Nhật Ký Của Kẻ Sẽ Bị Nguyền Rủa Sau XXX Ngày - Đi dạo
Khoảng một tuần một lần, tôi lại dắt miếng thịt sống đi dạo.
Thú thật thì miếng thịt ấy có vẻ muốn đi mỗi ngày, nhưng có lẽ vì tôi thường chỉ ở nhà vào những ngày nghỉ, nên nó cũng đành bằng lòng với việc chạy nhảy quanh phòng vào những lúc bình thường.
Đúng là một miếng thịt biết điều.
Tôi thường dắt nó đi dạo vào ban đêm.
Bởi lẽ, việc chỉ nghe thấy tiếng bước chân ở đầu sợi dây xích lơ lửng giữa không trung trông khá là rợn người.
Con người thường tự ý chỉnh sửa những gì họ nhìn thấy. Giống như cách ta thấy mình trong gương khác hẳn với trong ảnh, những gì ta thấy chưa chắc đã là sự thật.
Ai cũng tưởng thực tại là kết quả của việc đối chiếu thông tin, trong khi thực chất chỉ là những mảnh ghép chồng chéo trong thế giới quan của riêng mỗi người.
Thế nên, những người vô tình lướt qua tôi vào ban đêm, dù có nhìn thấy sợi dây xích đang lơ lửng, họ cũng sẽ tự động suy diễn rằng: "Chắc là có con chó ở đầu dây bên kia".
Ban ngày thì hơi phiền phức, nên tốt nhất vẫn là đi dạo vào ban đêm.
Nhân tiện, nếu bị chụp ảnh thì sẽ rất rắc rối.
Nhưng mà, cũng chẳng có mấy kẻ vô ý thức đến mức tự tiện chụp ảnh người qua đường, nên mọi chuyện vẫn ổn.
Truyện liên quan
Muối Trừ Tà!
Hãy thử nhìn đồng thời bốn góc trần phòng của mình xem. Không sao đâu. Vì chẳng có chuyện gì ...
Phù Thủy Đóng Chai
Những thứ đẹp đẽ, tôi muốn bắt lấy, nhốt lại, khiến chúng ngoan ngoãn, làm chúng cứng lại, rồi cất ...
Daniel Quest ~Nấu thịt mẹ của một cô bé Orc, tôi lại được cô bé ấy nhận làm người thân và tuyên bố “Lớn lên em sẽ giết anh”
Sâu trong rừng, một bà mẹ Orc đã trút hơi thở cuối cùng. Cơ thể to lớn nằm bất động ...