Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy - Chương 234
‧₊˚ ☁️⋅♡𓂃 ࣪ ִֶָ☾.
Hầu tước Gepetto xoa cằm với vẻ mặt đầy phiền muộn.
“Ngài thực sự chắc chắn việc này ổn chứ?”
“Tôi nghĩ đây là phương án an toàn nhất. Ngài còn lựa chọn nào tốt hơn sao?”
“… Tôi tin vào phán đoán của ngài. Vào lúc này, có vẻ tiền bạc có thể lay chuyển được tất cả.”
“Chính xác. Kartho chắc sẽ sớm mang tin tốt về cho chúng ta.”
“Khi quyền lực hoàng gia vốn đã chạm đáy, sẽ chẳng có chuyện gì phát sinh đâu.”
Mikhail gật đầu, liếc nhìn đồng hồ.
Cốc cốc cốc. Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa vang lên.
“Thưa Điện hạ, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ ngài giao.”
“Vào đi.”
Kartho lấy một bức thư từ trong ngực áo ra đặt lên bàn.
“Đây là danh sách.”
Mikhail lướt nhanh qua danh sách mà Kartho đưa.
“Nơi họ ở cần phải thật thoải mái.”
“Tôi đã chuẩn bị chu đáo để không có gì phải lo lắng. Tuy nhiên, việc đi lại có thể sẽ hơi bất tiện.”
“Chúng ta cũng đã sẵn sàng.”
Hầu tước Gepetto gật đầu. Khi mọi thứ đã đâu vào đấy, chẳng mấy nữa Bartsch sẽ chìm trong biển lửa.
“Chỉ còn chưa đầy hai tuần nữa, nên ưu tiên hàng đầu là phiên họp quốc hội ngày mai.”
“Có vẻ những người tham dự phiên họp cũng đã hạ quyết tâm rồi.”
“Phiên họp này sẽ thú vị theo nhiều nghĩa đấy.”
Trước đó, Mikhail phải thông báo cho Emilia về kế hoạch đã thay đổi.
“Nhân tiện, tôi đã định hỏi từ lãy — mấy con chó đằng kia… sao lại ở đây?”
Hầu tước Gepetto nghiêng đầu, đầy khó hiểu.
“Đó là lực lượng hộ vệ.”
“… Hộ vệ sao?”
Hầu tước Gepetto nhìn với vẻ bối rối.
“Đó là những hộ vệ độc nhất vô nhị của Emilia.”
Chúng được huấn luyện để phục tùng cô. Dù đôi khi dữ tợn, chúng sẽ tự động dịu lại khi đánh được mùi hương của cô.
Một khi đã cắn, chúng sẽ không bao giờ nhả ra. Nếu có kẻ đe dọa Emilia, chúng sẵn sàng hy sinh tính mạng để bảo vệ cô.
Mikhail đứng dậy đi về phía Emilia, người chắc hẳn đang chờ đợi anh.
❖ ❖ ❖
Emilia không thể tập trung vào những gì Mikhail đang nói.
“Được rồi, tôi hiểu kế hoạch đã thay đổi. Nhưng… còn mấy con chó phía sau thì sao?”
Mấy con chó trông có vẻ ngoan ngoãn và phục tùng đều quay đầu về phía tiếng nói của Emilia.
Dù ngồi với tư thế chuẩn mực, ánh mắt chúng chưa từng rời khỏi cô.
‘Đáng sợ thật.’
Emilia rất sợ chó.
“Cha!”
“Emilia, đừng chạy!”
Cô đột ngột dừng lại trước lời cảnh báo của cha, nhưng một con chó đang phấn khích đã cắn vào chân cô.
Nỗi kinh hoàng đó vẫn còn sống động trong trí nhớ cô. Hình ảnh con chó cắn chặt và lắc mạnh đầu sẽ chẳng bao giờ phai mờ.
“Chúng sẽ bảo vệ nàng.”
“… Tôi sao? Chúng sẽ không hại tôi chứ?”
Emilia nuốt nước bọt. Sẽ là nhẹ nhõm nếu chúng không cắn cô, nhưng sự hung dữ của những con chó được huấn luyện để chiến đấu hiếm khi biến mất.
Làm sao những kẻ đã nếm mùi máu lại có thể trở thành những con chó bình thường được?
“Nàng sợ chó sao?”
“Tôi từng suýt bị cắn chết một lần.”
“Vậy ra ngay cả khi đó… tôi đã quá liều lĩnh.”
Mikhail gật đầu với người tùy tùng rồi cho lũ chó ra ngoài.
“Nàng sẽ không gặp bất tiện gì trong ngục thất hoàng gia đâu. Nhưng ở đó cũng bất an không kém, nên lũ chó sẽ được xếp ở nơi khuất mắt.”
“Cảm ơn ngài. Nhưng tôi sẽ thực sự an toàn trong ngục thất hoàng gia sao?”
“Dưới chân đèn là nơi tối nhất. Sẽ không ai nghĩ nàng ở đó đâu. Nhưng để vào ngục cần phải ngụy trang và có một cái cớ che mắt.”
Emilia thở dài nhẹ nhõm. Nếu đây là cách an toàn nhất, cô phải tin tưởng anh.
“Ngài sẽ bảo vệ tôi và đứa trẻ chứ?”
“Dù có chuyện gì xảy ra, ta cũng sẽ bảo vệ nàng.”
Không còn lựa chọn nào khác, Emilia lấy lại bình tĩnh và chăm chú nghe những lời anh nói.
❖ ❖ ❖
Boestin bất ngờ thấy mình được giao một vai trò quan trọng.
“Tôi không thích kế hoạch này.”
“Đừng cằn nhằn nữa. Nếu cô có ý tưởng nào tốt hơn thì nói ra xem.”
“… Ngài đúng là điên thật rồi.”
“Tôi biết.”
“Hừm!”
Boestin nheo mắt khó chịu. Bị bảo làm mồi nhử — thật là guốc trong bụng!
Sự khéo ăn khéo nói và sức quyến rũ của anh ta hoàn toàn phù hợp với vai trò này, nhưng cô vẫn thấy bực mình. Thế nhưng chẳng ai khác có vẻ phù hợp hơn cô.
“Dahlia thế nào rồi?”
“Cô ấy nói sẽ lặng lẽ đi theo.”
“… Hai người đúng là hết chỗ nói. Sao ngay từ đầu không làm như thế này đi?”
Sự chỉ trích của Boestin làm lông mày Mikhail giật giật.
"Cô nghĩ chúng ta nhìn giống nhau sao?"
"Không hề. Không ai có thể thay thế Emilia."
"... Vậy chẳng phải đó mới là vấn đề sao?"
"Khụ. Tiểu thư Boestin, cô trông rất giống Phu nhân, nên đừng lo lắng."
Kartho lên tiếng, làm Boestin nheo mắt lại hơn nữa.
Cô mặc những bộ y phục mà nàng thường mặc, thậm chí còn đội một bộ tóc giả màu đỏ. Cô đã luyện tập để nhịp bước chân và cả tông giọng sao cho thật khớp.
Với chiếc mũ kéo sụp xuống thấp, nếu không nhìn thật kỹ thì khó mà phân biệt được.
Dù Mikhail không thấy giống, nhưng điều đó chẳng quan trọng. Rất ít người chú ý kỹ đến Emilia như vậy.
"Được rồi, cô hãy đi tham dự cuộc họp hội đồng và đảm bảo mọi thứ diễn ra suôn sẻ. Tôi sẽ lo việc cắt đuôi mọi rắc rối. Emilia và Dahlia đã sẵn sàng rồi chứ?"
"Có lẽ vậy."
"Cái gì? Anh không kiểm tra lại sao?"
Mikhail gật đầu. Cả hai đều nhất quyết đòi ẩn nấp, nên anh đã không thể xác nhận.
"Tôi đã kiểm tra rồi. Họ sẽ không bị phát hiện đâu, dù có chuyện gì đi nữa."
Truyện liên quan
Quái Thú Của Dinh Thự Albard
Tóm tắt. Trong ngục tối ngầm dưới dinh thự Albard, có một con quái vật.
Pháp Sư Ngây Thơ Và Những Đêm Mê Hoặc
Tóm tắt. Vào một đêm nọ, khi đang một mình xoa dịu cơ thể đầy kích động, một giọng nói ...
Đích Đến Của Gió Tây
Tóm tắt. Bea Westwind, trong hành trình tìm cách hồi sinh người sư phụ đã khuất, đã dám lao vào ...
Cuộc Hôn Nhân Vội Vã Của Violet Zerotta
Tóm tắt. “Violet, con hãy kết hôn đi. Nhất định phải trong tháng này.”.
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.
Xiềng Xích Của Người Em Trai Giả
Tóm tắt. [Cảnh báo: Cưỡng ép / Nhạy cảm].