Ăn Người, Cũng Ăn Luôn Đồng Đội. Phải Làm Cả Hai Mới Là Nỗi Khổ Của Kẻ Ăn Xác Chết Nhỉ. - Chương 3: Tập 3 - Cùng trò chuyện nào
Dù nói là phải lên tinh thần.
Nhưng đây đâu phải chốn đàm phán. Ngay từ đầu, chúng tôi vốn chưa từng gây ra rắc rối nào, tới Thallasia chẳng qua cũng chỉ để thu thập thông tin chuẩn bị cho sau này.
Và nếu nói về lượng thông tin đang cần lúc này.
"Trước hết cứ từ tên tuổi đôi bên đi đã. Tôi là Eve. Còn đứa trẻ bên này là Futa. Rất vui được làm quen."
"Ồ, thật thất lễ quá. Tôi là Oiler, người chăm sóc cho cô chủ... tiểu thư Reina. Rất mong được chiếu cố."
"Ừm ừm, là Oiler-kun nhỉ."
Phải rồi, chính là tên tuổi.
Dù cho đang vừa dùng bữa vừa trò chuyện thế này, nhưng đến tận bây giờ vẫn chưa biết tên nhau thì... dù là với tôi hay phía bên kia, cũng đều thật thiếu lễ nghi.
"Vậy nên là. Chúng tôi đơn thuần chỉ tới đây để tìm hiểu về thực vật mọc quanh vùng này, cũng như xem Thallasia là một đất nước ra sao thôi. Vốn dĩ tụi tôi hoạt động ở gần Lorelia, nhưng dạo gần đây bên đó chẳng phải vừa xảy ra một vụ việc lớn sao?"
"Phải rồi, tôi cũng có nghe phong phanh chuyện con quái vật bị phong ấn phục sinh gì đó... nhưng hình như đã bị tiêu diệt rồi đúng không?"
"Đúng thế. Nhưng nếu chuyện đó lại tái diễn... thì với chúng tôi sẽ hơi khó lòng hoạt động đấy. Bởi tụi tôi đâu có thực lực tới mức đó."
Ánh mắt của Futa đang đâm châm châm vào tôi, nhưng xin cậu đừng làm thế. Tôi chẳng phải đang khiêm tốn đâu, mà đơn giản là... chỉ với tôi hay Frederica thì việc đánh bại một con Boss Thế Giới khổng lồ như Mentum là bất khả thi, nên tôi đâu có nói dối.
"Ra là vậy, quả thực nếu xảy ra nhiều lần thì đúng là khó hoạt động thật. Nhưng mà cây cối? Tại sao lại vậy?"
"Tuy không dẫn tới đây, nhưng trong số đồng đội của chúng tôi có một đứa trẻ thuộc dạng quái vật hệ thực vật. Nếu đứa trẻ đó di chuyển thì, gần biển một chút... sẽ nảy sinh đủ chuyện đúng không?"
"Gió biển thì e là thực vật trên đất liền khó mà chịu nổi nhỉ."
"Chính thế. Nhưng theo lời đứa trẻ đó, nếu hấp thụ được thực vật mọc tại vùng đất này thì biết đâu lại có thể hoạt động được ở đây."
"Cho nên mới đi tìm thực vật, nhỉ. Ra thế, tôi hiểu rồi."
Dĩ nhiên, ở đây nói dối cũng chẳng sao... nhưng biết đâu NPC lại có kỹ năng nhìn thấu lời nói dối mà tôi không rõ thì sao.
Nhất là đối phương đang trò chuyện lúc này lại là người của quân đội. Đã thế còn có cả một NPC mang danh hào đảm nhận một phần đất nước, có thể coi là nhân vật cốt cán tại Thallasia cùng ngồi chung bàn.
Vì vậy, thay vì nói dối ở đây thì thà nói thật. Và dù là sự thật, tôi cũng chỉ chọn nói những phần có thể tiết lộ cho người ngoài.
...Chà, hẳn là phía bên kia cũng lờ mờ đoán ra tôi vẫn còn giấu điều gì đó thôi.
Đối phương là người chăm sóc cho Reina... 'Công chúa Hải tặc' nắm quyền quản lý quân đội. Có lẽ ngoài ra ông ta còn đảm nhận những chức vụ khác nữa, nhưng trong hoàn cảnh này ông ta chỉ có ý định trò chuyện dưới tư cách đó mà thôi.
Ngay từ đầu, nơi đây đâu phải buổi họp chính thức để bàn chuyện chính trị.
Đây chỉ là một bữa ăn tạ lỗi do bên tự nhận đã gây ra phiền phức chuẩn bị mà thôi.
Cuộc hội thoại này cũng chẳng khác là mấy so với tán chuyện lúc ăn cơm.
"Vậy thì để phía chúng tôi tìm giúp xem có loại thực vật nào phù hợp không nhé."
"Hả, thật sao? Thiệt không đó?"
"Tất nhiên là thật rồi. Có điều, cũng có một vài việc tôi muốn nhờ hai vị giúp cho. Phải có công thì mới có thưởng. Gọi là có qua có lại ấy mà."
"Chà?"
Vừa lắng nghe câu chuyện, tôi vừa không quên đưa thức ăn trên bàn vào miệng.
Sự thật thì tôi rất muốn tạo miệng trên cả hai tay rồi ngấu nghiến cho xong... nhưng trước mặt một Reina có lẽ tuổi đời còn nhỏ thế này, tôi đâu đến mức vô pháp vô thiên tới độ làm ra hành động đó.
Cho dù phong cách thường ngày của tôi có là dã thú bốc lăm lăm đồ ăn đi nữa, thì làm vậy vẫn quá có hại cho việc giáo dục trẻ nhỏ.
Dù nếu bị bảo bản thân sự tồn tại của tôi đã là có hại cho giáo dục rồi thì tôi cũng đành câm nín thôi.
"Tôi cần phải làm gì đây?"
"Đơn giản lắm. Tuy nằm ngoài phạm vi của tàu giám sát... nhưng gần hạm đội Thallasia đang có một đàn quái vật hoang dã tụ tập lại. Dĩ nhiên nếu chúng đi vào phạm vi thì chúng tôi sẽ tiêu diệt ngay..."
"À, ra vậy? Vì hiện đang trong thời gian lễ hội mà nhỉ. Nếu quân đội hay đội tuần tra mà rầm rộ kéo ra thì đúng là làm hỏng mất bầu không khí thật."
"Chính là như vậy đấy. Cả hai vị vốn dĩ đã hoạt động ở phía Lorelia... hơn nữa lại còn là quái vật."
Vào thời điểm thốt ra những từ cuối cùng, Oiler thoáng hiện lên vẻ mặt có chút áy náy.
Không như Thallasia, Lorelia chẳng chút do dự trong việc loại bỏ quái vật. Cho dù là những quái vật có thể giao tiếp như chúng tôi thì cũng sẽ trở thành mục tiêu tiêu diệt. Trận chiến Mentum vừa rồi chỉ là ngoại lệ mà thôi.
Vì thế, để ông ta hiểu rằng tôi không bận tâm, tôi vừa xua tay vừa lắc đầu,
"Không sao, không sao cả. Vậy cứ coi như một nhiệm vụ đi. Chúng tôi sẽ săn lũ quái vật hoang dã ở gần Thallasia."
"Và đổi lại làm thù lao, chúng tôi sẽ giao cho hai vị những loại thực vật sinh sống quanh vùng này."
"Ừm ừm. Nhân tiện thì nguyên liệu từ quái vật săn được sẽ xử lý thế nào?"
"Nếu hai vị không cần thì chúng tôi sẽ thu mua lại. Hoặc hai vị cứ giữ lấy toàn bộ cũng chẳng sao."
"Hừm..."
Tôi liếc nhìn Futa một cái.
Cậu ấy ra vẻ suy nghĩ một chút, rồi nhẹ nhàng gật đầu.
"Vậy chúng tôi xin nhận lấy nhé. Nhưng thế này có ổn không? Chẳng phải chúng tôi nhận được quá nhiều ưu đãi sao?"
"Không sao, không sao đâu. Lễ hội lần này là lễ kỷ niệm lập quốc lớn lắm. Chỉ là chúng tôi không muốn nó bị phá hỏng mà thôi."
Nói rồi, tôi và Oiler nắm lấy tay nhau thực hiện một cái bắt tay.
Thế là việc bảo đảm thực vật cho Frederica gần như đã chắc chắn xong xuôi.
Truyện liên quan
Đấm Gục Thiên Thần Hướng Dẫn, Tôi Trở Thành Tử Linh Thuật Sư ~Vì Kích Hoạt Sự Kiện Ẩn Nhanh Nhất, Thế Giới Sắp Đi Đến Hồi Kết
Meltis Online, tựa game VR online vô cùng nổi tiếng và được săn đón, là một game online thế giới ...
Vợ Chồng Cùng Nhau Khai Phá Vrmmo Ấm Áp
『Trong thế giới giả tưởng mở vô hạn được sinh ra không ngừng, hãy bắt đầu cuộc khai phá bất ...
Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau
Là VRMMORPG nội địa đầu tiên của Nhật Bản,『Law of Justice Online』. Trong số tỷ lệ cạnh tranh lên đến ...
Không Có Rượu Thì Tự Làm Là Được Chứ Sao!
【Một chương kết thúc】『Chỉ có rượu là không sản xuất được, tôi đang bị quấy rối sao?』. Loay hoay tìm ...
Tôi Không Thích Bị Đau Nên Muốn Dồn Hết Điểm Vào Phòng Thủ.
Honjou Kaede được người bạn của mình, Shirah Mine Risa, rủ rê chơi VRMMO.. Cô không ghét game, nhưng cảm ...
Tôi Suốt 25 Năm Chưa Từng Chết, Hôm Nay Lần Đầu Mất Nhân Vật.
Giọng của Grasta, người đang đeo một chiếc đại khiên, vang vọng khắp vùng núi cao.