Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy - Chương 252
‧₊˚ ☁️⋅♡𓂃 ࣪ ִֶָ☾.
Emilia cố điều hòa nhịp thở. Cô gượng mở to mắt dù mọi thứ trước mặt đang nhòe đi.
Cơn đau không chịu dịu xuống—một sự đớn đau khôn tả đâm xuyên qua toàn bộ cơ thể cô.
"Ư..."
Emilia liên tục ngất đi rồi lại tỉnh lại.
Vị bác sĩ vẫn không ngừng kiểm tra cho cô.
"Việc này có thể sẽ mất khá nhiều thời gian."
Mồ hôi ướt đầm gạt ngang thân thể. Emilia siết chặt tấm chăn và cố dỗ dành hơi thở của mình.
"Cô ấy còn phải chịu đựng cơn đau này bao lâu nữa?"
Năm tiếng đồng hồ đã trôi qua.
"Tìm giải pháp ngay."
"Có phương án phẫu thuật, nhưng Phu nhân không muốn. Hơn nữa thời gian hồi phục sẽ lâu hơn, nên có lẽ tốt nhất là tiếp tục thế này."
Cô đã chịu đựng suốt năm tiếng—rốt cuộc còn phải kéo dài đến bao giờ?
"Không. Tìm cách ngay lập tức."
Chàng không thể chịu nổi khi phải nhìn Emilia dằn dằn dật dật trong đau đớn thêm nữa.
Gương mặt nhợt nhạt của cô nhễ nhại mồ hôi lạnh, tưởng chừng như đã chạm đến giới hạn chịu đựng của cơ thể.
"Em... em không sao. Em vẫn tiếp tục được. Xin anh, chỉ một chút nữa thôi."
Emilia thều thào từng tiếng nhưng vẫn không quên nở nụ cười trấn an chàng.
Nhìn cảnh ấy, lồng ngực chàng thắt lại đau đớn.
Chàng từng nghe sinh nở rất gian gian khổ khổ, nhưng chẳng thể ngờ nó lại đẩy Emilia vào kiếp nạn đọa hành đến thế.
Chàng đưa tay vuốt mặt.
"Mikhail, ở ngay đây."
Chàng không rời nửa bước, luôn túc trực bên cạnh cô. Tất cả những gì chàng có thể làm lúc này là nắm lấy tay cô.
Sau mười tiếng đồng hồ chịu đựng những cơn co thắt, Emilia cuối cùng cũng dồn hết sức lực còn lại.
Tiếng khóc to, vang vọng của đứa trẻ sơ sinh lấp đầy căn phòng.
"Công tước đại nhân, chúc mừng ngài. Là một hoàng tử."
Đứa trẻ nhỏ đến khó tin so với thời gian nằm trong bụng cô. Được quấn trong lớp vải sạch sẽ, đứa bé được bế vào lòng chàng.
"Con trai... giống anh như đúc."
Cô nở nụ cười rạng rỡ.
"Một đứa con trai, và chúng ta còn đặt tên cho con rồi nữa chứ. Lựa chọn tuyệt vời đúng không?"
"... Em đã vất vả nhiều rồi. Anh xin lỗi vì chỉ có em phải chịu khổ."
Mikhail vén nhẹ lọn tóc của Emilia rồi đặt một nụ hôn lên trán cô.
Emilia thở dốc rồi lịm đi, chìm vào hư vô.
Chàng cúi xuống nhìn đứa trẻ bé xíu trong tay mình.
Chàng từng ước đó là một cô con gái giống Emilia—nhưng đây lại là một cậu con trai đúc cùng một khuôn với chàng.
Dù vậy, nếu con trai giống cô, hẳn bé sẽ còn xinh đẹp hơn nữa.
"Giống hệt Ngài."
Mái tóc vàng óng cùng những đường nét không thể lẫn vào đâu được của chàng.
"Emilia có sao không?"
"Phu nhân đã trải qua một chặng đường dài, nhưng sau khi nghỉ ngơi tử tế, cô ấy sẽ ổn thôi."
"Còn đứa trẻ?"
"Cậu bé rất khỏe mạnh. Ngài không cần lo lắng."
Những lời của bác sĩ khiến Mikhail gật đầu. Chàng ngồi xuống cạnh Emilia, chưa từng rời bước.
"Hãy mang tất cả những gì tốt cho sức khỏe của cô ấy đến đây. Từ giờ trở đi, hãy tập trung vào việc hồi phục cho Emilia."
"Rõ rồi ạ."
"Ta sẽ chăm sóc cô ấy một thời gian."
Dù nhẹ nhõm vì Emilia đã an toàn, chàng vẫn chẳng thể thả lỏng hoàn toàn.
Chàng cảm thấy mình sẽ không thể an lòng cho đến khi cô mở mắt và mỉm cười với chàng.
❖ ❖ ❖
Một ngày trôi qua, nhưng cô vẫn chưa mở mắt. Cơn sốt cao kéo dài, Mikhail thức trắng đêm chăm sóc cho Emilia.
"Công tước đại nhân, xin ngài hãy nghỉ ngơi một chút."
"Anh trai, để em tiếp quản cho. Anh cần phải nghỉ ngơi."
"Ngay cả bản thân em cũng chưa khỏe, mà còn muốn chăm sóc người khác sao? Ta là chồng cô ấy, cứ để ta làm."
"Sự bướng bỉnh của anh... nếu chị ấy tỉnh dậy mà thấy mặt anh, chắc chị ấy tưởng người bệnh là anh mất."
Dahlia lo lắng lên tiếng. Dù những người khác muốn giúp đỡ, Mikhail vẫn nhất quyết không lay chuyển.
"Dù cháu có nói sẽ làm, nó cũng chẳng chịu nhượng bộ đâu. Phải tự tay làm thì nó mới an lòng được, cứ kệ nó đi."
Boestin lên tiếng ủng hộ. Ai ở đây cũng lo lắng cho Emilia, nhưng chẳng ai bằng Mikhail.
"Chúng tôi luôn ở đây. Nếu cần giúp đỡ, cứ lên tiếng. Đừng một mình gánh chịu tất cả."
Mikhail gật đầu. Gương mặt nhợt nhạt của Emilia dường như đã có lại chút sắc hồng so với ngày hôm qua.
"Phu nhân chắc chắn đang tốt lên. Chỉ cần trông chừng thêm một chút nữa là đủ."
Nha sĩ cũng tràn đầy lạc quan.
Boestin lặng lẽ nhìn Emilia đang say ngủ rồi nói.
"Hãy chuẩn bị vài món quà cho đến khi cô ấy tỉnh lại và khỏe hơn nhé."
"Quà sao?"
"Phải, quà tặng."
Bà mỉm cười tinh nghịch rồi xắn tay áo lên.
Mikhail cảm thấy bất an liền giữ lấy tay bà.
"Người định làm gì đấy? Đừng có làm liều."
"Cậu muốn làm gì thì làm, vậy chúng tôi không được làm thế sao?"
Bà hừ một tiếng, gạt tay chàng ra rồi cùng những người khác bước đi—chỉ còn lại mình chàng ở lại.
❖ ❖ ❖
Emilia mở mắt, cảm nhận được sự sức nặng đang đè lên bàn tay mình.
Cơn đau tựa như xé toạc cơ thể khiến cô thở dốc.
"Phu nhân!"
Dell vội vã lao đến bên cạnh. Thấy Mikhail đang nắm tay mình chìm trong giấc ngủ, Emilia liền đưa một ngón tay lên môi.
"Suỵt."
"Phu nhân có sao không? Tôi lấy thêm thuốc giảm đau nhé?"
"Vẫn còn hơi đau một chút. Nhưng sau một giấc ngủ ngon, tôi cảm thấy dễ chịu hơn nhiều rồi. Đứa trẻ vẫn khỏe mạnh chứ?"
"Vâng, thiếu gia Eckart rất khỏe mạnh. Có vẻ cứng cáp đúng như cái tên của cậu ấy."
"Vậy thì tốt rồi."
Emilia thở ra một hơi nhẹ nhõm. Chỉ cần đứa trẻ khỏe mạnh, mọi thứ khác đều không còn quan trọng nữa.
"Tôi có nên đánh thức Công tước không?"
"Thôi, cứ để chàng nghỉ ngơi đi. Chàng đã chẳng chợp mắt tí nào rồi."
"Quả đúng vậy. Ngài ấy đã thức trắng suốt hai ngày liền. Phu nhân bị sốt cao, nên chúng tôi phải liên tục chườm khăn ấm cho người."
Dell kiểm tra trán cô rồi thở phào nhẹ nhõm.
"Cơn sốt có vẻ cuối cùng cũng hạ rồi. Tôi bế thiếu gia Eckart lại nhé?"
Emilia gật đầu.
Chẳng mấy chốc, Dell quay lại trên tay bế Eckart đang say ngủ. Đứa trẻ bé xíu khiến nụ cười tự nhiên nở trên môi cô.
"Thằng bé nhỏ nhắn quá."
Dù đang nhắm mắt, gương mặt đứa trẻ vẫn là bản sao hoàn hảo của Mikhail.
Emilia mỉm cười rạng rỡ với con.
"Ơn trời con đã chào đời bình an. Cảm ơn con vì đã đến với cha mẹ."
"Phu nhân phải cẩn trọng một thời gian đấy. Dù có tù túng thì người cũng phải ráng tuân thủ."
"Tôi biết rồi."
"Điều đó rất quan trọng đấy. Thời gian ở cữ sau sinh còn quan trọng hơn nhiều."
Dell nghiêm nét mặt nói.
Truyện liên quan
Quái Thú Của Dinh Thự Albard
Tóm tắt. Trong ngục tối ngầm dưới dinh thự Albard, có một con quái vật.
Pháp Sư Ngây Thơ Và Những Đêm Mê Hoặc
Tóm tắt. Vào một đêm nọ, khi đang một mình xoa dịu cơ thể đầy kích động, một giọng nói ...
Đích Đến Của Gió Tây
Tóm tắt. Bea Westwind, trong hành trình tìm cách hồi sinh người sư phụ đã khuất, đã dám lao vào ...
Cuộc Hôn Nhân Vội Vã Của Violet Zerotta
Tóm tắt. “Violet, con hãy kết hôn đi. Nhất định phải trong tháng này.”.
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.
Xiềng Xích Của Người Em Trai Giả
Tóm tắt. [Cảnh báo: Cưỡng ép / Nhạy cảm].