“Chuyện đó, không thể được!” ~Đang chơi Sát thủ solo thì được cao thủ top rank mời gọi - Chương 100: Ngoại truyện: Không ngần ngại! Trả lời 100 câu hỏi luôn nè! #OrutoLeader - Kênh game của Oru
Oru-kun: Dạ vâng, xin chào mọi người đã đến với buổi livestream chịu đựng trả lời 100 câu hỏi đây!
Leader: Thật sự phải làm đấy à...
Oru-kun: Từ các câu hỏi được gom lại qua hashtag trên Tweet, bọn mình đã chọn ra 100 câu để trả lời đấy!
Leader: Chẳng muốn làm tí nào...
Oru-kun: Nào, chào hỏi cái đã nhé~. Xin chào cả nhà nha! Mình là Oru-kun, người cực kỳ mê game đây!
Leader: Haizz... vâng, ――――xin kính chào quý vị (mở ngoặc ngoan ngoãn đóng ngoặc), tôi là Leader của Southern Cross!
Oru-kun: Lần này Lloyd phải ở nhà trông nhà rồi, chỉ có mình Leader đến thôi!
Leader: Ờ thì, sở dĩ tâm trạng tôi xuống thấp thế này là vì... mấy câu hỏi lần này không phải do bọn tôi tự chọn đâu.
Oru-kun: Là do quản lý của tôi và Dorian bên Southern Cross chọn đấy~
Leader: Thấy cái vẻ mặt khoái chí cực kỳ của Dorian lúc chọn câu hỏi mà tôi nổi hết cả da gà da vịt...
Oru-kun: Thật ra chính tôi cũng chẳng biết những câu hỏi nào đã được chọn đâu w
Leader: Rốt cuộc kẻ nào đã xúi giục cái trò "không giới hạn câu hỏi" này hả...
Oru-kun: Là Oru-kun này đây~
Leader: Đừng có lôi tôi vào cuộc chứ~~~
Oru-kun: Rồi rồi, thế nên là! Phải trả lời tận 100 câu cơ, bắt đầu ngay cho nóng nào!
Leader: Bắt đầu thôi~ Ờ thì, câu đầu tiên, "Chiều cao của hai người là bao nhiêu?" Ồ, một câu hỏi bình thường này.
Oru-kun: Thế ông nghĩ câu hỏi kiểu gì sẽ xuất hiện cơ chứ w Oru-kun cao 1m74 nha.
Leader: Miễn bình luận. Ờ, tôi thì cao 1m71.
Oru-kun: Cơ mà cái này chẳng phải có ghi trên trang giới thiệu rồi sao?
Leader: Bên tôi chắc chỉ có trên Wiki phi chính thức thôi.
Oru-kun: Southern Cross cũng nên hoàn thiện trang giới thiệu hơn đi chứ?
Leader: Trang Wiki phi chính thức đầy đủ chi tiết quá rồi, thành ra tôi chẳng biết nên đưa cái gì lên trang chính thức nữa.
Oru-kun: Bó tay thật w Ờ thì, sang câu thứ hai nha. "Mọi người thích ăn gì ở lễ hội?"
Leader: Mmm~ là gì nhỉ, mực nướng chăng?
Oru-kun: Chọn món bất ngờ đấy.
Leader: Kiểu như, tôi muốn ăn mấy món chỉ có ở lễ hội mới thấy ấy. Mực nướng ngoài mấy quầy hàng rong ra thì đâu có thấy mấy đúng không?
Oru-kun: À, ra là vậy.
Leader: Còn Oru thì sao?
Oru-kun: Tôi thì thích kẹo táo~ phải ăn cái cây to bự cơ.
Leader: Thật đấy à, ăn khỏe thế.
Oru-kun: Tôi thích cái đó lắm. Leader không giỏi ăn đồ ngọt lắm nhỉ.
Leader: Đúng là vậy. Chuyển sang câu tiếp thôi, câu thứ ba "Có bao nhiêu người bạn trong ứng dụng nhắn tin?"
Oru-kun: Để tôi kiểm tra chút nhé. Ờm, 236 người.
Leader: Nếu là điện thoại dùng cho Southern Cross thì có 154 người.
Oru-kun: Ông dùng riêng điện thoại à? Thế còn máy cá nhân thì sao?
Leader: 455 người.
Oru-kun: Nhiều quá vậy!?
Leader: 80% là quen biết từ phía gia đình... Chỉ là tiện thể trao đổi danh bạ thôi chứ tôi cũng chẳng phân biệt được ai với ai nữa.
Oru-kun: Bộ là danh thiếp chắc.
Leader: À phải rồi, chẳng khác gì danh thiếp cả. Mà nói đúng ra thì cái máy cá nhân này lại giống máy làm việc hơn đấy. Toàn nhận được tin nhắn công việc thôi. Còn cái máy Southern Cross thì toàn bàn chuyện game.
Oru-kun: Rốt cuộc cái nào mới là máy làm việc không biết...
Leader: Mà bên Oru chẳng phải cũng nhiều sao?
Oru-kun: Tôi thì kết bạn với hầu hết mọi người ở công ty quản lý rồi~
Leader: Giỏi thật đấy.
Oru-kun: Nhờ vậy mà suốt ngày nhận được tin nhắn kiểu "Tôi muốn liên lạc với người này người kia..."
Leader: Hóa ra ông là cái tổng đài trung chuyển à w
Oru-kun: Câu thứ tư nha~. "Ngày nghỉ mọi người thường làm gì?"
Leader: Mấy ngày được nghỉ nửa buổi thì tôi hay đến phòng tập gym.
Oru-kun: Không chịu khó vận động là ngài ấy nằm ngủ cả ngày trong buồng VR luôn đấy.
Leader: Chuẩn rồi đấy. Còn những ngày nghỉ trọn vẹn thì... là gì nhỉ, lái xe hóng gió chăng? Đôi khi cũng chỉ lái ra đến biển ăn uống rồi lại về thôi.
Oru-kun: Thích thế. Hay tôi cũng làm thử nhỉ.
Leader: Tôi chưa thấy ông lái xe bao giờ, ông có bằng lái thật đấy à?
Oru-kun: Bằng lái tự động hoàn toàn, số km đã đi bằng không, bằng vàng hẳn hoi nhé.
Leader: Ồ, mà thời buổi này lái xe tự động thì cũng chả gây tai nạn được đâu.
Oru-kun: Bình thường tôi toàn nhờ Nekoroka với quản lý chở đi mà~ Nhưng cũng có lúc muốn đến trường lái xe học lại một chuyến.
Leader: Ồ, bổ túc lại tay lái à, cũng tốt đấy chứ? Thế còn Oru, ngày nghỉ ông làm gì?
Oru-kun: Tôi đi hành hương tìm rượu ngon.
Leader: Vẫn mê rượu như ngày nào nhỉ~.
Oru-kun: Ứm, mê đến mức muốn gửi Super Chat cho cái người đã chế ra cái ghế Dranker Seat luôn ấy.
Leader: Cái đó dù sao cũng chỉ là thiết bị hỗ trợ thôi, uống vừa phải thôi đấy.
Oru-kun: Biết rồi mà~
Leader: Sang câu thứ năm nhé. "Nếu được đổi thân xác với đối phương trong một ngày, bạn sẽ làm gì?"
Oru-kun: Trở thành Leader sao...
Leader: Trở thành Oru sao...
Oru-kun: Ứm, tôi muốn đến nhà của Leader chơi thử. Mấy chỗ chỉ dành cho người nội bộ ấy, cực kỳ muốn vào luôn.
Leader: Tôi đâu có nắm giữ chức vụ gì ở đó đâu, nên dù dùng mặt tôi thì mấy chỗ nội bộ ông cũng chẳng vào được đâu.
Oru-kun: Chẳng có chút mộng mơ nào cả. Thế thì cái đó vậy, mấy nhà hàng kiểu chỉ nhận khách qua giới thiệu ấy, có vào được không?
Leader: À, cái đó thì được vài chỗ.
Oru-kun: Thế tôi muốn đến mấy chỗ như vậy.
Leader: Tôi giới thiệu đàng hoàng cho ông cũng được mà, có đi không?
Oru-kun: Thật hả? Tớ muốn đến đó vãi. Mà Trưởng nhóm định làm gì?
Trưởng nhóm: Hừm, làm gì nhỉ... chơi xỏ Lloyd một cú chăng?
Oru-kun: Làm vậy rồi sau đó không phải sẽ bị cậu ta mắng cho vuốt mặt không kịp à?
Trưởng nhóm: Ừ, thì tớ đang muốn làm mấy trò mà bình thường tớ làm là sẽ bị mắng đó.
Oru-kun: Dẹp đi nha haha.
Oru-kun: Câu thứ sáu nè~ "Thuận tay hữu hay tay tả?" Oru-kun thuận tay hữu nha~
Trưởng nhóm: Tớ cũng tay hữu.
Oru-kun: Nekoro thì thuận tay tả nhỉ. Còn Lloyd là tay hữu đúng không?
Trưởng nhóm: Lloyd tay hữu, còn thành viên trong bang thì... Ninka thuận cả hai tay, Nemu Semi thuận tay tả.
Oru-kun: À ra thế, Ninka-san thuận cả hai tay cơ đấy. Tớ thì thuần tay hữu nên chẳng thể xài song kiếm được. Đó là mơ ước của tớ luôn đấy~
Trưởng nhóm: Tớ hiểu cảm giác đó. Ờ thì, câu thứ bảy. "Phe cơm hay phe bánh mì?" Chời ơi cái này tùy thuộc vào món ăn kèm chứ.
Oru-kun: Nhìn chung thì vẫn là cơm chứ nhỉ? Mà này, ở nhà cậu ăn món nào nhiều hơn?
Trưởng nhóm: Hừm, nếu là ăn ở nhà chứ không phải ăn tiệm, thì dọn ra toàn món Nhật thôi.
Oru-kun:...
Trưởng nhóm: Sao thế.
Oru-kun: Đâu có, tớ đâu có đang nghĩ "Ra là ở nhà cũng có cơm dọn sẵn cho ăn" đâu chứ.
Trưởng nhóm: Rõ ràng là cậu đang nghĩ thế còn gì lol. Bữa ăn bình thường vẫn dọn ra mà lol. Mẹ tớ nấu nướng, với lại người giúp việc cũng làm nữa.
Oru-kun: Người giúp việc...
Trưởng nhóm: Hả, sao vậy?
Oru-kun:............ Người giúp việc!
Trưởng nhóm:... Mị xin lỗi, qua câu tiếp theo đi.
Oru-kun: Người giúp việc... Ờ thì, câu thứ tám. "Mùa yêu thích của bạn là gì?" Ôi, khó thế.
Trưởng nhóm: Mùa thu chăng?
Oru-kun: Thế cơ à?
Trưởng nhóm: Thì kiểu như cảm giác thôi. Thời tiết dễ chịu, mà cũng không phải khoảng thời gian quá bận rộn, vừa vặn lắm.
Oru-kun: Tớ hiểu ý cậu rồi. Tớ thì phân vân đấy, nhưng chắc là mùa đông~
Trưởng nhóm: Mùa đông cơ à~
Oru-kun: Rượu mới cất mùa đông bao giờ chẳng mang lại cảm giác đặc biệt một chút, đúng không?
Trưởng nhóm: Mấy đứa nát rượu thiệt là... Qua câu tiếp đi.
Trưởng nhóm: Câu thứ chín là, "Phe chó hay phe mèo?" Tớ phe chó.
Oru-kun: Hế, vậy sao?
Trưởng nhóm: Ùm, hồi nhỏ tớ từng nuôi chó. Nên chắc là do hoài niệm thôi. Bây giờ mà nuôi mèo chắc tớ lại thành phe mèo mất?
Oru-kun: À ra vậy, kiểu thế đấy. Oru-kun phe mèo nha~ Mèo ở nhà bố mẹ đẻ tớ siêu dễ thương luôn.
Trưởng nhóm: Quả nhiên là do có đang nuôi hay không thôi.
Oru-kun: Thì chuyện gì chẳng vậy. Em bé nhà mình lúc nào chẳng đáng yêu nhất.
Oru-kun: Vậy nên chuyển sang câu tiếp nào. Câu thứ mười~ "Có câu nói nào mà bạn luôn trân trọng không?" Kiểu như châm ngôn sống ấy hả? Oru-kun thì nhé, "Hiện tại là lúc ta trẻ nhất".
Trưởng nhóm: Ừ thì đúng là vậy lol.
Oru-kun: Lắng nghe đây mọi người! Ngay lúc này là lúc chúng ta trẻ nhất đấy! Bây giờ mà muốn bắt đầu điều gì mới thì đừng có do dự nữa! Hiện tại là lúc trẻ nhất nên hãy làm ngay đi!... Rồi, Trưởng nhóm thì sao?
Trưởng nhóm: Câu nói tớ trân trọng là "Cảm ơn".
Oru-kun: Ồー.
Trưởng nhóm: Dù là chuyện nhỏ nhặt cũng nên nói lời cảm ơn. Như thế cả hai bên đều thấy thoải mái hơn. Có người bảo sự biết ơn phải thể hiện bằng thái độ, nhưng thể hiện bằng cả lời nói lẫn thái độ thì có làm sao đâu.
Trưởng nhóm: Chuyển sang câu tiếp thôi, câu 11, Phe sách điện tử hay phe sách giấy? Tớ là phe sách điện tử. Đặc biệt là tài liệu tham khảo dùng khi lên sóng, nếu không có bản hỗ trợ VR thì phiền lắm.
Oru-kun: Ơ, trong phòng lên sóng của cậu có lượng sách khủng lắm mà đúng không?
Trưởng nhóm: Mớ đó là của Lloyd. Cậu ta thích cảm giác giật từng trang giấy nên thuộc phe sách giấy.
Oru-kun: À, hóa ra đó là sở thích của Lloyd. Oru-kun thì là phe sách điện tử~ Mấy cuốn sách giấy tớ sở hữu toàn là đồ sưu tầm thôi. Mấy bản bìa cứng kiểu "Chuyện Dài Bất Tận" chẳng hạn.
Trưởng nhóm: Bù lại thì giá sách nhìn mãn nhãn phết còn gì. Toàn xếp mấy cuốn bìa đóng đẹp đẽ.
Oru-kun: Dù nói vậy chứ nhiều cuốn tớ mua về còn chưa mở ra lần nào đâu. Dạo này lúc đọc sách tớ toàn vào phòng VR để đọc thôi.
Trưởng nhóm: Từ hồi có VR thì ai ai cũng thế cả rồi.
Oru-kun: Tại nó tiện quá mà. Ờ thì câu thứ 12! "Bạn làm gì những lúc muốn thư giãn?" Tớ uống rượu.
Trưởng nhóm: Cậu không còn trò nào khác hả lololol.
Oru-kun: Kìa, phải có chứ, loại này để uống trong bữa ăn hằng ngày, loại này thì cất giấu dành riêng cho lúc có chuyện vui mới mở ra. Nằm ngay cạnh đó là chai rượu để thong thả nhâm nhi những lúc muốn thư giãn.
Trưởng nhóm: Đúng là ma bộc rượu. Cậu chính là ma bộc rượu rồi.
Oru-kun: Ác thế lol. Thế Trưởng nhóm thì sao nào?
Trưởng nhóm: Hừm, chắc là tắm rửa thôi.
Oru-kun: Một câu trả lời thật là an toàn nha.
Trưởng nhóm: Tớ cứ ngâm mình trong phòng tắm bán lộ thiên ở nhà rồi ngồi ngẩn ngơ chẳng nghĩ ngợi gì cả.
Oru-kun: Chẳng an toàn một tẹo nào luôn ấy chứ...
Trưởng nhóm: Bình thường tớ chỉ dùng phòng tắm bên trong thôi chứ không đụng tới nó. Thỉnh thoảng dùng một lần quả nhiên giúp thư giãn thật.
Oru-kun: Sai rồi, tớ đang muốn nói việc ở nhà có hẳn phòng tắm lộ thiên mới là điểm bất thường đó.
Trưởng nhóm: Ôi cái đó thì tớ biết rồi.
Oru-kun: Thật không? Cậu có thật sự biết không đấy? Nhà người ta bình thường chỉ có đúng một phòng tắm thôi cậu biết không???
Trưởng nhóm: Biết rồi biết rồi. Vậy sang câu 13 "Phe thèm ngọt hay phe thèm cay?" Phe thèm cay.
Oru-kun: Chuẩn chỉnh theo đúng nghĩa của từ thèm cay luôn.
Trưởng nhóm: Thì đúng thế mà, Oru cũng thích đồ ngọt đúng không?
Oru-kun: Tớ cũng thích đồ ngọt nữa~ Còn theo nghĩa đồ ăn cay thì mấy món cay quá tớ không giỏi ăn lắm đâu~ Nhưng vì phe thèm cay còn có nghĩa là thích uống rượu, nên tớ là phe thèm cay.
Oru-kun: Câu thứ 14 là~ "Gặp bão có làm tâm trạng cậu hưng phấn lên không?"
Trưởng nhóm: Tớ cứ nghĩ đến chuyện phải đề phòng mà đi đóng mấy cánh cửa chắn mưa là thấy phiền phức rồi, nên tâm trạng tụt thảm hại...
Oru-kun: Oru-kun tụt mút siêu cấp luôn. Tiếng gió thổi mạnh không thể lọc hết khỏi âm thanh khi lên sóng được. Nếu lên sóng VR thì không sao, nhưng làm thế thì lại không thể ngồi nhậu nói chuyện phiếm được.
Trưởng nhóm: À tớ hiểu rồi~ Với lại cậu có nghĩ nếu mấy thành phố lớn mà có lệnh tản cư thì tốt nhất là nên dừng lên sóng không?
Oru-kun: Những lúc có bão thật sự mạnh tràn qua là tớ toàn chủ động dời giờ lên sóng hoặc rút ngắn lại thôi~ Đã vài lần tớ hủy luôn mấy buổi lên sóng chỉ để tám chuyện rồi đấy.
Leader: Dù sao thì cũng mong bão đừng có tới.
Oru-kun: Chuẩn luôn.
Leader: Thế nên sang câu thứ 15 nhé. "Sét đánh thì thấy bình thường hay sợ?" Hoảng thật sự.
Oru-kun: Tự nhiên hoảng thế chắc chắn là đang lo cho cái nguồn điện rồi đúng không.
Leader: Chuẩn chuẩn. "Thôi chết, phải lưu công việc gấp! Bộ lưu điện UPS vẫn đang cắm đấy chứ!?" Chẳng lẽ cậu không thế sao?
Oru-kun: Có chứ.
Leader: Cảm giác sợ hãi thì chắc là không. Cơ mà tự dưng có tiếng sét đánh đùng một cái thì cũng giật cả mình.
Oru-kun: Tự dưng có ai đó thét lên một tiếng thì cũng giật mình như thế thôi.
Leader: Chuẩn, giống hệt như vậy. Còn Oru thì sao?
Oru-kun: Tôi thì cũng chẳng thấy sợ lắm. Giống như bão thôi, nó ảnh hưởng đến buổi lên sóng nên mới ghét. Lại còn làm tăng nguy cơ lộ địa chỉ nhà nữa.
Leader: À, sét đánh là có thể dựa vào ngày giờ để khoanh vùng chính xác vị trí mà nhỉ.
Oru-kun: Thế đó. Sơ xuất có cảnh báo dông sét là phải chuyển sang dùng VR ngay, mà thế cũng phiền phức thật.
Oru-kun: Qua câu tiếp thôi. Câu thứ 16! "Một ngày mọi người chơi game bao nhiêu tiếng?" Nếu được cho phép thì tôi muốn chơi cả ngày luôn...
Leader: Đúng thế thật. Nhưng mà nói chuyện thực tế thì lên sóng 4 tiếng, chơi cá nhân 4 tiếng là kịch sàn rồi.
Oru-kun: Thế nếu là ngày nghỉ hoàn toàn thì sao?
Leader: Ùm, chắc cũng tầm 8 tiếng thôi. Còn nếu nói về kỷ lục chơi lâu nhất thì ngày xưa trên livestream tôi từng chơi liên tục 24 tiếng rồi đấy.
Oru-kun: Kỷ lục thì đúng là đến mức đó rồi. Tôi hồi còn đi học đại học cũng có những buổi lên sóng dài đến mức điên rồ.
Leader: Oru chơi khoảng bao nhiêu tiếng?
Oru-kun: Ùm, dạo này ngoài giờ lên sóng ra thì chắc tầm 2, 3 tiếng thôi. Kiểu như nếu định chơi cái gì thì thôi thà mở máy lên sóng luôn cho rồi.
Oru-kun: Căn bệnh của dân streamer đấy.
Leader: Thì ai mà chẳng thế.
Leader: Qua câu 17 luôn nhỉ. "Mỗi tháng mọi người nạp bao nhiêu tiền vào game?"
Oru-kun: Tò mò số tiền của Leader cực kỳ luôn ấy!
Leader: Xem nào... Xin lỗi nhé, phải hỏi lại Lloyd thì mới biết chi tiết được, nhưng hình như tầm 300 nghìn Yên? Chắc lúc đỉnh điểm nhất cũng phải cỡ 500 nghìn.
Oru-kun: Sao lại phải hỏi Lloyd mới biết được chứ?
Leader: Tuy không phải tất cả, nhưng có khoảng 30% được tính vào chi phí công ty nên nhờ cậu ấy thống kê giùm.
Oru-kun: Tự mình đi mà thống kê đi chứ!
Leader: Kế toán của công ty là Lloyd mà, chuẩn rồi còn gì nữa.
Oru-kun: Ghen tị chết mất! Bên này toàn phải tự tay hì hục thống kê đây này!
Leader: Thế người tự thống kê như Oru thì hết khoảng bao nhiêu?
Oru-kun: Thật ra tôi nạp không nhiều lắm đâu. Cộng cả ngoài EFO vào chắc tầm 100 nghìn Yên thôi nhỉ?
Leader: Ồ, chỉ tầm đó thôi à.
Oru-kun: Vì tôi đâu có sưu tầm trọn bộ Avatar làm gì. Dạo này cũng chẳng chơi mấy game gacha quay ra nhân vật nữa. Thay vào đó, mấy món mua đứt được thì hầu như tôi đều mua, nên tối thiểu cũng phải mất 50 nghìn.
Leader: Ra là vậy.
Oru-kun: Tiếp thôi tiếp thôi, câu thứ 18. "Leader từng nói trong PV là thích hệ Tấn Công, vậy trong số đó class nào là anh thích nhất? Ngoài ra cho em biết class yêu thích của Oru-kun luôn với ạ."
Leader: Tôi thích nhất và hay chơi nhất là Swordsman.
Oru-kun: Cái đó thì rõ rồi. Thế còn nếu không tính chuyện tự chơi mà chỉ ngồi xem thôi thì sao?
Leader: À, xem thích mắt nhất chắc là Warhammer nhỉ? Cầm cây búa siêu to khổng lồ quật điên cuồng nhìn vẫn sướng mắt thật. Còn Oru?
Oru-kun: Blader. Tôi cực kỳ thích cách chơi của thầy Armadillo luôn.
Leader: Ra thế.
Leader: Qua câu 19 nhé. "Mọi người có trang phục Avatar yêu thích nào không?"
Oru-kun: Cho tôi đoán nhé?
Leader: Ồ? Mời cậu.
Oru-kun: Trang phục "Thường phục của Souichiro" trong đợt hợp tác với Yuugen Anime đúng không?
Leader: Chính xác luôn.
Oru-kun: Tuyệt vời!
Leader: Bằng cách nào mà cậu đoán ra được hay vậy?
Oru-kun: Có lần họp hành ngoài giờ lên sóng thấy anh mặc món đó, nên tôi nghĩ chắc anh thích. Lúc lên sóng thì toàn chọn mấy bộ nhìn ngầu ngầu chuẩn phong cách game thôi đúng không?
Leader: À... à, đúng là có chuyện đó thật. Lỡ mà cậu vẫn còn nhớ được chi tiết đó luôn đấy.
Oru-kun: Yé. Thế Leader có biết trang phục yêu thích của tôi là gì không?
Leader: Không phải là "Lưu Lãng Lục Huyền" sao?
Oru-kun: Lại bị bắt bài mất rồi.
Oru-kun: Câu thứ 20! "Vũ khí yêu thích của mọi người là gì?"
Leader: Ùm, xét về chỉ số thì tôi thích Hauteclere, dạo này toàn dùng mỗi cây này.
Oru-kun: Đúng kiểu vũ khí toàn năng nhỉ. Dễ dùng mà chẳng có nhược điểm gì.
Leader: Chuẩn luôn. Còn nếu chỉ xét về ngoại hình thì kiếm chắc là Houston Sword.
Oru-kun: Tông màu xanh đó đẹp thật sự.
Leader: Mung múa cây đó dưới bầu trời xanh cảm giác đã lắm. Mặc dù xét về chỉ số thì giờ chẳng dùng nổi nữa. Còn Oru?
Oru-kun: Nói về ngoại hình thì là Omega Buster!
Leader: À, cái cây mà thầy dùng trong giải đấu ấy hả.
Oru-kun: Ngầu dã man! Thích cực kỳ luôn!
Leader: Hay là tạo một con Blader đi?
Oru-kun: Nếu có thời gian vô tận thì tôi cũng tạo rồi đấy...
Leader: Một câu trả lời nghe phũ phàng làm sao. Xem nào, câu thứ 21 là... "Kỹ năng yêu thích của mọi người là gì?"
Oru-kun: Ùm... Là gì được nhỉ. Nói gì thì nói chắc vẫn là Lunge Sword thôi. Áp sát cực nhanh rồi tung đòn đánh, dùng hay xem người khác dùng đều vui nên tôi thích. Còn Leader thì sao?
Leader: Triple Cast.
Oru-kun: Cái đó chẳng qua là anh thích Lloyd dùng thôi chứ gì.
Leader: Không phải, dẫu không phải Lloyd thì tôi vẫn thích cái cảm giác một đống kỹ năng cùng kích hoạt rồi hiệu ứng bùng nổ tung tóe lên. Theo nghĩa đó thì Triple Cast Bullet hiệu ứng hơi chìm, tuy mạnh vãi ra nhưng không đúng gu lắm... Nếu được chọn thì mấy combo kiểu Ice Exe, Raindrop với Ice Bullet nhìn thích mắt hơn nhiều.
Oru-kun: Rồi rồi rồi, hiểu rồi. Game PC thì cứ phải xả hiệu ứng hoành tráng nó mới đã.
Leader: Kiểu kiểu vậy đó. Mấy pha tung tuyệt kỹ đấu qua đấu lại tôi cũng thích lắm.
Oru-kun: Câu 22~ "Mọi người thích mắt rũ hay mắt xếch hơn?"
Leader: Mắt nào mà chẳng như nhau...
Oru-kun: Không phải nhân vật Leader thích phần lớn đều là mắt rũ sao?
Leader: Thế à? Thế chắc? Nhưng đâu phải vì mê đôi mắt mà tôi thích nhân vật đó đâu, tôi chuộng tính cách hơn diện mạo... Chắc chỉ là mẫu người tôi thích hay được thiết kế với đôi mắt rũ mà thôi.
Oru-kun: À, kiểu người dịu dàng các thứ đúng không.
Leader: Chuẩn. Còn Oru thì sao?
Oru-kun: Tôi thì nghiêng về mắt hơi xếch một chút chăng? Nhưng đúng là cũng không phải vì nhìn mắt mà thích.
Leader: Rõ ràng là thế rồi.
Leader: Tiếp câu 23 nè... "Mọi người thích người lớn tuổi hơn hay nhỏ tuổi hơn?" Ừm, người đáng kính trọng thì dĩ nhiên là lứa lớn tuổi hơn chiếm phần nhiều rồi. Vì khoảng thời gian họ tích lũy qua từng ấy năm tháng đủ để họ hoàn thành điều gì đó.
Oru-kun: Mạ̀a, cũng đúng nhỉ.
Leader: Nhưng nếu bảo người nhỏ tuổi hơn thì không đáng kính trọng thì chẳng phải vậy đâu, có nhiều điều họ làm được mà hồi bằng tuổi họ tôi còn chẳng mảy may nghĩ tới.
Oru-kun: Rồi rồi, tôi hiểu là anh đang dốc sức đánh trống lãng đấy, nhưng đây là chuyện tình cảm mà đúng không?
Leader: Thế nên câu trả lời của tôi đến đây là hết, đến lượt Oru đấy.
Oru-kun: Nàyyyyy haha! À, phạm vi của Oru-kun là trong khoảng cộng trừ 5 tuổi nhé. Cũng không đặc biệt thích hơn hay kém tuổi đâu~
Oru-kun: Ừm, dù sao thì chênh lệch tuổi tác quá nhiều dù lớn hay nhỏ thì cũng khó nói chuyện lắm. Như mấy tựa game thời thơ ấu chẳng hạn.
Leader: À, cái đó thì đành chịu rồi.
Oru-kun: Câu 24~ "Hai người có thích mùi hương nào không?" Ừm, khó thế.
Leader: Chắc là thích mấy mùi thanh mát như hương cam chanh chăng?
Oru-kun: Leader có dùng nước hoa không đấy?
Leader: Lúc tập thể thao thì có dùng một chút. Vì sợ mùi mồ hôi.
Oru-kun: Ra là vậy.
Leader: Còn Oru?
Oru-kun: Mùi tôi đang dùng thuộc nhóm hương thảo mộc thì phải? Không biết gọi vậy đúng chưa... Nhưng tôi không thích mùi nồng quá đâu, thoang thoảng là vừa đẹp.
Leader: Cái đó thì chuẩn rồi.
Oru-kun: Vì nếu không ngửi được mùi rượu thì phiền lắm.
Leader: Đoạn đó mới là vấn đề hả haha!
Leader: Câu 25 là "Chất tóc của hai anh như thế nào ạ? Tóc em cứ hễ ẩm ướt là lại bị xoăn xù lên phiền phức lắm"
Oru-kun: Tóc tôi rễ tre khá nặng đấy nhé~
Leader: Tóc Oru lại còn dày nữa chứ. Buộc gọt lại chắc vất vả lắm nhỉ.
Oru-kun: Thế này là đã được tỉa bớt nhiều lắm rồi đấy. Chỉ cần lơ là chăm sóc một chút thôi là gặp ngày mưa là xù tung lên ngay. Leader chắc không có nỗi lo kiểu đó đâu nhỉ.
Leader: Ừm, thì, xù tung hay bẹp dí thì tôi không bị. Cơ mà nếu phải nói thì mọi người hay bảo tóc tôi thuộc dạng mềm.
Oru-kun: Ghen tị thật đấy~
...
Leader: Câu 31, "Cơ duyên nào khiến hai người thân thiết với nhau?"
Oru-kun: Là sự kiện của CCO đấy.
Leader: Điểm xuất phát của hai đứa khá gần nhau, lời chào lúc lên sóng lại còn trùng hợp nữa chứ haha.
Oru-kun: Đúng thế đúng thế haha. Thế là bảo 'Hay là đi chung luôn nhé?' rồi cùng nhau dạo quanh thôi haha.
Leader: Hồi đó cả tôi lẫn Oru đều là streamer tự do nên tha hồ làm theo ý mình.
Oru-kun: Giờ mà muốn collab bộc phát ngay tại chỗ như thế thì hơi khó khăn đấy~
Leader: Chuẩn luôn. Chàng Nguyền Kiếm Sĩ của Oru đợt đó mạnh phết nhờ~
Oru-kun: Trọng kiếm của Leader cũng mạnh ghê gớm luôn ấy~ Tên là Blade Knight đúng không nhỉ?
Leader: Đúng rồi đúng rồi. Hoài niệm thật haha. Cơ mà sự kiện đó Lloyd xưng bá mất rồi.
Oru-kun: Nếu có thể khóa cùng lúc 30 mục tiêu thì cái sự kiện bắn bia đó thắng áp đảo là phải rồi...
Oru-kun: Câu 32 nè... "Hãy cho biết ấn tượng đầu tiên về đối phương".
Leader: Kẻ nói lắm.
Oru-kun: Cậu hậu bối đáng yêu.
Leader: Hậu bối!?
Oru-kun: Kẻ nói lắm là cái gì hả!?!?!?
Leader: Thì tại Oru đúng kiểu nói liên tục không ngừng nghỉ mà.
Oru-kun: Ha ha ha, cái đó thì giờ vẫn thế thôi.
Leader: Ừ, nên tôi mới nghĩ 'Chà, cái cậu này nói nhiều cực kỳ luôn', nhưng không hề ghét đâu nhé. Rồi, còn cái 'hậu bối' là sao...?
Oru-kun: Thì là, lúc bàn nhau cùng đi chung ở cái vụ collab bộc phát đó, hai đứa chả dành ra chút thời gian để tìm hiểu về nhau còn gì.
Leader: Có chứ.
Oru-kun: Kênh của Leader mới lập được 2 năm, lượng đăng ký cũng... khoảng 100k nhỉ? Tầm tầm đó.
Leader: À, ra vậy. Vì chuyển từ nền tảng khác sang nên ngày thành lập với lượng đăng ký mới không nhiều đến thế.
Oru-kun: Đúng thế. Lúc đó tôi đã làm được 4 năm và có 300k người đăng ký rồi. Kiểm tra ngày tháng năm sinh thì lại kém tôi 1 tuổi, thế là tôi kiểu 'Oa! Là hậu bối kìa! Thấy vui vui làm sao!' đấy.
Leader: Hóa ra cậu lại nghĩ thế đấy à haha!
Oru-kun: Ai ngờ đâu mở ra mới biết lại là đại tiền bối 8 năm kinh nghiệm streamer rồi.
Leader: Tiền bối gì đâu chứ~ Nào tiếp, câu 33, "Hai anh có điểm nào cảm thấy đối phương rất tuyệt vời không? Nếu không có thì hãy cho biết món sushi yêu thích nhé". Ừm thì món sushi yêu thích của tôi là Kohada.
Oru-kun: Chờ chút đã haha!
Leader: Đùa chút thôi, điểm tuyệt vời là sự khắc kỷ.
Oru-kun: Khắc kỷ cơ à?
Leader: Ừ. Cậu có thể nói ra số giờ học nhảy và luyện thanh cậu xếp trong một tháng không?
Oru-kun: Tuyệt đối không nói đâu.
Leader: Chính là điểm đó đấy.
Oru-kun: Ừm, ừm... thôi, gác chuyện đó sang một bên đi. Món sushi yêu thích của Oru-kun là cá hồi nhé.
Leader: Haha!
Oru-kun: Đùa chút thôi, ừm. Điểm tuyệt vời của Leader thì nhiều lắm luôn.
Leader: Không cần phải gượng ép nói ra đâu~
Oru-kun: Thật luôn. Vừa lên sóng vừa điều hành công ty đã giỏi rồi, thế mà Southern Cross cậu còn tự đi giành hợp đồng về nữa chứ. Nghe nói hầu hết là do trưởng nhóm kiếm về, mấy khoản quản lý kinh doanh kiểu đó tôi chịu chết.
Trưởng nhóm: Ưm... miễn bình luận nhé.
Oru-kun: Nhưng trình chơi game thì tôi tin chắc có ngày mình sẽ đuổi kịp thôi.
Trưởng nhóm: Tôi với Oru chỉ là khác nhau về hướng đi kỹ thuật thôi, chứ trình độ cũng chẳng chênh lệch mấy đâu.
Oru-kun: Với tôi thì khoảng cách cũng kha khá đấy.
Trưởng nhóm: Cậu hay nghĩ nhiều quá rồi~
Oru-kun: Thì thế chứ sao~ Được rồi, sang câu tiếp theo thôi. Câu thứ 34~ "Bộ phận nào trên cơ thể phụ nữ khiến bạn thích nhất?"
Trưởng nhóm: ............
Oru-kun: "Bộ phận nào trên cơ thể phụ nữ khiến bạn thích nhất?"
Trưởng nhóm: ............................ Tóc.
Oru-kun: ―――― À~.
Trưởng nhóm: Cái tiếng "À~" vừa rồi nghe thật vờ lờ, ghét thế không biết.
Oru-kun: Không, nhưng mà chuẩn còn gì nữa haha. Nhân vật nữ mà trưởng nhóm thích...
Trưởng nhóm: Rồi rồi rồi! Còn Oru thì sao!?
Oru-kun: Vội thế làm gì haha. Mềm lòng tí đi chứ, ngực.
Trưởng nhóm: Được rồi, sang câu tiếp theo thôi!
Trưởng nhóm: Câu thứ 35: "Bây giờ bạn đang cảm thấy thế nào?" Không ngờ lại có nhiều câu hỏi bình thường thế này, làm tôi thấy nhẹ cả người đấy!
Oru-kun: Thì đúng thế haha. Tán chuyện khá là tự nhiên luôn haha.
Trưởng nhóm: Câu khó trả lời nhất chắc là cái câu ngay trước rồi.
Oru-kun: Thế thì sang câu thứ 36! "Nếu trúng số thì bạn sẽ dùng tiền làm gì?"
Trưởng nhóm: Là trúng giải lớn đúng không? Nếu khoảng 7, 8 chữ số thì chắc tôi sẽ lấy danh nghĩa cá nhân đứng ra tổ chức sự kiện gì đó. Nói chung là đốt sạch tiền thôi.
Oru-kun: Thế nếu là 9 chữ số thì sao?
Trưởng nhóm: 500 triệu yên miễn thuế cơ à... Chắc tôi sẽ rót một cục tiền lớn vào công ty―― À mà không, nếu nhận tiền trúng thưởng dưới danh nghĩa công ty thì có thể chính thức thành lập bộ phận bất động sản đấy. Muốn làm nhiều thứ thì phải có vốn, số tiền đó dùng làm vốn mồi. 500 triệu―― Nhận dưới tên công ty thì có bị thu thuế không nhỉ? Còn 400 triệu à? Chừng đó tiền thì chắc giải quyết được hầu hết mọi việc rồi.
Oru-kun: Đã lâu lắm rồi tôi mới lại nhớ ra trưởng nhóm thực sự là chủ tịch đấy.
Trưởng nhóm: Là thành viên đại diện thôi. Lloyd cũng thế mà. Còn Oru thì dùng làm gì?
Oru-kun: Ờ thì, tôi cảm thấy bất ngờ là mình lại chẳng tiêu được gì. Chắc để cất đi...
Trưởng nhóm: Để không thế thì thà đem đi đầu tư còn hơn?
Oru-kun: Nếu trưởng nhóm chỉ dạy cho thì tôi sẽ làm.
Trưởng nhóm: Thế thôi cứ để cất đi cho lành.
Oru-kun: Dạy tôi đi mà haha hahaha.
Trưởng nhóm: Chịu thôi. Nào, sang câu tiếp nhé, câu 37. "Hai người đều thích uống rượu, vậy hai người có món nhắm yêu thích nào không?"
Oru-kun: ............
Trưởng nhóm: .............. Cái này là cố tình khơi mào chiến tranh đấy à?
Oru-kun: Chắc không phải đâu, nhưng mà... ôi khó thế.
Trưởng nhóm: Ưm... Nếu bắt buộc phải chọn thì, là muối chăng?
Oru-kun: A a a a a a a a a ~~~~~~!!!!
Trưởng nhóm: Quán ăn ruột của tôi mỗi lần tôi gọi là họ lại làm muối rang cho, vừa nhấm nháp chút muối đó vừa chậm rãi thưởng thức sake thì ngon tuyệt.
Oru-kun: Thôi xong rồi, tôi không thể tìm ra câu trả lời nào đỉnh hơn trưởng nhóm nữa rồi...
Trưởng nhóm: Gì mà ghê thế haha.
Oru-kun: Giờ trong miệng tôi toàn vị muối với sake rồi. Thôi chịu rồi. Sang câu tiếp theo đi.
Trưởng nhóm: Hahaha haha.
Oru-kun: Câu thứ 38, "Bạn có muốn người yêu nấu cho mình món ăn nào không?" À, cái này à.
Trưởng nhóm: Cậu có món nào muốn ăn à?
Oru-kun: Dù biết là kinh điển lắm rồi, nhưng tôi muốn được nấu cho món thịt kho khoai tây.
Trưởng nhóm: Đúng là kinh điển thật haha.
Oru-kun: Thật ra không phải tôi quá thích món thịt kho khoai tây đâu, nhưng mà cái sự ao ước đó nó ngấm sâu quá rồi. Còn trưởng nhóm thì sao?
Trưởng nhóm: Có thể hơi chệch khỏi ý đồ của câu hỏi một chút, nhưng tôi muốn được nấu cho một món ăn không có tên.
Oru-kun: Món ăn không có tên?
Trưởng nhóm: Ừm, kiểu như món rau xào làm đại từ mấy thứ còn lại trong tủ lạnh ấy.
Oru-kun: À, ra thế. Hiểu rồi. Nhưng cái đó quanh đi quẩn lại thì độ khó lại cao phết đấy chứ.
Trưởng nhóm: Thì thế đấy. Nhưng tôi lại ao ước mấy kiểu như vậy hơn.
Oru-kun: Đúng là câu trả lời của kẻ siêu giàu có khác.
Trưởng nhóm: Đây mà là câu trả lời của người giàu à? Này, chuyển sang câu tiếp theo được chưa?
Oru-kun: Rõ ràng là câu trả lời của đại gia rồi còn gì. Tiếp thôi tiếp thôi.
Trưởng nhóm: Giàu chỗ nào cơ chứ... Mà thôi kệ đi. Câu thứ 39, "Nếu đi du lịch thì bạn muốn đi đâu?" Ý là chuyến đi du lịch không liên quan đến công việc hay lên sóng đúng không?
Oru-kun: Chắc là vậy rồi. Oru-kun này thì thích đi tour du lịch nước ngoài cơ. Kiểu đi tham quan các di sản thế giới ấy.
Trưởng nhóm: Thế à?
Oru-kun: Tôi thích đi ngắm nghía mấy đồ văn hóa, nhưng khách sạn ở nước ngoài thì hên xui lắm, nên tôi muốn bên chuyên nghiệp chọn giúp, mấy thủ tục các thứ cũng mong họ làm hết cho luôn. Đi theo tour như thế cho nhàn.
Trưởng nhóm: À ra thế, cái đó thì tôi hiểu.
Oru-kun: Còn trưởng nhóm thì sao?
Trưởng nhóm: Ưm... Tôi muốn đi biển quá. Hawaii hay Maldives gì đó, hoặc Okinawa cũng được.
Oru-kun: Thích thế~ Biển xanh vẫy gọi~
Trưởng nhóm: Mấy nơi như thế thỉnh thoảng tự dưng lại muốn đến kinh khủng ấy.
Oru-kun: Đồng cảm sâu sắc luôn.
Oru-kun: Câu thứ 40! "Bạn thích rượu vị ngọt hay vị cay hơn?" Tôi thì thích cả hai!
Trưởng nhóm: Nếu phải chọn thì tôi thích vị cay hơn, nhưng so với cái đó thì tôi thích rượu có hương thơm ngon hơn.
Oru-kun: Mấy loại rượu trưởng nhóm mang đến ấy mà, thề là mùi thơm đỉnh cực kỳ luôn.
Trưởng nhóm: Tôi phải cất công lựa chọn mà lại.
Trưởng nhóm: Xem nào, đến câu thứ mấy rồi nhỉ? Câu 41 à? "Gần đây có điều gì khiến bạn cảm động không?" A ~~~~~ cái này á ~~~~~
Oru-kun: Cậu có cái gì không?
Trưởng nhóm: Nếu tính cả tháng trước thì đúng là có một chuyện làm tôi xúc động cực kỳ luôn.
Oru-kun: Hả? Tháng trước có chuyện gì à?
Trưởng nhóm: Trong giải RTA chuyển nghề lần hai của EFO, "Shunsoku Renda" bên guild "Hội đồng hữu RTA" vừa vượt qua kỷ lục của Lloyd đấy.
Oru-kun: Thật luôn!?!?
Trưởng nhóm: Thật mà. Cuối cùng cũng phá được rồi!
Oru-kun: Ơ, mà từ trước đến giờ Lloyd vẫn giữ hạng nhất RTA sao?
Trưởng nhóm: Chắc cũng khoảng nửa năm đấy? Giữ ngôi đầu suốt. Cơ mà RTA chuyển nghề lần hai là một luật chơi khá đặc thù nên vốn dĩ chẳng mấy ai chạy. Binh thường người ta toàn chạy RTA chọn nghề lần một thôi. Lần Lloyd làm cũng chỉ là một đợt lên kèo ngẫu hứng thôi mà.
Oru-kun: Luật lệ ra sao ấy nhỉ?
Trưởng nhóm: Ùm, là cái kiểu khắt khe nhất luôn ấy... Không được dùng item hay vàng của nhân vật khác, không được tổ đội với người chơi ngoài NPC, không nạp tiền, lúc đăng xuất thì đồng hồ dừng lại. Không cần chạy cốt truyện.
Oru-kun: Ôi chao. Thế Pháp sư của Lloyd đứng thứ nhất à?
Trưởng nhóm: Không? Dòng Giám mục của Lloyd mới là nhất cơ.
Oru-kun: Giám mục... À! Tự buff bản thân à!
Trưởng nhóm: Đúng rồi đúng rồi. Dùng Thuật sĩ buff tăng tốc chạy tính ra lại là nhanh nhất đấy. Cậu Shunsoku Renda chắc cũng chuyển nghề Giám mục rồi. Nghe đâu là 26 tiếng 15 phút.
Oru-kun: Nghe xong thời gian là hiểu luôn vì sao không có ai chạy rồi ㅋㅋㅋ
Trưởng nhóm: Oru thì sao, có chuyện gì không?
Oru-kun: Hừm~~, chắc là chuyện vé xem live bán hết sạch ngay trong ngày chăng.
Trưởng nhóm: Cái đó thì lúc nào chả thế ㅋ
Oru-kun: Nhưng lúc nào trước khi mở bán em cũng lo "nhỡ không bán được cái nào thì tính sao~", rồi tới lúc bán hết lại thấy xúc động vô cùng!
Trưởng nhóm: ㅋㅋㅋㅋ
Oru-kun: Câu thứ 42~ "Có điều gì cần lưu ý khi livestream không?" Nhiều lắm nha.
Trưởng nhóm: Chuyện đó là đương nhiên. Nhưng nếu bắt chọn ra một điều thôi thì sao?
Oru-kun: Rút lại một cái à... nhưng em nghĩ quan trọng nhất vẫn là tuân thủ quy định thôi nhỉ? Không nói những điều không được phép nói. Khi livestream thì điều quan trọng không phải là nói những gì mình muốn, mà là kiềm chế những điều mình muốn nói đấy.
Trưởng nhóm: Oru đúng là nói nhiều đến mức này rồi mà tuyệt nhiên chẳng bao giờ lỡ lời nhầm nhọt gì cả.
Oru-kun: Anh khen em nhiều vào cũng được mà? Còn Trưởng nhóm thì sao?
Trưởng nhóm: Phải vạch rõ ranh giới giữa "điểm yếu" và "nỗi mặc cảm" của người mình đang nói chuyện cùng. "Điểm yếu" thì có thể trêu đùa chạm tới. Còn "nỗi mặc cảm" thì tuyệt đối không được đụng vào.
Oru-kun: Cái đó mới là khó muốn chết luôn ấy...
Trưởng nhóm: Chuẩn là vậy.
Trưởng nhóm: Câu thứ 43 này, "Các anh có thích listener không?" Có thích chứ.
Oru-kun: Thích lắm luôn ấy~....Ơ, em đọc câu tiếp theo nhé?
Trưởng nhóm: Ồ? Mời em?
Oru-kun: Câu 44! "Listener của hai người có đặc điểm gì riêng không?"
Trưởng nhóm:…………
Oru-kun: Em nói ra nhé?
Trưởng nhóm: Ùm, cứ tự nhiên.
Oru-kun: Dù là bên em hay bên Trưởng nhóm, listener toàn là "Game thủ" hoặc là "Hủ nữ" thôi.
Trưởng nhóm:…………Ừm, sang câu tiếp theo thôi nào.
...
Oru-kun: Câu thứ 62~. "Hai người có chơi boardgame không?" Mấy trò như Ma sói hay TRPG thì bọn em hay làm sự kiện chơi suốt ấy mà. Với cả Mạt chược nữa.
Trưởng nhóm: Mạt chược thì hay lên sóng thật. Tôi cũng khá thường chơi Ma sói với TRPG. Mấy môn như Cờ vây (Cờ thế) hay Cờ tướng tuy không giỏi lắm nhưng cũng biết chút, còn bài tây thì được ông chú chỉ dạy cho từ bé nên thỉnh thoảng cũng chơi.
Oru-kun: Bài tây á? Như Poker ấy hả?
Trưởng nhóm: Đúng rồi, Texas Hold'em hay Blackjack này nọ. Trong phòng chờ lúc rảnh rỗi tôi toàn chơi với Lloyd.
Oru-kun: À~, nhiều khi chẳng biết phải đợi đến bao giờ nên thế thật.
Trưởng nhóm: Nhỉ. Với lại... tuy không mấy khi có dịp chơi, nhưng hình như là Contract Bridge?
Oru-kun: Hả, Trưởng nhóm cũng biết chơi Bridge cơ á?
Trưởng nhóm: Chú tôi bảo học nên tôi mới học thôi, chứ cũng chẳng mấy khi có dịp chơi, thành ra một năm tập hợp lại chơi được chừng một hai lần là cùng.
Oru-kun: Lloyd có biết chơi không?
Trưởng nhóm: Tôi dạy nên cậu ấy cũng biết chút đỉnh.
Oru-kun: Ồ! Thế lần tới chơi chung với Nekoro đi! Em cũng biết chơi Bridge đấy nhé~.
Trưởng nhóm: Oru cũng biết á? Lần đầu tiên tôi nghe thấy đấy.
Oru-kun: Hồi đại học có câu lạc bộ nghiên cứu Bridge nên em được dạy cho, cơ mà chả có dịp nào để khoe cả. Ở Nhật làm gì có mấy ai biết chơi trò này đâu.
Trưởng nhóm: Thật á. Thế để hôm nào làm một ván xem sao.
Oru-kun: Có livestream không?
Trưởng nhóm: Phát sóng cái trò mà chẳng ai hiểu luật thì để làm cái gì chứ ㅋ
Trưởng nhóm: Câu 63 "Cộng sự của anh có điểm gì tuyệt vời không?" Hừm. Hừm. Nhiều đến mức kể không hết. Nói sơ sơ chắc cũng mất hai tiếng đồng hồ.
Oru-kun: Hai tiếng ww Nhưng mà Nekoro cũng là một gã đỉnh thật. Thế chọn một cái thôi xem nào.
Trưởng nhóm: Một cái thôi sao... Xin lỗi nhé Oru, em nói trước đi. Tôi không thu hẹp lại thành một cái được.
Oru-kun: wwww Mới nói thế à. Để xem nào, tên đó nhớ siêu tốt sở thích của người khác dù họ chỉ vô tình nhắc qua thôi nhé. Nhớ có lần bàn chuyện đi ăn đâu đó với người quen lâu ngày mới gặp, hắn liền thản nhiên thốt ra kiểu như người đó từng bảo thích cái này nên đến quán kia chắc ổn đấy.
Trưởng nhóm: À. Mấy kiểu như loại rượu này ngon thế này nọ đúng là cậu ấy nhớ rõ thật.
Oru-kun: Chuẩn luôn. Vừa biết cách gợi chuyện lại vừa nhớ giỏi nữa chứ~. Còn Trưởng nhóm thì sao? Đã chốt được cái nào chưa?
Trưởng nhóm: Hừm~~ ra là vậy. Chắc là việc cậu ấy không bao giờ ngại việc tra cứu hay đặt câu hỏi đâu nhỉ.
Oru-kun: Ồ
Trưởng nhóm: Cuộc sống này có bao điều mình không biết, mà trong lúc trò chuyện cũng có khối thứ chẳng hiểu rõ đúng không. Những lúc ấy cậu ấy đơn giản là sẽ đi tìm hiểu, hoặc thẳng thắn hỏi lại ngay. Cậu ấy không thấy phiền phức cũng chẳng bao giờ trì hoãn việc đó. Tri thức của cậu ấy được bồi đắp từ chính tính cách đó, nên tôi thực sự rất khâm phục.
Oru-kun: À, ra là thế.
Trưởng nhóm: Tôi thì toàn trì hoãn rồi rốt cuộc quên khuấy mất việc phải tra cứu. Sau này toàn là Lloyd chỉ lại cho thôi.
Oru-kun: Cái vụ trì hoãn tra cứu đó em thấu hiểu sâu sắc luôn~~
Oru-kun: Câu thứ 64~ "Hiện tại hai người có điều gì muốn làm không?"
Trưởng nhóm: À... Thực ra điều tôi muốn làm nhất bây giờ lại là học hành đấy.
Oru-kun: Học hành á!?
Trưởng nhóm: Đúng vậy, nói là học hành thì nghe hơi to tát, chứ tôi đang muốn học tiếng Pháp hoặc tiếng Đức.
Oru-kun: Dùng dịch tự động không được sao?
Lãnh đạo: Với những email nghiêm túc như vậy thì có thể dùng dịch tự động, nhưng thỉnh thoảng có những bình luận viết bằng slang. Tôi muốn hiểu được ý nghĩa ngay khi nhìn qua. Nếu có danh sách các slang đang được sử dụng gần đây thì cũng tốt.
Ô lù: À, hiểu rồi. Nếu tìm kiếm thì có thể tìm thấy.
Lãnh đạo: Vậy, nếu tìm kiếm thì có thể tìm thấy, nhưng tôi lại để việc này sang một bên. Ô lù?
Ô lù: Tôi à, bây giờ tôi đột nhiên muốn uống rượu sake với muối.
Lãnh đạo: Tại sao vậy?
Ô lù: 72 cái! "Tôi muốn nghe về thành tích của bang hội"
Lãnh đạo: Thành tích của bang hội à. Mọi người đều tuyệt vời. Những thành viên trong bang hội của chúng tôi đều rất nổi bật.
Ô lù: Những thành viên đặc biệt của chúng tôi thật sự đáng kinh ngạc.
Lãnh đạo: Không, như thế này... Khi tôi nói "Hãy làm điều này", mọi người đều hướng theo cùng một hướng. Đó là ổn.
Ô lù: Đó là sự lãnh đạo của bạn.
Lãnh đạo: Nói cách khác, đó là nỗ lực của Lãnh đạo.
Ô lù: Rất đáng thương. Những thành viên của chúng tôi đều rất thân thiện. Không khí rất tốt.
Lãnh đạo: Chúng tôi luôn vui vẻ.
Ô lù: À... Nếu bạn đến từ trò chơi đó, bạn có khoảng 100 điều muốn nói về bang hội.
Lãnh đạo: Mọi người đều có 100 hoặc 200 điều muốn nói. Nhưng nếu nói ra, cảm xúc sẽ giảm xuống. Nếu có thể không nói, thì không nên nói. Bây giờ chúng tôi đang vui vẻ, vậy nên cứ thế đi.
Ô lù: Được rồi.
Lãnh đạo: Tiếp theo, 73 cái. "Boss nào đã để lại ấn tượng sâu sắc trong bạn?"
Ô lù: Tôi sẽ nói.
Lãnh đạo: Được rồi. Tôi sẽ nói.
"Lafel"
Ô lù: Tôi biết.
Lãnh đạo: Không thể tránh khỏi.
Ô lù: Có, ý kiến của chúng tôi trùng khớp, 74 cái. "EFO có vui không?"
Lãnh đạo: Có vui.
Ô lù: Có vui.
Lãnh đạo: Nói thật, nếu ai đó hỏi tôi trò chơi nào đã vui nhất cho đến nay, tôi có thể liệt kê ba trò chơi khác vui hơn EFO.
Ô lù: Bạn nói quá thật. Tôi sẽ bị phạt.
Lãnh đạo: Không, đó là sự thật, và phía EFO cũng hiểu điều đó. So với các trò chơi thế giới khác, cảm giác nhập vai của EFO luôn thấp hơn, vì vậy không có sự vui vẻ của "Tôi sẽ chơi trò chơi này 24/7, 365 ngày một năm".
Ô lù: Tôi hiểu, nhưng bạn nói quá thật.
Lãnh đạo: Nhưng, với các trò chơi thế giới khác, bạn không thể biết được hướng đi của họ.
Ô lù: Đúng vậy.
Lãnh đạo: Tôi thích trò chơi giao lưu với người chơi khác, vì vậy tôi đã tham gia các sự kiện như CCO và các kế hoạch tham gia của người nghe. Nhưng sau ba ngày, môi trường thay đổi đột ngột và những gì tôi muốn làm không thể thực hiện được. Đôi khi, tôi nhận ra rằng một sự kiện mới bắt đầu và kết thúc, và quốc gia bên cạnh bị tiêu diệt.
Ô lù: Đó là một điều thú vị.
Lãnh đạo: Khi bạn đang ở trong cơn cuồng, bạn có thể vui vẻ đến mức bỏ qua cuộc sống cá nhân. Nhưng với EFO, sự vui vẻ của loại thuốc lành mạnh là thấp. Các trò chơi thế giới khác hy sinh sự dễ chơi để rót nước vui vẻ từ trên xuống. Nhưng EFO tạo ra một cái bình dễ chơi cẩn thận và rót nước vui vẻ chậm rãi.
Ô lù: Các trò chơi thế giới khác có thể chơi nhiều trong một thời gian ngắn, nhưng kết quả là bạn bỏ lỡ nhiều thứ. Nếu bạn rời xa nơi nước chảy ra, nước vui vẻ sẽ rơi ra khỏi bình và không còn lại nhiều.
Lãnh đạo: Đúng vậy. Với EFO, ngay cả khi bạn rời xa và quay lại, nước vẫn đầy đủ và hầu như không có gì bị bỏ lỡ. Các sự kiện theo mùa cũng thú vị, nhưng không bắt buộc. Sự kiện mùa hè hiếm khi bắt buộc, nhưng sự kiện mùa hè cuối cùng đã trở thành sự kiện thường xuyên.
Ô lù: Sự kiện mùa hè trở thành sự kiện thường xuyên là một nỗ lực đáng kể.
Lãnh đạo: Vì vậy, EFO không phải là một sự vui vẻ có hại, nhưng nó luôn vui vẻ một cách từ từ. Tôi khuyên bạn nên thử.
Lãnh đạo: 85 cái! Dài! "Bạn có tự làm không?" Tôi không làm.
Ô lù: Bạn không làm sao?
Lãnh đạo: Tôi hoàn toàn không làm. Tôi để nó cho Lãnh đạo và Doria.
Ô lù: Tôi xin lỗi.
Lãnh đạo: Tôi ghét tự làm quá mức, vì vậy tôi đã thuê Doria. Bạn thì sao?
Ô lù: Tôi sẽ làm! Tôi thấy mình nói "Ô lù" và xem các thẻ nhạy cảm và BL!
Lãnh đạo: Bạn cũng xem những thứ đó à?
Ô lù: Ôi, tôi vừa nhận ra đã qua 23 giờ.
Lãnh đạo: À, đúng vậy, tôi đã chơi trong khoảng hai tiếng. Nghỉ ngơi? Tôi chỉ cần thêm một chút nữa.
Ô lù: Fufufu
Lãnh đạo: À. Gì vậy.
Ô lù: Đã trễ đêm rồi.
Lãnh đạo: À.
Ô lù: Từ đây trở đi!
Lãnh đạo: À?
Ô lù: Danh sách câu hỏi sẽ thay đổi!!!
Lãnh đạo: Chờ đã! Tôi chưa nghe!
Ô lù: Tôi đã nói với Doria.
Lãnh đạo: Anh ta thật sự không hài hước! ?????
Ô lù: Tôi nghĩ rằng 100 câu hỏi sẽ hoàn thành trong hai tiếng, vì vậy tôi nghĩ bạn sẽ nói chuyện với tôi trong một thời gian dài.
Lãnh đạo: Nếu bạn biết, tôi đã làm điều đó! Tôi đã hoàn thành nó trong khoảng một giờ rưỡi!!!
Ô lù: Hahaha
Lãnh đạo: Doria, hãy nhớ điều này sau! ?
Ô lù: Vậy, hãy lật danh sách câu hỏi, 86 cái! "Bạn thích ngực hay mông?" À, tôi đã nói điều này. Tôi thích ngực.
Lãnh đạo: Không, đợi đã! ?
Ô lù: Hãy trả lời, Lãnh đạo của bạn.
Lãnh đạo: Tôi đã tránh được câu hỏi này trước đó!
Lãnh đạo: ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——- ——-
Oru-kun: Hồi cấp ba thì có đấy. Lên đại học đường ai nấy đi rồi cứ thế chia tay trong lặng lẽ.
Leader: Giờ mà cô ta biết tình trạng hiện tại của chú, có khi lại mặt dày đòi quay lại không chừng.
Oru-kun: Đừng có xát muối vào lòng nhau thế chứ.
Oru-kun: Câu thứ 98! "Lần thất bại vì rượu tệ hại nhất là khi nào?"
Leader: Dù không phải của tớ...
Oru-kun: Bắt chú kể phốt của chú mà kkk.
Leader: Không phải của tớ nhưng lại là lỗi tại tớ. ...Là lần tớ bắt Lloyd ăn socola nhân whiskey ngay trên sóng livestream ấy.
Oru-kun: Kkkkkkkkkkk.
Leader: Chứ tớ thì hiếm khi gục vì cồn lắm.
Oru-kun: Thì Leader đô mạnh mà. Còn tớ thì say quất cần câu, được Leader với Nekoro dìu về tận nhà, cuối cùng lại nôn ngay trước cửa làm hai người phải dọn dẹp hộ...
Leader: Nhắc mới nhớ. Mà thôi, lúc nôn có người ở đó là tốt rồi. Say ngủ gục rồi nôn ra là dễ tỏi lắm đấy.
Oru-kun: Từ dạo đó tớ phải tém tém lại rồi...
Leader: Biết thế là tốt. Tiếp, câu 99! Sắp xong rồi! "Hãy kể về quá khứ đen tối của bạn."
Oru-kun: Quá khứ đen tối sao~~~ Ầy, là gì nhỉ.
Leader: Thế để tớ trước.
Oru-kun: Ồ, là gì thế?
Leader: Game MMORPG đầu tiên tớ chơi cùng Lloyd ấy, hồi đó chưa livestream đâu với cả game cũng đóng cửa rồi.
Oru-kun: Ừm, ế mà, có phải cái trò chú chơi hồi tiểu học không?
Leader: Chính nó. ―――― Tên nhân vật của tớ là †Trảm Hoàng†.
Oru-kun: Kkkkkkkkkkkkkkkkkkk.
Leader: Này, đến lượt chú đấy.
Oru-kun: Chờ chút, đau cả bụng kkk. Không ngờ Leader cũng có thời như thế đấy kkkkkkk.
Leader: Thôi đủ rồi đấy, đừng có xoáy vào tớ nữa!!! Đến lượt chú rồi, khai mau!!!!!!
Oru-kun: Ế, tớ á~? À, cái game tớ chơi có đợt trưng cầu ý tưởng kỹ năng mới, tớ từng viết cả một bài dài ngoẵng về "Sóng Tiệt Chủng Tối Thượng" rồi gửi đi...
Leader: Được rồi, xong!
Oru-kun: Thế thì câu tiếp theo là câu cuối cùng nhé!
Leader: Câu cuối cùng của 100 câu hỏi!
Oru-kun: "Bạn có đang thích ai không?"
Leader: Không.
Oru-kun: Ồ?
Leader: Sao, có chuyện gì?
Oru-kun: Lần trước trả lời chú còn bảo là thích Oru với Molliy cơ mà! Ý chú là giờ hết thương tớ rồi chứ gì!?
Leader: Nhập cái vai gì thế kkk. Mà thôi, ý người ta hỏi kiểu khác, thế là được rồi...
Oru-kun: Ồ ra vậy.
Leader: Cái gì nữa... Còn Oru thì sao?
Oru-kun: Tớ nói thật nhé?
Leader: Ừ? Xin mời?
Oru-kun: Tớ vừa phát hiện ra người tớ thầm thích đã có bạn trai, đang thất tình chìm đắm đây.
Leader: Kkkkk. Đã bảo không được cười rồi nhưng mà buồn cười quá kkk. Thật đấy à kkkk.
Leader: Thật mà, an ủi tớ đi.
Leader: Khung chat chạy nhanh nhất từ đầu buổi đến giờ luôn kkk. Mà này, khai cái đó trên livestream có ổn không đấy kkk.
Oru-kun: Dù sao cũng đâu chỉ đích danh ai. À mà, người ta không phải streamer đâu.
Leader: Thế à. Cơ mà, có bạn trai rồi chứng tỏ cô ấy phải tuyệt vời thì người khác mới thích chứ. Coi như mắt nhìn người của Oru chuẩn đấy.
Oru-kun: Lời an ủi này làm tổn thương sâu sắc quá nên thôi tớ không cần nữa đâu.
Leader: Cái thằng phiền phức này kkkk.
Oru-kun: Leader cũng nên tỏ tình sớm với người mình thích đi nhé.
Leader: Đã bảo không có rồi mà, rõ chưa?
Oru-kun: Vâng vâng! Dù sao cũng hơn 3 tiếng rồi nhỉ! Mọi người vất vả rồi~! Thấy sao hả chú?
Leader: Biết thế tua nhanh hơn... Thà rằng biết trước nội dung thì tớ đã phóng như bay rồi...
Oru-kun: Hôm nào lại làm buổi nữa nhé!
Leader: Không có lần sau đâu!
Oru-kun: Đừng nói thế mà~! Cảm ơn mọi người đã đồng hành cùng bọn tớ nhé~!
Leader: À, không đọc hết được bình luận, xin lỗi mọi người nha~
Oru-kun: Thôi thì, tự nhiên đã sang ngày mới mất rồi, hôm nay dừng ở đây thôi nhỉ!
Leader: Vậy thì, vất vả cho mọi người rồiiii~
Oru-kun: Hẹn gặp lại nhé! Bai bai~!
===== Buổi phát sóng này đã kết thúc =====
Truyện liên quan
Kinh Nghiệm Vàng【Bản Narou】
Vị nhân vật chính, người chỉ chơi một mình trong closed beta, đã tạo được nhiều bạn bè (không nói ...
Tôi Mới Bắt Đầu Một Game Mới. ~Dù Chẳng Có Sứ Mệnh Gì Nhưng Lại Mạnh Nhất?~
Nhân vật chính với phong cách riêng của mình, trong lúc tận hưởng trò chơi theo cách mình thích, chẳng ...
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần
Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...
Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí
Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...