Ký Sự Chơi Vrmmo Lề Mề - Chương 18: Lần chơi thứ 18: Vista

Tên chủng loài của huyễn thú là 【Living Sword】

Là huyễn thú trú ngụ trong những món vũ khí đã mục nát, không phải ma quỷ hay thứ gì khác. Tên gọi chỉ hơi dễ gây nhầm lẫn một chút mà thôi.

Momiji lúc này đang tiến hành nhiệm vụ nghề nghiệp (job quest) ở hệ thống nước ngầm thành phố Vista. Nội dung là ký kết khế ước với huyễn thú được đặt làm phần thưởng.

"Chỉ số thay đổi tùy theo loại vũ khí sao?"

"Đúng thế. Dù có nói là không có loại vũ khí nhắm tới đi nữa, nếu không chuẩn bị trước vũ khí để dung nhập thì sẽ không đời nào gặp được đâu."

"Nhưng kỵ thú thì cứ sang ngày mới là toàn xuất hiện mấy đứa khác với hôm qua mà."

"Huyễn thú khác cũng thế thôi, dù tôi chưa điều tra cụ thể. Chỉ là nếu không mang vật chứa tới thì chúng sẽ không tăng lên, còn bên trong có giống nhau hay không thì không rõ."

Quả là một loài huyễn thú đầy rẫy bí ẩn.

Dù thế nào đi nữa thì có vẻ đây cũng là mối lương duyên một đời một thuở.

"Như tôi đã nói lúc nãy, vũ khí mà đám Living Sword trú ngụ đều có sở thích riêng. Dù cậu có mang vũ khí mới tinh đến thì chúng cũng không chịu làm vật chứa cho đến khi mục đi vừa ý."

"Cũng có sự cầu kỳ ghê nhỉ."

"Hơn nữa dù cậu có mang thanh bảo kiếm nào đến đi nữa, một khi đã mục nát thì nó sẽ yếu hơn cả thanh kiếm sơ cấp hàng chợ. Nghĩa là hiệu năng của vật chứa sẽ không phản ánh lên Living Sword."

Nghe hội trưởng của hội giải thích, Momiji thầm nghĩ, hiệu năng vũ khí không được phản ánh nhưng hiệu năng lại thay đổi theo loại vũ khí thì là thế nào nhỉ.

Nếu bị bảo rằng đó là thiết lập sẵn thì đành chịu, nhưng nghe cứ cấn cấn thế nào ấy.

"Ưm, cả tôi và Ryusei đều không phải tuýp tung ra được hỏa lực lãng mạn một kích tất sát, nên loại trọng lượng có thể bồi một đòn thật mạnh chắc sẽ tốt hơn ha."

"Loại linh hoạt dễ xoay sở mới là được ưa chuộng đấy."

"Hội trưởng cũng thuộc hệ đó à?"

Vì chính Momiji cũng theo hệ đó nên cô không hề thắc mắc về độ phổ biến của nó. Nếu xét đến việc ra lệnh cho chúng hành động, cô cũng hiểu rằng loại di chuyển nhanh nhẹn sẽ dễ sai bảo hơn.

Nhất là khi vội vã ra lệnh "Tránh nhanh lên!" mà phải nhìn chúng lững thững di chuyển thì chắc sẽ ức chế lắm.

Những người như vậy thường là kiểu không bao giờ nghĩ rằng tình thế ngặt nghèo là do mệnh lệnh tồi của chính mình.

"Nhưng mà sự lãng mạn! Lãng mạn là quan trọng nhất!"

"Thế à?"

"Tôi nghĩ sự cầu kỳ chỉ chấp nhận vũ khí mục nát của đám Living Sword cũng bắt nguồn từ sự lãng mạn đấy! Kiểu như thế trông có khí chất và ngầu hơn ấy."

Trước lời phỏng đoán lung tung của Momiji, đám Living Sword vốn nãy giờ chẳng thèm biểu lộ chút hứng thú nào với con người bỗng đồng loạt phản ứng. Hội trưởng hét lên một tiếng "Oà" đầy giật mình.

"…Cậu không muốn đứng sừng sững cắm sâu xuống đất ở trên đỉnh đồi chiến trường cổ xưa sao?"

"Sao trông chúng có vẻ thích thú thế…"

"Hay được trang trí một cách đầy ẩn ý trên bệ thờ của phế tích sắp sụp đổ chẳng hạn."

"Cái quái gì thế này, sự hưng phấn tột độ này là sao…"

Momiji liền bảo với hội trưởng rằng "Nghiên cứu về huyễn thú đã tiến thêm một bước rồi kìa".

Dù có là tập tính sinh thái thà không biết còn hơn đi nữa, thì điều này cũng có lẽ sẽ giúp việc ký kết khế ước dễ dàng hơn.

"Đại kiếm quân đằng kia ơi, có muốn cùng tôi đi tìm một địa điểm chụp ảnh thật đẹp không?"

Chơi luôn nào! Khế ước được thành lập với bầu không khí như vậy. Hội trưởng ôm đầu ngồi thụp xuống lẩm bẩm "Chụp ảnh là cái quái gì chứ".

"Nên đặt tên thế nào đây ta. Ở đây quả nhiên vẫn muốn tôn trọng những cái tên ngầu lòi của những thanh bảo kiếm trong truyền thuyết hoặc thần kiếm nổi tiếng."

"Cẩn thận bị ăn chửi đấy!?"

"Không phải của thế giới này đâu, là thứ được truyền lại ở quê hương của những kẻ di cư cơ."

"Kẻ di cư…?"

"Tôi là kẻ di cư đây."

Có vẻ như nãy giờ cô chưa hề bị phát hiện. Chắc là vì không có đặc điểm gì nổi bật qua bề ngoài.

"Kiểu như Excalibur hay Kusanagi no Tsurugi ấy."

"Quả nhiên chưa từng nghe bao giờ."

"Hay như Balmung - á kiếm của vị anh hùng sát long."

Nghe cứ trung nhị sao ấy nhỉ…? Khi Momiji nhận ra điều đó thì thanh đại kiếm đã phản ứng kiểu "Cái đó được đấy!". Có vẻ như nó rất thích cái tên này.

Nếu đã vậy thì đành chịu thôi, cái tên chính thức được quyết định.

"Vậy lấy tên là Balmung nhé. Mấy vụ sát long gì đó chỉ giống như danh hiệu hay biệt danh kiểu vậy thôi."

"Nếu mà nằm trong mục tên gọi thì đúng là một sự tự xưng đau đớn đấy."

Thanh đại kiếm có vẻ hơi tiếc nuối chút đỉnh, nhưng hình như nó đã bị thuyết phục rằng tên gọi càng đơn giản thì càng ngầu.

Dù rốt cuộc "Á kiếm của vị anh hùng sát long" có đúng là tự phong hay không.

Momiji đã hoàn thành cả nhiệm vụ nghề nghiệp thứ hai, vì thời gian vẫn còn dư dả với tiến độ hoàn thành gần như nhanh nhất, nên cô đã đến địa điểm của nhiệm vụ cuối cùng.

Tuy nằm ngoài thị trấn nhưng lại rất gần cổng phía Đông.

"Đây là lần đầu tiên mình đến cái cổng phía bên này đấy. À, phát hiện ra bụi mâm xôi."

"Chúng ta không phải đến để hái dâu đâu nhé."

Có một con đường cái kéo dài về hướng phía Đông, trải dài phía nam con đường là đồng cỏ, còn phía bắc lại là một khu rừng thưa thoáng đãng hơn là rừng rậm.

Những bụi cây mang quả đỏ có thể dễ dàng nhìn thấy ngay từ khu vực cổng thành.

Hội trưởng vừa cằn nhằn vừa bước vào khu rừng. Sau đó, anh ta tiến lại gần một bụi cây không có quả.

"Lại đây xem đi. Nếu là Triệu Hô Sư thì chắc chắn sẽ nhìn thấy."

"Ý anh là ngoại trừ Triệu Hô Sư ra thì không ai thấy được chắc?"

"Chính xác. Phép thuật mà đại ma đạo sư truyền thuyết Kaizenta-sama yểm để bảo vệ các tiểu yêu tinh vẫn còn hiệu lực đến tận bây giờ đấy."

Trước một thiết lập được tung ra một cách đường đột, một người chơi chẳng hiểu mấy về quan điểm thế giới như cô chỉ có thể phản ứng bằng một câu "Hừm" là cùng.

Cơ mà không thốt lên câu "Thế quái nào mà biết gã đó là ai" thì cô đã hiền chán rồi.

Thế nhưng khi ghé mắt nhìn vào bụi cây, cô đã hiểu được tâm trạng của người muốn bảo vệ chúng.

Những đứa trẻ tí hon cao chừng 10 centimet đang bay lượn chí cha chí chóe và chơi đùa vui vẻ. Trên lưng chúng có đôi cánh trong suốt giống như cánh chuồn chuồn.

Và hơn hết thảy, chúng mang ngoại hình giống như những thiếu niên thiếu nữ non nớt độ chừng 10 tuổi. Bản năng che chở cũng theo đó mà bị kích thích.

"Ngoài ra vẫn còn những huyễn thú khác chỉ có Triệu Hô Sư mới nhìn thấy được. Kiểu như thiên sứ này, thiên sứ nọ chẳng hạn."

"Ý anh là ngoài thiên sứ ra thì không biết gì nữa à?"

"Cũng có những huyễn thú mà bản thân Triệu Hô Sư phải tự mình xác nhận mới có thể phát hiện ra. Chắc là sẽ không tìm thấy được nếu chỉ đi hỏi người trong thị trấn đâu."

Cô thầm nghĩ, xin hãy bớt ép buộc người ta bằng cái niềm vui khám phá hay kiểu hành xác đó đi.

Thỉnh thoảng vẫn có kiểu nhà phát triển không hiểu được tâm lý người chơi nhỉ. Một bộ phận vận hành chỉ biết mở ra những sự kiện hành xác mà chẳng ai lấy làm vui vẻ.

Momiji chợt nhớ lại cuộc đời game thủ kéo dài hơn hai mươi năm trời của mình. Dường như cô đã cầm tay cầm chơi game từ ảnh hưởng của bố mẹ ngay từ khi chưa kịp nhận thức.

Dù cô chẳng nhớ gì cả.

"Và một điều quan trọng nữa, cũng có những huyễn thú sẽ biến mất khế ước nếu cậu chuyển sang nghề nghiệp khác đấy."

「Hả?」

「Đây là cơ chế trừng phạt những kẻ ngu ngốc dám tạm thời chuyển sang nghề Triệu Hán Sư, định bụng chỉ lấy cút Triệu Hán thú để trục lợi!」

「...Chẳng phải nghề Triệu Hán Sư lụi tàn là vì đặt ra quá nhiều ràng buộc thế này sao?」

「Vôn, vì nó chỉ có thể dùng bởi Triệu Hán Sư nên buộc người ta phải bám trụ lấy nghề này, Triệu Hán Sư tăng lên là kết quả tất yếu chứ sao!」

「Chắc là tỷ lệ người thấy nghề Triệu Hán Sư phiền phức quá nên vứt xó mới là áp đảo đấy chứ nhỉ.」

Các nghề khác cũng có những hạn chế riêng, nhưng riêng của Triệu Hán Sư thì mang lại cảm giác phiền nhiễu vượt trội.

Từ phương thức phân chia điểm kinh nghiệm trở đi, có rất nhiều điểm khiến người ta phải thắc mắc sao lại nhét thêm mấy thiết lập thừa thãi đó vào làm gì.

Vì không có ý định bỏ nghề Triệu Hán Sư nên đây không phải là điểm bất lợi với Momiji, nhưng nếu muốn tận dụng thuật triệu hồi ở các nghề khác thì chắc chắn chỉ thấy toàn sự bất mãn.

「Tính ra thì so với sự rộng lớn của thế giới này có bao nhiêu Triệu Hán Sư? Ngươi nghĩ với số lượng người đó có thể lùng sục khắp ngóc ngách thế giới không?」

「Hừm. Bất khả thi rồi.」

「Chà, có nói với Hội trưởng cũng chẳng giải quyết được gì nhỉ.」

Nó chỉ là sự bực bội mà cô muốn trút ra thôi.

Momiji thở dài một hơi, thu lại tâm trạng. Ngay trước mắt cô là những tiểu yêu tinh chỉ nhìn thôi cũng thấy được chữa lành, thế nên việc đó rất dễ dàng.

「Có đứa bé nào muốn kết khế ước với tôi không đây?」

Trông ai nấy cũng có vẻ bề ngoài đáng yêu, nhưng màu tóc và màu mắt mỗi đứa khác nhau, đường nét khuôn mặt cũng chẳng giống nhau.

Thiết lập tính cách có vẻ cũng khác biệt, có đứa bay lượn sát bên Momiji với đầy sự tò mò, có đứa đậu lên vai, hoặc ẩn nấp sau bụi cây.

Hoặc có những đứa hoàn toàn chẳng thèm để ý đến Momiji.

「Có đứa nào muốn cùng tôi phiêu lưu khắp thế giới không?」

Nghĩ rằng kiểu người hợp với Momiji nhất chắc là mấy đứa tò mò, cô vừa cất lời hỏi thì một thiếu niên mặc áo khoác xanh ở gần đó liền nhào tới như muốn nói "Đi chứ~".

Dù hình dáng y hệt con người, có vẻ chúng không thể trò chuyện được.

Cô lập tức kết khế ước rồi suy nghĩ cái tên.

「Nếu thích màu sắc xanh lam thì gọi là Blue nhé. Hoặc màu của bầu trời nên gọi là Sky chăng?」

「Hôm trước có một tên Triệu Hán Sư tân binh được cho là kẻ di cư đã quỳ rạp xuống đất cầu xin 'Xin hãy kết khế ước với tôi' đấy.」

「Cách thức kết khế ước tùy thuộc mỗi người mà...」

Nếu nhờ thế mà kết khế ước thành công thì có phải tốt hơn không?

...Đồng hành suốt nửa ngày trời mà vẫn hỏng hả, vậy sao...

Momiji coi như chưa từng nghe thấy câu chuyện đáng tiếc đó.

「Nhắc đến đá quý màu xanh thì là Sapphire.」

「Cái bộ mặt nhăn nhó như muốn nói 'Nghe khoa trương quá, thà chọn Blue còn hơn' là sao vậy.」

「Ể, vậy thì chọn Blue đi.」

Tiểu yêu tinh có vẻ hài lòng với cái tên đơn giản là Blue.

Nếu là sau khi cô đã vắt óc suy nghĩ một cái tên thật ngầu hoặc thật đáng yêu mà gặp phản ứng đó thì chắc cô sẽ hơi tụt cảm xúc mất.

Cứ thế, Momiji đã hoàn thành toàn bộ các nhiệm vụ nghề nghiệp của Triệu Hán Sư. Dù bị Hội trưởng chê bai không thương tiếc là "Dù là người nhanh nhất lịch sử nhưng lại là đứa làm ta mệt mỏi nhất từ trước đến nay", vì nó không ảnh hưởng đến đánh giá nhiệm vụ nên cô cứ thế phớt lờ đi.

Truyện liên quan

【Cập Nhật Bất Thường】All Free Online ~ Người Chơi Mạnh Nhất Tài Năng Tầm Thường Tự Xưng Là Kẻ Đạo Đức Giả Trong Vrmmo ~ Đang ra Nhật Bản

【Cập Nhật Bất Thường】All Free Online ~ Người Chơi Mạnh Nhất Tài Năng Tầm Thường Tự Xưng Là Kẻ Đạo Đức Giả Trong Vrmmo ~

Web Novel 山田 武
Cập nhật: 22 phút trước

Tân cốt truyện (tạm thời). Một thiếu niên vô cùng bình thường bắt đầu chơi VRMMO mang tên 『AllFreeOnline』.

Hai Rondo Đang ra Nhật Bản

Hai Rondo

Web Novel グゴム
Cập nhật: 25 phút trước

VRMMO game『Nine Online』mà cậu học sinh trung học Nagira Kazuto chơi, một ngày nọ đã gặp bạn cùng lớp Mochizuki ...

Mơ Mộng Sáng Suốt Đang ra Nhật Bản

Mơ Mộng Sáng Suốt

Web Novel ミヤムラ
Cập nhật: 35 phút trước

<Cảm ơn đã vượt mốc 600.000 lượt xem!> .

エターナル・チェイン ~ Màu Xám の Ô は Bạc の Ác Ma と Cộng に仮 Tưởng Hiện Thật の Thế Giới を Du び Tẫn くすようです~ Đang ra Nhật Bản

エターナル・チェイン ~ Màu Xám の Ô は Bạc の Ác Ma と Cộng に仮 Tưởng Hiện Thật の Thế Giới を Du び Tẫn くすようです~

Cập nhật: 45 phút trước

Game VR thực tế ảo hoàn toàn nhập vai đã ra đời được 5 năm.. Trái ngược với kỳ vọng, ...

【Sách Hóa】Cà Rốt Đi Đây! Đang ra Nhật Bản

【Sách Hóa】Cà Rốt Đi Đây!

Web Novel しろ 卯
Cập nhật: 52 phút trước

Tình cờ, Ninjin bắt đầu chơi VRMMO『Isekai Online』. . Chủng tộc cô chọn là Mandragora. Nghề nghiệp là Dược sư.

4
Aim Ever After Đang ra Nhật Bản

Aim Ever After

Cập nhật: 59 phút trước

『Hãy trở thành thức thần và cứu lấy Nhật Bản!. Người chơi sẽ là một chiến binh từ thế giới ...

1