Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười - Chương 5: The Happiest Thing

[previous_page]

[next_page]

Akito

Loại: Thẻ Thông Thường

Cấp Độ Sức Mạnh Ma Thuật: 5900

Số Lượng Vật Phẩm Đã Tạo: 11

Số Lượng Nô Lệ: 1

————————————–

Đúng là nó đã tăng lên, nguồn sức Mạnh ma thuật gần như cạn kiệt nay đã dâng trào.

Tự hỏi liệu có chuyện gì đã xảy ra nhỉ?

Vì tò mò nên tôi quay trở lại khu nhà ở.

Tôi bắt gặp Risha đúng lúc cô bé vừa bước ra từ nhà kho.

「Chủ Nhân」

Risha bước chân sáo chạy đến bên tôi.

「Anh đã về đây, Risha. Có chuyện gì vui xảy ra à?」

「Ể? S-Sao ngài lại biết ạ?」

Khỏi phải nói……đó là vì tôi nhận được một lượng ma lực lớn nạp vào, nhưng ngay cả không có điều đó thì cũng quá rõ ràng qua dáng vẻ lăng xăng vui tươi cùng biểu cảm trên khuôn mặt cô bé.

Con bé trông vô cùng phấn khích, xung quanh toát lên một bầu không khí như thể sắp nhảy chân sởi đến nơi.

「Thực ra em đã nhặt được cái này!」

Risha vừa nói vừa chìa cho tôi xem một thanh kiếm sắt.

Đó là một thanh kiếm sắt trông hệt như của tôi, chỉ có điều cũ hơn rất nhiều.

「Em nhặt được nó á?」

「Vâng!」

「Ra vậy…」

Ai đó đã làm ra nó, rồi hoặc là làm rơi hoặc vứt bỏ nó và cô bé đã nhặt được…

「Nó giống của Chủ Nhân đấy!」

Risha cười rạng rỡ nói.

Con bé lại vui vì dùng đồ đôi với tôi đến thế sao.

Đúng là một đứa trẻ đáng yêu.

「Hử?」

Khuôn mặt tươi cười của cô bé chợt biến đổi. Risha nhìn ra sau lưng tôi với vẻ mặt tò mò.

「Em tự hỏi……kia là cái gì vậy?」

Tôi quay người lại và nhìn thấy đám bụi mù mịt mà Risha đang hướng mắt tới.

Nó đang di chuyển và tiến thẳng về phía này.

Tôi nheo mắt nhìn kỹ và nhận ra đó là do mấy con khỉ với bộ mặt hung dữ cùng những chiếc móng vuốt sắc nhọn cực kỳ dài gây ra.

「Là quái vật! Ch-Chúng ta phải làm sao đây Chủ Nhân!?」

Risha hoảng hốt.

「Bình tĩnh nào, có anh đây rồi.」

「V-vâng.」

「Để anh lo chuyện này. Risha lùi lại đi.」

「Vâng——–không, em cũng sẽ chiến đấu. Xin hãy để em được chiến đấu.」

Cô bé nắm chặt thanh kiếm sắt trong tay.

「Được thôi, nhưng nếu thấy nguy hiểm thì phải rút lui ngay đấy.」

「Vâng!」

—Ma lực đã được nạp thêm 2.000—

Có vẻ như sức mạnh ma thuật của tôi lại tăng lên lần nữa, nhưng lúc này tôi chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến chuyện đó nữa rồi.

Xem chừng có bốn con quái vật. Vì yếu thế hơn về số lượng, tôi liền xốc lại tinh thần chuẩn bị chiến đấu.

——nhưng, đây lại là một sự thất vọng toàn tập…

Chúng quá yếu, yếu đến mức khiến người ta phải ngạc nhiên.

Chúng to bằng tầm người và đang khua khoắng những chiếc móng vuốt sắc lẹm xung quanh.

Chúng yếu ớt như một đứa trẻ và những chiếc vuốt của chúng dễ dàng bị thanh kiếm sắt của tôi chém đứt.

Lũ quái vật bắt đầu dùng nắm đấm đánh chúng tôi như những đứa trẻ hư hỏng vào lúc gần cuối.

Chúng có vẻ là tầng lớp quái vật yếu nhất, nếu xét về mặt REG thì chúng ở mức độ của một con slime hay một con goblin.

Con thỏ đó mạnh hơn nhiều. Thậm chí tôi cảm thấy con thỏ đó có thể đánh bại cả bốn con quái vật này một mình.

Dĩ nhiên là đám này đã bị đánh bại một cách dễ dàng.

「Cảm ơn ngài đã vất vả, Chủ nhân」

「Nhưng tôi chẳng mệt chút nào cả….cô cũng vậy phải không?」

「Vâng」

Risha cười khổ. Chúng khá yếu ngay cả đối với Risha, thế nên hẳn là cô ấy đang cảm thấy hơi xấu hổ vì sự hoảng loạn của mình lúc trước.

Sẽ thật tuyệt nếu tất cả quái vật đều thế này.

「Vậy thì, không biết đám này có phải là loại nguyên liệu gì không nhỉ?」

Tôi lấy DORECA của mình ra và mở menu.

Tạm thời, hãy thu gom chúng lại, và khi tôi chạm vào những con khỉ đã ngã xuống…

Chúng bắt đầu phát sáng.

Vùng xung quanh ngực chúng bắt đầu tỏa sáng và bao trùm lấy cơ thể chúng.

Cả bốn con đều vậy.

「Chủ nhân」

「Lùi lại đi」

「Vâng!」

Risha lùi lại và một lần nữa thủ thế thanh kiếm sắt của mình.

Tôi biết mọi chuyện không thể dễ dàng thế này được…..thế nên cẩn thận vẫn hơn vì chúng ta không biết thứ gì có thể xuất hiện.

Thế nhưng,

「Muuu」

「Đ-Đây là……..con người sao?」

Risha và tôi đều bàng hoàng.

Và rồi từng con trong số những con khỉ đang phát sáng đó đều biến thành con người.

***************

「Ý anh là tất cả những gì anh nhớ chỉ là việc bị quái vật sát hại.」

「Vâng」

Cả bốn người đều là con người. Chúng tôi đợi họ tỉnh lại và lắng nghe những gì họ muốn nói.

Họ đều là đàn ông và người lớn tuổi nhất, một người đàn ông bốn mươi tuổi, đang nói chuyện với chúng tôi.

Tên của người đàn ông này hình như là Joseph.

「Chúng tôi đã bị quái vật giết! Chắc chắn là chúng tôi đã chết! Hoặc chúng tôi nghĩ vậy, để rồi điều tiếp theo chúng tôi biết là mình đang ở đây.」

「Vậy ra các anh cũng không biết rằng thế giới đã lụi tàn ư?」

「Vâng」

「Ummm……tôi thì biết.」

Một thanh niên có vẻ rụt rè giơ tay lên một cách lo lắng.

「Cậu biết sao? Vậy thì cậu biết được bao nhiêu? Còn về anh hùng thì sao?」

「Ừm, thế giới không thể trụ vững được nữa, nên tôi nghe được tin đồn rằng anh hùng đã đến lâu đài của quỷ vương.」

「Tôi không biết chuyện đó」

「Thế còn thuộc hạ của quỷ vương? Tứ Thiên Vương thì sao?」

「Tôi chết ngay sau khi nghe tin kẻ đầu tiên bị đánh bại.」

「Còn tôi thì là sau kẻ thứ hai và thứ ba.」

Lũ khỉ đã biến trở lại thành người đều bắt đầu nhao nhao lên tiếng.

Có vẻ như tất cả bọn họ đều chết vào những thời điểm khác nhau.

Nhưng dẫu vậy, tôi cũng đã nắm được ý chính.

Điểm quan trọng nhất là khi con người bị quái vật sát hại, họ sẽ biến thành chính lũ quái vật, và khi chúng bị đánh bại, họ sẽ biến trở lại thành con người. Điều đó là sự thật.

Để khôi phục lại thế giới theo lời Nữ thần yêu cầu, hơn nữa là để 「gây dựng một quốc gia」, một trong những mục tiêu quan trọng nhất của tôi là gia tăng số lượng con người.

Từ giờ trở đi tôi nên tiêu diệt những con quái vật mà mình tìm thấy. Chỉ điều này thôi cũng đã là một thu hoạch lớn rồi.

Trong lúc tôi đang suy nghĩ về tất cả những chuyện này, Joseph và những người còn lại vẫn đang rôm rả trò chuyện.

「Thế giới đã biến thành thế này, chúng ta phải làm sao đây…..?」

Tất cả bọn họ đều tỏ ra bất an.

Trước mắt, hãy giảm bớt sự lo lắng của họ càng nhiều càng tốt.

「Mở Thực Đơn」

Tôi xác nhận ma lực của mình, tổng cộng có 7.900.

Vẫn chưa đủ, nhưng tôi phải làm những gì mình có thể.

Tôi dùng 7.500 ma lực để bố trí các trận pháp cho một ngôi nhà gỗ ở khoảng cách không xa.

Trợ lý nô lệ Risha của tôi đã quen với việc này, thế nên khi tôi nói 「Mở Thực Đơn」, cô ấy liền bước về phía nhà kho và mang ra những nguyên liệu lấp lánh.

Tôi cảm thấy có chút hạnh phúc khi thấy sự ăn ý giữa hai chúng tôi.

Năm người chúng tôi đứng đó khi nguyên liệu được chuyển ra khỏi nhà kho. Chẳng bao lâu sau, ba ngôi nhà đã được dựng lên.

「C-cái gì thế này?」

Joseph thốt lên đầy kinh ngạc, trong khi những người khác chỉ biết đứng chôn chân với cái há hốc.

「Tôi tạo ra nó bằng ma lực.」

「Ma lực ư?」

「Tôi có sức mạnh kiểu đó. Với sức mạnh này, tôi đã nghĩ đến việc dựng lên một thị trấn ở đây. Tôi muốn các bạn hợp tác.」

「Nhưng m-mà để gọi số lượng người này là một thị trấn…..」

「Số lượng người sẽ tăng lên. Tôi sẽ đánh bại những con quái vật giống như các bạn trước kia. Tôi có thể tạo ra mọi thứ. Nhà cửa, quần áo và thực phẩm. Tôi đều có thể chuẩn bị.」

Bốn người họ bắt đầu xì xào bàn tán trở lại. Họ lần lượt ngắm nhìn những ngôi nhà gỗ, những tán cây ăn quả và con suối.

Họ vẫn đang bàn tán nhưng rõ ràng là họ không còn quá lo lắng như trước nữa.

Dần dần họ cũng bình tĩnh lại.

Ngay khi họ đã ổn định tinh thần, Risha lên tiếng:

「Thưa Chủ nhân, vẫn chưa đủ nhà.」

Ồ đúng rồi nhỉ. Chúng ta có thêm bốn người nữa mà chỉ có ba căn nhà, số lượng hơi thiếu một chút.

Mặc dù nói vậy, nhưng tôi lại không còn đủ ma lực nữa rồi……

「Risha」

「Vâng」

「Tạm thời em hãy đến ở chung nhà với tôi đi.」

Tôi cất lời. Nếu chúng ta nhường nhà của Risha thì sẽ vừa đủ chỗ.

「Khi nào có thêm thặng dư, tôi sẽ làm cho em cái khác, nhưng hiện tại thì——」

「Được ạ!」

Risha ngắt lời tôi với vẻ đầy phấn khích. Trông cô ấy vô cùng vui sướng và cả khuôn mặt bừng lên một nụ cười rạng rỡ.

—Ma lực đã được nạp thêm 30.000—

Tôi cạn lời… mình vừa được nạp ma lực sao?

Hơn nữa, đây lại là số lượng lớn nhất từ trước đến nay, tôi nhận được tận 30.000 liền một lúc.

Em thực sự vui đến thế khi được sống chung với tôi sao???

「Hừm♪ Hừm♪ Hừm hừm hừm hừm♪」

Risha đang vui vẻ ngân nga giai điệu.

Tôi mỉm cười gượng gạo trước sự kiện bất ngờ này.

…….nhưng tôi hoàn toàn không cảm thấy ghét điều này chút nào.

Truyện liên quan

Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo Hoàn thành Nhật Bản

Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo

Web Novel Yu Yu
Cập nhật: 5 ngày trước

Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...

813 3.2k
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không! Hoàn thành Hàn Quốc

Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!

Web Novel R19
Cập nhật: 1 tuần trước

Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...

374 2k
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ Hoàn thành Hàn Quốc

Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ

Web Novel R21
Cập nhật: 1 tuần trước

Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...

278 1.8k
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy Đang ra Hàn Quốc

Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy

Web Novel R19
Cập nhật: 1 tuần trước

Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.

260 1.8k
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi Hoàn thành Hàn Quốc

Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi

Web Novel
Cập nhật: 1 tuần trước

Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.

301 1.6k
Mồi Săn (Lee Seohan) Hoàn thành Hàn Quốc

Mồi Săn (Lee Seohan)

Web Novel Lee Seohan
Cập nhật: 1 tuần trước

Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.

204 1.6k