Không Có Rượu Thì Tự Làm Là Được Chứ Sao! - Chương 82: 082. Cám dỗ màu mật ong

「Nói chung thông tin có sẵn trong tài liệu này rồi nên tôi không có thắc mắc gì, nhưng nghe nói có phần lưu ý đặc biệt, vậy xin ông cho biết chi tiết hơn.」

「À, là phần về số lượng người làm việc đúng không.」

Bác Gadget gật đầu nhè nhẹ, ánh mắt luân phiên nhìn qua hai đứa trẻ song sinh.

Chà, ngay từ lúc họ tới đây là mình đã lờ mờ đoán ra rồi.

「Tôi muốn xin quyền cho cả hai đứa nhỏ này, Melty và Letty, được cùng vào khu vườn nhỏ của cô Hop. Dù sao chúng tôi cũng là gia đình ba người, để hai đứa ở lại một mình tôi không yên tâm.」

「Nói bao nhiêu lần là tụi con không sao mà ba không chịu nghe.」

「Ba chỉ toàn lo xa thôi à.」

「Dù hai con có nói vậy thì...」

Cũng phải thôi, để hai đứa nhỏ xíu ở nhà làm sao mà không lo cho được. Chỉ nhìn qua là biết ông ấy trân trọng chúng đến nhường nào, vả lại đã nói là gia đình ba người thì chắc cũng chẳng còn ai khác để trông nom.

Nhìn họ tự nhiên làm mình nhớ lại chuyện ngày xưa. Thời bé mình cũng toàn phải tự ở nhà một mình. Nhưng mà lúc đó còn có Leena, có em trai với anh chị lớn hơn nhiều tuổi, nên cũng không đến mức hoàn toàn chỉ có lũ trẻ con với nhau.

「Tôi không phản đối đâu.」

「Thật sao cô!」

「Hả~!」

「Thích quá đi mất!」

Hai đứa trẻ có vẻ bất mãn ban nãy liền leo xuống khỏi chiếc ghế dài, chạy tót lại hai bên người bác Gadget. Chúng nắm lấy gấu áo bác từ phía sau ghế, vừa nũng nịu nhún nhảy liên hồi. Động tác mạnh đến mức làm cả người bác Gadget lắc lư theo.

「Thôi... nào...」

「Không đi làm có được không ba!」

「Ở nhà cùng chờ mẹ với tụi con đi!」

「Hai con này...」

Vẻ mặt bác ấy lúc này không chỉ đơn thuần là bất lực trước sự nũng nịu của con trẻ, mà dường như còn hằn lên một khoảng tối sâu thẳm. Dù không có bảng nhiệm vụ nào hiện ra, nhưng đứng trước khung cảnh nháo nhào này, nếu cứ làm ngơ thì thật chẳng phải đạo làm người, nên mình đành lên tiếng can thiệp.

「Này Letty, Melty? Hai đứa có lý do gì mà lại muốn ở nhà đến thế?」

「Tụi con muốn chờ mẹ!」

「Không biết chừng nào mẹ mới về nữa!」

「「Không có ai ở nhà thì buồn lắm!」」

「Muốn chờ mẹ sao. Nhưng nếu ba không đi làm thì mẹ có giận không nhỉ?」

「...T, tụi con không biết.」

「Có khi... mẹ sẽ giận đó...」

「Letty!」

「Thì tại vì, hồi trước ba nói sẽ ở nhà suốt thế là bị mẹ mắng còn gì!」

「Cái đó... thì tại vì lúc đó mẹ đang bệnh mà! Nếu mẹ khỏe mạnh trở về thì tụi mình phải ở cùng nhau chứ!」

「「Ư... hức...」」

Có lẽ chính bản thân chúng cũng mông lung không biết đâu mới là lựa chọn đúng. Hai đứa trẻ mím chặt môi như đang uất hận điều gì. Bác Gadget ôm chầm lấy hai đứa con đang khựng lại, như muốn vỗ về tổn thương trong lòng chúng.

「Xin lỗi cô...」

「Không sao đâu ạ.」

Ư gạt, khó xử quá đi mất! Người ta bảo "khóc lóc là vũ khí vô địch của trẻ con" quả không sai chút nào. Nhưng nếu vì thế mà lại phũ phàng bảo "vậy thôi tôi đổi đối tác hợp tác khác nhé~" thì đúng là quá nhẫn tâm.

Một khi đã sống trong nền kinh tế tiền tệ, trừ khi là đại gia nứt đố đổ tường hoặc có nguồn thu nhập thụ động khổng lồ, thì ở thế giới này lao động vẫn là điều bắt buộc. Ngay cả Amanus cũng phải quay cuồng làm việc đấy thôi.

Mình vắt óc suy nghĩ xem có cách nào khiến lũ trẻ tâm phục khẩu phục chấp nhận hay không. Đổ nợ ở chỗ, ngày xưa dù bố mẹ bận rộn ít quan tâm thì mình cũng chưa từng cảm thấy cô đơn mấy, thành ra trải nghiệm bản thân chẳng áp dụng vào đây được. Những lúc thế này tốt nhất đừng cố tỏ ra khôn lỏi, cứ nói thật những gì mình biết và có thể làm là được.

Trẻ con nhạy cảm lắm, dối trá hay chống chế là chúng nhận ra ngay.

「Hai đứa này, có thích ăn bánh kẹo không?」

「「Bánh kẹo...?」」

「Đúng vậy. Kiểu như mấy khối lập phương ngọt ngào mềm mại, hoặc mấy món ngọt lịm xốp mềm ấy.」

「「Món ngọt thì... tụi con thích.」」

「Vậy sao. Bối cảnh là thế này, cô muốn nhờ ba của hai đứa làm một công việc rất quan trọng: tạo ra món mật ong thơm ngon - nguyên liệu chính để làm nên những món ngọt đó. Cô tin là hai đứa, và tất nhiên cả mẹ của hai đứa nữa, nhất định sẽ thấy nó rất ngon. Thế nên hai đứa có thể cho ba mượn sức một chút được không?」

Haiz, nói qua nói lại thì rốt cuộc vẫn phải dùng đến tuyệt chiêu này.

Đồ ăn ngon chính là chân lý. Món ngon có thể đánh bại mọi thứ.

Bất kể thực tế ra sao, ít nhất thì mình tin vào điều đó.

Trong tựa game này, tuy công thức nấu ăn mặc định khá ít nhưng gia vị thì lại được cung cấp đầy đủ ngay từ đầu. Tất nhiên cũng chỉ ở mức tương đối chứ không phải có trọn bộ mọi thứ trên đời.

Nhưng mình đoán chắc trước khi thảm họa Sụp Đổ xảy ra, nơi này từng có vô số món ăn phong phú lắm đây.

「「Mẹ... sẽ vui chứ?」」

「Cô nghĩ là mẹ sẽ vui lắm đấy.」

Chuyện những người bị cuốn vào hiện tượng Sụp Đổ một ngày nào đó sẽ đột ngột trở về là do Amanus kể cho mình nghe. Mình không rõ điều đó có áp dụng cho tất cả mọi người hay không, cũng chẳng biết mẹ của hai đứa nhỏ có thực sự biến mất vì thảm họa đó thật không. Nhưng ít nhất đối với hai đứa trẻ này, đó là người chắc chắn sẽ trở về.

「...Được rồi, tụi con tha lỗi cho ba đó.」

「Phải để lại thư ở nhà mới được.」

Khựng lại một nhịp, hai đứa trẻ ôm chầm lấy bác Gadget một lần nữa, rồi chỉ ngoái đầu về phía mình phát ra lời đồng ý. Có lẽ vì đột nhiên thấy ngượng ngùng, chúng nhanh chóng rời khỏi người bác Gadget rồi chạy tót về phía cửa phòng.

「「Tụi con về phòng viết thư đây!」」

Ngay trước khi cánh cửa khép lại, hai đứa nhỏ ném lại một câu như thế rồi biến mất dạng. Bác Gadget ở lại gập đầu cúi chào mình đầy vẻ biết ơn.

「Cảm ơn... cô rất nhiều.」

「À, không có gì đâu ạ... Tôi cũng vì muốn tìm người phụ giúp việc nuôi ong thôi mà.」

Thực ra phân nửa lý do là vì tính toán cá nhân với quản lý cờ nhiệm vụ cả thôi, nên được cảm ơn chân thành thế này làm mình ngại muốn chết. Mình đành húp một ngụm trà nâu đỏ đã nguội ngắt để chữa thẹn. Uống được hai ngụm, vừa lúc thả chút mật ong kèm theo vào để đổi vị thì mình thấy bác Gadget cầm tờ tài liệu lên.

「Vậy nếu không còn phản đối gì về hợp đồng, tôi xử lý hoàn tất tờ tài liệu này luôn nhé?」

「Ơ, vâng. Này, bác không cần kiểm tra lại các điều kiện khác sao?」

「Nếu cô Hop không có gì vướng mắc thì về phía tôi cũng không còn ý kiến gì nữa.」

Được bác ấy mỉm cười gật đầu đáp lại, câu chuyện đến đây coi như có thể khép lại được rồi. Thế nhưng, khoảnh khắc nghe tụi trẻ nói "chờ mẹ về", gương mặt hằn lên bóng tối u uẩn của bác ấy lại khiến mình không tài nào ngó lơ được.

Có lẽ bơ đi mà sống mới là cách ứng xử của người trưởng thành. Nhưng thôi, lần này cứ nuông chiều cảm xúc của bản thân vậy. Tại mình tò mò quá mà.

「——Vợ của bác... cũng bị cuốn vào hiện tượng Sụp Đổ sao ạ?」

Nụ cười trên mặt bác ấy vụt tắt ngấm, đôi môi mím chặt như đang cố nhẫn nại dằn lòng. Mình biết hỏi câu này là hơi nhẫn tâm, nhưng mình cũng chẳng rộng lượng đến mức thấy bãi mìn rành rành trước mắt mà lại bỏ qua.

Bờ môi mấp máy hai ba bận mới thốt ra được một hơi thở nhẹ run rẩy.

Đặt tờ tài liệu đang cầm trên tay sang một bên, bác ấy tựa trán vào hai bàn tay đang đan chặt vào nhau, bắt đầu cất lời kể.

「Cô ấy... đã trút hơi thở cuối cùng trước khi hiện tượng Sụp Đổ xảy ra. Melty và Letty lúc đó đã quay về thị trấn để mua những thứ cô ấy thích... Trước khi tụi nó quay về thì sự cố Sụp Đổ ập đến. Ban đầu cả tôi và mọi người xung quanh đều hoảng loạn, đến khi mọi chuyện lắng xuống thì hai đứa nhỏ đã tin sái cổ rằng mẹ chúng cũng bị cuốn vào thảm họa. Mà không, thực tế thì điều đó cũng không hoàn toàn sai. Bởi khi tôi tìm thấy Melty và Letty rồi cùng chúng trở về nhà, thì thi thể của cô ấy... đã biến mất cùng với căn phòng của cô ấy rồi.」

Mọi chuyện phức tạp hơn mình tưởng nhiều. À không, xét theo khía cạnh nào đó thì nó lại khá đơn giản.

Nhưng mà cũng phải thôi, như vậy thì chẳng thể sắp xếp được gì, chỉ còn cách tin vào điều mình muốn tin mà thôi. ...Anh không thấy mình xây dựng bối cảnh quá mức chi tiết sao? Thế này mà vẫn chưa có nhiệm vụ nào xuất hiện đấy. Đây chỉ là một dạng văn bản tạo không khí thôi mà.

"Haha, xin lỗi nhé. Tôi lại nói mấy chuyện này."

"Không sao, là do tôi hỏi mà. Chuyện gì cũng cần có thời điểm thích hợp cả."

"Có lẽ chính tôi cũng vẫn chưa muốn tin vào điều đó."

Anh ta cười khổ, gương mặt toát lên vẻ bất hạnh. Không nằm ngoài dự đoán, anh ta sở hữu một khuôn mặt thanh tú, đang chớm bước vào độ tuổi trung niên lịch lãm. Nếu là trong game otome, hẳn anh ta đã trở thành một trong những đối tượng để chinh phục, nhưng đáng tiếc đây không phải là game, cũng chẳng phải game otome. Tôi không thể thốt ra những lời sáo rỗng như hãy quên đi nỗi đau bằng một mối tình mới được.

Có lẽ chính vì tôi đang mải suy nghĩ những điều đó mà tai họa mới ập đến. Một tiếng ồn ào dữ dội từ bên ngoài đang tiến lại gần, rồi cánh cửa chính đột ngột mở tung. Tôi quay đầu lại xem chuyện gì đang xảy ra, thì ngay lập tức bị một người phụ nữ lao vào thét lên: "Đồ con giáp thứ mười ba kia!!!"

...Hả, chuyện quái gì thế này????

Truyện liên quan

Vợ Chồng Cùng Nhau Khai Phá Vrmmo Ấm Áp Đang ra Nhật Bản

Vợ Chồng Cùng Nhau Khai Phá Vrmmo Ấm Áp

Web Novel Shima Enaka
Cập nhật: 3 giờ trước

『Trong thế giới giả tưởng mở vô hạn được sinh ra không ngừng, hãy bắt đầu cuộc khai phá bất ...

813 40
Ăn Người, Cũng Ăn Luôn Đồng Đội. Phải Làm Cả Hai Mới Là Nỗi Khổ Của Kẻ Ăn Xác Chết Nhỉ. Đang ra Nhật Bản

Ăn Người, Cũng Ăn Luôn Đồng Đội. Phải Làm Cả Hai Mới Là Nỗi Khổ Của Kẻ Ăn Xác Chết Nhỉ.

Web Novel Kaki no Tane
Cập nhật: 5 giờ trước

『Kaleidoscope Frontier Online』―― Mang đến cho bạn muôn vàn khả năng biến hóa khôn lường, một người phụ nữ với ...

203 82
Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau Đang ra Nhật Bản

Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau

Web Novel 棚架ユウ
Cập nhật: 6 giờ trước

Là VRMMORPG nội địa đầu tiên của Nhật Bản,『Law of Justice Online』. Trong số tỷ lệ cạnh tranh lên đến ...

131
Tôi Không Thích Bị Đau Nên Muốn Dồn Hết Điểm Vào Phòng Thủ. Đang ra Nhật Bản

Tôi Không Thích Bị Đau Nên Muốn Dồn Hết Điểm Vào Phòng Thủ.

Web Novel Yumikan
Cập nhật: 7 giờ trước

Honjou Kaede được người bạn của mình, Shirah Mine Risa, rủ rê chơi VRMMO.. Cô không ghét game, nhưng cảm ...

87
Tôi Suốt 25 Năm Chưa Từng Chết, Hôm Nay Lần Đầu Mất Nhân Vật. Hoàn thành Nhật Bản

Tôi Suốt 25 Năm Chưa Từng Chết, Hôm Nay Lần Đầu Mất Nhân Vật.

Web Novel 桜めんと
Cập nhật: 7 giờ trước

Giọng của Grasta, người đang đeo một chiếc đại khiên, vang vọng khắp vùng núi cao.

2 2
Tôi Bị Liệt Toàn Thân, Để Hồi Phục, Tôi Đặt Mục Tiêu Trở Thành Mạnh Nhất Trong Thế Giới Vrmmo. Đang ra Nhật Bản

Tôi Bị Liệt Toàn Thân, Để Hồi Phục, Tôi Đặt Mục Tiêu Trở Thành Mạnh Nhất Trong Thế Giới Vrmmo.

Web Novel Izumi Daiki
Cập nhật: 8 giờ trước

Ngoài đời thực, không thể cử động nổi một ngón tay. Nhưng trong thế giới game, cậu có thể cùng ...

103 54