Ăn Người, Cũng Ăn Luôn Đồng Đội. Phải Làm Cả Hai Mới Là Nỗi Khổ Của Kẻ Ăn Xác Chết Nhỉ. - Chương 13: Tập 13 - Bay lên, và kẻ ở đó là

Lao đi với đà cực mạnh.

Áp lực đè nặng lên toàn thân khiến bộ giáp vang lên những tiếng cót két, nhưng tôi đã liên tục thay đổi hình dạng để giảm thiểu sức cản của không khí. Những cái cây nằm trên hướng bay đều bị sức lao thẳng này húc gãy đôi.

Khi tốc độ đã giảm bớt và quỹ đạo bắt đầu hướng xuống mặt đất, tôi xoay người thực hiện động tác tiếp đất an toàn rồi lăn dài trên mặt đất.

Ngay khoảnh khắc đó, vô số bẫy xung quanh tôi đồng loạt triển khai, tranh thủ khoảng thời gian quý giá để tôi lấy lại tư thế.

……Gióp, HP bị rút nhiều phết. Đúng là may mà đã nhờ buff hồi phục liên tục từ trước.

Quả nhiên là vậy, hoặc nên nói là không nằm ngoài dự đoán.

Cái việc bị bắn ra từ khẩu đại bác có vẻ là một gánh nặng quá lớn đối với cơ thể có cấu trúc gần như con người của tôi.

Nửa thân dưới, mà cụ thể là phần giáp xương ở hai chân đã nát vụn. Không những thế, nó còn gây sát thương lên cả phần thịt bên trong vốn dĩ phải được gia cố bằng hàng loạt phép buff.

Thôi thì, thế cũng chẳng sao. Nhờ vào hiệu ứng hồi phục HP liên tục được chồng vô số lớp từ các người chơi khác, cùng hàng loạt buff khác nữa mà vết thương đã khép lại và quá trình hồi phục cũng đã bắt đầu.

"……Fuuta-kun, cậu không sao chứ?"

"Đau đau đau…… Chà, không vấn đề gì. Rõ ràng là được cõng mà chỉ riêng xung lực thôi đã rút mất một nửa HP rồi…… Lần sau có làm thì phải điều chỉnh lại lượng thuốc súng một chút mới được"

"Aha, tớ trông chờ đấy.……Và rồi, là chuyện này"

Tôi đứng dậy, cảnh giác nhìn quanh một lượt…… rồi dừng ánh mắt lại tại một điểm.

Khung cảnh xung quanh không khác mấy so me với nơi chúng tôi vừa chiến đấu với mấy con búp bê sợi vải ban nãy. Mật độ cây cối dày đặc đặc trưng của khu vực trung tâm, cùng một khu rừng mà ánh nắng mặt trời khó lòng chạm tới.

Giữa khung cảnh ấy, thứ nằm ở hướng tôi đang nhìn…… là một cầu thang bằng gỗ.

Tuy nhiên, đó không phải là một cầu thang bình thường. Từ phía bên kia cầu thang, sâu trong bóng tối…… tôi có thể cảm nhận được một thứ như sát ý đầy địch ý đang hướng về phía này.

……Dù là sự kiện nên chắc không phải ngoại lệ, nhưng tôi vẫn không nghĩ là thế đâu.

Cho đến nay tôi đã hạ gục rất nhiều Boss. Nếu tính cả những con tiêu diệt một mình lẫn những con lập đội cùng người quen để hạ…… thì số lượng đã vượt quá ngón tay trên hai bàn tay rồi.

Thế nhưng, tôi chưa từng có một ký ức nào về việc chiến đấu với Boss ở dưới lòng đất cả.

"Dưới lòng đất sao…… Cảm giác chẳng lành chút nào……"

"Ít nhất thì đừng dùng bẫy loại hỏa khí hay chất nổ đấy nhé. Tớ chưa từng ngạt thở trong thế giới này bao giờ, nhưng không thế thì cũng có nguy cơ gây sập đấy"

"Đúng rồi. Tối đa dồn hết vào 【Cường Dục】 và hệ khống chế. Còn lại thì tớ nghĩ nên lôi nó ra ngoài thì hơn, nhưng mà……"

"Chuyện đó thì chắc phải nhìn thấy đối thủ thực sự rồi mới tính tiếp nhỉ"

Vừa nói, chân tôi đã bắt đầu bước hướng về phía cầu thang.

Tôi không có ý định chờ các người chơi khác.

Bởi lẽ khi chúng tôi bay đi, trận chiến với lũ búp bê sợi vải về cơ bản đã gần như kết thúc. Chỉ có Frederica ở lại là hơi lo một chút, nhưng ngược lại thì với những người khác, tôi không quá lo lắng.

Dù gì họ cũng có thực lực đủ để chiến đấu với lũ búp bê ở khu vực trung tâm. Việc mò đến tận đây chắc chắn là nằm trong tầm tay.

Vì vậy, tôi cõng Fuuta trên lưng và tiếp tục bước xuống cầu thang.

……Có ánh sáng…… này. Là rêu phát sáng sao.

Nó không phản chiếu ánh sáng như loài rêu phát sáng trong thực tế. Đó là loại rêu đặc trưng của thế giới kỳ ảo, không hiểu sao tự bản thân lại phát sáng. Chúng phát sáng một cách rất tử tế theo từng bước chân đi xuống của chúng tôi. Được soi rỡ bởi loại rêu ấy, sau khi đi xuống cầu thang gỗ khoảng 5 phút…… chúng tôi đã đến nơi.

Một khoảng không gian mở ra rộng lớn. Phía cuối cầu thang gỗ…… là một hồ nước khổng lồ.

Độ rộng của nó còn lớn hơn bất kỳ phòng Boss nào trong các di tích mà tôi từng thấy trước đây. Rộng đến mức nếu có ai bảo đây là một nhà thi đấu dạng mái đòm thì tôi cũng tin.

"“……” "

Một hồ nước ngầm. Nhưng nơi đây lại không phải là hang động hay hang nhũ đá.

Bao quanh là cây cỏ rậm rạp. Những thực loài thực vật vốn thấy ở rừng trên mặt đất đang cắm rễ và sinh sống ngay tại nơi này.

Thế nhưng, thứ thu hút ánh nhìn của chúng tôi nhất lại là một nụ hoa khổng lồ nằm gần hồ nước ngầm.

Nếu chỉ xét về hình dáng thì nó làm tôi nhớ đến Nidrii từng đối đầu trước đây…… nhưng quy mô kích thước thì quá phi lý.

……Nó to ngang tầm Mentum luôn là thế nào chứ……?

Mồ hôi lạnh bắt đầu chảy ra.

Dù là sự kiện, lại còn dự đoán là Raid đi chăng nữa…… thì nó cũng nên nhỏ hơn một chút chứ. Nếu là Boss trong ký ức, tôi đã nghĩ nó chỉ tầm kích thước của Kunato hay Souma thôi.

Thế nhưng, thứ xuất hiện trước mắt tôi lại là một quái vật hoa to lớn gấp vô số lần cơ thể tôi.

『……Khu vườn hộp này nhé. Là thế giới đối với ta đấy』

Giữa không gian rộng lớn, giọng nói ngọt ngào của một người phụ nữ vang vọng.

Nguồn phát ra đương nhiên là từ bên trong nụ hoa khổng lồ.

『Thiên nhiên phong phú. Quyến thuộc của ta. Những con búp bê do ta tạo ra. Lẽ ra khu vườn hộp của ta sẽ dần dần được mở rộng…… mới phải』

Không khí thay đổi. Bầu không khí trở nên khác lạ.

Một áp lực như muốn đè nén toàn bộ cơ thể từ trên xuống. Cùng lúc đó, nụ hoa trước mắt chậm rãi hé mở từng cánh hoa.

『Thế nhưng, mọi chuyện đã không như vậy.……Là vì các ngươi đã đến』

Những cánh hoa dần mở ra. Thứ nằm bên trong đó…… là hình dáng nửa thân trên của một người phụ nữ toàn thân mang màu xanh lá.

Nếu nói về quái vật hệ thực vật gần giống nhất thì chắc Alraune sẽ sượt qua đầu. Nhưng đối thủ lại là Boss. Chắc chắn nó là một tồn tại hoàn toàn khác với Alraune.

Từ bên trong những cánh hoa, ngoài người phụ nữ ra, vô số dây tơ rêu bắt đầu mọc ra dữ dội.

『Ta không tha thứ. Không bao giờ tha thứ. Tuyệt đối không.……Nếu không có các ngươi, đáng lẽ giờ này ta đã có thể nở rộ ở một nơi rộng lớn hơn rồi』

Đầu các dây tơ tiến lại gần mặt đất…… rồi dần dần héo khô.

Nhưng không chỉ đơn thuần là héo khô. Ngay từ phần rìa bị khô, chúng tan rã thành dạng sợi…… rơi xuống mặt đất và đứng dậy trong hình dạng những con búp bê sợi vải.

『Cho nên ta đã suy nghĩ.……Nếu các ngươi là vật ngáng đường, thì chỉ cần biến các ngươi thành luống ươm để gia tăng quyến thuộc của ta là được』

Lũ búp bê sợi vải gia tăng không ngừng.

Ban đầu chỉ khoảng 5 con, nhưng rồi tăng lên gấp đôi, rồi lại gấp đôi nữa.

『Bắt đầu trận chiến với 『Thâm Miên Hoa Thú Murutu』: Số lượng người chơi tham gia 2』

『Trận chiến Event Raid Boss đã bắt đầu. Mời toàn thể người chơi hăng hái tham gia』

Có vẻ như sự kiện chính của event đã chính thức bắt đầu.

Truyện liên quan

Đấm Gục Thiên Thần Hướng Dẫn, Tôi Trở Thành Tử Linh Thuật Sư ~Vì Kích Hoạt Sự Kiện Ẩn Nhanh Nhất, Thế Giới Sắp Đi Đến Hồi Kết Đang ra Nhật Bản

Đấm Gục Thiên Thần Hướng Dẫn, Tôi Trở Thành Tử Linh Thuật Sư ~Vì Kích Hoạt Sự Kiện Ẩn Nhanh Nhất, Thế Giới Sắp Đi Đến Hồi Kết

Web Novel エリーゼ
Cập nhật: 4 giờ trước

Meltis Online, tựa game VR online vô cùng nổi tiếng và được săn đón, là một game online thế giới ...

4 6
Vợ Chồng Cùng Nhau Khai Phá Vrmmo Ấm Áp Đang ra Nhật Bản

Vợ Chồng Cùng Nhau Khai Phá Vrmmo Ấm Áp

Web Novel Shima Enaka
Cập nhật: 9 giờ trước

『Trong thế giới giả tưởng mở vô hạn được sinh ra không ngừng, hãy bắt đầu cuộc khai phá bất ...

813 42
Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau Đang ra Nhật Bản

Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau

Web Novel 棚架ユウ
Cập nhật: 12 giờ trước

Là VRMMORPG nội địa đầu tiên của Nhật Bản,『Law of Justice Online』. Trong số tỷ lệ cạnh tranh lên đến ...

133
Không Có Rượu Thì Tự Làm Là Được Chứ Sao! Đang ra Nhật Bản

Không Có Rượu Thì Tự Làm Là Được Chứ Sao!

Web Novel Nekomata
Cập nhật: 12 giờ trước

【Một chương kết thúc】『Chỉ có rượu là không sản xuất được, tôi đang bị quấy rối sao?』. Loay hoay tìm ...

154 175
Tôi Không Thích Bị Đau Nên Muốn Dồn Hết Điểm Vào Phòng Thủ. Đang ra Nhật Bản

Tôi Không Thích Bị Đau Nên Muốn Dồn Hết Điểm Vào Phòng Thủ.

Web Novel Yumikan
Cập nhật: 13 giờ trước

Honjou Kaede được người bạn của mình, Shirah Mine Risa, rủ rê chơi VRMMO.. Cô không ghét game, nhưng cảm ...

88
Tôi Suốt 25 Năm Chưa Từng Chết, Hôm Nay Lần Đầu Mất Nhân Vật. Hoàn thành Nhật Bản

Tôi Suốt 25 Năm Chưa Từng Chết, Hôm Nay Lần Đầu Mất Nhân Vật.

Web Novel 桜めんと
Cập nhật: 13 giờ trước

Giọng của Grasta, người đang đeo một chiếc đại khiên, vang vọng khắp vùng núi cao.

2 3