Ký Sự Chơi Vrmmo Lề Mề - Chương 3: Lần chơi thứ 3: Zerois

Ở khu rừng phía nam cũng có vài người chơi đang cày cấp, nhưng không đến mức chen chúc tranh giành con mồi, thế nên Momiji thuận lợi hạ gục ma thú và tăng lên cấp 5.

Lúc vào rừng cô đã giặt bẫy sẵn, thế mà chỉ để mặc một lúc vậy thôi mà thực sự có heo rừng dính bẫy.

Vị trí của bẫy được đánh dấu trên bản đồ nên không sợ đi lạc.

Không biết nó từ đâu chui ra nữa. Rõ ràng đi lang thang trong rừng bao nhiêu lần mà chẳng thấy bóng dáng con nào.

Nếu bảo rằng đó là thiết đặt sẵn thì đành chịu, nhưng cô lại thắc mắc sự theo đuổi tính chân thực rốt cuộc đã trôi đi đâu mất rồi.

Thêm nữa, cái cơ chế dù bỏ bẫy ở đó mà người khác cũng không cướp được đúng là kiểu tiện tay chiều lòng người.

Khi đến gần bẫy, một cửa sổ pop-up hiện lên hỏi "Bạn có muốn cất con mồi đã bắt vào kho không?" với hai lựa chọn yes/no, và khi cô chọn yes thì nó liền lọt thỏm vào túi vật phẩm.

Vì tiện lợi nên cô quyết định không nghĩ sâu làm gì.

Trở lại thị trấn Zeroisu (địa điểm dự kiến xây dựng), cô hướng về phía lều của hội mạo hiểm giả. Chủ tiệm tạp hóa từng bảo rằng nếu nhờ ở đây thì họ sẽ lọc thịt giúp.

Xung quanh hội có lác đác vài bóng người chơi, nhưng không có ai xếp hàng ở quầy tiếp tân. Sau khi cất tiếng gọi, Momiji lấy con heo rừng đã bắt được đặt lên bàn.

Vẫn đang mắc bẫy nhưng nó hoàn toàn không có vẻ gì là đang giẫy giụa cả.

Nhờ làm thịt giùm em với ạ!

Con này là hàng khủng đây! Cậu muốn thanh toán thế nào?

Một NPC khác với lúc đăng ký xuất hiện tiếp chuyện, nhìn Momiji với ánh mắt có vẻ rất muốn bán thịt. Cô có cảm giác thế.

Chỉ cần nhờ đầu bếp chế biến để một mình em ăn trong mấy ngày là đủ rồi.

Vậy sao! Thế thì đổi lấy mười suất ăn nhé?

Gia vị thì chỉ bán mỗi muối, vừa nghĩ rằng mình muốn đến thành phố Anthem trước khi ngấy món này, cô vừa gật đầu đồng ý.

Những mạo hiểm giả khác không mang vào à?

Mấy kẻ bị dụ dỗ bởi nhiệm vụ khai hoang ở đây thì đời nào tự nấu ăn bao giờ. Toàn gặm lương khô rồi tâm trạng cứ thế ngày càng cáu bẳn thôi nhóc ạ.

Em không muốn biết chi tiết nữa đâu...

Thứ mà những kẻ di cư mang đến chỉ là vật phẩm do ma thú rơi ra mà thôi.

Mấy NPC đang làm công trình xây dựng hình như cũng nhận nhiệm vụ đến đây. Không lẽ họ không phải thợ chuyên nghiệp, giao phó thế này có ổn không đây.

Momiji quyết định không hỏi nữa.

Trong lúc cô đang mải miên man suy nghĩ thì việc lọc thịt con heo rừng đã hoàn thành phé.

Kỹ năng... lọc thịt ư?

Đúng thế đấy. Hội quán ở các thành phố khác ngoài nơi này có bán cả sách kỹ năng, nhưng hãy cẩn thận vì khi cấp kỹ năng còn thấp thì sẽ có rất nhiều bộ phận bị biến mất đấy nhé.

Kỹ năng lọc thịt có hai tác dụng lớn.

Hiệu ứng sử dụng trực tiếp lên động vật để chia thành từng bộ phận như lúc nãy.

Và hiệu ứng làm tăng vật phẩm rơi ra từ ma thú trong các trận chiến.

Vì hiệu ứng sau là hiệu ứng bị động nên chỉ cần sở hữu kỹ năng là nó sẽ tự động phát huy tác dụng.

Dường như không có bất kỳ điểm bất lợi nào đặc biệt, nên Momiji quyết định đưa nó vào danh sách các kỹ năng mình muốn có.

Đã có được thịt trong tay, Momiji bèn lên tiếng gọi nhóm người chơi đang tụ tập rải rác gần đó.

Có ai là đầu bếp hoặc sở hữu kỹ năng nấu nướng không? Tôi muốn nhờ nướng thịt giùm.

Tôi là thợ rèn nhưng có kỹ năng nấu nướng đấy.

Có một người ở nhóm đầu tiên.

Nghe hỏi thì mới biết những người có nghề chính là thợ rèn lại vô tình tụ tập lại với nhau. Vì hoàn toàn không có nguyên liệu nên chẳng thể làm được gì cả.

Dù vậy, hình như họ đã lập một party toàn thợ rèn và có cày cấp cũng như thu thập đôi chút.

Ma thú ở vùng nào mới rớt thịt vậy? Ở khu rừng phía đông chẳng rớt gì cả.

Mua bẫy ở tiệm tạp hóa rồi đặt xuống là có thể bắt được đấy. Sau đó đem ra hội quán để họ lọc thịt giúp.

... Chuyện này lần đầu tôi nghe đấy nhé!?

Cậu chỉ cần hỏi ở tiệm tạp hóa là được mà.

Đã có dụng cụ nấu nướng trong tay thì chắc chắn họ phải ghé qua tiệm tạp hóa rồi. Có vẻ như nhóm thợ rèn đã cho qua vì nghĩ rằng bản thân không có dư dả để mua bẫy.

Ví dụ như hỏi ở hội quán thì bản đồ sẽ được thêm vào menu, chẳng hạn thế.

Cái đó cũng lần đầu tôi nghe thấy luôn.

Mấy người thích đào sâu tìm hiểu chắc phải gặng hỏi đủ điều chứ nhỉ.

Không đâu, có rất nhiều NPC đang thi công xây dựng phải không nào? Hồi nãy bọn này định đi vòng quanh hỏi bọn họ, thế là bị quát mắng với khí thế hừng hực rằng "Đừng có cản trở công việc chứ hả!!", thế là từ đó chẳng ai dám bén mảng đến gần nữa.

Cô nhớ lại câu chuyện đã nghe ở hội quán.

Có lẽ họ đã hỏi nhầm người nên mới hóa thành đường cùng thế này.

Sao mấy người không lên tiếng ở phía cái lều ấy.

Cứ nghĩ đó là lều nghỉ ngơi của mấy NPC đang thi công chứ bộ...

Đó quả là một sự hiểu lầm bất hạnh nhỉ...

Momiji vì không chứng kiến hiện trường đó nên mới có thể hành động mà không bận tâm điều gì.

Việc cô lên tiếng gọi ở phía cái lều trước đơn giản chỉ vì nghĩ rằng không nên làm phiền công việc của người ta mà thôi.

Trong lúc trò chuyện, món thịt xem chừng đã được nướng chín hoàn hảo không một lỗi lầm. Vì mùi thơm phức đang lan tỏa nên nhóm thợ rèn cũng bắt đầu bàn bạc với nhau về việc đi bắt thử vài con.

Bao nhiêu tiền vậy?

Cô cho tụi này nhiều thông tin thế cơ mà, miễn phí đi. Dù sao cũng chẳng phải nghề chính, với lại tụi này cũng có biết giá cả thị trường ra sao đâu.

Vậy mấy người đã đến tòa thị chính chưa? Có mấy chuyện mà tôi nghĩ là bắt buộc phải biết nếu muốn mở cửa hàng với tư cách là thợ rèn đấy.

Thái ấp mà cũng có tòa thị chính nữa hả?

Nói một cách cụ thể thì cậu có thể sở hữu một cửa hàng ngay cả ở khu đất vàng hướng ra đại lộ chính đấy.

Bởi vì họ bảo là miễn phí nên cô liền tung thêm thông tin.

Nơi này được chuẩn bị sẵn với danh nghĩa là thị trấn của những người di cư. Có thể dự đoán trước rằng việc mở cửa hàng ở những nơi khác ngoài đây sẽ bị thiết đặt theo hướng khá là khó khăn.

Nếu đã lấy nghề sản xuất làm trọng tâm thì chắc chắn số người chơi cho rằng chẳng cần cửa hàng nào cả sẽ thuộc dạng thiểu số.

Việc góp vốn chung để sở hữu một cửa hàng lớn cũng là một cách hay đúng không nhỉ?

Nói cụ thể hơn xem nào.

Hãy đi mà hỏi mấy vị quan chức ấy. À, cậu cũng có thể nhận được các kỹ năng nữa đấy.

Nhóm thợ rèn xôn xao bàn tán một lúc rồi vừa hô "Đi hỏi thử xem sao đây" vừa chạy biến đi mất tăm.

Momiji vốn chẳng có ý định bước chân vào hay chế tạo gì sảng nên cô chỉ nghe rồi để gió bay tai này sang tai khác, thế nhưng cũng có cả câu chuyện về việc clan này nọ nữa chứ.

Không rõ liệu nhóm xuất phát sớm có quay trở lại đây hay không, và khi nào thì họ mới nhận ra những manh mối này, nhưng Momiji nghĩ cứ ai nhanh tay hơn thì người đó hưởng trước là được chứ gì.

Khi đi đến mảnh đất đã mua (đặt trước), lúc nào không hay người ta đã giăng sẵn một hàng rào bằng dây thừng.

Những người chơi ở gần đó bảo rằng "Chỗ đó không vào được đâu nhé", thế nên Momiji hiên ngang bước vào để vén màn bí mật cho họ thấy.

Tất cả mọi người đều hô lớn "ai đến trước được trước!" rồi lao đi mất hút. Bọn chúng còn đói khát hơn cả thợ rèn.

Nhưng chắc mấy tay thợ rèn đã đến văn phòng từ lâu rồi, nên sẽ không gây cản trở gì đâu.

Momiji nhanh chóng dựng lều, chui vào bên trong trước khi bị đám người chơi ở đằng xa xúm lại chất vấn.

Nếu thực sự tò mò, bọn họ đã đuổi theo đám người vừa chạy đi rồi.

Chiếc lều đơn chật chội đến mức chỉ cần xếp ba chiếc túi ngủ là kín chỗ, nhưng nếu ở một mình thì vẫn đảm bảo được không gian làm việc.

Vì đã hái được ít dược thảo trong rừng, cô liền nghĩ đến việc thử dùng bộ dụng cụ điều chế thuốc xem sao.

Công việc sản xuất có ba chế độ: thủ công, bán tự động và tự động hoàn toàn.

Hoặc là hoàn toàn làm bằng tay không có bất kỳ sự hỗ trợ nào, hoặc là được hỗ trợ như thể bị một thế lực vô hình điều khiển, hoặc là chỉ cần ấn nút chế tạo là thành phẩm hiện ra ngay lập tức.

Tất nhiên điều này ảnh hưởng lớn đến chất lượng và những người làm nghề chính chắc sẽ chọn thủ công để hướng tới kiệt tác đỉnh cao.

Những ai coi việc sản xuất như nghề phụ kiểu như Momiji thì cuối cùng chắc sẽ chọn tự động hoàn toàn.

Nhưng vì là lần đầu, Momiji vẫn thử nghiệm bằng chế độ bán tự động. Nếu nghĩ đó là cách vận hành thì cũng không thấy gượng gạo lắm, nhưng cô đúc kết lại là không muốn làm thế này nhiều lần đâu.

Chắc vì là người mới nên chất lượng cũng chẳng khác gì so với làm bằng chế độ tự động hoàn toàn.

A, hình như skip thì điểm kinh nghiệm nhận được sẽ ít hơn một chút? Mà, chắc chỉ là sai số thôi.

Sau khi chế tạo xong bình thuốc đơn giản nhất và thỏa mãn với điều đó, Momiji kiểm tra thời gian và quyết định đăng xuất một lúc.

Trò chơi này sử dụng hệ thống gia tốc nhận thức thời gian, một giờ ngoài đời thực tương ứng với bốn giờ trong game.

Đây là một hệ thống đáng mừng đối với những người đi làm, những người chỉ có thể chơi game hai đến ba tiếng vào các ngày trong tuần.

Truyện liên quan

【Cập Nhật Bất Thường】All Free Online ~ Người Chơi Mạnh Nhất Tài Năng Tầm Thường Tự Xưng Là Kẻ Đạo Đức Giả Trong Vrmmo ~ Đang ra Nhật Bản

【Cập Nhật Bất Thường】All Free Online ~ Người Chơi Mạnh Nhất Tài Năng Tầm Thường Tự Xưng Là Kẻ Đạo Đức Giả Trong Vrmmo ~

Web Novel 山田 武
Cập nhật: 19 phút trước

Tân cốt truyện (tạm thời). Một thiếu niên vô cùng bình thường bắt đầu chơi VRMMO mang tên 『AllFreeOnline』.

Hai Rondo Đang ra Nhật Bản

Hai Rondo

Web Novel グゴム
Cập nhật: 22 phút trước

VRMMO game『Nine Online』mà cậu học sinh trung học Nagira Kazuto chơi, một ngày nọ đã gặp bạn cùng lớp Mochizuki ...

Mơ Mộng Sáng Suốt Đang ra Nhật Bản

Mơ Mộng Sáng Suốt

Web Novel ミヤムラ
Cập nhật: 32 phút trước

<Cảm ơn đã vượt mốc 600.000 lượt xem!> .

エターナル・チェイン ~ Màu Xám の Ô は Bạc の Ác Ma と Cộng に仮 Tưởng Hiện Thật の Thế Giới を Du び Tẫn くすようです~ Đang ra Nhật Bản

エターナル・チェイン ~ Màu Xám の Ô は Bạc の Ác Ma と Cộng に仮 Tưởng Hiện Thật の Thế Giới を Du び Tẫn くすようです~

Cập nhật: 42 phút trước

Game VR thực tế ảo hoàn toàn nhập vai đã ra đời được 5 năm.. Trái ngược với kỳ vọng, ...

【Sách Hóa】Cà Rốt Đi Đây! Đang ra Nhật Bản

【Sách Hóa】Cà Rốt Đi Đây!

Web Novel しろ 卯
Cập nhật: 49 phút trước

Tình cờ, Ninjin bắt đầu chơi VRMMO『Isekai Online』. . Chủng tộc cô chọn là Mandragora. Nghề nghiệp là Dược sư.

4
Aim Ever After Đang ra Nhật Bản

Aim Ever After

Cập nhật: 56 phút trước

『Hãy trở thành thức thần và cứu lấy Nhật Bản!. Người chơi sẽ là một chiến binh từ thế giới ...

1