Ăn Người, Cũng Ăn Luôn Đồng Đội. Phải Làm Cả Hai Mới Là Nỗi Khổ Của Kẻ Ăn Xác Chết Nhỉ. - Chương 12: Tập 12 - Bắt đầu hành động, tự do tiến bước
"Nào nào, thời khắc mà mọi người mong chờ đã đến. Bữa... ăn... tối đàng hoàng nhất kể từ khi sự kiện này bắt đầu."
Cho đến tận lúc này, dẫu có nuốt chửng vài thứ nhưng vì phải tính chuyện sau này nên tôi vẫn chưa ăn thỏa thích bao giờ.
Thế nhưng, giới hạn đó đến đây là kết thúc.
Tôi bật nhảy khỏi vị trí hiện tại, rút ngắn khoảng cách hướng về phía con mồi tiếp theo. Lao đến bên nhóm có vẻ đang chật vật nhất... rồi dùng chướng khí khống chế chúng.
"Xin phép được thưởng thức."
"――!?"
Tôi thọc tay vào lớp cơ thể cấu thành từ sợi tơ, giật phắt ra phần nhân. Rồi mở rộng khuôn miệng, ngấu nghiến nuốt chửng.
Vẫn là cái thứ mà tôi đã nếm qua vài lần. Chẳng có chút gì mới mẻ, chính là vị của những chiếc nhân bên trong lũ búp bê sợi tơ. Thế nhưng... ý nghĩ không cần phải kìm kẹp bản thân nữa đã khiến thứ vừa nuốt xuống trở nên ngọt ngào, mỹ vị hơn bất kỳ chiếc nhân nào từng ăn trước đây.
"N~...! Quả nhiên kiềm chế bản năng chẳng hợp với mình chút nào!"
"Chị Eve."
"Chị biết rồi mà Futa-kun. Mấy cậu trai hay hối thúc là bị ghét lắm đấy nhé?"
Tôi muốn thưởng thức trọn vẹn. Muốn đắm mình trong cơn cuồng ăn này mãi.
Dù có chút tiếc nuối, tôi vẫn gạt bỏ suy nghĩ đó sang một bên rồi đảo mắt nhìn quanh.
Frederica đã bắt đầu dồn lực vào việc dò tìm. Roth vừa trinh sát vừa hướng ánh mắt về phía này. Những người chơi khác dù kinh ngạc trước hành động bộc phát đột ngột của tôi nhưng vẫn tiếp tục giao tranh với lũ búp bê.
... Hay là xơi thêm một chút nhỉ... Không được, làm thế thì hậu quả sau đó đáng sợ lắm.
Dù có một khoảnh khắc bị cơn thèm ăn nuốt chửng mà lỡ liếc nhìn vài người chơi.
Tôi vẫn lắc đầu xua tan đi ý nghĩ đó.
"Đi thôi!"
Rồi lao thẳng về phía đám nguyên liệu tươi ngon trước mắt.
Đúng là trước đây, vì cơ thể của lũ búp bê sợi tơ gần như chẳng có vị gì nên tôi đã ngừng ăn chúng. Dưng mà giờ thì khác. Đây là màn khởi động dãn gân dãn cốt cho trận trùm (món chính) đang chờ đợi phía sau. Chỉ là một bài tập nho nhỏ để khởi động lại cơ hàm lâu nay chưa được vận động đàng hoàng, cùng cái dạ dày chưa chịu làm việc mà thôi.
Nghĩ lại thì, suốt chuyến sinh tồn trên đảo hoang từ đầu đến giờ, tôi chưa từng có một bữa ăn tử tế nào.
Dù đã sang ngày thứ 5, nhưng những món cá mà đội lương thực kiếm về tôi cũng chẳng thể đụng đụng đũa, chỉ vì sợ tích tụ dồn dập các tầng hiệu ứng 'Đói khát'. Những ngày tháng trôi qua, tôi chỉ biết sống bằng cách quang hợp cùng với những người chơi mang avatar quái vật hệ thực vật. Bộ tôi là đạo sĩ tiên gia hay sao chứ.
... Suou-kun đang phân thân. Hiruma-kun cũng đi cùng. Kento-kun thì... hình như câu ta đang rải loại độc phân biệt địch ta thì phải.
Nhìn sang phía nhóm đang thất thế, đối thủ của họ là hai con búp bê dạng ngựa và dạng chim ưng.
Tôi lao đến với tốc độ tối đa từ phía sau con búp bê dạng ngựa đang giậm chân xối xả trên mặt đất, bật nhảy chộp lấy nó.
"A ha~"
"――!! ――~!"
"Mi nói cái quái gì ta chẳng hiểu đâu nhá!"
Lấy đà kéo ghì cơ thể đối phương xuống, dùng cổ nó làm điểm tựa. Ngay khoảnh khắc hai chân vừa chạm đất, tôi dốc toàn lực ném mạnh nó về phía con búp bê dạng chim ưng đang lơ lửng trên không.
Chỉ là một cú ném đơn thuần. Có lẽ con dạng chim ưng sẽ né được thôi.
Nhưng chỉ cần tạo ra một khoảng trống ngắn ngủi khiến chúng không thể tấn công là đủ. Bởi lẽ, để khép lại chiếc miệng đang mở rộng kia, tôi chỉ cần một tích tắc mà thôi.
[Tấn công tọa độ].
Phạm vi tấn công của chiếc miệng được khuếch đại nhờ [Mở rộng Hitbox] đã được tung ra ngay khoảnh khắc con dạng chim ưng và con dạng ngựa bị ném trùng khớp lên nhau trong tầm mắt.
Ngay lập tức, phần lớn cơ thể chứa nhân của hai sinh vật trên không trung như bị một chiếc miệng vô hình cắn xé nát vụn, khiến vóc dáng chúng hoàn toàn sụp đổ.
"Cái quái... Trong chớp mắt luôn sao?"
"Cái trò gì thế kia?! Chúng bị nuốt chửng ngay trên không trung ư?!"
"Hừ, tránh xa tai họa ra cho lành! Chúng ta đi hỗ trợ những người khác thôi! Cảm ơn nhé!"
Mặc cho những tiếng la hét sau lưng, tôi vẫn tiếp tục di chuyển.
Phía sau lưng, Futa vừa lẩm nhẩm trong miệng vừa dùng [Tham lam] cùng [Tạo bẫy] để cản trở cử động của những con búp bê mà tôi đã nhắm tới.
"Chị Eve. Chỉ còn lại 3 con thôi. Số lượng thế này là dừng lại được rồi đấy."
"Ừm, rõ rồi... Ấy chết. Frederica-chan ơi!"
"Vâng vâng~! Em tìm thấy đúng lúc rồi đây ạ!"
Khoảng 5 phút kể từ khi tôi bắt đầu dốc toàn lực di chuyển. Cùng lúc chướng khí do tôi điều khiển vỡ tan rồi biến mất, một tiếng gọi cất lên.
Hàng chục con búp bê sợi tơ ban nãy giờ đây đã bị giảm số lượng đáng kể. Một khi cách chiến đấu và điểm yếu bị nắm thấu, cơ hội thắng của đối phương là vô cùng mong manh. Hơn nữa tôi còn kết hợp dùng cả 'Danh sách món ăn' nữa... Dọn dẹp chừng này mà không làm được thì đúng là lừa đảo chỉ số rồi còn gì.
"Mọi người xin lỗi nhé! Để phải chờ lâu rồi! Tớ sẽ tạo đường dẫn! Sau khi tiêu diệt sạch lũ búp bê, chúng ta sẽ lao thẳng một mạch đến chỗ con trùm!"
Cùng với tiếng hô của Roth, làn sương trắng rải rác khắp khu rừng tụ lại, chỉ về một hướng nhất định.
Nhờ có sự giúp sức của những người chơi hệ trinh sát, cảm biến, cùng với sức mạnh vô song của Frederica trong môi trường rừng rậm, căn phòng chứa trùm cùng bản thể của nó bên trong rốt cuộc đã được tìm ra.
Con đường dẫn đến nơi đó, tới giờ phút này cuối cùng cũng đã hiển hiện.
"Nghe rồi chứ, Futa-kun?"
"Ha ha... Đi chung lâu rồi nên tôi thừa biết chị định nói gì. Đã sẵn sàng cho cú bay màu chưa?"
"Quả không hổ danh!"
Nhận ra điềm chẳng lành từ cuộc trò chuyện giữa tôi và Futa, Roth giương khuôn mặt biến sắc nhìn sang như muốn hỏi 'Hai người tính làm cái quái gì đấy'... nhưng mặc kệ chứ.
Sau khi thấy những người chơi hỗ trợ xung quanh dùng phép hồi phục theo thời gian và các bùa lợi tương tự lên cơ thể đang kiệt sức vì 'Đói khát' của mình, tôi vỗ nhẹ vào lớp giáp vai nơi Futa đang ẩn nấp.
"Hô hô! Giương mắt ra mà nhìn này lũ kia! Bẫy đâu chỉ dùng để gây thương hại hay khống chế!―― Làm được cả thế này mới gọi là bẫy chứ!?"
Cùng với tiếng hét của cậu ta, cơ thể tôi liền bị cố định lại.
Không, đúng hơn là tôi đã biến thành một đầu đạn (・・), bị nhét tọt vào bên trong một khẩu đại bác vừa đột ngột xuất hiện. Ý nghĩa của hành động đó đương nhiên chỉ có một.
Mục tiêu hướng tới... chính là điểm cuối của con đường dẫn đến chỗ con trùm mà Roth vừa chỉ ra.
"Tớ đi trước đợi mọi người một bước nhé."
"Hya-ha~! Khai hỏa~!"
Tôi cùng với Futa biến thành đầu đạn, bắn vút lao thẳng vào không trung.
Truyện liên quan
Đấm Gục Thiên Thần Hướng Dẫn, Tôi Trở Thành Tử Linh Thuật Sư ~Vì Kích Hoạt Sự Kiện Ẩn Nhanh Nhất, Thế Giới Sắp Đi Đến Hồi Kết
Meltis Online, tựa game VR online vô cùng nổi tiếng và được săn đón, là một game online thế giới ...
Vợ Chồng Cùng Nhau Khai Phá Vrmmo Ấm Áp
『Trong thế giới giả tưởng mở vô hạn được sinh ra không ngừng, hãy bắt đầu cuộc khai phá bất ...
Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau
Là VRMMORPG nội địa đầu tiên của Nhật Bản,『Law of Justice Online』. Trong số tỷ lệ cạnh tranh lên đến ...
Không Có Rượu Thì Tự Làm Là Được Chứ Sao!
【Một chương kết thúc】『Chỉ có rượu là không sản xuất được, tôi đang bị quấy rối sao?』. Loay hoay tìm ...
Tôi Không Thích Bị Đau Nên Muốn Dồn Hết Điểm Vào Phòng Thủ.
Honjou Kaede được người bạn của mình, Shirah Mine Risa, rủ rê chơi VRMMO.. Cô không ghét game, nhưng cảm ...
Tôi Suốt 25 Năm Chưa Từng Chết, Hôm Nay Lần Đầu Mất Nhân Vật.
Giọng của Grasta, người đang đeo một chiếc đại khiên, vang vọng khắp vùng núi cao.