Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau - Chương 57: Lý do của Akari

Được Akari cứu mười phút trước.

Bọn họ đã bình an vô sự tiến đến khu vực an toàn. Khu vực an toàn hình như là xung quanh cây cổ thụ được treo dây thừng thiêng.

Mã kết bạn đã được trao đổi từ trước.

Trên đường đi, vì không thể cưỡng lại sự đáng yêu của Alto và những đứa khác, cô ấy đã xin kết bạn chỉ với lý do là muốn xoa đầu đám quái vật.

Hết Ashihana rồi đến Akari, như vậy có ổn không chứ? Dù sao thì đối với tôi, có thể kết bạn với một người chơi mạnh thì chẳng sao cả.

"Cậu thực sự đã cứu tôi. Cảm ơn nhé."

"Không đâu, em cũng rất mãn nguyện vì được tiếp xúc với những đứa nhỏ dễ thương mà!"

Nói rồi Akari cười, tay đang nắm lấy Sakura. Trên vai cô bé là Rick, trông vô cùng mãn nguyện và cười tủm tỉm.

"Xin chào lại lần nữa, em là Akari, kiếm lâm."

"Anh là Yuto, người thuần thú. Lúc nãy anh cũng thấy thắc mắc rồi, có nghề nghiệp nào là kiếm lâm sao?"

Tạm thời thì tất cả các nghề nghiệp ban đầu tôi đều nắm rõ trong đầu, nhưng chưa từng nghe qua cái tên kiếm lâm bao giờ.

Liệu đó có phải là một nghề nghiệp hiếm chỉ xuất hiện ngẫu nhiên không?

Khi tôi hỏi câu đó, hóa ra đó lại là nghề nghiệp bậc hai.

Hình như khi cấp độ nghề nghiệp của thợ săn đạt đến cấp 20, là có thể chuyển nghề.

"Bình thường thì sẽ trở thành thợ săn trung cấp, nhưng nếu nâng cao kỹ năng kiếm thuật thì sẽ phát sinh ra nghề bậc hai là kiếm lâm."

Nghĩa là người thuần thú cũng sẽ phân nhánh thành vài hướng khác nhau sao? Phải lên bảng thông báo tìm hiểu mới được. Chà, nhưng việc tôi mới cấp 10 mà có thể đổi nghề thì còn xa lắm.

Kiếm lâm có vẻ mang hình ảnh của một kiếm sĩ nhưng lại có năng lực dò tìm của thợ săn. Chỉ có điều, vì không thể mặc trang phục nặng như kiếm sĩ, nên xông lên phía trước khá là nguy hiểm.

"Dù vậy em cũng khá nổi tiếng đấy nhé? Người thám hiểm Hồng Ngọc chính là em đây."

"Hả? Ý em là cái danh hiệu đó á?"

"Vâng."

Thật á! Có phải cái danh hiệu được gọi là một trong ba danh hiệu lớn giống như Tiên phong Bạch Ngân của tôi không?

Đây là lần đầu tiên tôi gặp đấy. Akari ngực ngẩng cao với vẻ mặt đắc ý, quả nhiên có mái tóc màu đỏ.

Đang suy nghĩ mông lung thì Akari đưa tay lên cằm với vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ.

"Thuần thú sư tóc bạc. Lại còn dẫn theo Gnome..."

A, cái này thì――.

"Chẳng lẽ anh là Tiên phong Bạch Ngân sao?"

"C-Sao em lại nghĩ vậy?"

"Thì, y như tin đồn mà."

"V-Vậy sao?"

"Vâng! Em rất muốn được gặp anh đấy!"

"Hả? Tại sao?"

"Thì, tính ra bọn mình là những người duy nhất sở hữu danh hiệu bí mật mà thôi đúng không? Anh không thấy tò mò họ là người như thế nào sao?"

Tôi thì hoàn toàn không tò mò chút nào... Cứ nghĩ là thể nào cũng chỉ bị coi thường thôi chứ. Chà, nếu thứ nhận được không phải là một danh hiệu tai tiếng thì có lẽ tôi cũng đã nghĩ giống như Akari rồi.

"Thế, anh Yuto chính là Tiên phong Bạch Ngân ạ?"

"Ừ... thì, đúng vậy."

"Quả nhiên! Em cảm động quá!"

Không hề có vẻ gì là coi thường, ngược lại cô bé còn đang rất vui mừng. Chà, được cười tủm tỉm thế này thì phía bên này cũng thấy vui lây.

"Phì."

"Gì vậy?"

"Không, em chỉ nghĩ là những người nhận được ba danh hiệu lớn hóa ra đều là người chơi solo cả."

"Chẳng lẽ em quen cả người mạo hiểm tóc tím còn lại à?"

"Vâng. Đó là người đóng vai hiệp sĩ tên là Siegfried."

Đóng vai hiệp sĩ ư, lại là một người nghe có vẻ thú vị nhỉ. Tôi cũng đâm ra tò mò chút đỉnh. Nhưng mà, dễ dàng tiết lộ thông tin cá nhân như thế này sao?

"Anh Sieg lúc nào cũng làm anh hùng trượng nghĩa đi ngang qua đường, lúc rời đi còn nói tên mình cho đối phương biết nữa, nổi tiếng lắm đấy ạ?"

Kiểu người đó à. Nghe thì có vẻ thú vị đấy, nhưng có lẽ tôi không muốn lại gần cho lắm.

"Anh Yuto định làm gì sau việc này?"

"Hả? Anh định đăng xuất tạm thời, rồi sáng mai sẽ quay lại thị trấn?"

"Ra là vậy."

"Chà, trước mắt thì phải tận dụng nơi này để thu thập dược thảo các thứ, rồi chế tạo thuốc hồi máu thôi."

"Á, anh không còn mang theo cái nào sao?"

"Dùng hết sạch trong trận chiến với Chuyển Động Khuyển rồi."

"Vậy sao... Em cũng không mang theo nhiều lắm đâu. Khu vực quanh đây thì không đến nỗi phải vật lộn vất vả lắm."

Dù nói là nghề bậc hai, nhưng việc có thể một mình di chuyển khắp khu vực thứ hai quả là đáng nể. Trình độ chơi game chắc chắn phải khác hẳn loại như tôi rồi.

"Em rất muốn cùng anh về thị trấn, nhưng mà mục đích của em vẫn chưa hoàn thành."

"Mục đích?"

"Vâng. Thật ra em đang vòng đi vòng lại săn Chuyển Động Khuyển để thu thập nguyên liệu làm giáp."

"Vòng lại á, ý em là định làm toàn bộ trang bị bằng đồ của Chuyển Động Khuyển luôn à?"

Đầu, thân, chân, khiên, áo lót, phụ kiện. Để làm ra ngần ấy thứ chắc chắn cần một số lượng nguyên liệu không hề nhỏ.

Nhưng hình như không phải vậy.

"Thứ em muốn chỉ là trang bị chân thôi. Là trang bị có tên là Xà cạp Chuyển Động Khuyển, nhưng để làm ra nó thì cần đến tận 4 món rơi hiếm là chiếc đuôi của Chuyển Động Khuyển cơ."

"Đồ rơi hiếm từ boss mà tận 4 cái á? Độ khó cao phết nhỉ."

"Đúng vậy đấy. Em đã mua lại từ những người chơi khác và gom được 3 cái rồi... nhưng mà cái cuối cùng mãi mà nó không chịu rơi cho. Em đánh khoảng 40 trận rồi đấy."

"40 trận? Một mình á?"

"Vâng. Nhờ thế mà em đã trở nên cực kỳ rành rọt trong việc chiến đấu với Chuyển Động Khuyển luôn."

Thảo nào, đánh tận 40 trận cơ mà.

"Có thể một mình hạ gục Chuyển Động Khuyển, giỏi thật đấy. Chắc chắn là em chịu thua."

"Ể, nhưng mà quen tay rồi thì dễ lắm anh ạ? HP càng giảm thì chuyển động càng nhanh, nhưng bù lại khả năng phòng thủ cũng giảm theo. Sau khi gầm lên thì khá là nguy hiểm, nhưng nếu có biện pháp đối phó với tiếng gầm thì đó lại là cơ hội đấy. Đôi khi em còn hạ gục được nó nhờ dồn những kỹ năng lớn vào lúc nó đang gầm nữa cơ."

"Đúng là bõ công chiến đấu tận 40 trận nhỉ."

"Anh Yuto cũng đã hạ gục Chuyển Động Khuyển rồi đúng không? Anh có giữ chiếc đuôi nào không?"

Được nhắc mới nhớ, lúc nãy tôi chẳng hề kiểm tra vật phẩm rơi ra từ Chuyển Động Khuyển gì cả. Trong đầu lúc đó chỉ nghĩ đến việc chạy đến khu vực an toàn thôi.

Chà, chắc chắn là không có chuyện đó rồi. Nếu thắng trận đầu mà đã nhặt được vật phẩm hiếm, thì chẳng ai phải vất vả nữa.

……Có thật đấy.

Ể? Anh có thật á?

Ừ, ừ.

Akari ngạc nhiên hỏi. Tôi cũng ngạc nhiên đây. Nhìn vào kho đồ, bên cạnh hai tấm da chó hoang, răng chó hoang, móng chó hoang, còn có cả chiếc đuôi của chó hoang nữa.

Ừm~, em có thể nhượng lại cái đó cho em được không……?

Hừm. Phải làm sao đây.

Tất nhiên là em sẽ trả thêm tiền!

Vậy nhé, giá cả cứ theo giá thị trường là được, em có thể cùng anh quay lại Thị trấn Khởi Đồ không?

Ý anh là làm hộ tộ sao! Được chứ!

Tốt, thế này thì chắc chắn có thể quay lại thị trấn rồi.

Vậy, chúng ta đăng xuất tạm thời, rồi đăng nhập lại vào lúc rạng sáng được chứ?

Tôi thế nào cũng được, nhưng thời gian của cô có ổn không?

Không sao ạ! Trường cấp ba đang nghỉ hè mà.

Xem ra cô bé này là một học sinh rồi đây.

Truyện liên quan

Biện Pháp Chống Xâm Nhập: Tường Bảo Vệ Đang ra Nhật Bản

Biện Pháp Chống Xâm Nhập: Tường Bảo Vệ

Web Novel Kawa.kei
Cập nhật: 4 phút trước

Có được game robot đối chiến VR mới nhất, anh ta lập tức bắt đầu chơi.

Thực Tế Về Các Cặp Vợ Chồng Bách Hợp Đang ra Nhật Bản

Thực Tế Về Các Cặp Vợ Chồng Bách Hợp

Web Novel
Cập nhật: 12 phút trước

Hơn ba năm là vợ chồng ảo, từ nay sẽ vun đắp tình yêu ngoài đời thực – nếu cặp ...

Trạng Thái Của Senri-Kun Có Gì Đó Kỳ Lạ? Đang ra Nhật Bản

Trạng Thái Của Senri-Kun Có Gì Đó Kỳ Lạ?

Web Novel よさげ
Cập nhật: 31 phút trước

Đây là câu chuyện kể về nhân vật chính bị ép mặc nữ trang và tận hưởng thế giới VRMMO.. ...

Nhật Ký Faldia. Đang ra Nhật Bản

Nhật Ký Faldia.

Cập nhật: 43 phút trước

【Tóm tắt】. .

【Cập Nhật Bất Thường】All Free Online ~ Người Chơi Mạnh Nhất Tài Năng Tầm Thường Tự Xưng Là Kẻ Đạo Đức Giả Trong Vrmmo ~ Đang ra Nhật Bản

【Cập Nhật Bất Thường】All Free Online ~ Người Chơi Mạnh Nhất Tài Năng Tầm Thường Tự Xưng Là Kẻ Đạo Đức Giả Trong Vrmmo ~

Web Novel 山田 武
Cập nhật: 1 giờ trước

Tân cốt truyện (tạm thời). Một thiếu niên vô cùng bình thường bắt đầu chơi VRMMO mang tên 『AllFreeOnline』.

Hai Rondo Đang ra Nhật Bản

Hai Rondo

Web Novel グゴム
Cập nhật: 1 giờ trước

VRMMO game『Nine Online』mà cậu học sinh trung học Nagira Kazuto chơi, một ngày nọ đã gặp bạn cùng lớp Mochizuki ...

1