Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy - Chương 128
‧₊˚ ☁️⋅♡𓂃 ࣪ ִֶָ☾.
Emilia là một hiệp sĩ, nhưng nàng chưa từng tuốt kiếm để tước đoạt mạng sống của ai. Vương quốc vốn luôn thanh bình, nên nàng chưa từng nghĩ chính mình lại có ngày phải ra tay tàn sát.
"Đáng thương không đồng nghĩa với việc được miễn tội."
"Đúng vậy. Nhưng không thể đổ toàn bộ lỗi lầm lên đầu đứa trẻ, nhất là sau khi nó đột ngột mất đi cha mẹ."
"... Có lẽ là vậy."
Nghe như thể ngài ấy đang ngầm khuyên không nên oán trách Dahlia.
* * *
Dahlia lo âu nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Dahlia, lại đây uống chút trà đã nào."
"Tôi không hiểu sao cô lại tức giận với tôi."
"Em có nhớ mình đã làm những gì không?"
"... Không. Khi tôi tỉnh lại, mọi thứ đã hỗn loạn rồi. Cô thừa biết tôi làm sao có thể làm ra những chuyện như vậy!"
Dahlia vô cùng hoang mang. Chưa một ai từng nói cho cô biết về căn bệnh mà cô đang mang trong người.
Cô không thể nhớ rõ mọi chuyện. Boestin nắm lấy tay Dahlia, kéo cô về phía chiếc giường.
"Nghỉ ngơi đi. Em cần được nghỉ ngơi."
"Tôi lo cho anh trai lắm."
"Điều gì khiến em lo sợ đến vậy?"
"..."
Cô cảm thấy nỗi sợ hãi bị bỏ rơi đang gặm nhấm tâm trí. Nhìn dáng vẻ của anh trai hôm nay, dường như anh ấy sẽ không bao giờ buông bỏ người phụ nữ đó.
"Anh ấy đổi thay rồi... nếu không, anh ấy đã chẳng đối xử với tôi như thế."
"Dahlia, Mikhail sẽ không bỏ rơi em đâu. Cậu ấy vẫn luôn ở bên em, như một người anh trai ruột thịt."
Boestin cảm thấy sự bất an của Dahlia thật kỳ lạ. Mikhail đã hy sinh cả hạnh phúc, sự tự do và mọi thứ của bản thân chỉ để ở bên Dahlia.
Ít nhất đó là Mikhail mà Boestin từng biết.
Từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy cậu ấy ở học viện cho đến hiện tại, sau bao bận mất liên lạc rồi gặp lại, Mikhail chưa từng rời xa Dahlia.
"Người ta vẫn bảo khi anh chị em thân thiết lập gia đình, người còn lại sẽ có cảm giác như bị cướp mất. Em phụ thuộc vào Mikhail quá rồi. Dahlia, em đã là một người trưởng thành."
Cậu ấy không thể ở bên em cả đời. Sẽ đến ngày Dahlia phải rời khỏi vòng tay che chở đó để tự dựng xây gia đình cho riêng mình.
"Mikhail không phải của riêng em. Cậu ấy có quyền xây dựng mái ấm của chính mình và trao đi tình cảm vốn dành cho em cho một người khác."
"Không! Tôi ghét người phụ nữ đó nhất trên đời! Chuyện đó tuyệt đối không thể xảy ra!"
Dahlia hét lên. Cô trừng mắt nhìn Boestin, nước mắt không ngừng lăn dài trên má.
"Tất nhiên là cô làm sao mà hiểu được. Chỉ có anh trai mới hiểu tôi. Và cũng chỉ có tôi mới hiểu anh ấy. Tôi chẳng cần ai khác nữa. Vậy nên, cút ra khỏi phòng tôi ngay."
Cô chỉ tay về phía cửa, nước mắt rơi xuống lã chã.
"Ai cũng vậy cả. Họ tự cho mình cái quyền đòi hỏi ở tôi chỉ vì tôi lộ ra một chút yếu đuối. Thật khiến tôi buồn nôn."
"Dahlia, sao em có thể nói năng như thế...!"
"Câm miệng đi, Boestin."
Ánh mắt cô trở nên lạnh lẽo, đứa trẻ giàn giụa nước mắt khi nãy biến mất, thay vào đó là một người với gương mặt băng giá, vô cảm nhìn Boestin.
"Cô thất vọng vì anh tôi sắp kết hôn sao? Cô đối tốt với tôi chỉ vì cô thích anh ấy, nhưng giờ thì sao? Anh tôi đâu có biết tình cảm của cô."
Boestin đứng dậy, phủi nhẹ tà váy rồi đối mặt với Dahlia.
"Rất tiếc, nhưng người tôi quý mến là em, chứ không phải Mikhail. Tôi thương em như một cô em gái."
"... Đừng có dối lòng."
"Được rồi. Tôi hiểu. Hầu hết những kẻ tiếp cận em đều có mục đích riêng. Nhưng không phải ai cũng giống nhau."
Boestin bước qua Dahlia.
"Nếu không muốn bị bỏ lại một mình, hãy tỉnh táo lại ngay đi, Dahlia. Ai cũng có những nỗi đau khó lòng sẻ chia. Tự cho rằng mình là người thương đau và bất hạnh nhất thế gian chính là sự ngạo mạn."
Nói rồi, cô mở cửa bước ra ngoài.
Bên ngoài, những người vội vã chạy đến sau khi nghe thấy tiếng gào khóc thảm thiết của Dahlia đang đứng chờ.
"Hãy canh chừng cẩn thận. Tôi đã bỏ thuốc vào trà cho cô ấy, nhưng trông cô ấy có vẻ rất nguy hiểm."
Boestin ngoái lại nhìn cánh cửa đã đóng kín.
Cô biết giữa hai người họ có một sợi dây liên kết bền chặt khó lòng lay chuyển. Nhưng có vẻ lần này, chính Mikhail đã đập tan liên kết đó.
"Biết thế mình đã chẳng đến."
Boestin cảm thấy như thể mình vừa bị cuốn vào một rắc rối không đâu.
"Phòng khách ở đâu?"
"Thưa tiểu thư Boestin, tôi sẽ dẫn đường cho cô."
Nghe lời Kartho, Boestin bước theo ông rồi dừng lại trước cửa phòng.
"Có lẽ không ổn rồi. Tôi sẽ về chỗ trọ tôi tự chuẩn bị."
"Trời đã khá muộn rồi."
"Nếu ngài lo lắng, liệu có thể cử một hiệp sĩ hộ tống tôi về chỗ trọ không?"
"Chuyện đó thì được, nhưng cô thật sự không ở lại dinh thự sao?"
"Vâng, tôi không muốn bị cuốn vào những lời đàm tiếu không hay. Nhưng xin ngài hãy nhắn lại lời này tới Mikhail."
"Tất nhiên rồi, tôi sẽ chuyển lời giúp cô."
Boestin hít một hơi thật sâu rồi lên tiếng:
"Hãy nói với cậu ta thế này: 'Này cái đồ tồi kia, thế là món nợ tôi thiếu cậu đã sòng phẳng rồi nhé, mau gửi hợp đồng đầu tư cho tôi đi!' ...Nội dung nhắn lại chỉ có vậy thôi."
Kartho kinh ngạc chớp mắt. Boestin chẳng chút dắn đo, rời khỏi dinh thự rồi bước lên xe ngựa.
Truyện liên quan
Quái Thú Của Dinh Thự Albard
Tóm tắt. Trong ngục tối ngầm dưới dinh thự Albard, có một con quái vật.
Pháp Sư Ngây Thơ Và Những Đêm Mê Hoặc
Tóm tắt. Vào một đêm nọ, khi đang một mình xoa dịu cơ thể đầy kích động, một giọng nói ...
Đích Đến Của Gió Tây
Tóm tắt. Bea Westwind, trong hành trình tìm cách hồi sinh người sư phụ đã khuất, đã dám lao vào ...
Cuộc Hôn Nhân Vội Vã Của Violet Zerotta
Tóm tắt. “Violet, con hãy kết hôn đi. Nhất định phải trong tháng này.”.
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.
Xiềng Xích Của Người Em Trai Giả
Tóm tắt. [Cảnh báo: Cưỡng ép / Nhạy cảm].