“Chuyện đó, không thể được!” ~Đang chơi Sát thủ solo thì được cao thủ top rank mời gọi - Chương 29: 29-5. Người thầy của thiên tài
Chà.......
Trận đấu đang diễn ra ngay trước mắt là Ponsuke đấu với Celis.
Celis-chan cố gắng áp sát vào bên trong tầm đánh của cây đại thương, còn Ponsuke thì vẫn liên tục gạt phắt các đòn đánh một cách tài tình. Màn ăn ăn miếng trả miếng tung ra các kỹ năng nghẹt thở khiến mồ hôi ướt đẫm lòng bàn tay, nhưng cuối cùng, mũi thương vẫn hất văng cô bé ra xa, định đoạt thắng bại.
"Hà, xem như cũng thắng rồi."
"Em lại thua mất rồi. Vẫn còn khoảng cách xa lắm mới tới tầm của anh Ponsuke."
"Chà chà............"
Chà chà, cái đó...... đánh đến trận thứ mười liên tiếp với Ponsuke mà làm được tới mức này thì đã quá đủ rồi còn gì...... Đến cả tôi (Quyền) mà phải đấu mười trận liên tiếp với con quỷ thần này thì cũng thua chổng gọng thôi, không biết vị thiên tài mỹ thiếu nữ này có nhận ra điều đó không nhỉ.
Bậc thầy đọc bài đối thủ - Ponsuke của Southern Cross, nếu cứ giữ nguyên trang bị và bảng kỹ năng để đấu liên tiếp, thì tới cuối cùng dù đối thủ là ai hắn cũng sẽ thắng. Ít nhất thì tôi đánh giá hắn ta như vậy.
Đằng này lại là mười trận liên tiếp đấy. Liệu có bao nhiêu người chơi có thể không bị đè bẹp hoàn toàn sau mười trận liên tiếp với Ponsuke cơ chứ.
"Celis-chan."
"Vâng."
"Bài tập tuần này anh sẽ gửi qua tin nhắn nhé."
"Vâng ạ, em cảm ơn anh."
"Mấy ngày tuần này anh hơi bận một chút, nên lần tới chắc là thứ Bảy tuần sau nha."
"Em hiểu rồi. Anh Dodonga cũng cảm ơn anh vì đã đồng hành cùng em nhé."
Cô thiếu nữ với mái tóc màu lam sẫm cúi đầu chào lịch sự.
"Không có chi, giúp được em là tốt rồi."
"Thật sự giúp ích cho em lắm. Lần tới nhất định lại chỉ giáo cho em nhé."
Cô bé nói rồi cúi gập người chào liên tục vài cái rồi đăng xuất.
"............"
"........................"
Thịch
Một tiếng động vang lên như thể có thứ gì vừa gục xuống, Ponsuke lăn đùng ra nằm xoài bên cạnh.
"Mệệệệệệệt quá đi mất thôi xếếếếếếếếếếếếń......"
"Vất vả rồi."
Thì đúng rồi, liên tục đấu với một người chơi có thực lực ngang ngửa như thế thì không mệt mới là lạ.
"Tưởng pha cuối thua luôn rồi chứ............"
"Quyết định tiến lên một bước lúc đó tốt đấy chứ? Nhớ tới chiêu thức có lượng sát thương lớn nhất ở khoảng cách đó làm chuyển động của Celis-chan khựng lại một nhịp đúng không."
"Đúng thế đó. Nhưng thấy tầm đó là có thể kết thúc được rồi nên...... may mà hạ được...... không hạ được là thua chắc luôn......"
"Em ấy mạnh lên một cách đáng kinh ngạc đấy nhỉ."
"Thật sự luôn."
"Chẳng mấy mà vượt mặt cậu đâu nhỉ?"
"Không vượt qua nổi đứa tầm thường như tôi thì gay to. Cơ mà, tôi cũng không dễ dàng để bị vượt qua đâu."
Ồ, vậy sao?
Thấy hắn dốc hết sức để đánh gục cô bé, tôi lại cứ tưởng hắn không muốn thua cơ đấy.
Có lẽ nhận ra nét mặt kinh ngạc của tôi, Ponsuke ngồi bật dậy rồi nói.
"Điều cô ấy cần là sự tự tin rằng mình đã thắng được đối thủ mà bản thân từng không thể vượt qua. Trở thành một bức tường vừa tầm để cô ấy chiến thắng, chà, thế là chuẩn rồi còn gì."
"Vừa tầm...... sao......?"
Tôi nghĩ Hạng 5 PvP cá nhân của Southern Cross hoàn toàn chẳng vừa tầm chút nào đâu.
"Sang tháng là bị vượt qua thôi. Đúng là thiên tài có khác."
"Cậu định để bị vượt qua trong vòng một tháng đấy à?"
"Tôi cũng có lòng tự trọng của mình chứ."
"Hiếm khi thấy Ponsuke có khí thế đến vậy nha."
Bị bang chủ đánh bại, thua ở vòng loại giải đấu, hay thua cả tôi, hắn đều giữ vẻ mặt dửng dưng như không cơ mà.
"Nói là có khí thế thì cũng không đúng lắm."
"Hửm?"
"Tôi ấy mà, ừ thì, cũng được người ta tặng cho mấy cái danh hiệu to tát lắm."
"Rồi rồi."
Bậc thầy đọc bài, Tổng đại tướng của Southern Cross, Quỷ thần đấu đội. Đúng là người ta gọi hắn bằng đủ loại mỹ từ.
Dù gọi bằng cái nào thì hắn cũng chỉ nhún vai với vẻ mặt đầy sống sượng mà thôi.
"Cơ mà tôi ấy..."
"Ừ."
"So với mấy cái danh hiệu to tát đó, tôi lại muốn được gọi là thầy của Celis hơn."
"Sao không phải là sư phụ?"
"Sư phụ ấy à, có Tora rồi còn đâu."
À, nhắc đến sư phụ của Celis thì chỉ có thể là Tora thôi. Đúng là vậy rồi. Dù Tora có rời khỏi Southern Cross một lần nữa để lập guild mới đi chăng nữa, thì cuối cùng tên đó vẫn sẽ được gọi là sư phụ của Celis thôi.
Dù sao thì cô bé cũng là Đổi-vũ-khí-sư thứ hai trên thế giới xuất hiện bên cạnh Đổi-vũ-khí-sư duy nhất trên thế giới mà. Chuyện đó thì đành chịu thôi.
"Dodonga này, chút nữa cậu có rảnh không?"
"Hử? Vẫn như mọi khi thôi, chắc tới khoảng ba giờ sáng."
"Vẫn cày đêm như thế à."
"Theo một cách nào đó thì giờ giấc sinh hoạt ổn định rồi nên không sao, không sao cả."
Ngủ đến trưa, bắt đầu làm việc từ chiều, làm tới nửa đêm, tầm qua 0 giờ thì chơi game, rồi tầm 3 giờ sáng đi ngủ. Dù nhịp sinh hoạt vẫn đủ chu kỳ 24 giờ, nhưng không hiểu sao tôi lại chẳng thể chỉnh cái nhịp này sớm lên 3 tiếng được. Nhận ra cơ địa mình đã như thế nên tôi hoàn toàn từ bỏ và trở thành dân freelance.
Từ ngày không còn phải thức dậy vào lúc 10 giờ sáng trong sự khổ sở tột cùng, công việc của tôi tiến triển thuận lợi hơn hẳn. Tôi nghĩ nếu cứ cố ép mình vào một nhịp sống gượng ép, chắc chẳng mấy mà bản thân sẽ suy sụp mất thôi.
"Nghỉ một chút rồi làm vài ván lâu rồi không chơi nhé?"
"Chà, có khí thế rồi đấy nhỉ."
"Nói sao nhỉ, tuy rằng tôi luôn muốn học trò một ngày nào đó sẽ vượt qua thầy của mình..."
"Ừm."
Ponsuke vuốt ngược mái tóc màu đồng thau — một sắc đỏ xỉn và trầm lắng — về phía sau.
Lớp tóc nhuộm gẩy lai bên trong sáng hơn một chút. Không phải do ánh sáng chiếu vào, mà có lẽ thực sự đã được nhuộm sáng hơn đôi chút. Tôi chưa từng nhận ra điều đó.
"Nhưng một người thầy mà lại quá lép vế trước học trò thì đâu có được, đúng không?"
Thông thường, đôi mắt xanh xám có vẻ bình tĩnh, nhưng lần này, chúng tỏa sáng hơn thường lệ, xuyên qua tôi.
Truyện liên quan
Vợ Chồng Cùng Nhau Khai Phá Vrmmo Ấm Áp
『Trong thế giới giả tưởng mở vô hạn được sinh ra không ngừng, hãy bắt đầu cuộc khai phá bất ...
Người Dùng Hiệu Ứng Trạng Thái, Làm Tan Chảy Kẻ Địch. ~ Vrmmo Xây Dựng Hiệu Ứng Trạng Thái ~
Relics Online.. Đó là một VRMMO nơi “di vật” lên tiếng.. Thu thập di vật, xây dựng bản dựng riêng ...
Tôi Không Thích Bị Đau Nên Muốn Dồn Hết Điểm Vào Phòng Thủ.
Honjou Kaede được người bạn của mình, Shirah Mine Risa, rủ rê chơi VRMMO.. Cô không ghét game, nhưng cảm ...
Ăn Người, Cũng Ăn Luôn Đồng Đội. Phải Làm Cả Hai Mới Là Nỗi Khổ Của Kẻ Ăn Xác Chết Nhỉ.
『Kaleidoscope Frontier Online』―― Mang đến cho bạn muôn vàn khả năng biến hóa khôn lường, một người phụ nữ với ...
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.
Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...
Tôi Bị Liệt Toàn Thân, Để Hồi Phục, Tôi Đặt Mục Tiêu Trở Thành Mạnh Nhất Trong Thế Giới Vrmmo.
Ngoài đời thực, không thể cử động nổi một ngón tay. Nhưng trong thế giới game, cậu có thể cùng ...