Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy - Chương 141
‧₊˚ ☁️⋅♡𓂃 ࣪ ִֶָ☾.
Công tước Loren hạ giọng thì thì Thầm đằng sau cánh cửa đóng kín.
Vì lý do nào đó, hoàng tộc đã ra tay giúp khôi phục lại gia sản vốn đã rơi vào cảnh hỗn loạn. Lũ gia nhân do họ gửi đến lấp đầy dinh thự, giúp cuộc sống nhanh chóng trở lại quỹ đạo, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc họ chẳng thể thoát khỏi sự giám sát.
Công tước Loren chợt thấy khinh bỉ người vợ vẫn thản nhiên hành xử như mọi khi.
Có phải bà ta đã lớn lên trong sự bọc lót đến mức chẳng thể nhận ra chuyện gì đang diễn ra quanh mình?
"Bà thật sự không biết ai đã gây ra trận náo loạn đó sao?"
"Ái chà, ông đang muốn nói gì thế? Ông ngày càng quá đắt đấy. Nếu tôi biết ông là kẻ tồi tệ đến mức này, tôi đã chẳng bao giờ gả cho ông."
Arta trừng mắt nhìn ông, nước mắt giàn giụa trên mặt.
"Đó không phải là vấn đề! Bayern! Dòng máu của hoàng tộc Stein—bà quên rồi sao?"
"…Ông đang nói cái gì vậy? Họ đã chết sạch cả rồi."
Arta túm chặt lấy vạt váy, hoàn toàn không thể hiểu nổi những gì chồng mình đang nói.
Sắc mặt bà cắt không còn một giọt máu, cằm bắt đầu run rẩy. Những ký ức của ngày hôm đó cuồn cuộn ùa về.
"Hức."
Bà lao thẳng vào phòng tắm. Làm sao bà có thể quên được cái ngày kinh hoàng khi những sinh mạng vô tội bị tàn sát dã man?
Họ đã thay đổi lịch sử, lừa gạt thiên hạ, và tiếp tục sống như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Bà đã tự dối lòng mình suốt bấy lâu nay.
"Chậc. Đây đâu phải tin gì mới mẻ, sao tự dưng bà lại làm ầm lên thế? Nếu bà yếu đuối như vậy thì bảo sao Emilia cũng sẽ hành xử hệt như bà!"
Arta nhắm chặt mắt lại. Người đời đã quên mất Bayern. Và bà cũng đã đẩy lùi những ký ức đó vào gạt bỏ.
Đó là cách duy nhất để bà có thể tồn tại. Đã khó khăn biết bao để bà thích nghi với cuộc sống ở gia tộc Loren sau khi về làm dâu?
Arta dùng khăn tay lau miệng.
Bước trở ra ngoài, bà hỏi Công tước Loren, "…Ông có chắc đó là Bayern không?"
"Chắc chắn. Đôi mắt đỏ đó—rõ ràng là đôi mắt của nhà Bayern. Bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao Công tước Heinrich lại do dự không muốn phản đối cuộc hôn nhân của con gái tôi đến vậy."
"Ông đã bảo tất cả họ đều đã chết rồi mà! Chẳng còn một hậu duệ nào sống sót…!"
"Nếu họ lường trước được tình cảnh này và đã gửi một nhánh dòng máu khác đi từ khi còn nhỏ thì sao? Tôi còn chưa từng nghe nói là họ có một cô con gái!"
Đó chính là sơ hở của họ. Bayern tỏ ra xảo quyệt hơn nhiều so với dự tính.
Công tước Loren cảm thấy máu trong người như rút sạch.
"Vậy… chúng ta phải làm gì đây? Con gái tôi đang nằm trong tay hắn… và hắn lại giữ Emilia ở bên mình…"
Arta thấy choáng váng. Rõ ràng hắn có ý định giữ con gái của kẻ thù bên cạnh để từ từ rút cạn sự sống của nó.
Nếu họ thực sự là Bayern, Công tước Loren sẽ chẳng có đường nào sống sót.
"Thế nên tôi mới bảo bà! Nó cần phải có một đứa con. Ngay cả bà, một khi đã có Emilia cũng chẳng thể rời bỏ tôi. Gia đình là như thế đấy."
Công tước Loren hít một hơi thật sâu để xốc lại tinh thần.
"Tên phản đồ đó có biết chuyện này không?"
Tại một thời điểm nào đó, đầu óc ông bắt đầu quay mòng mòng. Mối quan hệ giữa hoàng tộc và Công tước Heinrich trông có vẻ vững chắc, nhưng nếu Công tước thực sự là dòng máu mà họ nghi ngờ, hắn chắc chắn sẽ phản bội Adrian.
Chính lý do đưa Adrian lên ngai vàng có lẽ là vì tính hợp pháp yếu ớt của một đứa con riêng.
"Emilia chẳng biết gì cả! Ông biết hồi đó nó mới có tám tuổi mà."
Emilia đã được giáo dục kỹ lưỡng trong gia tộc Loren. Cô được dạy rằng bất cứ điều gì cô học được đều là sự thật duy nhất, khiến cô không thể nảy sinh bất kỳ nghi ngờ nào.
Mối quan hệ của họ với hoàng tộc Konrad ngày càng trở nên khăng khít, đưa gia tộc Loren trở thành một trong những gia tộc quý tộc vững chắc nhất ở Bartsch kể từ ngày đó.
Họ đã tích lũy vô số của cải và sống an nhàn với quyền lực trong tay.
"Nếu Emilia phát hiện ra, tôi sống không nổi mất."
Arta tuyệt vọng cầu mong con gái mình sẽ không bao giờ biết được những hành vi tồi tệ mà bà đã thực hiện. Nói với nó rằng bà không còn lựa chọn nào khác thì có ích gì chứ?
Bà cũng chỉ là một con quái vật giống như lũ người còn lại mà thôi.
"Nhà vua có lẽ vẫn chưa biết. Nếu biết, ngài ấy đã tiêu diệt Công tước từ lâu rồi."
Dù chẳng có bằng chứng nào, Công tước Loren vẫn tự tẩy não mình để tin vào điều đó.
"Việc họ vẫn chưa giết chúng ta, dù không công nhận hoàng tộc, có nghĩa là họ vẫn cần chúng ta."
"Một khi giá trị lợi dụng kết thúc, chúng ta cũng sẽ bỏ mạng thôi. Xin ông, đừng làm gì cả."
Bằng mọi giá phải cứu lấy Emilia.
"Câm miệng. Nếu không giúp ích được gì thì ngồi yên. Bà nghĩ tôi nuôi dạy đứa con gái đó thành đóa hồng của gia tộc Loren là vô lý sao?"
"…Chuyện này thực sự là tồi tệ nhất. Sao ông có thể…"
Arta lắc đầu. Bà cần phải nghĩ ra cách để bảo vệ con gái mình.
* * *
Boestin tặc lưỡi trước vẻ ảm đạm của nhà kính.
"Một cảnh tượng thật ảm đạm. Bartsch đúng là chẳng có chút hứng thú nào với nghệ thuật và thiên nhiên."
"Không hoàn toàn đâu. Gia tộc Loren…"
Cô vừa mỉm cười thoáng qua định cất lời thì nét mặt liền cứng lại.
Boestin nhận ra Emilia trông có vẻ đượm buồn nên nhanh chóng đổi chủ đề.
"Hay là trang trí lại khu vườn nhé? Nơi này trông xám xịt chẳng khác gì Mikhail cả."
"Một dinh thự không có hoa thì thật hiếm thấy. Nhưng chẳng phải con đường dẫn từ lối vào vẫn ngập tràn sắc hoa đó sao?"
Truyện liên quan
Quái Thú Của Dinh Thự Albard
Tóm tắt. Trong ngục tối ngầm dưới dinh thự Albard, có một con quái vật.
Pháp Sư Ngây Thơ Và Những Đêm Mê Hoặc
Tóm tắt. Vào một đêm nọ, khi đang một mình xoa dịu cơ thể đầy kích động, một giọng nói ...
Đích Đến Của Gió Tây
Tóm tắt. Bea Westwind, trong hành trình tìm cách hồi sinh người sư phụ đã khuất, đã dám lao vào ...
Cuộc Hôn Nhân Vội Vã Của Violet Zerotta
Tóm tắt. “Violet, con hãy kết hôn đi. Nhất định phải trong tháng này.”.
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.
Xiềng Xích Của Người Em Trai Giả
Tóm tắt. [Cảnh báo: Cưỡng ép / Nhạy cảm].