Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí - Chương 17: 17. Khu phố mua sắm Bồ Câu Poppo

Từ con phố công hội quen thuộc, tôi đi theo con đường khác với phố chợ đêm để về hướng đông. Tôi nhớ lính gác từng bảo nó ở phía này, lúc mới tới đây lần đầu.

Ồ, thấy rồi. Phố thương mại Chim Bồ Câu.

Biểu tượng của con phố là chú chim bồ câu đại diện cho sự do do. Ngoại trừ các cửa hàng NPC, hình như người chơi cũng có thể làm chủ tiệm ở đây, nhưng chịu chẳng phân biệt được cái nào với cái nào. Rẽ khỏi con phố chính một chút sẽ ra phố chợ đêm của NPC. Thấy bảo ở đây có rất nhiều gian hàng bán đồ ăn làm sẵn ăn được ngay, tuy giá hơi chát một tẹo.

Cơ mà, chỗ này chẳng phải là con phố mà con mèo này từng làm thêm trong bài hướng dẫn giao dịch đó sao nya!?

Không biết chú bán thịt xiên nướng có ở đây không nhỉ!? Nếu rơi vào thế giới song song mà không gặp thì cũng thấy hơi buồn buồn.

Và thế là chú ấy có ở đây thật, vẫn nhớ mặt con mèo này và còn vẫy tay chào nữa chứ.

"Chú ơi nyaaa!"

"Ố, con mèo tham tiền đấy à, vẫn khỏe chứ hả!"

"Nói thế nghe ác không cơ chứ?"

"Trả 500z tiền công thì hơi đắt đấy, nhưng bù lại mi làm mèo chiêu tài tốt phết."

Chú vừa cười hà hà vừa đưa cho tôi một xiên thịt nướng miễn phí.

"Nhờ có chú mà công việc buôn bán của cháu cũng vào phom rồi nya. Cho cháu mua 10 xiên nha."

"Chà, giờ giàu khụ rồi cơ đấy! Cảm ơn đã ủng hộ nhé!"

Tôi mua 10 xiên thịt nướng giá 50z một xiên. Dù đồ ăn vẫn còn nhiều, nhưng buôn bán phải dựa vào cái duyên mà.

"Nếu mi có 'Đùi thịt Mimit' thì ta nhập lại cho."

"Chú lại chuẩn bị hàng không khéo rồi đúng không nya? Đành chịu với chú thôi đấy."

'Đùi thịt Mimit' vốn định để dành nấu ăn, nhưng thôi thì cái duyên (lược bỏ).

"Ồ, cảm ơn nha. Mà mèo muốn hướng tới làm 'Thương nhân lưu động' đấy à?"

"Hừm? ... Ừm, so với việc mở tiệm cố định một chỗ thì đi đây đi đó buôn bán nghe có vẻ vui hơn nya."

"Thế à, vậy thì mi thử ghé qua cái tiệm này xem sao."

Nhận tấm phiếu ghi chú từ chú, trên bản đồ của tôi tự nhiên xuất hiện một dấu đánh dấu. Ồ ho?

"Cảm ơn chú nha, lúc nào hứng lên cháu sẽ ghé qua nyaaa!"

"Ừm, rảnh lại ghé nhé."

Chà chà, cái duyên đúng là không thể coi thường được mà.

Quả không hổ là cái duyên từ bài hướng dẫn Thương nhân...

Mở tấm phiếu ghi chú ra, bên trong vẽ một bản đồ sơ lược cùng một hình vẽ xấu tệ tả thực một cái hộp có gắn thanh cầm.

Cái này là...... cái thùng Okamochi vận chuyển thức ăn!

Đi giao hàng tận nơi sao?

Hàng lưu động... hay là mặt hàng dành riêng cho Thương nhân nhỉ?

Thế nhưng hôm qua tôi đã trút sạch túi vào cái vạc luyện kim trung cấp rồi, không có nguồn thu tiền mặt nên toàn bộ tài sản của con mèo này hiện giờ chỉ còn 4 vạn...... À thôi, nói sĩ một tí, tầm hơn 3 vạn thôi.

Đồ dành riêng cho Job thì giá chát lắm. Chắc chắn là chẳng đủ tiền mua cái thùng Okamochi ấy đâu. Nhưng dù sao cũng được giới thiệu rồi, mua sắm xong thì ghé qua xem thử vậy.

Theo danh sách mua sắm thì tôi muốn có 'Ấm trà', 'Lưới lọc trà', 'Ấm đun nước nóng', 'Bột mì', 'Gia vị', 'Hạt giống củ cải', 'Đĩa', thêm cả 'Nón lá' với 'Tạp dề làm vườn' nữa.

Tôi cũng hơi lăn tăn không biết có nên thay toàn bộ trang bị tân thủ đi cho rồi không.

Nhưng đôi khi khoác lên mình bộ dạng tân thủ lại có lợi về mặt giao thiệp bên ngoài hơn. Đi lướt qua mấy gian hàng người ta cũng dễ bắt chuyện hơn nữa.

Nhắc tới chuyện nói chuyện ở gian hàng, tôi đã gửi thư 'Đã làm xong lông vũ' cho vị quản gia rồi.

Vị quản gia hình như cũng biết về cái bẫy vạc tân thủ trên diễn đàn nên tối qua đã gửi thư cho tôi bảo là 'Nghe nói xảy ra hiện tượng như thế nên không cần gượng ép đâu, cũng không gấp gáp gì nên đừng để bận tâm nhé (tóm tắt ý)'.

Thế nên tôi đã gửi thư đáp lại rằng 'Tôi đã lỡ bỏ vào rồi, với lại hôm qua đi phó bản chơi với bạn rất vui nên đừng bận tâm nha, thêm nữa là xong rồi này (tóm tắt ý)'.

Phần mô tả của vật phẩm vừa tạo ra có thể đính kèm nên tôi đã dán vào luôn. Tuy nhiên nhược điểm của cách này là chỉ tiết lộ được những thông tin dựa trên tri thức của con mèo này thôi. Cơ mà chắc cũng truyền đạt được cái thần thái của nó rồi. Tôi còn đính kèm cả ảnh so sánh kích thước với chiếc lông vũ ban đầu nữa. Chiếc lông vũ ban đầu không lọt hết vào khung hình, nhưng chắc là người ta cũng hiểu được nó đã nhỏ đi rồi. Con mèo này chụp ảnh dở tệ. Thì tại là mèo mà nya.

Thôi gạt chuyện đó sang một bên, vì thế nên việc thay đổi trang bị mới thật là đau đầu.

Đồ đạc trang bị thì nếu không phải dân sản xuất thuần túy thì khó làm ra đồ ngon, nhưng đồ cấp thấp thì mấy người làm bán sản xuất cũng chế ra được khá nhiều. Vì vậy trên chợ đấu giá tràn ngập đủ loại.

Chỉ số đa dạng, ngoại hình phong phú, phân vân quá đi mất, tại con mèo này mặc cái gì cũng hợp cơ...

Mà nói về chỉ số thì tôi cũng chẳng biết nên ưu tiên cái gì để mặc đồ nữa. Đúng kiểu định hướng phát triển nhân vật vẫn chưa đâu vào đâu mà.

Đúng là trang bị tân thủ nhìn như bộ đồ ngủ, áo choàng dài trông chẳng khác gì váy ngủ ngực xẻ, nhưng mặc mãi thì thấy cũng có chút gắn bó rồi, chắc cũng chưa cần vội thay đâu nhỉ~. Và thế là lại hoãn lại...

Tôi ngó nghiêng dãy cửa hàng dụng cụ, mua một cái ấm đun nước nóng loại to, hay đúng hơn là một cái 'Ấm nhôm', rồi mua thêm cả 'Ấm trà (có lưới lọc)' nữa.

Mấy món này được xếp vào loại dụng cụ nấu ăn nên giá khá đắt. Nhưng vì muốn pha trà uống nên tôi vẫn cắn răng mua. Quả nhiên là loại dành cho 3 tách, có vẻ trà ở thế giới này chuẩn mực là một set 3 tách rồi.

Đó là một cửa hàng chuyên dụng cụ pha trà có bán cả mấy món đồ theo sở thích như bao giữ nhiệt ấm trà hay thảm lót, nhưng tôi đã cưỡng lại được sự cám dỗ và chỉ mua mỗi cái ấm. Hự! Mốt nhất định sẽ mua!

Tiếp theo, tôi ghé tiệm thực phẩm mua 'Bột mì' và 'Bột nở', định bụng mua gia vị... nhưng mấy loại hương liệu đắt hơn tôi tưởng nhiều. Để ý kỹ thì đây toàn là mấy loại hạt, hạt giống và lá cây được ghi trong cuốn sách 'Tri thức của nhà thiện chiến ~Về các loại thực vật nên thu thập~'.

Mấy cái này là để mi tự đi thu thập đấy đồ ngốc ạ! Thế nên lần sau có ra ngoài thì tôi sẽ ghé qua khu rừng một chút xem sao. Hôm nay thì gia vị chỉ mua mỗi muối thôi. Mấy cái khác không mua nữa. Không có tiền mà!

Tiệm thực phẩm không có rau củ nên tôi hỏi thử, người ta bảo rau củ thì có bán ở mấy gian hàng ngoài trời. Thế là tôi mò ra đó thì thấy rải rác vài người bán rau.

Rảo bước đi dạo xung quanh, tôi thấy có gian hàng bán loại củ cải đã nở hoa. Gọi là củ cải, hay là củ cải đỏ nhỉ? Nó to hơn củ cải đỏ Twenty-Day một chút, tầm bằng nắm đấm của con mèo này. Hình dáng hơi tròn tròn và có màu đỏ. Thế nhưng giá lại rẻ như cho.

"Cái này mới nhổ hả bác?"

"Dĩ nhiên là mới nhổ rồi! Mùa này bội thu quá thu hoạch không kịp nên mới thành ra nông nỗi này đấy. Nhưng vẫn ăn tốt chán, mà mua về cho lừa ăn cũng tuyệt lắm đấy!"

Hả. Rui ăn được cái này sao?

Bà lão đưa cho tôi một củ bảo cho ăn thử 1 củ này. Đây là loại rau củ có thể ăn được, chất lượng thấp nhất, chỉ thiếu một bước nữa là thành đồ bỏ đi. Mấy loại vật phẩm thực phẩm kiểu này tôi cũng từng thấy ở Công hội Thú nuôi rồi. Đưa ra trước mặt Rui thì nó ăn ngấu nghiến từ hoa cho đến tận rễ một cách ngon lành.

"Cháu mua hết nya!"

"Chà, chịu chơi thế! Cảm ơn cháu nha!"

Cả một giỏ đầy――tên vật phẩm là 'Radish Đỏ'――vì là chất lượng thấp nhất nên có giá rẻ bất ngờ là 100z. Cất vào túi đồ thì thấy có đúng 100 củ, tính ra là 1z một củ. Như này thì tiền công thu hoạch rồi vận chuyển đến đây chẳng phải là lỗ vốn rồi sao?

"Rẻ quá vậy nya?"

"Thà để chó hay lừa ăn còn hơn là nhìn nông sản mình vất vả trồng ra bị phân hủy vô ích!"

Bà lão bán rau NPC cười hà hà.

"Với lại vụ Radish Đỏ này bội thu mà, ta không muốn bị yêu tinh ruộng vườn ghét đâu."

"Yêu tinh ruộng vườn ạ?"

"Chỉ là một trò mê tín kiểu như trên những thửa ruộng tốt sẽ có yêu tinh sinh sống thôi. Dù là bội thu đi nữa mà đem vứt bỏ nông sản thì sẽ bị yêu tinh ghét, dẫn đến sản lượng thu hoạch tụt giảm đấy."

Ồ ho. Ý bà là nếu trồng ra nhiều hơn số lượng cần hái chỉ để tăng LV rồi vứt đi thì sản lượng thu hoạch sau này sẽ bị giảm xuống sao?

Hay là nông sản thu hoạch được cứ đem bán đi thì sản lượng lại càng tăng lên?

Mặt khác, cũng có thể đây chỉ là câu chuyện tán phét suông thôi.

Coi như đáp lễ cho vụ 'Radish Đỏ', tôi đã mua thêm vài loại rau củ từ gian hàng của bà lão.

Một loại giống bí đỏ tên là 'Bí Cam', với một loại đậu chẳng biết là đậu gì tên là 'Đậu Pe'. Quả nhiên là mua ở đây rẻ hơn trong các cơ sở sản xuất nhiều.

Tuy nhiên có lẽ còn tùy thuộc vào thời điểm người bán rau dọn hàng ra nữa, có những thứ không có bán, mà có bán thì chất lượng lại không tốt. Ngược lại cũng có những món chất lượng tốt mà giá lại rẻ.

Rốt cuộc chỉ mới lượn qua mấy tiệm đồ ăn với nấu nướng thôi mà tôi đã mệt phờ người rồi, thế nên buổi mua sắm hôm nay dừng tại đây thôi. Tiền trong túi cũng rớt xuống dưới 1 vạn mất rồi. Tất cả là tại cái tiệm chuyên dụng cụ pha trà kia hết.

A, phải rồi, mình cũng phải ghé qua tiệm mà ông chú chỉ cho mới được.

……Chán thật, nhìn mặt tiền tiệm là hiểu ngay.

Thì ra đây là cửa tiệm bán xe kéo kết hợp gian hàng. Hình vẽ mà mình cứ ngỡ là cái hòm gỗ giao hàng, hóa ra lại là hình chiếc xe kéo để Rui dắt đi! Không ngờ luôn đấy.

Xe kéo thì từ lâu mình đã muốn có một chiếc nên từng tìm hiểu qua rồi. Gọi là xe kéo hay xe đẩy nhỉ? Dù là sức người đẩy cũng được, nhưng loại đó có thể biến thành một gian hàng di động đơn giản. Là cái thứ mà trong phần hướng dẫn có bảo có thể thuê được ấy.

Nghe đâu chỉ cần có gian hàng di động này, không cần đến khu phố chợ đêm, mà chỉ cần ở trong khu vực an toàn là có thể mở tiệm ở bất cứ đâu. Mở tiệm ngoài thành thị thì áp dụng theo luật bán hàng rong.

Gian hàng di động có thể thuê ở Công hội Thương mại, nhưng giá chát lắm nên hiếm ai dùng hàng ngày.

Thế nhưng nghề thợ mộc có thể tự chế tạo xe kéo, nên số người mở gian hàng ở các khu vực an toàn bên ngoài thành thị đang tăng lên kha khá. Nghe nói còn có cả mấy tiệm mở ngay trước cổng ngục tối nữa cơ.

Tuy nhiên ở trong thành thị, nếu dùng xe kéo gỗ làm gian hàng mà không đăng ký thì sẽ bị lính gác mắng cho vuốt mặt không kịp. Việc nộp đơn đăng ký đòi hỏi phải làm ở từng thành thị riêng biệt, nghe đâu phải thực hiện chuỗi nhiệm vụ dài dằng dặc như nhiệm vụ sai vặt, tốn vô số vật phẩm lẫn tiền bạc. Đúng là thứ khiến người ta khiếp sợ, gọi là nhiệm vụ nghề nghiệp của thương nhân mà.

Ừm, cái này chắc chắn là đắt lòi mắt rồi. Nhưng thôi cứ vào ngó nghiêng chút xem sao.

Khi mình ló đầu nhìn vào, một mùi gỗ thơm phức xộc vào mũi.

Chị gái ở bàn lễ tân giải thích cho mình hiểu, quả nhiên đây là tiệm bán xe kéo dùng để mở gian hàng. Hình như ở đây áp dụng chế độ phải có người giới thiệu hoàn toàn, mình liền bị bảo rằng: "Nếu không có thư giới thiệu, chúng tôi không thể đóng xe cho quý khách được đâu ạ."

Khi mình bảo là do ông chú bán gian hàng dặn đến đây xem thử, chị ấy hỏi mình có nhận được mẩu giấy nhắn nào không, thế là mình đưa mẩu giấy đã nhận ra.

"Quả thực là quý khách đã được giới thiệu ạ."

Chị lễ tân mỉm cười.

Thì ra nơi này rất coi trọng nhân duyên giữa người với người, nên không có mấy loại thư giới thiệu phô trương trang trọng đâu. Mẩu giấy ghi nguệch ngoạc thế này, bên trên có viết tên cùng ký hiệu của người giới thiệu chính là thư giới thiệu đấy.

Ký hiệu là cái hòm gỗ giao hàng sao!? À, không phải hòm gỗ giao hàng ạ? Vâng.

Hình vẽ trông như xiên bánh oden ở cuối cái tên này có vẻ là ký hiệu tiệm của ông chú. Chắc là thịt xiên nướng rồi.

"Bởi vì chúng tôi không thể giao dịch với những ai lỡ tay quăng mất mẩu giấy này, hoặc những người mà ông ấy không có ý định đưa giấy cho ạ."

Nụ cười trông rõ quý phái của chị ấy làm mình thấy hơi rợn rợn. Mặt tiền tiệm trông xa hoa là thế, nhưng thực ra lại là kiểu tiệm gắn bó với dân địa phương sao ta?

Mèo ta thì muốn có xe kéo thật đấy, nhưng chức năng mở tiệm chắc chẳng mấy khi dùng đến đâu.

Chị lễ tân hỏi liệu sau này mình có kế hoạch đổi từ lừa sang ngựa không, mình bảo là không. Nhưng mình cũng nói thêm là vì đây là sủng thú đang trong giai đoạn trưởng thành, nên biết đâu lúc tiến hóa kích thước lại thay đổi, chị ấy liền mỉm cười bảo: "Khi đó xin quý khách cứ đến thảo luận lại với chúng tôi nhé."

Sau khi được xem qua đủ loại xe kéo dành cho lừa, chiếc xe kéo nhỏ nhất có mui bạt màu trắng mà mình chấm chọn lại có giá cao ngất ngưởng: 5 triệu z. Mà thôi, nếu nghĩ là mua cả một gian hàng thì giá đó vẫn còn rẻ chán.

Xe còn tích hợp cả chức năng biến thành lều bạt, ngủ ở bên trong dường như còn nhận được cả 'Hiệu ứng ngủ ngon' nữa. Mình cứ ngỡ khi nào đi du hành mà có cái này thì thích phải biết~ nhưng nghĩ lại thì nếu ở trong khu vực an toàn thì mình quay về Nhà Riêng được mà đúng không?

Suýt chút nữa là bị lừa rồi!?

"Hiện tại meo vừa mới đầu tư trang thiết bị mới nên túi tiền đang rỗng tuếch nha. Để meo tích tiền rồi quay lại sau nha~"

"Chúng tôi luôn sẵn sàng đón tiếp quý khách ạ."

Mình rời khỏi tiệm với nụ cười của chị lễ tân đằng sau lưng.

5 triệu cơ à...

Con đường cùng Rui ngao du trên chiếc xe kéo gian hàng còn xa lắm nha~

Truyện liên quan

Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO Đang ra Nhật Bản

Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO

Cập nhật: 3 giờ trước

Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...

85 467
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó. Đang ra Nhật Bản

Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.

Web Novel Aiban
Cập nhật: 4 giờ trước

Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...

34 195
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt Đang ra Nhật Bản

Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt

Web Novel Mento Sakura
Cập nhật: 4 giờ trước

Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...

93 324
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo Đang ra Nhật Bản

Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo

Web Novel Yu Yu
Cập nhật: 4 giờ trước

Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...

807 583
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần Đang ra Nhật Bản

Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần

Web Novel Karina
Cập nhật: 4 giờ trước

Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...

504