Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí - Chương 17: 17. Cặn bẩn của cõi U Thế
Ôi, lóe sáng rồi. Tấm thân kim loại lại hiện ra.
Rồi một cột lửa bốc lên. Cháy đượm thật đấy. Hình như từng có người bảo da kỳ giông hay Salamander tích nhiều mỡ dưới da nên cực kỳ dễ cháy. Chẳng ngờ lửa lại là điểm yếu của nó...
Á, ôi thôi, mưa lửa, bùn bén lửa đang trút xuống kìa!?
May mà đây là chiêu diện rộng nên không lan tới chỗ này, nhưng chỉ trong chớp mắt nơi đó đã biến thành cảnh tượng tiếng khóc than vang trời. Những bóng thoại màu đỏ nối nhau nổ tung liên tiếp. Con kỳ giông khổng lồ vẫn đang quẫy đạp dữ dội trong biển lửa.
Bầy mèo chỉ mang theo dược thủy cấp thấp, nhưng có còn hơn không!
Vừa dùng súng cao su liên tục bắn dược thủy sang hỗ trợ, tôi vừa nhờ Leto gồng mình tung phép hồi máu dồn dập. Hễ MP của Leto tụt xuống là tôi lại bơm dược thủy hồi MP. Cứ thế này thì chán quá, giá mà có ít nhất dược thủy cấp trung thì tốt biết mấy!
Lần tới phải hỏi kỹ anh Lee về việc ném vật phẩm mới được. Chắc chắn cái nghề hay kỹ năng lấy ném đồ làm chủ đạo phải sở hữu đặc quyền nào đó đối với việc dùng vật phẩm. Kiểu như nhà chế tạo item chẳng hạn.
Mải suy nghĩ, tôi lại tiếp tục phục hồi MP cho Leto. Cậu nhóc liền nhảy tót lên đầu Louis, hai tay giơ cao cây gậy phép, phát ra một tiếng gầm kiên quyết!
Toàn bộ lượng MP vốn đang đầy ắp của Leto sạch bách trong tích tắc, cùng lúc đó, những trái tim sắc tím nhạt lần lượt hiện ra rộn ràng trên đầu bầy mèo. Dĩ nhiên, trên đầu mọi người cũng có.
Tuy mỗi trái tim chỉ hồi một lượng nhỏ khoảng 80 điểm, nhưng hàng chục trái tim bay lơ lửng như vậy cũng đủ ứng cứu tạm thời cho cả đội.
Leto hếch mũi thở ra một hơi dài, khuôn mặt đắc ý ra mặt.
"...Chiêu vừa rồi nhóc làm lại lần nữa được không nya?"
Tôi cất tiếng hỏi thì cậu nhóc lắc đầu nguầy nguậy. Cậu ta vừa khua khua cây gậy vừa giải thích điều gì đó? Nhưng xin lỗi nhé, tớ chẳng hiểu thứ ngôn ngữ Marumo đâu.
Nhắc mới nhớ, trong mấy nghề kiểu 'Sử dịch' hay 'Triệu hồi' không có cái gọi là 'Ngôn ngữ ma thú' sao nhỉ? Mùa hè này nếu có thì Marumo đã chẳng bị chê là vô dụng rồi.
Nhận ra bầy mèo không hiểu mình nói gì, Leto tiu nghỉu thấy rõ.......Xin lỗi mà!
Ngay sau đó, con kỳ giông khổng lồ sau khi dồn hết tàn lực quẫy đạp dữ dội đã kiệt sức. Lớp lửa bao quanh thân nó cháy rụi, toàn thân nó đổ gục xuống rồi tan chảy thành một chất lỏng đen kịt như nhựa đường.
Cùng lúc đó, một cảm giác bồng bềnh ập đến như thể mặt đất dưới chân vừa tan biến trong chớp mắt.
Ánh sáng xung quanh tắt ngấm, nhường chỗ cho bóng tối mịt mùng bao trùm tất cả.
Chuyện, chuyện gì thế này?
Tôi ngơ ngác nhìn quanh, nhưng ngoại trừ Louis, Leto và bầy mèo ra thì chẳng thấy bóng dáng ai khác. Bản thân vốn có thị giác ban đêm nên dù tối trời vẫn nhìn thấy chút ít, lẽ nào đây là không gian riêng biệt dành cho từng tổ đội?
Liên minh giữa các đội vẫn chưa bị giải tán, nhưng khung chat lại im lùm một cách đáng sợ. Kêu một tiếng 'Meo' mà chẳng có tiếng 'Meo' nào đáp lại, thật là buồn xăm xắp.
Chỗ này rốt cuộc là đâu cơ chứ, tôi bất chợt nhận ra điều gì đó.
"Lẽ nào... đây là Bùn lầy U Thế...?"
『Đúng vậy. Chính nó đấy. Người ta bị phát hiện mất rồi~』
Tiếng của 'Thần Giấu Giếm' văng vẳng từ hư không. Bảo là bị phát hiện, nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy bóng dáng đâu cả.
Lúc nghe ở đền thờ hay điện thờ, đó là giọng trẻ con phảng phất tiếng cười, vậy mà giờ đây âm thanh ấy lại kỳ ảo đến lạ, hệt như những lời thoại được lồng vào tiếng đàn thủy tinh hay tiếng trống handpan.
Lời nói âm vang, ngân dài trong bóng tối.
『Khi bị người đời lãng quên, ai nấy đều chẳng thể nhớ lại hình dáng của chính mình nữa』
Lời ấy là đang nói về vị Thần Giấu Giếm, hay là về 'Cuồng Linh Sa Đọa' khi nãy? Tôi đoán có lẽ là ý sau.
Bất chợt, những đốm sáng lập lòe nhô lên từ dưới chân.
Bầy mèo dường như đang đứng trong một chiếc hộp nhỏ chỉ rộng chừng ba mét vuông. Toàn bộ mặt sàn từ từ phát sáng, rồi dần rã ra như những mảnh vụn, rơi rớt ra ngoài khoảng không bên ngoài chiếc hộp.
『Được tìm thấy, người ta đã vui biết bao.
Nhưng bị phát hiện trong hình dạng ấy, người ta lại đau đớn biết chừng nào.
Đến khi bị tiêu diệt, người ta mới thấy nhẹ nhõm làm sao』
Mặt đất dưới chân vừa phát sáng vừa sụp đổ quả là một trải nghiệm đau tim, nhưng thấy Louis chẳng chút nao núng nên tôi cũng cảm thấy an tâm phần nào. Quả không hổ danh Louis. Có điều Leto thì lại phấn khích cực kỳ.
Bảo là sụp đổ, nhưng mặt sàn chạm vào chân vẫn không hề biến mất. Trông nó hơi giống công nghệ trình chiếu ánh sáng. Dù vậy vẫn có cảm giác mặt đất dưới chân đang mấp mô biến chuyển, thành ra lại thấy khá thú vị.
Những lời Thần Giấu Giếm vừa nói có lẽ quả đúng là về vị thần sa đọa.
Vị thần bị chìm vào quên lãng ấy, khi được tìm thấy thì hân hoan, nhưng đồng thời cũng đau đớn khi để người khác nhìn thấy bản thân đã mất đi thần cách. Nghe bảo khi bị lãng quên thì không thể nhớ lại hình dáng ban đầu, nên chắc hẳn diện mạo lúc nãy đã khác xa với bản thể thực sự.
...Nguyên bản là gì nhỉ? Đã là loài lưỡng cư thì chắc dưới đáy suối từng chôn giấu một điện thờ hay thần thể nào đó chăng?
Lẽ nào mình phải kích hoạt sự kiện nạo vét bùn dưới đáy suối? Nạo vét bùn...... Ớ, lẽ nào là bùn mùn mục!?
Mùa màng thất thu... ơ kìa, chẳng lẽ mọi chuyện không dừng lại ở nguyên nhân ma thạch, mà còn có cả yếu tố phát triển sâu hơn nữa sao!?
A...
Đây có khi là sai sót của một chú mèo nông dân rồi... Vì giữa chừng tôi đã bỏ dở nhiệm vụ nông dân mất rồi. Rõ ràng là nhiệm vụ mình có thể tự làm, vậy mà lại đùn đẩy hết cho người khác.
Thôi thì chuyện đã qua rồi cũng đành chịu. Dù có đi theo hướng đó thì chắc cũng chẳng có chuyện đưa vị thần sa đọa trở về hình dáng ban đầu đâu...... chắc thế. Chắc chắn là vậy rồi.
Những hạt ánh sáng bồng bềnh bay lên cao. Đây không lẽ... không phải là tinh linh sao?
"Những đốm sáng này sẽ đi đâu vậy nya?"
『Chúng sẽ đi đến bên cạnh thế giới』
Một cơn gió nhẹ thổi qua làm hướng chuyển động của ánh sáng thay đổi. Nhìn theo hướng ánh sáng bị hút vào, tôi thấy một khe nứt xuất hiện giữa màn đêm. Từ phía bên kia khe nứt, luồng khí lạnh tỏa ra, mở ra một không gian còn u tối hơn cả xung quanh.
Ánh sáng tụ lại bên khe nứt rồi lần lượt biến mất từng đốm một. Chẳng phải là... chúng đang bị hút sang bờ bên kia sao. Hình như khe nứt đang từ từ khép lại thì phải?
『Trăng Đen là bóng tối vĩnh hằng. Nó kết nối với U Thế mịt mùng. Khi ranh giới lay động, Hiện Thế sẽ ngày càng chìm trong u tăm. Hãy cẩn trọng...』
Vâng ạ.
Lại là một lời gợi ý nhiệm vụ khác từ thần linh rồi.
Nghe đồn ngoài Làng Ẩn Sĩ ra thì vẫn chưa ai tìm thấy 'Nơi nhìn thấy tinh linh dù không phải đêm trăng', nên việc tìm kiếm những nơi khác trong đêm Trăng Đen e là gian nan lắm đây. Lại thêm tin đồn rằng vẫn còn vô số làng mạc hay buôn làng chưa được khai phá nữa chứ.
『Hãy sinh ra, hãy luân hồi, hỡi đứa trẻ yêu thương thế gian. Hãy ở bên, hãy cùng sống bước』
Một đốm sáng lại nhẹ nhàng bay lên, dừng lại ngay trước mặt chú mèo.
...Vị thần sa đọa vì không có điện thờ đã bị đánh bại, và giờ đây, những đốm sáng đang bong tróc dưới chân rồi lấp lánh bay lên cao chính là tàn hỏa của ngài đang trở về với thế giới... Tôi vốn đã nghĩ như thế.
Nhưng hóa ra đây vẫn đúng là tinh linh sao?
Mối quan hệ giữa thần linh và tinh linh rốt cuộc là thế nào nhỉ? Vị Thần Vận Chuyển từng bảo "Chỉ là thay đổi cái tên, chẳng có gì khác biệt", liệu có thể hiểu Thần linh = Thực chất là Tinh linh đại ngàn không?
Phải chăng mỗi khi trăng tròn, các vị thần lại sản sinh ra tinh linh để dùng chúng hàn gắn những khe nứt có nguy cơ trở thành cánh cổng dẫn sang dị giới...?
Nhưng nếu vậy thì việc nhận tinh linh có vẻ không ổn cho lắm....Nhưng mà, người ta lại cho cơ mà.
"Tôi nhận lấy ánh sáng sẽ biến thành thế giới này có được không nya?"
『Đứa trẻ nhỏ bé bây giờ, biết đâu sau này sẽ lớn khống hơn.
Đứa trẻ giờ đây chỉ biết tan vào vết rách, biết đâu sau này lại có thể kết nối cả thế giới』
Ra là vậy, ý bảo hãy nuôi dưỡng rồi trả nó về sao?
Lần này tôi không chuẩn bị vật phẩm gì đặc biệt, cứ thế dùng để nâng cấp cho Roni thôi. Dù sao cũng chẳng phải bắt rồi thả cái gì, nên chắc sẽ không có tinh linh mới nào xuất hiện đâu.
Tháo chiếc trâm cài ra nâng trên tay, những đốm sáng nhẹ nhàng bay đến rồi bị hút trọn vào trong. Ơ kìa? Sao tự dưng lại có tận hai cái thế này!?
Đang giật mình ngơ ngác thì lại có thứ gì đó đo đỏ, bồng bềnh bay tới.
Ủa ủa??
Đây là... một con kỳ giông siêu nhỏ... à không phải, là do con kỳ giông khi nãy quá đỗi khổng lồ thôi, còn đây mới là kích thước bình thường sao? Có thể gọi là kỳ giông con.
『Ngươi có muốn dẫn nó theo cùng không?』
"Mèo... cùng đi với tớ nhé?"
Tôi chọc nhẹ vào con kỳ nhông nhỏ bồng bềnh đang lơ lửng, nó cuộn tròn lại thành một quả cầu rồi bị hút vào chiếc dây chuyền của Reto, nơi Lucy đang ở bên trong.
A, hóa ra cũng có kiểu tăng sức mạnh như thế này sao!?
『Khe hở đang biến mất rồi.
Tất cả mà tối đen như mực thì chán lắm. Cẩn thận nhé.
...... Lần sau lại chơi tiếp nha』
Nghe thấy tiếng 'Tạm biệt...', ánh sáng bỗng bùng lên rực rỡ như một bầu trời sao. "Đẹp quá đi," tôi vừa ngắm nhìn vừa chợt ngó quanh, rồi "A" lên một tiếng nhận ra.
Hóa ra là vậy.
Vị thần trốn tìm không phải dạng người, mà thuộc kiểu như Mayohiga sao.
Có vẻ chính khoảng không gian hình vuông nho nhỏ kia mới là vị thần.
Cũng giống như Thần Vận Chuyển cuộn mình dưới đáy biển để bảo vệ lũ mèo, ngài ấy cũng đã bảo vệ chúng tôi.
"Cảm ơn mèo. Lần sau lại giấu tớ tiếp nhé."
『...... Bị phát hiện mất rồi. Khi nào muốn trốn thì cứ đến Iori nha』
Chà. Cái này không phải là 'mái tranh' (Iori), mà có khi nào là tên ngài ấy không nhỉ?
Phải chăng việc phòng thủ Cánh cửa Dị giới cũng là sự kiện lấy tên Thần sao??
『Xin chúc mừng. Bạn đã phòng thủ Cánh cửa Dị giới thành công. Nhận được 20 DP』
Tuyệt vời.
Lần này không phải trải qua hai giai đoạn mà đã quay về được rồi. Đang ở trước đài phun nước.
Được 20 DP nghĩa là phòng thủ hoàn hảo nhỉ. Dù vị thần đã sa đọa và biến mất, nhưng đánh gục cựu thần là kết thúc luôn rồi sao. Tôi từng đoán biết đâu lại có nhiệm vụ kiểu như đi tìm tài liệu về vị thần đã mất rồi xây lại đền thờ để hồi sinh thần chẳng hạn~ nhưng có vẻ không có chuyện đó.
Tôi dạo mắt nhìn quanh một vòng, xem ra mọi người vẫn chưa xong sự kiện với Thần nên chưa trở về. Liên minh vẫn còn hiệu lực nhưng trạng thái hiện tại là không tồn tại trên bản đồ. Vị trí trong danh sách bạn bè cũng đang hiển thị <Đang trong sự kiện>.
Hừm. Trận chiến với BOSS đã kết thúc nên nơi này đã trở thành khu vực an toàn, một chú mèo ở lại đây cũng không gặp nguy hiểm gì.
Xem chừng chẳng còn việc gì khác để làm, vừa đợi vừa dùng ánh sáng trăng đen chiếu vào 『Moon Catch』 vậy. Tôi lại lấy ghế ra như mọi khi rồi xếp các 『Moon Catch』 thành hàng.
Ái chà, phải kiểm tra tinh linh cái đã.
Lần này cả Roni lẫn Lucy đều có sự kiện tăng sức mạnh, chắc không còn tinh linh nào vô danh đâu nhỉ, nhưng cứ xem lại cho chắc.
Đầu tiên là Roni.
Nó hút tận hai con vào làm tôi hết cả hồn, nhưng bên trong vẫn đúng là Roni. Có điều nó đã lớn hơn trước khá nhiều. Và chiếc trâm cài chứa nó đã biến thành 『Trâm cài Xà Mục Nguyệt』.
Sao lại là Xà Mục??
Mùa Xà Mục là mùa thứ ba của xuân, còn hiện tại đang là mùa Xuân Minh thứ tư. Rõ ràng là đã qua rồi mà. Thật là bí ẩn...
Dù bí ẩn nhưng lượng MP gia tăng đã vọt lên tận 200 MP. Tuyệt quá đi. Nhờ Roni mà tôi có thể trả đủ chi phí triệu hồi Reto rồi. Biết ngay là tin tưởng được mà.
Tiếp theo là Lucy.
... Ơ kìa? Cái này đâu phải Lucy tăng sức mạnh. Có một con kỳ nhông nhỏ đen tuyền đang ở chung bên trong kìa. Hóa ra cũng có kiểu sống chung thế này sao.
Tôi chọc nhẹ vào con kỳ nhông đang nhàn nhã bay ra, một bảng cửa sổ liền hiện lên trước mắt kèm một tiếng "poof".
『Xin hãy đặt tên cho tinh linh』
"Roan."
Nó phát sáng một tiếng "poof" rồi hoàn tất giao kèo.
Vốn dĩ tôi định tuân theo quy tắc đặt tên tinh linh bắt đầu bằng chữ 'Ro', nhưng ngay từ đầu đã vô tình phá lệ với Lucy nên cứ nghĩ là hỏng mất rồi.
Cho nên tôi quyết định quay về tiêu chuẩn ban đầu. Dù cũng từng thoáng nghĩ hay là đặt bắt đầu bằng chữ 'Ryu' vì ở chung với Lucy, nhưng cảm giác chữ 'Ryu' không hợp với bé này lắm.
Vì thế, kết hợp giữa quy tắc chữ 'Ro' của tinh linh và 'Iori' của vị thần trốn tìm, tôi chọn Roan.
Không ngờ con thứ ba lại đến nhanh như vậy nên tôi chưa chuẩn bị tên trước. Đúng là tùy cơ ứng biến mà!
Truyện liên quan
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO
Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.
Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần
Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...