Lớp Học Cô Dâu - Chương 12
※ Cuốn sách này có chứa các yếu tố giam cầm, các hành vi đồng thuận mơ hồ và/hoặc không đồng thuận xuất phát từ sự chênh lệch thứ bậc và quyền lực. Xin hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc.
Iscarion biết Rosen rất chăm chỉ học hành và điểm số ở học viện của nàng rất tốt. Chẳng lẽ sự nỗ lực ấy của nàng đều chỉ là để chuẩn bị cho việc rời bỏ hắn càng sớm càng tốt? Ý nghĩ đó để lại một vị đắng ngắt trong miệng hắn, dù mọi chuyện dường như đã thành an bài.
Hắn vốn đã miễn cưỡng khi gửi nàng đến một học viện đầy rẫy những gã đàn ông trẻ tuổi, nhưng hắn vẫn làm vậy vì Rosen đã tha thiết cầu xin. Khi nàng nói muốn học hỏi nhiều hơn, hắn đã đồng ý… chẳng thể ngờ nàng lại dùng nó như một phương tiện để chạy trốn khỏi hắn. Nếu biết trước điều này, hắn thà chẳng dạy nàng bất cứ điều gì, cũng chẳng bao giờ đưa nàng đến học viện.
Sự thật là hắn chẳng quan tâm liệu Rosen có mù tịt mọi thứ hay không. Nhất là bây giờ, khi nàng muốn rời xa hắn, hắn lại càng hối hận vì đã không giữ nàng trong sự vô biết. Chỉ cần nàng biết viết tên mình lên tờ giấy kết hôn là đã quá đủ. Hắn sẽ khiến nàng phụ thuộc hoàn toàn vào hắn, biến hắn trở thành cả thế giới của nàng.
Hắn cúi nhìn dáng vẻ đang ngủ say của nàng rồi chậm rãi ghé sát xuống. Đôi môi ấm áp của hắn phủ lên hàng mi còn ướt đượm, cẩn trọng lau đi những vệt nước mắt. Đôi dòng lệ ấy, cũng như mọi thứ thuộc về Rosen của hắn, ngọt ngào đến mức không thể chịu nổi.
Nước mắt… Thật là phí hoài.
Hắn liếm môi, thưởng thức vị mặn nhẹ rồi khẽ tặc lưỡi. Chẳng có lý do gì để Rosen phải khóc và lãng phí những giọt nước mắt quý giá ấy. Dù là hủy hôn hay ly thân, hắn chưa từng có ý định để nàng rời khỏi tầm mắt mình.
***
“Này, các cậu có biết chuyện này không?”
Cách đây một thời gian, khi các bạn của Rosen đến thăm đại công quốc, Iscarion vô tình đi ngang qua hành lang.
Hắn có thể nghe thấy tiếng các cô gái trò chuyện và cười đùa bên trong phòng khách. Không muốn làm gián đoạn cuộc vui của Rosen, hắn lặng lẽ bước về phía phòng làm việc. Đúng lúc đó, một người bạn của Rosen hạ thấp giọng như thể đang chia sẻ một bí mật.
“Có những người tìm thấy niềm vui trong việc làm người khác đau khổ hoặc cố tình đẩy họ vào tình thế khó khăn đấy.”
Dù không tránh khỏi nguy cơ bị ám sát và từng dành thời gian dài nơi chiến trường, giác quan nhạy bén của hắn vẫn khiến những lời ấy vang lên rõ mùng mịt như thể họ đang nói ngay bên cạnh.
“Tại sao họ lại làm vậy chứ?”
“Đó chỉ là một dạng ham muốn thôi. Tớ đọc được trong một cuốn sách.”
“Xạo quá! Nếu thích ai đó thì phải đối xử tốt với họ chứ. Làm sao lại có người làm thế…”
Giọng nói không thể tin nổi của Rosen khiến Iscarion mỉm cười cay đắng. Hắn có thể hình dung ra gương mặt nhỏ nhắn của nàng đang chau lại.
Hắn định bước đi thì những lời tiếp theo của nàng làm hắn khựng lại.
“Thật là kỳ quặc và ghê tởm.”
Nếu em mà biết thì…
Vậy thì mình phải giữ bí mật thôi.
Dù không muốn làm tổn thương hay gây ra nỗi đau thực sự cho nàng, hắn vẫn thường tưởng tượng cảnh nàng khóc ngất dưới thân mình. Ngay cả trong những phút giây riêng tư, nghĩ đến đôi mắt rấn rấn nước của Rosie cũng khiến dục vọng trong hắn bùng lên cuồn cuộn.
Có lẽ vì ấn tượng sâu sắc mà đứa trẻ năm xưa từng với tay về phía hắn, khóc đòi bế đã để lại. Giờ đây khi đã trưởng thành, nàng rất ít khi khóc.
Ý nghĩ về việc giày vò cô gái tươi tắn chưa từng biết sợ hắn, làm nàng khóc rồi lại dỗ dành, khiến hắn rạo rực những khát khao thô bạo.
“Rosen, cậu thích người đàn ông như thế nào?”
“Ừm, tớ thích một người dịu dàng và tốt bụng.”
Một người đàn ông tốt bụng… Một điều gì đó quá đỗi xa xỉ với thực tạị của hắn, một kẻ đã cướp đi vô số mạng người trên chiến trường. Không chỉ chiến trường, mà cả chính trị lẫn giới quý tộc đều luôn đẫm máu. Thật chẳng dễ dàng gì để bảo vệ ngai vị đại công đước trước những kẻ thân thích đầy mưu mô.
Dù dường như thờ ơ với những thứ mình sinh ra đã có, nhưng sau khi gặp Rosen, hắn trở nên tàn nhẫn để bảo vệ nàng. Nếu nàng biết những gì hắn đã làm ở bên ngoài, chắc chắn nàng sẽ khiếp sợ.
Hắn không thể để nàng sợ hãi hay xa cách vì điều đó. Chẳng khó khăn gì để trở thành người đàn ông nàng mong muốn khi ở trước mặt nàng. Ngay cả khi không diễn xuất, hắn vẫn luôn đặc biệt yếu lòng trước nàng.
“Giá như em không có ý định rời đi… anh đã có thể tiếp tục làm một vị hôn phu tốt bụng.”
Thì thầm như một tiếng thở dài thốt ra, Iscarion kéo chiếc dải ruy băng ở chính giữa chiếc váy của Rosen. Động tác của hắn thật dịu dàng khi gỡ từng chiếc cúc bên dưới, để lộ khuôn ngực nàng. Chiếc váy đính nhiều lớp ren nhanh chóng bị vứt sang một bên.
“Thảo nào em không thể ăn uống tử tế, khi bị trói chặt trong cái thứ này.”
Thấy tấm thân mảnh mai của nàng bị siết chặt bởi vô số nút thắt và chiếc corset để làm nổi bật vòng eo nhỏ nhắn, hắn chau mày.
Chiếc váy dạ hội trông đã gò bó ngay cả khi mặc, nhưng giờ đây, rõ ràng là nó gây khó chịu cho cả việc hít thở chứ đừng nói đến việc ngủ. Hắn nhớ lại Rosen, người vốn dĩ rất thích những món tráng miệng thơm ngon, lại chẳng đụng đến thứ gì trong bữa tiệc ngoại trừ một ít mứt anh đào.
Truyện liên quan
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".