Ký Sự Chơi Vrmmo Lề Mề - Chương 80: Lần chơi thứ 80: Karel
Bấy giờ các giáo quan có vẻ vẫn bận rộn, nên Momiji đã đến Vương quốc Alvina để tăng thêm thú triệu hồi.
Cô đang ở Karel, một thành phố thương mại nằm gần biên giới với Vương quốc Kanarlant, tiến lên con đường phía bắc là có thể lập tức vào Vương quốc Kielfan.
Trong khu rừng ở phía tây nam thành phố này có cư trú một loài huyễn thú cú mèo.
Mặc dù cô đã đi qua đây vài lần nhưng hầu như chỉ lướt qua, nên Momiji mới thong thả đi dạo để ngắm nghía lại thị trấn.
Vì gần Vương quốc Kielfan, nơi Đunan nổi tiếng với các sản phẩm đồ gỗ và có rất nhiều người lùn sinh sống, nên có rất nhiều cửa hàng kinh doanh trang thiết bị dành cho mạo hiểm giả.
Dường như các đặc sản của Vương quốc Alvina, nơi nông nghiệp và chăn nuôi phát triển thịnh vượng, cũng được mang đến đây rất nhiều, nên các cửa hàng bán nguyên liệu nấu ăn cũng vô số.
"Quán hàng thì nhiều, nhưng không có nghĩa là hàng quán đồ ăn nhiều đâu nhỉ."
"Gau."
Đặc biệt là thực phẩm xuất khẩu sang Vương quốc Kielfan chiếm số lượng lớn, để nguyên dạng nguyên liệu có vẻ thuận tiện hơn.
Momiji vừa ăn vặt cùng Genyu vừa cảm thấy có chút tiếc nuối. Dù chiếc bánh croquette vừa mua rất ngon.
Nhắc mới nhớ, cô tự hỏi bản thân đã đăng ký cổng chuyển dịch (gate) của thành phố này chưa, kiểm tra lại cho chắc thì hóa ra vẫn chưa đăng ký.
Vì cô toàn lướt qua khi đã quên bẵng đi mất nên cũng đành chịu. Việc cô bắt đầu có thói quen kiểm tra như thế này cũng cho thấy Momiji đã trưởng thành hơn rồi. Có lẽ thế.
Hơn nữa thành phố này hình như không có mấy việc quan trọng đối với Momiji.
Momiji cưỡi thú cưỡi Getsuga, còn Genyu cưỡi thú triệu hồi Ryusei để đi đến khu rừng.
Genyu được triệu hồi thường trực nhờ vào đặc tính của mình, nhưng trong ô triệu hồi thường trực của đặc quyền triệu hồi sư thì cô đang cài đặt Ryusei.
Getsuga là thú cưỡi nên không bị gò bó bởi thời gian triệu hồi, nhưng vì trong rừng không cưỡi nó được nên cô chỉ cho đi cùng cốt để lấy động lực cho Ryusei.
Không, đúng hơn là cũng để tăng động lực cho một đứa cuồng chó như Momiji.
"Nghe nói được buff sức mạnh nhờ hiệu ứng chiến trường trong rừng, nhưng thuộc tính mộc của Shigemi không có hiệu quả lắm... vì chật chội nên cũng khó gọi Konpeki ra... nói cách khác là thuộc tính mộc của kẻ địch lại khắc chế mình..."
Cô muốn sử dụng những người đồng đội có cấp độ thấp trước, nhưng vì điều kiện chiến trường nên mọi chuyện không diễn ra suôn sẻ như vậy.
Thêm nữa, Thunder Element-san vì cày cấp độ quá đà ở biển nên có số phận là sẽ ít có đất diễn ở những nơi không phải biển.
Thế là, vừa quan sát CT (thời gian hồi chiêu) cô vừa quyết định lần lượt triệu hồi 5 thể còn lại theo thứ tự.
Đến giữa rừng thì cấp độ khuyến nghị khá thấp nên cô tiến bước rất nhanh, nhưng càng đi sâu vào trong thì cấp độ khuyến nghị là 50, nhỉnh hơn cấp độ của Momiji một chút.
Cô vừa chiến đấu với những con ma thú trở nên lì lợm hơn vừa tiến lên.
"Việc vị trí xuất hiện của huyễn thú không cố định cũng hơi căng đấy nhỉ."
Nó ở đâu đó trong rừng, và những nơi có báo cáo phát hiện thì tản mác khắp nơi. Bù lại chúng không ẩn nấp và có vẻ di chuyển thành từng đàn vài con.
Chúng có vẻ vẫn thuộc loại dễ tìm kiếm.
Loay hoay vừa nhìn bản đồ vừa lang thang khoảng 3 tiếng đồng hồ, cuối cùng cô cũng chạm trán được với chúng.
Thời gian hồi chiêu của thú triệu hồi là 1 tiếng, tính ra thì đây đã là lượt gọi thứ 4 rồi.
"Này cậu Magi Owl ơi, hãy ký kết khế ước với tôi đi nàoー"
Vì đang hơi mệt nên lời gọi của cô có phần qua loa, nhưng giữa bầy cú mèo đang có hành động nhìn nhau ấy, một con đã tiến lại gần.
Không phải vì muốn thân thiện. Mà là để chiến đấu.
"Suýt quên mất! Mấy bé cú mèo này bắt buộc phải chiến đấu!"
Bầy cú ở đây là chủng tộc sử dụng ma pháp với ánh nhìn thâm trầm như các hiền giả, nhưng chúng cũng rất hiếu chiến.
Độ mạnh mẽ ngang ngửa với Boss cấp độ 50.
Vừa kiểm tra thời gian hồi chiêu, cô vừa gọi đồng đội ra tối đa để nghênh chiến.
Cuối cùng thì cô phải gọi Rai-gyoku (Lôi Ngọc) ra để được giúp đỡ. Quy luật hệ lôi khắc hệ chim chóc không chỉ áp dụng cho ma thú mà còn ứng nghiệm với cả huyễn thú.
Dù chỉ mang lại cảm giác như vừa thua cuộc, nhưng cô thực sự rất cầu xin tránh việc phải lặn lội quay lại đây lần nữa.
Tên chủng tộc là [Magi Owl]
Đó là một huyễn thú có hình dạng một con cú mèo màu xám. Đặc điểm nổi bật có lẽ là chóp lông của chúng có màu hơi ngả xanh lá.
Thuộc tính của nó là bão, là một thuộc tính cấp cao của gió, nhưng những gì có thể sử dụng ở cấp độ 1 thì cũng giống như thuộc tính gió mà thôi. Màu xanh lá chính là màu biểu thị cho thuộc tính gió.
Momiji, người thậm chí còn chẳng rõ sự khác biệt giữa cú mèo và cú hoẵng, chỉ hiểu được đến chừng đó.
"Tớ định đặt tên là Kenyoku (Hiền Dực), các cậu thấy sao?"
Cái tên được đặt ra từ suy nghĩ đơn thuần là ma pháp, hiền giả, đôi chánh... nhưng nó không hề bị từ chối. Mà hình như cảm giác của con vật lúc đó là: "Thế à, ra vậy".
Momiji nhìn vào danh sách thú triệu hồi và nhận ra bản thân cứ vô thức đặt tên bằng chữ Hán.
Sao cô không thể nghĩ ra cái tên nào dễ thương hơn cơ chứ.
Một điều kỳ lạ là khi đặt lên bàn cân so sánh thì Blue và Milk lại trông có vẻ là những cái tên dễ thương. Dù Poyo-chee lúc nào nhìn vào cũng tỏa ra một khí chất dị biệt.
Tiện thể, Balmung thì cô chỉ mượn tên thanh kiếm truyền thuyết thôi nên không tính tiền. Dù cảm giác nó là cái tên ngầu nhất.
"Nhưng mình vẫn có lý trí để không đặt tên cho cú mèo là Fuku-suke... cho nên đừng có mà bảo là mình đặt nhé!?"
Vừa nhắc đến cái tên Fuku-suke là Magi Owl liền nổi giận, có vẻ như nó không thích điều đó cho lắm. Trông có vẻ nó là một đứa có tính cách khá khó chiều.
Thế là cái tên Kenyoku ra đời từ đó.
Cô thầm nghĩ thà rằng nó chịu chấp nhận mình còn hơn.
"Tớ cứ có cảm giác mức độ hảo cảm của Kenyoku còn thấp hơn cả Genyu ấy..."
"Gau."
Có vẻ như nó cực kỳ không thích cái tên Fuku-suke, phản ứng của Kenyoku tệ trông thấy.
Hình như cô cần phải tăng điểm hảo cảm trước cả cấp độ thì phải.
Đến cả Genyu cũng gật đầu lia lịa như để phụ họa câu "Chuẩn luôn" của cô mất rồi.
Bây giờ họ đã quay trở lại thành phố Karel, đang nghỉ ngơi và ăn trái cây cùng Genyu trên chiếc ghế dài ở một góc quảng trường trước thần điện.
"Không biết cú mèo có ăn hoa trái không nhỉ. Không, hình như mình nhớ chúng ăn thịt cơ mà."
Không rõ liệu có thể thuần hóa cho ăn được không.
Ngoài Genyu ra thì mấy con khác chẳng thèm ăn thứ gì nên cô cũng chịu chết.
Hay là nó thuộc kiểu muốn thỏa mãn khao khát tri thức nhỉ. Dù cô không nghĩ là nó đọc được sách.
Vừa băn khoăn vừa thử triệu hồi Kenyoku ra.
"Kenyoku này, cậu có hứng thú đi dạo quanh thành phố không? Có muốn ăn quà vặt gì không?"
Kenyoku hoàn toàn không mảy may tỏ ra hứng thú với quả việt quất mà Momiji hái trong rừng hay quả lê mà Genyu đang cầm trên tay, nhưng có vẻ nó lại quan tâm đến ngôi thần điện ngay trước mặt.
Nó cứ nhìn chằm chằm, ra vẻ đang chờ đợi được ai đó mời gọi.
"Tớ có dự cảm là chúng ta sẽ phải nghe mấy lời thuyết giáo từ các tư tế đấy, Genyu có đi cùng không?"
"Gaa!"
Genyu vừa kêu "Không thèm đâu!" vừa lắc đầu nguầy nguậy, nhồi nhét nốt chỗ lê còn thừa vào trong miệng.
Toàn thân nó đang bày tỏ thái độ: "Ta muốn về nhà!"
Đợi Genyu ăn xong và thu hồi nó rồi bước về phía thần điện, Kenyoku đang đứng trên vai Momiji với vẻ mặt rõ ràng là bồn chồn phấn khích.
Lũ Triệu hồi thú có tính cách quá mức.
Vừa bước qua cửa, tôi muốn hỏi thăm một vị thần quan ở gần đó và nhờ ngài ấy dẫn đường, ngài ấy liền vui vẻ nhận lời ngay lập tức.
Cấu trúc của thần điện hầu như giống hệt với Anthem, nhưng ở khoảng sân trong lại không có đại thụ nơi Đại Tinh Linh trú ngụ. Vị thần quan cũng đã bảo rằng Anthem là một nơi đặc biệt.
Dù trên thế giới có ghi chép về những nơi bắt nguồn từ các Đại Tinh Linh, nhưng tôi chưa từng nghe nói có ai được diện kiến dung nhan cả. Thế nhưng, hình như thỉnh thoảng vẫn có người nhận được sự bảo hộ hoặc ban phước đấy.
Đại Tinh Linh của Anthem mang thuộc tính gió phải không, lát nữa chúng ta cùng ghé qua đó xem sao nhé, Hiền Dực.
Hiền Dực ngực nở nang đáp lại. Không, chắc là ngực phồng lên vì kỳ vọng thôi nhỉ.
Chẳng lẽ đó không phải là biểu đạt ẩn dụ sao.
Có cuốn sách nào viết về các Đại Tinh Linh không ạ.
Cả trong "Thần Thoại Đại Tuyền" được bày bán ở bất kỳ thần điện nào cũng có đấy. Dù là trọn bộ 10 tập.
...Lúc về xin hãy chỉ cho tôi quầy bán sách nhé.
Lần này thì đôi cánh vỗ phành phạch như chim cánh cụt, Hiền Dực đang mong chờ điều gì đó. Xem ra đành phải mua thôi.
Liệu nó có đọc nổi không nhỉ. Momiji có cần phải đọc thành tiếng không.
Ở đây có tổ chức buổi kể chuyện thần thoại hay buổi đọc sách nào không ạ.
Chúng tôi có tổ chức dành cho trẻ em đấy.
Nếu vậy thì đành nhờ bên đó làm cho nó thỏa mãn vậy.
Chắc chắn Hiền Dực sẽ vui hơn so với việc nghe Momiji đọc đều đều vô cảm rồi.
Vì có dự định đi đến các thị trấn khác, nên tôi tranh thủ hỏi xem việc đó có được tổ chức ở mọi thần điện hay không.
Có vẻ như Momiji sắp phải gánh thêm một thời khóa biểu thừa thãi nữa rồi.
Truyện liên quan
Mix Job Online ~ Nhà Văn Light Novel Thách Thức Vrmmo Có Thưởng Với Nghề Bất Lợi Để Thu Thập Tài Liệu
Nhà văn light novel nổi tiếng Monobe Souichi vừa hoàn thành tác phẩm dồn hết tâm huyết suốt 10 năm, ...
Biện Pháp Chống Xâm Nhập: Tường Bảo Vệ
Có được game robot đối chiến VR mới nhất, anh ta lập tức bắt đầu chơi.
Thực Tế Về Các Cặp Vợ Chồng Bách Hợp
Hơn ba năm là vợ chồng ảo, từ nay sẽ vun đắp tình yêu ngoài đời thực – nếu cặp ...
Trạng Thái Của Senri-Kun Có Gì Đó Kỳ Lạ?
Đây là câu chuyện kể về nhân vật chính bị ép mặc nữ trang và tận hưởng thế giới VRMMO.. ...
【Cập Nhật Bất Thường】All Free Online ~ Người Chơi Mạnh Nhất Tài Năng Tầm Thường Tự Xưng Là Kẻ Đạo Đức Giả Trong Vrmmo ~
Tân cốt truyện (tạm thời). Một thiếu niên vô cùng bình thường bắt đầu chơi VRMMO mang tên 『AllFreeOnline』.