Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó. - Chương 17: Được chọn đăng dài kỳ và món quà (khóc)

Có một vài trắc trở xảy ra, nhưng đến chiều ngày mang bản thảo đến tòa soạn, anh Yamamoto – biên tập viên của nhà xuất bản mà tôi tìm tới – đột nhiên ghé qua nhà và báo rằng muốn ký hợp đồng. Tôi vội vàng nhờ các "tư duy" soạn gấp văn bản tóm tắt những điều kiện bắt buộc, đồng thời gọi điện cho luật sư đến ngay lập tức để chuẩn bị thật thỏa đáng trước khi bước vào buổi làm việc.

Gọi là ký hợp đồng vậy thôi chứ hôm đó chỉ dừng ở mức giải thích nội dung các điều khoản, nhưng nhờ có tài liệu do các "tư duy" chuẩn bị, tôi đã truyền đạt rất rõ ràng những vấn đề liên quan đến bản quyền. Khi tôi nhắc đến trò chơi do mình tự phát triển, anh Yamamoto còn giật mình kinh ngạc: "Đây là câu chuyện ở thì tương lai của 'Legalia of Creation' sao!?". Có vẻ anh ấy đã chơi qua thật. Tôi không giấu nổi sự vui mừng.

Vì công việc lần này giống như phần tiếp theo của tựa game đã phát hành, tôi và anh Yamamoto đã trao đổi vô cùng kỹ lưỡng. Tôi cũng yêu cầu anh ấy cam kết những điều khoản cốt lõi mà phía tòa soạn bắt buộc phải tuân thủ (tất cả đều đã được đưa vào văn bản giao cho anh ấy), đồng thời đe d... à không, nhắc nhở rằng nếu không thực hiện đúng thì tôi sẽ mang sang nhà xuất bản khác.

Và rồi, một tháng sau.

"Chúc mừng thầy Yuichi chính thức ra mắt với tư cách họa sĩ manga! Cạn ly y y y y!!"

"""Cạn ly y y y y!!!"""

Địa điểm tổ chức là khu cắm trại (mô hình glamping) do tôi tự dựng lên trên ngọn núi thuộc sở hữu của mình.

Chao ôi, khi nhân tiện cải tạo ngọn núi, tôi từng nghĩ biết đâu sau này có lúc dùng đến nên cứ làm rồi để xó đó, chẳng thể ngờ lần đầu tiên đưa vào sử dụng lại là cho buổi tiệc mừng của chính mình...

Nói là khu glamping cho sang chứ thực ra chỉ có đúng một căn nhà cùng vài món nội thất tối thiểu. Nơi này không mở cửa cho khách tham quan, mục đích chính chỉ là "nếu quen biết muốn dùng thì tôi cho mượn", một nơi chốn vô cùng thoải mái và tùy hứng. Cho đến nay, những người từng đặt chân tới đây mới chỉ có gia đình luật sư và vợ chồng con trai cô Shizuko. Toàn là người nhà cả.

Thế mà lúc này, khu vực ấy lại là nơi tụ họp của 101 đứa trẻ, các phụ huynh đi kèm (chỉ những ai có nguyện vọng) và tôi.

Chà, quả nhiên làm rộng rãi ngay từ đầu là quyết định đúng đắn... Bản thân căn nhà thì kích thước vừa phải, nhưng khoảng sân xung quanh lại được cải tạo siêu rộng để thoải mái vui chơi, hoàn toàn không có cảnh chật chội chen chúc. Không gian đủ lớn để một lượng lớn người lớn ngồi vây quanh đống lửa trên những chiếc ghế cao cấp (loại tôi vừa vung tiền mua riêng cho ngày hôm nay) thư giãn, và lũ trẻ thì có thể chạy nhảy chơi đùa thỏa thích. Dù sao thì phần lớn mọi người lúc này đều đang bận nhóm nhóm than, nướng thịt để chuẩn bị cho bữa BBQ nên chỉ tập trung đông ở một chỗ.

Ơ kìa, đám người lớn đã nhanh tay bật nắp rượu rồi... Ơ này, chơi gian thế! Tôi cũng muốn uống mà!!

Mà từ đã! Mấy người này vì lý do "không phải lái xe" nên tâm trạng phớn chởn quá nhỉ! Khỉ thật, biết thế này tôi đã chẳng tốn công thuê vài chiếc xe chất lượng kèm tài xế đến đưa đón!! Mà này, các vị không cần ngó ngàng gì tới con mình luôn đấy à!!

Đành rằng khu glamping này có hệ thống an ninh hoàn hảo, đến mức tôi đã lắp đặt một số lượng camera giám sát khủng khiếp do chính mình phát triển để nếu có ai đi lạc cũng sẽ phát hiện ra ngay lập tức. Những khu vực nguy hiểm đều có thiết bị phát âm thanh cảnh báo ngay khi bước vào, kết nối trực tiếp với màn hình lớn đặt ở nơi dễ thấy để báo tọa độ, nhưng thế này thì chủ quan quá rồi đấy!!

Hả? Nói gì cơ? "Ở một ngọn núi được thiết kế an toàn đến mức này thì làm gì có đứa trẻ nào ở 'Lò đào tạo Sakaki' lại bị thương hay đi lạc"?

... Mặc dù đúng là vậy! Nhưng dù sao cũng phải có chút ý thức cảnh giác chứ!? Dù sao chúng cũng là trẻ con mà!! Với lại trong khu vực này còn có cả một con sông nhỏ nữa đấy!?

"Con sông đó hồi nãy em ra xem rồi, nước sâu chưa tới đầu gối em nữa..."

"Dù vậy thì vẫn nguy hiểm lắm Midori-chan! Tự nhiên hùng vĩ và đáng sợ lắm đấy!"

"Đúng là tự nhiên rất đáng sợ, nhưng ở đây được quản lý chặt chẽ đến mức thái quá rồi còn gì? Mực nước nông như thế mà dây thừng cứu hộ được chăng khắp bờ sông, lại còn chiếu cả mấy cái chùm tia như laser nhìn lạ mắt lắm..."

Nói cho mà biết, nếu chùm laser đó chiếu trúng người, AI bên trong sẽ tự đánh giá xem người đó có đang đuối nước hay không. Nếu phát hiện dấu hiệu đuối nước, hệ thống sẽ tự động phóng dây thừng và dụng cụ cứu hộ đến vị trí của người đó.

"... Lại làm quá tay rồi à?"

"Quá tay lắm rồi đấy. Mấy đứa trong nhóm hầu như đã lên cấp hai, thậm chí có người lên cấp ba như em rồi... Cấp một chỉ có Ruri em gái em với ba đứa nữa thôi. Mà ba đứa đó cũng học lớp 6 rồi..."

Bị nói một câu trúng đen hôi không sao cãi nổi... Nhưng mà tôi lo lắng chứ... Đứa nào tôi cũng nhìn chúng lớn lên từ bé... những ký ức hồi chúng nó còn quậy phá vẫn chưa phai mờ trong đầu tôi...

Đang mải suy nghĩ thì Midori-chan, người đang nướng thịt cho tôi ngay trước mặt, đã gắp một miếng thịt chín tới rất ngon lành vào đĩa của tôi. Nhưng ngay khi tôi định chấm nước sốt để ăn thì cô ấy lại gắp thêm rau đè lên trên.

"Anh không ăn được ớt chuông mà? Với lại sao nướng BBQ lại để nguyên quả ớt chuông thế kia?"

"Là do cô Shizuko nhờ em nhất định phải bắt anh ăn rau đấy."

Cô Shizuko thật là... Dẫu biết tôi không thích ớt chuông thật, nhưng đâu cần phải làm tới mức này chứ!

"Ít nhất thì giảm bớt một nửa cho anh được không..."

"Không được."

"Rõ rồi."

Đau lòng quá, khỉ thật... Thà làm thành món rau xào có phải dễ ăn hơn không... Thế thì tôi đã ăn được rồi...

"Mà này, cô Shizuko có nói đấy nhé. Nửa năm nay anh cứ nhốt mình trong phòng vẽ manga suốt làm cô lo lắng cho sức khỏe của anh lắm. Anh đừng có làm cô Shizuko phải bận tâm nữa đấy."

"Rõ rồi..."

Vâng, tôi sẽ chú ý. Nhắc mới nhớ, vì mải mê vẽ manga quá mà tôi bỏ luôn thói quen chạy bộ hàng ngày... Thảo nào lại khiến mọi người lo lắng...

"... Với lại, chuyện đó... ừm... Ch-chúc mừng anh nhé! Được chọn đăng san kỳ rồi!"

"Hả? Ồ, ừ, cảm ơn em nhé."

Midori-chan vừa quay mặt đi chỗ khác vừa nói lời chúc mừng với tôi. Tôi giật cả mình. Hướng câu chuyện thay đổi đột ngột quá làm phản ứng của tôi hơi chậm một nhịp. Thế còn vụ ớt chuông thì sao rồi?

"V-vậy nên, đây! Quà tặng anh này!!"

"——Hả? Thật sao? Cảm ơn nhé! Anh mở ra xem được không!?"

Thật đấy à! Quà từ Midori-chan cơ đấy!? Đây là lần đầu tiên tôi nhận được quà từ cô ấy luôn đấy!? Mấy thành viên khác trong nhóm thi thoảng vẫn tặng quà sinh nhật hay mừng game ra mắt, chỉ riêng Midori-chan là chưa bao giờ tặng... Tôi vui muốn chết mất.

"Đ-được chứ! Anh cứ mở đi!"

Chẳng hiểu sao mặt cô ấy lại đỏ bừng lên khi cho phép tôi mở ra. Tôi đành thò tay vào túi giấy nhỏ quờ quạng...

"Hả?"

Bên trong là một chiếc hộp có in tên của một thương hiệu đồng hồ nổi tiếng thế giới... Hả? Chờ đã? Thật đấy à?

Hơi hốt hoảng — à không, cực kỳ hốt hoảng, tôi đảo mắt nhìn xung quanh. Giữa những người đang tủm tỉm cười nhìn tôi và Midori-chan, ánh mắt tôi chạm phải Ruri-chan, cô bé tiểu học đang nhìn tôi với khuôn mặt như muốn nói: "À, nhìn phản ứng của anh Yuichi là biết chị mình đã tặng món đó thật rồi...". Tôi cố dùng ánh mắt dồn hết tâm tư hỏi: "Cái này là thật đấy à?", thì cô bé lảng tránh ánh mắt kiểu "...".

Này!? Ruri-chan!? Nếu biết trước thì phải ngăn lại chứ!? Giá của cái thương hiệu này nó dã man lắm đấy biết không!?

"Th-thì dù sao thì!? Em cũng đã chọn đúng màu anh thích rồi đấy nhé!"

Thấy Midori-chan nói vậy, tôi biết nếu cứ đứng đơ ra thế này thì không ổn. Tôi bèn rón rén lấy chiếc hộp chắc chắn chứa đồng hồ ra khỏi túi giấy.

Và ngay khoảnh khắc chiếc hộp được lấy ra, nhóm nữ sinh cấp ba và nhóm người lớn đồng loạt quay lại nhìn tới lần thứ hai vô cùng mượt mà. Một pha ngoái nhìn chuẩn xác đến ngỡ ngàng.

Đúng không!? Đúng là thế đúng không!? Đây là thương hiệu nổi tiếng đó đúng không!? Không phải tôi nhìn nhầm đấy chứ!?

Không, chờ đã, Sakaki Yuichi! Bình tĩnh, phải bình tĩnh lại! Dù là thương hiệu nổi tiếng thì chắc vẫn có những mẫu giá mềm hơn chút chứ!! Mặc dù tôi chưa từng nghe nói thương hiệu này có dòng giá rẻ!! Nhưng chắc phải có đúng không!? Chỉ là do tôi không biết thôi đúng không!?

Đúng rồi, chắc chắn là vậy rồi!?

Mặc kệ!! Tới đâu thì tới! Làm nam nhi thì phải có bản lĩnh!! Không thể cứ cầm quà của con gái người ta rồi đứng trố mắt ra mãi được, mở ra thôi! Tiến lên nào!!

*Tách*, chiếc hộp với chất liệu cao cấp đến mức sờ vào là biết ngay được mở ra...

"Húuuuuuuu..."

""""""............""""""

Cái này chắc chắn là đồ đắt tiền rồi... Nhìn qua thôi cũng biết... Nhìn mọi người xung quanh mà xem, ai nấy đều câm nín khi tận mắt chứng kiến... Rõ ràng là hàng siêu đắt đỏ rồi... Cái loại mà kiếp trước khi thèm đồng hồ tôi từng lên mạng tra thử rồi vừa cười vừa thốt lên "Trời ơi cái giá gì thế này" đây mà.

"Th-thế nào!? Em đã đ-đến tận cửa hàng chọn cho anh đấy nhé!!"

Ừm... Hành động đó của em khiến anh cực kỳ hạnh phúc thật đấy... nhưng mà...

Này các "Tư duy" ơi, tra giùm tôi xem cái này giá bao nhiêu với?

------------------------------------------------------

Tư duy 3: "Đã tìm kiếm xong, giá hiện tại là............... Chủ nhân không nên nghe thì hơn..."

Tư duy 4: "Cười không nổi luôn..."

Chủ nhân: "N-năn nỉ đấy nói cho tôi biết đi!? Cứ thế này tôi sợ chết mất!?"

Tư duy 5: "... Chỉ xin nói là trên 4 triệu yên..."

Chủ nhân: "Hả?"

------------------------------------------------------

"Á!?"

"Phụt!?"

Này, đám người lớn xung quanh đang lén núp sau lưng tôi và Midori-chan để tra điện thoại đấy à... Rồi nhìn thấy giá xong phun hết cả rượu ra kìa... Cùng lúc đó, toàn bộ đám con gái cấp hai và cấp ba thì ôm đầu gục ngã hàng loạt. ... Tẹo nữa phải tra hỏi hội con gái mới được... Chắc chắn chúng nó biết điều gì đó... Mười mươi là Midori-chan đã xin ý kiến rồi cả lũ cùng nhau bàn ra tính vào cho xem...

Có lẽ... không chặn nổi thật rồi... Sui-chan một khi đã quyết thì ai mà cản được...

"---C-Cái này mình nhận thật được sao? S-Sui-chan?"

Tôi cố hết sức giữ bình tĩnh rồi hỏi em.

"T-Tất nhiên rồi chứ sao nữa!? Tớ đã cất công chọn cho cậu đấy biết chưa!!"

Câu trả lời đáp lại... Xạo lừa... Thế này thì đỡ thế nào được chứ!? 4 triệu yen!? Là 4 triệu yen đấy!? Mà phụ huynh em ấy không cản lại sao!? Đúng là Sui-chan từng làm diễn viên nhí nổi như cồn nên tiền tiết kiệm chắc chắn phải nhiều khủng khủng khiếp, nhưng 4 triệu yen thì quá trớn rồi đúng không!? Ảo thật... Chẳng lẽ tiền em ấy kiếm được lại do chính em ấy quản lý chứ không phải bố mẹ!?

"C-Cái này cũng thuộc dạng đắt đỏ lắm đúng không...?"

"Thì đúng vậy..."

"D-Dù sao thì chiếc đồng hồ ở mức giá này..."

" Há? Nhưng vẫn rẻ hơn cái trâm cài tóc cậu tặng tớ mà?"

Hả? Ơ kìa chờ chút? Tôi chắc chắn làm gì có chuyện đó!? Đúng không? Đúng vậy không hỡi các luồng suy nghĩ!?

ーーーーーーーーーーーーーーーーーーーーー

Suy nghĩ 3 "À, viên kim cương gắn trên chiếc trâm cài anh tặng cô ấy là kim cương nhân tạo dùng trong công nghiệp, thế nên để đạt được cái giá đó..."

Suy nghĩ 4 "---Chẳng lẽ cô ấy nhầm thành kim cương tự nhiên?"

Suy nghĩ 2 "Á..."

ーーーーーーーーーーーーーーーーーーーーー

Ra là vậy-, nhầm lẫn sao... Tệ thật rồi!? Giờ này làm sao thốt ra được câu kim cương dùng cho cái trâm đó là đồ nhân tạo chứ!? Vì người ta đã lỡ mua chiếc đồng hồ 4 triệu yen mất rồi còn đâu!? Chờ đã!? Thật sự chờ đã nào!?

P-Phải làm sao bây giờ!? Rốt cuộc phải làm thế nào đây!? Mấy loại đồng hồ cao cấp thế này có trả lại hàng được không vậy!?

Trong lúc tôi đang hoảng loạn tột độ thì nét mặt Sui-chan bắt đầu lộ vẻ lo lắng.

"C-Chẳng lẽ cậu không thích sao? Tớ có nhờ người ta khắc tên c-cậu và tớ ở mặt sau đồng hồ rồi đấy nhưng mà......"

"---Đâu có!? Tớ thích cực kỳ luôn ấy chứ!? Tuyệt vời lắm luôn!! Cảm ơn cậu nhiều nhé!? Cơ mà ở mặt sau ấy hả!? Thật luôn!?"

Tôi vội vã nhấc chiếc đồng hồ lên bằng cả hai tay, nâng niu hết mức để tuyệt đối không làm rơi rồi ghé mắt nhìn vào mặt sau, đúng là tên tôi và Sui-chan đã được khắc bằng chữ cái Latinh...

Hả.........

ーーーーーーーーーーーーーーーーー

Suy nghĩ 3 "---Không thể đổi trả nữa rồi........."

ーーーーーーーーーーーーーーーーー

...Rốt cuộc mình với Sui-chan có phải quan hệ yêu đương không thế nhỉ...?

Chờ đã?

Hả?

Ừm?

"...Này... Chẳng lẽ cậu... ghét nó sao...?"

A, Sui-chan sắp khóc đến nơi rồi kìaaaa!?

"Đâu có đâu!? Tớ vui lắm luôn ấy chứ!? Thật sự tuyệt vời lắm!! Siêu tuyệt vời luôn!? Yeahhhh!!"

Nội tâm dù đang hoảng loạn tột cùng nhưng theo phản xạ tôi vẫn nói thế rồi cảm ơn Sui-chan, để bộc lộ lòng biết ơn bằng toàn bộ cơ thể, tôi nhanh chóng đóng hộp đồng hồ lại đặt lên bàn, ôm chồm lấy Sui-chan rồi bắt đầu xoay vòng vòng. Ô ô ô ô!! Nhẹ kg quá đấy Sui-chan ơi!!!!

"Sui-chan cảm ơn cậu nhiều lắm!! Tớ siêu vui luôn!!"

Khốn kiếp, dù đang hoảng loạn muốn chết nhưng lúc này không thể để Sui-chan tuột hứng được!! Phải bộc lộ sự biết ơn bằng tất cả sức lực!! Cố lên tôi ơi!! Không được làm con gái người ta buồn!! Làm thế là chị Shizuko mắng cho vuốt mặt không kịp đâu!!

"A, a, a, fuhyu..............."

"Cảm ơn em nhiềuuuuuuu!!!!"

"Chờ đã Yuichi-kun! Chị hai bị quá tải rồi kìa!! Dừng lại đi!? Xin cậu đấy! Chị hai đang làm cái mặt mà con gái tuyệt đối không được làm kìa!! Chảy cả nước dãi rồi kìa!?"

Ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ!!!!!!

Vâng, tôi đã bình tĩnh lại rồi.

Sui-chan hiện đang được Ruri-chan và các bà mẹ khiêng vào nghỉ ngơi trên chiếc giường bên trong tòa nhà. Nghe bảo là bị quá dung lượng tiếp nhận. Cái quái gì đã vượt quá dung lượng của em ấy cơ chứ...

Cơ mà người vượt quá dung lượng phải là tôi mới đúng chứ!? Tính sao với chiếc đồng hồ này đây!? Rốt cuộc phải làm sao đây hả!? Không nhưng mà nhé, đúng là so với tài sản hiện tại của tôi thì chiếc đồng hồ này là mức giá có thể móc tiền túi ra mua dễ dàng, nhưng xét trên phương diện món đồ nhận từ một nữ sinh cấp 3 thì thế này rõ ràng là quá tệ...

Lúc nãy tôi đã vội gọi điện cho phụ huynh Sui-chan để thông báo việc mình nhận được món quà thế này, nhưng họ chỉ phán một câu "Cố lên nhé em" rồi cúp máy. Tôi nghĩ việc mình vô thức quăng luôn cái điện thoại đi cũng chẳng có gì sai cả.

Khốn kiếp thật chứ, giờ phải làm sao đây...

Phải nghĩ ra biện pháp gì đó mới được......

ーーーーーーーーーーーーーーーーーーーーー

Suy nghĩ 2 "Đề xuất, còn vài ngày nữa là đến sinh nhật Sui, hôm đó chỉ cần tặng lại món đồ có giá trị tương đương để đáp lễ là được. Mà thật ra cũng chỉ còn cách đó..."

Nhân cách chính "L-Là nó đaaaaaaaai!!!!!! Nhận được đồng hồ thì mình cũng tặng lại đồng hồ là xong chứ gì!!!"

Suy nghĩ 5 "Không, chờ đã, nhân cách chính chờ chút đã, tặng món đồ có giá trị tương đương là ý hay đấy. Nhưng có điều đáng quan ngại"

Nhân cách chính "Điều đáng quan ngại?"

Suy nghĩ 5 "Ừ, là vào kỳ sinh nhật tiếp theo của chúng ta. Dưới góc nhìn của cô ấy, khả năng cao vì nhân cách chính đã tặng trâm cài tóc nên cô ấy mới tặng lại chiếc đồng hồ có giá trị tương đương để đáp lễ. Chính vì thế nếu lại tặng món đồ đắt tiền..."

Nhân cách chính "Đ-Đúng thế thật... Ơ? Thế chẳng phải bế tắc rồi sao?"

Suy nghĩ 5 "Thế nên nhân lúc này chúng ta lại tặng một món đồ tự tay làm. Tất nhiên vật liệu sử dụng phải là loại đắt tiền để tạo ra thứ có giá trị tương đương chiếc đồng hồ, rồi khi đưa sẽ nói thế này! Sinh nhật tiếp theo của anh, anh muốn một món đồ do chính tay Sui-chan làm cơ! Thế đấy"

Nhân cách chính "T-Thiên tài sao Suy nghĩ 5... Làm thế đi! Nhất định phải làm thế! Mà thật ra cũng chỉ còn cách đó! Làm vậy sẽ né được quả bom đồ hiệu! Món cần làm thì... tính sao đây... cách làm đồng hồ tôi có biết đâu..."

Suy nghĩ 3 "Sao lại cứ chấp niệm với đồng hồ thế... Làm món gì mà chẳng được... Mà thôi, tôi đã bắt đầu tìm hiểu cách làm đồng hồ rồi. Cứ giao cho tôi, nhân cách chính"

Nhân cách chính "S-Suy nghĩ 3!! Quả không hổ danh! Ờm thì sinh nhật Sui-chan là ngày 3 tháng 3 nên vẫn còn hơn 1 tuần nữa! Tốt lắm! Mau chuẩn bị thôi! Mọi người giúp một tay nhé!!"

ーーーーーーーーーーーーーーーーーーーーーー

Cảm giác như lại tốn thêm việc thừa thai rồi nhưng mà thôi kệ đi.

Cố gắng làm ra thứ gì đó thật tốt nào... Thật sự đấy.

Truyện liên quan

Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO Đang ra Nhật Bản

Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO

Cập nhật: 56 phút trước

Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...

60 113
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt Đang ra Nhật Bản

Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt

Web Novel 桜めんと
Cập nhật: 2 giờ trước

Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...

38
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo Đang ra Nhật Bản

Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo

Web Novel 壬裕 祐
Cập nhật: 2 giờ trước

Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...

38
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần Đang ra Nhật Bản

Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần

Web Novel 硬梨菜
Cập nhật: 2 giờ trước

Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...

113