Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy - Chương 207
‧₊˚ ☁️⋅♡𓂃 ࣪ ִֶָ☾.
"Có kẻ ghen tị với mối quan hệ giữa ta và ngài chẳng phải là chuyện tốt sao?"
Adrian cất lời với vẻ vô tội đầy giả tạo.
"Bệ hạ cũng định đến con phố này ư? E rằng nơi đó không mấy thích hợp với ngài đâu."
"Ngươi nghĩ nơi ấy không hợp với ta sao?"
Hắn tỏ ra khách quan đến bất ngờ, hay có lẽ chỉ là quá tài tình trong việc tự mỉa mai chính mình.
"Nếu ngài nghĩ vậy thì thật đáng tiếc."
"Hẻm hóc đằng sau Delphora... Ta chưa từng đến đó, nhưng có lẽ đây sẽ là một trải nghiệm thú vị."
Adrian rảo bước đi trước, trong khi Mikhail nheo mắt nhìn về phía những kỵ sĩ vẫn chưa trở về.
"Thưa Công tước, chúng ta vẫn chưa nhận được tin tức gì."
Byne cẩn trọng tiến lại gần và thì thầm.
Giữa sự bặt vô âm tín ấy, Mikhail chẳng rõ bản thân nên cảm thấy nhẹ nhõm hay lo âu.
"Bệ hạ, đã xảy ra một vụ hỏa hoạn trên phố Delphora. Có vẻ như đã có xô xát trong lúc lục soát tòa nhà."
"...Nghĩa là chúng đã dám chống trả cận vệ hoàng gia?"
Sắc mặt Adrian đanh lại.
"Những kẻ bán phấn buôn hương mà lại dám chống đối kỵ sĩ sao? Đã vậy còn phóng hỏa nữa?"
"Thần xin lỗi, mọi chuyện diễn ra quá đột ngột nên chúng thần không kịp phản ứng."
"Còn đám kỵ sĩ thì sao?"
"Năm người tiến vào tòa nhà đều đã bị thương và được đưa đi."
"Hà!"
Adrian ngửa đầu ra sau bật cười.
"Dù không phải kỵ sĩ hoàng gia thì chúng cũng là lính đánh thuê. Chẳng những dám chống trả mà còn phóng hỏa nữa ư? Dù là ai thì gan cũng to đấy."
"...Thần đã ra lệnh bắt giữ ngay lập tức."
"Có đặc điểm nhận dạng gì không?"
"Họ nói cô ta có mái tóc ngắn màu nâu."
"Còn gì bất thường nữa không?"
"Cô ta che kín mặt, lại thêm khói lửa mịt mù nên họ không nhìn rõ."
"Tìm cô ta ngay lập tức. Chống lại cận vệ hoàng gia chẳng khác nào trực tiếp thách thức ta. Người phụ nữ đó chắc chắn biết điều gì đó."
Mikhail gật đầu ra hiệu với Byne.
Càng suy nghĩ, anh càng chắc chắn rằng cô đang ở đó.
"Có lẽ chúng ta nên nhanh chóng đến phố Delphora."
"Ý hay đấy."
Mikhail leo lên ngựa, cúi xuống nhìn Adrian.
"Bệ hạ, đường đi rất hiểm trở. Xin ngài hãy đi xe ngựa. Thần sẽ đến đó trước."
Chưa kịp để Adrian ngăn lại, anh cùng đám kỵ sĩ đã lao ngựa phóng đi.
Mikhail thúc giục con ngựa mạnh hơn, rạp người xuống để tăng tốc độ.
Ngang qua chặng đường, anh đã có thể nhìn thấy cột khói đen bốc lên từ đằng xa.
Trái tim anh đập liên hồi dữ dội.
"Thần nghe nói cô ta đã dùng kiếm chống trả đám kỵ sĩ."
Byne hô lớn khi phi ngựa sóng đôi cùng anh.
Mối nghi ngờ trong lòng anh dần biến thành sự chắc chắn.
Anh hy vọng người phụ nữ cầm kiếm đó chính là Emilia. Anh chẳng bận tâm việc cô có chống lại nhà vua hay không.
Chính anh sẽ tự tay xử lý việc này.
Chỉ cần cô còn sống, dù cô có là kẻ phản quốc hay sát nhân thì đối với anh cũng chẳng hề quan trọng.
Khu hẻm sau của Delphora rơi vào cảnh hỗn loạn tột cùng.
Mikhail ráo riết tìm kiếm mái tóc ngắn màu nâu giữa khoảng xáo trộn trên con phố.
"Tìm cô ta. Người có mái tóc ngắn màu nâu."
Anh ra lệnh ngắn gọn, lòng không thể bớt căng thẳng chừng nào chưa tự tay xác nhận bằng chính mắt mình.
Anh ngước nhìn tòa nhà đã bị thiêu đen, rồi bước vào con hẻm, đảo mắt quan sát xung quanh.
"Nếu mình là cô ấy..."
Anh tự đặt mình vào hoàn cảnh đó để hình dung xem mình sẽ lẩn trốn ở đâu.
Lần theo bản năng, anh chậm rãi bước đi, lang thang khắp hẻm hóc phía sau Delphora.
"Thưa Công tước, chúng thần..."
Tên kỵ sĩ chưa kịp nói hết câu thì Mikhail đã vươn tay chộp lấy cổ họng hắn.
"Ta không muốn bất kỳ ai can thiệp vào việc của ta."
"Kh-không thở được..."
"Hiểu chưa?"
Tên kỵ sĩ gật đầu liên tục. Chỉ đến lúc đó Mikhail mới thả tay ra.
Hắn ngã nhào xuống đất, mặt cắt không còn một giọt máu vì sợ hãi.
"Các ngươi vẫn đang tìm kiếm người phụ nữ bỏ chạy đó sao?"
"Vâng, vâng, chúng thần vẫn đang tìm."
"Ai đang đuổi theo cô ta?"
"Tất cả mọi người đều đang truy lùng cô ta."
Mikhail khẽ gật đầu. Có vẻ như vẫn chưa ai tìm thấy cô.
Một nụ cười nhếch môi xuất hiện trên khóe miệng anh đúng lúc các kỵ sĩ thuộc hạ của công tước vội vã chạy đến.
"Chúng thần vẫn chưa tìm thấy cô ta."
"Ở đây chẳng còn nơi nào để cô ta ẩn nấp nữa cả."
Anh quay đầu lại.
"Còn đám phụ nữ tụ tập đằng kia thì sao?"
"Ồ, họ là những người phụ nữ bán thân trên phố Delphora."
Hắn nhanh chóng đảo mắt qua đám đông đang tụ tập, ánh nhìn dừng lại ở một điểm cố định.
"Thế thì đuổi chúng đi. Ở đây hỗn loạn quá."
"Nhưng..."
"Trong số họ có người phụ nữ nào tóc ngắn ngang vai màu nâu không?"
"Không ạ."
"Vậy thì chẳng có vấn đề gì cả."
Người hiệp sĩ thoáng lộ vẻ bối rối trước lời của Mikhail, rồi bước sang thì thầm điều gì đó với một hiệp sĩ khác.
Chẳng mấy chốc, người hiệp sĩ đang ngơ ngác kia lên tiếng nói với những người phụ nữ, họ liền nhanh chóng đứng dậy và tản ra khắp ngả.
Mikhail lặng lẽ bám theo dấu vết của một người phụ nữ.
Cô ta rẽ qua góc đường, rời khỏi con hẻm sau của vùng Delphora, vừa đi vừa dáo dác nhìn quanh rồi vội vã hướng về một nơi nào đó.
Khi hắn thu hẹp khoảng cách giữa hai người, hắn chợt cảm nhận được một tung tích phía sau lưng.
Bất ngờ, một cảm giác sắc nhọn đâm thấu qua hông khiến hắn khựng lại.
Tim hắn bắt đầu đập liên hồi. Mùi hương phảng phất theo làn gió khiến khóe môi hắn cong lên một nụ cười.
Vừa lúc hắn định quay lại, sức ép sau lưng tăng lên khi lưỡi kiếm đang chĩa vào hông hắn lại gí sâu hơn nữa.
Hắn chẳng bận tâm. Không chút đắn đo, hắn xoay người nắm lấy lưỡi kiếm bên hông, kéo nó về phía mình.
Truyện liên quan
Quái Thú Của Dinh Thự Albard
Tóm tắt. Trong ngục tối ngầm dưới dinh thự Albard, có một con quái vật.
Pháp Sư Ngây Thơ Và Những Đêm Mê Hoặc
Tóm tắt. Vào một đêm nọ, khi đang một mình xoa dịu cơ thể đầy kích động, một giọng nói ...
Đích Đến Của Gió Tây
Tóm tắt. Bea Westwind, trong hành trình tìm cách hồi sinh người sư phụ đã khuất, đã dám lao vào ...
Cuộc Hôn Nhân Vội Vã Của Violet Zerotta
Tóm tắt. “Violet, con hãy kết hôn đi. Nhất định phải trong tháng này.”.
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.
Xiềng Xích Của Người Em Trai Giả
Tóm tắt. [Cảnh báo: Cưỡng ép / Nhạy cảm].