Ông Kadan Trong Khu Rừng Sâu - Chương 11
"Có tin đồn đang lan khắp làng rằng quái vật đã bắt đi một người phụ nữ. Ta cần phải tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra để trấn an mọi người."
"……"
"Dù sao thì ta cũng đi đây. Đừng có túm cổ áo ta lần nữa. Nếu làm thế, ta sẽ không bao giờ bén mảng đến căn lều này đâu."
Ôi, chúc anh có một khoảng thời gian vui vẻ bên cô ấy nhé. Ruth thì thầm câu cuối với vẻ giễu cợt trước khi rời khỏi căn lều. Một khoảng không im lặng ngắn ngủi bao trùm.
Luna, người vừa nãy còn níu chặt lấy áo Kadan, chờ cho Ruth đi hẳn mới ngập ngừng lên tiếng xin lỗi.
"T-tôi xin lỗi. Có vẻ như những tin đồn kỳ lạ đang lan truyền trong làng là vì tôi."
Kadan quay lại, nhìn xuống đỉnh đầu đang cúi gắm của Luna. Mái đầu nhỏ nhắn của cô đang run lên. Anh khoác lại chiếc chăn nỉ lên vai cô một lần nữa, rồi đưa tay nhúng vào nước tắm cô vừa dùng. Nước lạnh ngắt, không còn lấy một chút ấm áp nào.
Kadan nhíu mày, liếc nhìn Luna một cái rồi lẳng lặng bước ra ngoài. Anh nhóm lửa ngoài sân và đun nước. Sau khi đổ đầy nước nóng vào một chiếc bồn gỗ, anh quay trở lại căn lều.
Chiếc bồn Kadan thường dùng lớn hơn nhiều so với chiếc bồn kim loại mà Luna đã tắm lúc nãy. Anh múc một vá nước lạnh để điều chỉnh nhiệt độ, rồi ra hiệu cho Luna.
"Vào đi."
"Hả? Không, bây giờ tôi ổn rồi."
"Cô đang run đấy. Vào đi."
Kadan bế thân hình đang run rẩy của Luna lên và nhẹ nhàng đặt cô vào làn nước ấm. Khi cơ thể cô, cùng với chiếc chăn và mảnh vải đang mặc trên người, chìm vào trong nước, Luna thảng thốt nhanh chóng ném chúng sang một bên.
"Ôi không, phải làm sao đây? Chăn bị ướt mất rồi."
Đôi mắt hoảng loạn của cô ngước nhìn Kadan. Nhưng chính Kadan mới là người tỏ ra bối rối hơn cả. Đồng tử của anh hơi dao động.
Không phải vì chiếc chăn bị ướt. Ánh mắt anh dừng lại trên mái tóc vàng, chiếc cổ thon thả và đôi vai mảnh mai của Luna, lúc này đang óng ánh giọt nước. Những giọt nước trượt dài trên làn da trắng ngần mang một vẻ quyến rũ đến kỳ lạ.
Ư. Kadan phát ra một tiếng thở dài khe khẽ rồi nhanh chóng quay đi. Với những cử chỉ vội vã, anh giũ sạch chiếc chăn và mảnh vải ướt, rồi treo chúng lên dây phơi. Đoạn dây ngắn ngủi giăng ra chỉ vừa đủ cho chiếc chăn, khiến mảnh vải vẫn nằm trên tay khi anh vụng về xoay xở.
"Ừm, Kadan…"
Ánh mắt Luna vô tình lướt xuống phần thân dưới của Kadan. Sự cộm lên rõ rệt của nơi đó không thể nào giấu nổi sau lớp quần. Kích thước mà cô thoáng nhìn thấy trước đó to như cánh tay của một đứa trẻ.
'Mình muốn giúp anh ấy.'
Luna biết phải làm gì khi một người đàn ông có phản ứng như vậy. Đó là điều cô đã học được trong thời gian ở cùng lũ buôn nô lệ.
Luna đối mặt với Kadan. Đôi má và làn môi đỏ bừng, cùng với ánh nhìn đẫn đờ, ướt át trong mắt cô dường như đang khiêu khích anh. Sự im lặng nồng cháy bị phá tan bởi giọng nói của Kadan.
"Gi-Giặt."
"Cái gì cơ?"
Luna nuốt ngụm nước bọt đã tích tụ trong miệng. Nhưng những từ tiếp theo thốt ra lại không như những gì cô mong đợi.
"Tôi đi giặt đồ đây."
Kadan lấy mảnh vải che người lại rồi vụng về bước ra khỏi căn lều.
"Khoan đã, Kadan!"
Luna gọi với theo, nhưng anh không quay lại. Bóng dáng anh dần biến mất khi bước đi xa hơn khỏi căn lều. Sau bao nỗ lực quyến rũ anh, Luna không thể giấu nổi sự hụt hẫng khi nhìn người đàn ông bỏ chạy như vậy.
'Rốt cuộc là mình không có chút sức hút nào sao?'
Cô bĩu môi và kiểm tra bóng mình trên mặt nước. Một khuôn mặt quen thuộc xuất hiện trên những gợn sóng lăn tăn, nhưng điều thu hút sự chú ý của cô lại là hình xăm màu đỏ được khắc phía trên khuôn ngực tròn trịa.
Ôi, đúng rồi. Cô có thứ này. Luna thả mình vào bồn tắm ấm áp đến tận cổ và nhẹ nhàng thở dài.
'Sút nữa thì mình quên mất điều đó.'
Hồi còn ở với lũ buôn nô lệ, cô thường nghe nói rằng khuôn mặt mình đẹp đến mức sẽ được bán với giá cao nhất. Có lẽ vì thế mà cô đã ngạo mạn nghĩ rằng Kadan sẽ ôm lấy mình.
'Bây giờ nghĩ lại, lũ buôn nô lệ chưa bao giờ khen mình đẹp sau khi nhìn thấy hình xăm này. Chúng chỉ bảo mình là kẻ xui xẻo.'
Kadan đối xử với cô mà không chút định kiến, nhưng có lẽ khi đến gần sự thân mật, anh cũng cảm thấy không thoải mái. Thật kỳ lạ khi cô lại quên đi một chi tiết quan trọng như vậy trong khi dạo này lại cảm thấy thoải mái đến thế. Lòng người đúng là thật thay đổi thất thường.
'Đừng có tỏ ra thảm hại như vậy. Mi nên biết ơn vì anh ấy đã cho mi ăn và chỗ ở. Nhìn xem này, ngay cả lúc này đây.'
Luna khuấy nhẹ làn nước ấm áp hoàn hảo. Thật mỉa mai khi được tận hưởng những điều xa xỉ như thế này trong một căn lều, điều mà cô thậm chí chưa từng được hưởng thụ khi còn là một tiểu thư quý tộc.
'Anh ấy thực sự là một người đàn ông tốt.'
Cô mỉm cười cay đắng khi chậm rãi khuấy nước. Nhiệt độ của nước, vừa đủ ấm áp, dường như giống với sức nóng từ cơ thể của người đàn ông đó. Một cảm giác bình yên dễ chịu thấm sâu vào làn da cô.
'Mà này, Kadan đã đi đâu rồi nhỉ?'
Bên ngoài thật yên tĩnh. Không có tiếng chặt gỗ hay dọn tuyết.
Nếu anh ấy vừa đi vào rừng, có lẽ anh ấy sẽ quay lại với một bó nấm. Khi đó cô sẽ chào anh bằng một câu tự nhiên: "Xin chào, anh Kadan."
Luna nhanh chóng bắt đầu tắm rửa. Khi Kadan trở về, cô dự định sẽ ăn mặc chỉnh tề để anh không phải ngượng ngùng.
Truyện liên quan
Gương Kia, Gương Kia Trên Tường, Ai Là Phù Thủy Của Tiếng Gọi Định Mệnh
Tóm tắt. Phù thủy Kalynia che giấu thân phận và tiếp cận cháu trai của Bạch Tuyết.
Một Cuộc Đính Hôn Sớm
Tóm tắt. “Liệu chúng ta có biết được không nếu chúng ta thực sự trở thành vợ chồng… bằng cách ...
Phu Nhân Công Tước Rồng
Tóm tắt. [Một quý ông giàu có đang tìm kiếm một cô dâu.
Hướng Về Căn Nhà Gỗ Mùa Đông Của Thanh Thản Và Điên Rồ, Cinderella Chạy
Tôi đã mơ tìm thấy thiên đường ở nơi tôi chạy trốn đến. Roel, người từng sống ở nhà người ...
Sống Sót Trong Một Game Tình Cảm Dành Cho Người Lớn
Tóm tắt. Một món đồ Huyền thoại cấp SS tình cờ nhận được từ lượt rút miễn phí.
Droit Du Seigneur: Quyền Đêm Tân Hôn Của Lãnh Chúa.
Tóm tắt. Mang trên mình món nợ cha mẹ để lại khi qua đời và cô em gái nhỏ cần ...