuộc về ta."
Herix đứng dậy, cởi bỏ bộ trang phục mà hắn đã thay trong lúc liên lạc với Ivonne. Johann theo thói quen tiến lại hầu hạ, nhưng ánh mắt vẫn không giấu nổi sự bối rối.
"Ý Ngài là..."
Johann định hỏi liệu điều đó có khả thi hay không, nhưng nhanh chóng nhận ra câu hỏi của mình thật thừa thãi.
Sức mạnh của Herix là vô song, sánh ngang với hàng chục quân đoàn hùng mạnh. Gọi hắn là tên ác ma chiến tranh điên loạn vì máu, một linh hồn đã bán cho sự tàn sát, hay ma vương đã kết liễu mười ngàn quái vật cũng chẳng phải là lời phóng đại.
Herix, kẻ đã một mình hạ gục con rồng cuối cùng tại Dãy núi Cổ Đại năm mươi hai tuổi, tự nhiên sở hữu quyền năng kết thúc cuộc chiến theo bất kỳ lúc nào hắn muốn.
Vì vậy, Johann đã chuyển sang một câu hỏi khác.
"Nhưng chẳng phải chúng ta đã quyết định không kết thúc chiến tranh cho đến khi tìm ra danh tính của 'pháp sư xanh lục' đột nhiên xuất hiện tại căn cứ Vương quốc Osbloom sao ạ?"
Lý do cuộc chiến kéo dài suốt một tuần qua, dù có sự can thiệp trực tiếp của Herix, chỉ duy nhất vì điều này.
'Ta tò mò về cuộc nổi dậy và tên đại pháp sư chưa từng xuất hiện trước đây...'
Vấn đề là, những bận tâm ấy của Herix lại trở nên vô cùng nhỏ bé khi đặt cạnh đôi môi khô nứt của Ivonne.
"Ta chán rồi."
"Dạ?"
"Ta sẽ giết sạch chúng."
"Cái... Điện hạ?"
"Tại sao lại không?"
Herix lúc này đã trở nên thờ ơ. Vương quốc có thể bị hủy diệt, và tên pháp sư đó có thể bị kết liễu.
"Đáng lẽ ngay từ đầu phải làm thế này. Đáng ra ta nên trở về ngay từ ngày đầu tiên hoặc ngày tiếp theo..."
Herix lẩm bẩm một cách sốt ruột.
"Liệu nàng có bỏ bữa không? Món ăn phụ ta chuẩn bị không hợp vị nàng sao? Dù mùa hè đã qua, nhưng có phải ta làm đồ ăn quá ngấy không? Liệu có khả năng nàng bị mệt do làm việc nhà?"
Hắn mất phương hướng đến mức bắt đầu thốt ra thành lời những điều mà bình thường chỉ giữ trong đầu. Johann đứng nghe mà chẳng hề hay biết rằng sự lịch thiệp thường ngày của mình đang dần biến mất.
Và thế là, cuộc nổi dậy do Vương quốc Osbloom chuẩn bị kỹ lưỡng, thậm chí đã thuê cả một đại pháp sư, dự kiến sẽ được giải quyết dứt điểm vào ngày hôm sau.
Thế nhưng, vào lúc này, Herix lại không hề hay biết một điều: Ivonne hiện đang ở Cộng hòa Ortensia, chứ không phải tại Dinh thự Tens.
Ngày hôm sau, Đế quốc Sortenic dẹp tan cuộc nổi dậy của Vương quốc Osbloom mà chẳng gặp chút khó khăn nào, cứ như thể cuộc chiến kéo dài bấy lâu nay chỉ là một hình thức khoan hồng.
Như thường lệ, Herix đã điều động toàn bộ hiệp sĩ của Đế quốc Sortenic. Một mình bước lên chiến trường, hắn di chuyển với vẻ uy nghi không gì lay chuyển nổi, và chẳng mấy chốc, khoảng không phía sau bộ giáp đen tuyền của hắn đã ngập tràn máu và xác chết.
Chẳng ai rõ hắn làm cách nào để vừa tàn sát lại vừa bảo vệ. Mạng sống duy nhất còn tồn tại trên chiến trường đó chính là Herix Glacian Questiago. Nếu những kẻ bỏ mạng có thể cất lời, họ sẽ mô tả hắn như thế này:
'Thần chết đã giáng thế.'
Tuy nhiên, người chết thì luôn im lặng, và cái xác của họ phải được để lại trong giấc ngủ ngàn thu. Không một ai biết được toàn bộ sự thật.
Trong khi đó, tên pháp sư xanh lục, kẻ vừa để lộ bộ mặt thật, nhanh chóng rơi vào tuyệt vọng. Hắn lập tức rút lui khỏi chiến trường và biến mất không một dấu vết.
Truyện liên quan
Cách Xác Nhận Tình Cảm Thực Sự Của Chồng Bạn
Tóm tắt. Beatrice, cô con gái út cưng của Công quốc Estern, vốn cực kỳ hài lòng với người chồng ...
Kiếp Trước Của Công Tước Kiêu Ngạo
Tóm tắt. Gương mặt Yulia ửng hồng, nàng hơi nghiêng đầu.
Gia Sư Riêng Cho Đêm Đầu Tiên Của Công Tước
Tóm tắt. "Công tước Drexton cũng đã đến tuổi thành thân rồi nhỉ? Cho nên.
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...