Giáo Sư Thiên Tài Muốn Một Cuộc Sống Nhàn Hạ - Chương 248
Tôi nhận ra Mikhail đã 'thức tỉnh'.
'Lý do cậu ấy thức tỉnh lại vì đất nước ư. Thế thì thật nằm ngoài dự đoán...'
Tôi hiện rõ sự bàng hoàng trên nét mặt.
Mikhail lắc đầu.
"Không phải chỉ vì tiểu thư và Ecclesia đâu. Ta hiểu rõ cha mình, vị hoàng đế ấy. Hiện tại ông ta đã điên loạn, nhưng rồi sẽ còn trở thành một con quái vật đáng sợ hơn nữa. Vì bách tính của đế quốc, ông ta bắt buộc phải bị lật đổ. Nếu chúng ta tiếp tục chần chừ, vô số người sẽ phải chìm trong đau khổ."
Tôi gật đầu đồng tình với điều đó.
Trong kịch bản nguyên tác, sự điên rộn của hoàng đế đã dẫn đến những thảm họa khôn lường.
Đã có không ít kết cục bi thảm xảy ra chỉ vì ông ta.
"Nhưng thưa Điện hạ, ngài đâu có đủ lực lượng để phát động một cuộc đảo chính?"
Chúng tôi không thể dùng tới sức mạnh của Ecclesia.
Nếu làm vậy, nó sẽ dẫn đến một cuộc nội chiến đúng như lo ngại của Công tước Huam.
Việc tìm kiếm sự giúp đỡ từ các gia tộc kiếm thuật hay hắc thuật danh giá cũng vô cùng khó khăn.
'Dù dạo gần đây Mikhail đã mở rộng ảnh hưởng trên chính trường, nhưng chừng đó vẫn là chưa đủ.'
Thế nhưng, phản ứng của Mikhail lại rất kỳ lạ.
Cậu ấy cắn môi, trông như đang ngập ngừng không nỡ nói.
"Có những thế lực sẽ ủng hộ chúng ta. Đủ để cuộc đảo chính đi đến thành công."
"??"
Sau một hồi đắn đo, cuối cùng cậu ấy cũng hé lộ.
"Vực Thẳm."
"!!"
"Chúa tể Vực Thẳm, tức là đại huynh của ta, đã đồng ý trợ lực."
Một tiết lộ đầy chấn động.
Quả thực, Vực Thẳm sẽ là một viện binh vô cùng hùng mạnh.
Họ cũng là lực lượng thích hợp nhất cho một cuộc tập kích bất ngờ.
Tuy nhiên, tôi kiên quyết lắc đầu.
"Điều đó tuyệt đối không được. Nếu ngài lên ngôi nhờ sự giúp đỡ của một trong Tam Đại Tà Ác, sẽ chẳng có ai công nhận ngài là một hoàng đế chính thống."
"Nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Các gia tộc ma pháp đều đã đứng về phía hoàng đế. Nếu không có sự hỗ trợ từ Vực Thẳm, cơ hội thành công là bằng không."
Tôi khựng lại.
Các gia tộc kiếm thuật và ma pháp vốn có truyền thống phò trợ Ecclesia.
Đặc biệt là Công tước Alfonso, người rất thân thiết với cha tôi.
'Không, nếu là Công tước Alfonso thì điều này lại hoàn toàn hợp lý. Nếu tham vọng của ông ta được đáp ứng.'
Khao khát cháy bỏng không bao giờ thay đổi của Công tước Alfonso.
Thăng hoa.
Tôi lờ mờ cảm nhận được Esmeralda đứng sau chuyện này.
'Nếu là Esmeralda, cô ta chắc chắn sẽ tìm ra cách giúp Công tước Alfonso đạt được sự thăng hoa, dù đó chẳng phải là sự thăng hoa chân chính.'
Dù thế nào đi nữa, đây vẫn là một tình thế vô cùng nan giải.
Cách duy nhất để phế truất hoàng đế mà không gây tàn sát diện rộng là một cuộc đảo chính bất ngờ, nhưng đúng như Mikhail nói, khi các gia tộc ma pháp vẫn kiên định cố thủ, cuộc đảo chính chẳng có lấy một phần trăm thắng lợi.
"Và đó vẫn chưa phải là tất cả. Hoàng đế từ lâu đã điều hành một tổ chức bí mật mà công chúng không hề hay biết. Tuy quân số ít ỏi, nhưng kẻ nào kẻ nấy đều là những tà vật đáng sợ."
Tổ chức bí mật của hoàng đế.
Tôi cũng có biết qua về nó.
'Chúng không phải là đối thủ có thể coi thường. Nhưng nhận trợ lực từ Vực Thẳm thì...'
Trên thực tế, Chúa tể Vực Thẳm, Thiên Ma Schneizer, không hoàn toàn là kẻ đại ác.
Hắn khác hẳn với Tháp Chủ Hắc Tháp hay Quân Chủ Thánh Đoàn trước đây, những kẻ thuần túy là ma quỷ.
Dù vậy, một vị hoàng đế được Vực Thẳm chống lưng...
'Không, khoan đã. Có cách rồi. Một cách để lợi dụng Vực Thẳm mà vẫn giảm thiểu được hệ lụy.'
Vấn đề cốt lõi lúc này chính là danh nghĩa.
Thiên hạ sẽ nhìn vào ra sao nếu chúng ta mượn tay Vực Thẳm?
Đã có giải pháp.
'Thắt lưng buộc bụng, che mắt thế gian.'
"Chúng ta cần kéo thêm những thế lực khác vào. Vực Thẳm không nên là lực lượng nòng cốt trong cuộc đảo chính, họ chỉ nên đóng vai trò viện trợ."
Dù Vực Thẳm có đóng góp công sức ngang bằng, việc họ là quân chủ lực hay chỉ là kẻ hỗ trợ cũng tạo ra sự khác biệt vô cùng to lớn.
Một sự giúp đỡ 'nhỏ bé' hoàn toàn có thể nhắm mắt bỏ qua.
"Liệu có ai phù hợp sao? Tiểu thư không định gợi ý chúng ta tìm sự giúp đỡ từ Thánh Đoàn đấy chứ?"
"Dĩ nhiên là không rồi."
Tôi lắc đầu và xướng lên một cái tên mà không một ai ngờ tới.
"Chúng ta nên nhờ tới sự trợ giúp của Quân Đoàn."
"!!"
Tên gọi của quân phản loạn.
* * *
Quân phản loạn.
Thế lực đang thao túng toàn bộ vùng phía nam của đế quốc.
Vĩ mô của họ mạnh đến mức ngay cả quân đội hoàng gia cũng không dám tùy tiện đem quân chinh phạt.
'Họ còn mạnh hơn cả phần lớn các vương quốc (vương quốc) cộng lại.'
Kẻ đứng đầu họ không phải là một nhân vật tầm thường.
Kẻ Chinh Phục Axel.
Một hiệp sĩ cấp 8, bậc Thánh Giả.
Một trong Thập Tọa.
Được xưng tụng là một trong Thập Tọa thay vì Thập Ác chứng minh ông ta không phải là một kẻ tà đạo.
'Trên thực tế, họ đã chiến đấu chống lại Ouroboros suốt một thời gian dài. Cuộc nổi dậy này vốn là để gom góp lực lượng đủ sức đương đầu với Ouroboros.'
Tôi giải thích về Ouroboros, cội nguồn của mọi tai họa, cho Mikhail và Ma Sơ Mariam nghe.
“Khó tin thật. Không ngờ huynh trưởng Renius lại dính líu đến một tổ chức kinh hoàng đến vậy?”
“Hà. Ron, người anh trai ngu ngốc của ta.”
Tôi lắc đầu rồi nói tiếp.
“Dù sao thì nghĩa quân vốn từ lâu đã đối đầu với Ouroboros, họ sẽ không từ chối đề nghị của chúng ta đâu. Vậy nên, hãy cùng đi và…”
“Không, một mình ta sẽ đi thuyết phục nghĩa quân.”
“Điện hạ?”
“Nếu ta trở thành hoàng đế, họ sẽ là con dân của ta. Vì vậy, ta sẽ tự mình thu phục họ mà không cần đến sự giúp đỡ của ngươi.”
Tôi nhìn Mikhail trong giây lát.
‘Cậu ấy đã trở nên mạnh mẽ hơn rồi.’
Thực tế là các thủ lĩnh nghĩa quân đã chống trả quân đội hoàng gia suốt một thời gian dài, chứng tỏ họ sở hữu sức mạnh chẳng kém gì những tầng cao nhất của Vực Thẫm.
Chừng đó là đủ cho một cuộc đảo chính bất ngờ.
“Ta sẽ tập hợp giới quý tộc địa phương để ngăn hoàng đế hành động liều lĩnh.”
Tỷ tỷ Mariam lên tiếng.
Tự Do Thành là thành phố lớn nhất hoàng quốc, chỉ sau đế đô.
Nơi đó kết nối với vô số quý tộc địa phương, và tỷ tỷ Mariam đã gầy dựng được mạng lưới quan hệ rộng lớn trong thời gian làm thị trưởng.
“Hiểu rồi. Đệ sẽ đảm nhận một công việc khác.”
“Là việc gì?”
Tôi khựng lại một chút trước khi trả lời.
“Đệ sẽ đi gặp huynh trưởng Ron.”
* * *
Dù rất muốn ghé qua học viện để thăm lũ trẻ, nhưng thời gian không cho phép.
Tôi phải hành động nhanh chóng và kín kẽ nhất có thể.
May mắn thay, Ron đã không ngó lơ liên lạc của tôi.
Chúng tôi gặp nhau bí mật tại một thị trấn nhỏ gần đế đô.
“Đã lâu không gặp. Dạo trước nghe tin đệ mất tích, ta đã rất lo lắng. Thấy đệ bình an là tốt rồi.”
“Huynh dạo này vẫn tốt chứ, huynh trưởng?”
“Tốt sao? Ha ha, sao mà tốt cho nổi?”
Ron lắc đầu với vẻ mặt nặng trĩu.
“Đệ chưa nghe những việc ta đã làm sao?”
“Đệ nghe rồi.”
“Ta đã phản bội Phụ thân và gia tộc chúng ta. Nếu đệ muốn trách móc thì cứ việc. Ta biết mình đã sai.”
Ánh mắt Ron đỏ ngầu vì xúc động.
“Ta cũng đâu muốn thế này. Nhưng ta không còn lựa chọn nào khác. Đó là con đường duy nhất để ta có thể thừa kế gia tộc.”
“Đệ hiểu mà.”
“…Hiểu sao?”
“Phải, đứng ở góc độ của huynh, huynh đã không còn lựa chọn nào khác.”
“Dối trá.”
“…….”
“Đệ thì hiểu cái gì chứ?! Chỉ vì khao khát quyền lực đến mờ mắt mà ta đã phạm phải tội lỗi phản bội ghê rợn này!”
Ron giận giữ gầm lên.
Nhưng tôi không nói dối.
Tôi thực sự hiểu Ron.
Chính xác hơn, tôi hiểu khía cạnh con người mà Ron đã bộc lộ từ trước đến nay.
‘Bị lòng tham làm mờ mắt nên phạm phải sai lầm, nhưng bản chất lại không phải kẻ ác hoàn toàn.’
Ron luôn do dự và hối hận về những hành động của mình, ngay cả trong lúc đang tay làm những việc tày trời.
Một mớ mâu thuẫn và ngu ngốc.
“Đệ nói những lời này là muốn thuyết phục ta sao?”
“Phải.”
“Vô ích thôi. Ta đã hạ quyết tâm rồi….”
“Đệ biết huynh đang hối hận.”
“!!”
Ánh mắt Ron dao động dữ dội.
Tôi thở dài.
“Huynh có biết vì sao đệ lại cố thuyết phục huynh không?”
“Tất nhiên là để rửa sạch tội danh cho Phụ thân….”
“Không. Huynh thừa biết bằng chứng chẳng có ý nghĩa gì đối với những quý tộc tầm cỡ như Ecclesia.”
Cốt lõi của vấn đề này là một cuộc chiến quyền lực, chứ không phải tranh chấp pháp lý dựa trên chứng cứ.
“Bằng chứng huynh cung cấp chỉ là cái cớ; nó chẳng ảnh hưởng gì đến kết cục thực sự cả.”
“Thế thì tại sao đệ lại cố thuyết phục ta?”
“Vì đệ coi huynh là người nhà.”
“!!”
“Lần trước, huynh đã nói rằng huynh xem đệ như đứa em trai ruột thịt. Đệ cũng cảm thấy như vậy.”
Tôi đứng dậy.
“Xin huynh đừng đưa ra lựa chọn khiến bản thân phải hối hận. Mọi chuyện vẫn chưa quá muộn đâu.”
Mặc cho Ron còn đang chìm trong suy tư, tôi bước ra ngoài thì trời đã đổ mưa.
Đang định dùng phép thuật vì quên mang theo ô.
“Ngài có muốn mượn ô không?”
Quỷ Não Leona đã đứng đợi tôi từ bao giờ.
* * *
Tách. Tách.
Mưa rơi, không gian chợt chìm vào tĩnh lặng.
Tôi đắn đo một hồi rồi mới cất lời.
“Dạo này em thế nào? Lâu lắm rồi không gặp.”
“Đâu phải lúc để tán chuyện phiếm thế này hả anh? Chúng ta thậm chí còn chẳng phải người một nhà đúng nghĩa.”
“!!”
Tôi cau mày.
“Em chính là người nhà.”
“Anh thừa biết em chỉ là con nuôi. Lại còn là con cái của cái gia tộc từng bị Ecclesia tàn sát không nương tay.”
Bí mật che giấu bấy lâu của gia tộc chúng tôi rốt cuộc đã thốt ra từ miệng Leona.
Mười lăm năm trước.
Khi Cha còn ở độ tuổi trẻ trung.
Ecclesia đã dập tắt toàn bộ một gia tộc.
Có muôn vàn lý lẽ được đưa ra.
Rằng tước hầu ấy, một gia tộc từng vô cùng hưng thịnh, đã đi quá giới hạn bởi lòng tham quyền lực và đe dọa đến sự vĩnh hằng của đế quốc.
Rất nhiều máu đã đổ trong cuộc tàn sát ấy, và Cha, trong niềm dằn dộ tội lỗi, đã nhận nuôi một đứa trẻ.
Kẻ sống sót duy nhất của gia tộc đó chính là Leona.
“Đây là cách em trả thù sao?”
“Chẳng hẳn.”
Bất ngờ thay, Leona không thừa nhận điều đó.
“Thực ra em chẳng có chút tị hiềm hay lòng căm thù nào. Em được nhận nuôi khi chưa đầy ba tuổi, đến mặt cha mẹ đẻ còn chẳng nhớ nổi. Làm sao em có thể ôm hận trả thù?”
“Thế thì tại sao em lại làm vậy?”
“Em làm điều này là để hoàn thành sứ mệnh vốn có của mình.”
“Sứ mệnh?”
Leona khẽ gật đầu.
“Ban đầu em chỉ muốn sống một đời cống hiến cho gia tộc. Cho đến khi em phát hiện ra bí mật về thân thế của mình. Anh có biết lúc đó em đã nghĩ gì không?”
“…….”
“Thay vì oán hận, em lại thấy tò mò. Cha Huam không phải người tàn ác, vậy lẽ nào cha mẹ đẻ của em mới là kẻ xấu? Nhưng khi tìm hiểu lại sự việc năm xưa, em mới nhận ra cha mẹ ruột cũng có nỗi niềm riêng. Rốt cuộc, đó chỉ là một bi kịch không thể tránh khỏi.”
“…Nếu vậy thì rốt cuộc tại sao em lại làm thế này?”
Cô trả lời bằng một giọng điệu thản nhiên, lạnh lẽo đến điên dại.
“Để ngăn bi kịch mà em từng trải qua không lặp lại một lần nào nữa.”
“!!”
“Đế quốc này đã mục nát từ tận gốc rễ và sắp sửa sụp đổ rồi. Gia tộc Ecclesia chẳng qua chỉ đang cố kéo dài hơi tàn mà thôi. Chính vì vậy mà rắc rối mới liên tục nảy sinh. Nên hãy cứ để mọi thứ vận hành theo lẽ tự nhiên đi.”
Tôi nghẹn ngào nuốt ực một cái.
‘Cô ta điên thật rồi.’
Đó quả thực là những lời cuồng ngôn của một kẻ mất trí.
Truyện liên quan
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn
Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...
Mồi Săn (Lee Seohan)
Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.