“Chuyện đó, không thể được!” ~Đang chơi Sát thủ solo thì được cao thủ top rank mời gọi - Chương 30: 30-1. Chiếc móc khóa treo mãi chẳng tháo

Thứ Năm, ngày 1 tháng 2. Bầu trời hôm ấy quang đãng lạ thường.

Tôi hội ngộ với chị Ninka ở ga tàu, hai chị em vừa đi vừa trò chuyện rôm rả. Anh Glide dường như bận tham gia đợt thực tập ngay trước khi vào làm chính thức nên sẽ đến vào ngày khác. Thật là tiếc.

"Đến cái 'Hộp Bất Ngờ' ấy mà..."

"Vâng."

"Chị có hỏi qua đường đi hôm nay rồi."

"Dạ, vâng."

"Thế mà người ta bảo: 'Cứ lao ào ào tới rồi rẽ xoẹt một cái là xong, làm sao mà lạc được'."

"Lao ào ào... rẽ xoẹt ạ? Để xem nào... ừm..."

Tôi mở ứng dụng bản đồ trên điện thoại ra kiểm tra. Ồ, hóa ra là vậy.

"Ý người ta là đi thẳng theo đại lộ, rồi rẽ chếch một chút là tới đấy ạ."

"Celice giỏi giải mã mấy cái từ tượng thanh của mấy tay cuồng Tra-kichi thật đấy..."

"Cũng tại nhìn bản đồ là đoán ra ngay thôi mà chị."

Vừa tán tào mấy chuyện đó, chúng tôi đã đến nơi: một phòng thu chuyên dạy thanh nhạc cá nhân.

Cô huấn luyện viên với dáng người thẳng tắp, xinh đẹp tươi cười đón tiếp chúng tôi.

"Để phát âm rõ ràng và dễ nghe, điều quan trọng nhất là tư thế và chuyển động của khuôn miệng. Âm thanh luôn hướng về phía trước, nên nếu tư thế xấu và chồm người ra trước, giọng nói sẽ bị cản trở. Còn nếu nói lý nhí mà không mở rộng môi, thì dù có nói to người khác cũng rất khó nghe. Tư thế chuẩn, khuôn miệng tròn trịa và phương pháp phát âm không gây áp lực lên cổ họng. ba nền tảng quan trọng này đối với người làm nghề nói sẽ được chúng ta luyện tập trong ba buổi học tới."

Giọng cô dõng dạc, vô cùng dễ nghe. Thật may vì gặp được một người huấn luyện viên dịu dàng như vậy.

Một tiếng sau. Tôi mới nhận ra trên má mình cũng có cơ bắp.

"Em cảm giác ngày mai cơ má mình sẽ bị đau mất..."

"Chị hiểu mà, cơ bụng chị cũng đang đau nhói đây này..."

Tôi thầm may mắn vì cơ bụng không bị chuột rút, vừa xoa xoa hai bên má vừa bước ra khỏi phòng thu. Đang phân vân chưa biết ăn trưa ở đâu thì chị Ninka đề xuất đến một quán karaoke.

"Phòng riêng cách âm đơn giản, đẩy bàn ra là xe lăn vào gọn hơ, mà đồ ăn trưa ở quán karaoke ngon phết đấy. Mấy ngày thường buổi trưa lại vắng khách nữa."

"Ra là vậy."

Trước giờ tôi chưa từng có ý định gọi đồ ăn trong quán karaoke nên không hề biết. Mà thực ra, số lần tôi đi karaoke từ bé đến giờ cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Tôi nhớ hồi đi cùng gia đình có gọi món khoai tây chiên... Ồ, chà, ở đây còn có cả mấy suất ăn trưa dạng mì Pasta nữa cơ đấy.

"Rồi sao, rồi sao nữa?"

Vừa chọc chọc vào đĩa mì Pasta vừa được mang lên, chị Ninka vừa lên tiếng.

"Chị muốn hỏi chuyện này lâu lắm rồi đấy nhé! Cái đó! Ở đâu ra thế?"

"Dạ?"

"Nó đấy, cái đó kìa."

Túi xách sao?... Ạ.

"Tượng Shisa kìa! Không phải tự em mua đấy chứ!?"

"Dạ, ừm, thì... là..."

"Từ Trưởng nhóm đúng không!? Là Trưởng nhóm tặng chứ gì!?"

"Dạ............ v-vâng."

"Mấy chuyện như thế... phải kể người ta biết với chứ!"

"Tại... tại vì dạo đó chị Ninka đang trong kỳ thi, em sợ lỡ mất thời điểm..."

"Phải kể chứ lị!!!!!"

Chị ấy dồn dấp gấp đôi so với những gì tôi tưởng tượng.

Nhưng mà, nếu ở vào vị trí ngược lại, có lẽ tôi cũng sẽ tò mò muốn hỏi. dạo này cứ treo nó trên túi suốt nên tôi quên mất, biết thế tháo ra trước thì hơn.

"Anh ấy gửi kèm cùng với bánh kẹo làm quà du lịch ạ. Còn chị Ninka thì..."

"Làm gì có phần chị chứ."

"...Thế ạ."

Tôi kéo chiếc túi xách đang đặt trên ghế về phía mình. Móc khóa hình hai chú linh thú Shisa hai màu hồng và xanh lục đung đung đung đưa.

"Ôi trời! Nhìn xem kìa! Rõ ràng là đối xử đặc biệt còn gì!"

"..."

Mặt tôi nóng bừng lên.

"Này, thế Celice định tính sao?"

"Tính sao là..."

"Valentine ấy!? Năm nay gửi quà chắc là ổn rồi nhỉ!?"

"Chuyện... chuyện đó."

Thôi xong rồi, ngoài đời thực thì làm sao mà thoát đăng nhập được cơ chứ.

"Nhưng mà này, muốn nhích tới thì phải là lúc này chứ còn gì nữa?"

Chị Ninka nói bằng giọng điệu cực kỳ khoái chí.

"Đợi đến khi anh ấy hành động thì có khi lại muộn mất. Valentine đúng là cơ hội vàng còn gì."

"...Mấy chuyện đó..."

Như để tiếp nối câu nói dở dang của tôi, giai điệu của một bài hát chẳng biết được chọn từ lúc nào vang lên.

Chị Ninka vui vẻ cầm lấy micro, bắt đầu cất giọng hát một bài hát tình yêu.

Truyện liên quan

Vợ Chồng Cùng Nhau Khai Phá Vrmmo Ấm Áp Đang ra Nhật Bản

Vợ Chồng Cùng Nhau Khai Phá Vrmmo Ấm Áp

Cập nhật: 31 phút trước

『Trong thế giới giả tưởng mở vô hạn được sinh ra không ngừng, hãy bắt đầu cuộc khai phá bất ...

39
Người Dùng Hiệu Ứng Trạng Thái, Làm Tan Chảy Kẻ Địch. ~ Vrmmo Xây Dựng Hiệu Ứng Trạng Thái ~ Đang ra Nhật Bản

Người Dùng Hiệu Ứng Trạng Thái, Làm Tan Chảy Kẻ Địch. ~ Vrmmo Xây Dựng Hiệu Ứng Trạng Thái ~

Web Novel MeはCat
Cập nhật: 32 phút trước

Relics Online.. Đó là một VRMMO nơi “di vật” lên tiếng.. Thu thập di vật, xây dựng bản dựng riêng ...

159 1
Tôi Không Thích Bị Đau Nên Muốn Dồn Hết Điểm Vào Phòng Thủ. Đang ra Nhật Bản

Tôi Không Thích Bị Đau Nên Muốn Dồn Hết Điểm Vào Phòng Thủ.

Web Novel 夕蜜柑
Cập nhật: 1 giờ trước

Honjou Kaede được người bạn của mình, Shirah Mine Risa, rủ rê chơi VRMMO.. Cô không ghét game, nhưng cảm ...

86 1
Ăn Người, Cũng Ăn Luôn Đồng Đội. Phải Làm Cả Hai Mới Là Nỗi Khổ Của Kẻ Ăn Xác Chết Nhỉ. Đang ra Nhật Bản

Ăn Người, Cũng Ăn Luôn Đồng Đội. Phải Làm Cả Hai Mới Là Nỗi Khổ Của Kẻ Ăn Xác Chết Nhỉ.

Web Novel 柿の種
Cập nhật: 2 giờ trước

『Kaleidoscope Frontier Online』―― Mang đến cho bạn muôn vàn khả năng biến hóa khôn lường, một người phụ nữ với ...

81 4
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó. Đang ra Nhật Bản

Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.

Web Novel Aiban
Cập nhật: 2 giờ trước

Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...

36 308
Tôi Bị Liệt Toàn Thân, Để Hồi Phục, Tôi Đặt Mục Tiêu Trở Thành Mạnh Nhất Trong Thế Giới Vrmmo. Đang ra Nhật Bản

Tôi Bị Liệt Toàn Thân, Để Hồi Phục, Tôi Đặt Mục Tiêu Trở Thành Mạnh Nhất Trong Thế Giới Vrmmo.

Web Novel 和泉大輝
Cập nhật: 3 giờ trước

Ngoài đời thực, không thể cử động nổi một ngón tay. Nhưng trong thế giới game, cậu có thể cùng ...

52 29