Tôi Nhận Công Việc Làm Đồ Chơi Cho Ma Vương - Chương 55

Trên vùng đất hoang tàn, máu và sự đau đớn chảy dài thành dòng. Phần lớn những kẻ sắp chết đều thuộc về đồng loại của rồng. Tàn tích của hơi thở chết chóc lách tách cháy khi bò trườn trên mặt đất, trong khi ngọn lửa của ma giới thiêu rụi mọi thứ thành tro bụi.

Teshiel dậm mạnh chân xuống vùng đất nơi lá cờ của hắn đang cắm sâu. Con lam long Kaplites rên siết dưới chân hắn. Đôi cánh của nó rách tả thực ở nhiều chỗ, và một bên mắt đã bị ngọn lửa đen nuốt chửng. Teshiel cúi nhìn vào mắt con rồng rồi cất lời.

"Ta xem như cái giá cho sự ngông cuồng của ngươi đã được trả bằng con mắt đó. Lần tới, nó sẽ lấy đi mạng sống của ngươi."

Kaplites bướng bỉnh ngậm chặt miệng, nhất quyết không trả lời. Teshiel giơ tay phải lên, ngọn lửa đang thiêu rụi mắt con rồng bùng lên như muốn nuốt chửng toàn bộ đầu nó.

"... Tôi hiểu rồi, Ma Vương."

Chỉ sau khi nghe thấy điều đó, Teshiel mới nhẹ nhàng bước chân khỏi đầu con rồng. Với một cái búng tay, ngọn lửa đang thiêu rụi mắt nó lịm tắt. Kaplites, với đôi cánh xơ xác, tháo chạy về phía bên kia dãy núi, và những con rồng còn sống sót nhọc nhằn nối đuôi theo sau.

Teshiel tiến lại gần Rento, người đang chỉ huy binh lính, và hỏi:

"Báo cáo tổn thất thế nào?"

"Chúng ta không có nhiều người nguy kịch hay thiệt mạng, nhưng số lượng người bị thương thì rất lớn. Tôi đã yêu cầu sự trợ giúp từ một đền thờ gần đây, chắc họ sẽ sớm đến thôi."

Teshiel một tay ấn vào cái đầu đang đau nhói khi nghe phần còn lại của bản báo cáo từ Rento. Rento nhíu mày.

"Thấy chưa? Tôi đã bảo là tôi có thể pha trà cho ngài mà."

"Ngươi đang bảo ta uống trà do một gã đàn ông pha đấy à?"

"Trước đây ngài vẫn uống bình thường mà."

"Đủ rồi."

Teshiel xua xua bàn tay còn lại, tỏ ý không muốn nghe thêm nữa. Những giọt máu bắn ra từ đầu ngón tay hắn, men theo vết thương trên vai chảy dài xuống cánh tay.

"Trị thương cho vết thương của ngài trước đi."

"Không sâu lắm đâu, kệ nó đi. Ta cần quay về và uống chút trà càng sớm càng tốt."

Teshiel rảo bước rời đi và nhanh chóng leo lên ngựa. Rento lắc đầu ngao ngán. Nhìn Teshiel cưỡi ngựa chạy xa, anh thở dài một tiếng.

"Vâng, vâng, tôi sẽ tự mình dọn dẹp toàn bộ bãi chiến trường này."

Teshiel trở về lâu đài Ma Vương vào ngày thứ tám kể từ khi khởi hành. Nhận được tin tức, Bonita, người vốn đang ruột gan bồn chồn trong thư viện, vội vã chạy ra phía lối vào. Cô đến vừa lúc Teshiel đang xuống ngựa. Con ngựa do bị dốc sức quá đà đang sùi bọt mét và bước đi loạng choạng. Một người người tớ chờ sẵn nhanh chóng đỡ lấy dây cương.

"Ngài... Teshiel?"

Bonita hổn hển, lấy hai tay che miệng khi nhìn thấy bờ vai ướt đẫm máu của hắn. Nước mắt cô lập tức chực trào.

"Ch-Chuyện gì đã xảy ra vậy? Ngài có sao không? Sao ngài lại về có một mình? Những người khác đâu rồi? Không phải ngài nên... chữa trị vết thương sao?"

"Bonita."

Không một lời báo trước, Teshiel kéo cô vào lòng, rúc mặt vào hõm cổ cô.

"Ta đi vắng cái là em ăn diện ngay nhỉ."

Hắn chà xát vào chiếc chiếc corset cứng ngắc bên dưới lớp quần áo trong lúc liếm nhẹ lên cổ cô. Cảm giác đã lâu không gặp khiến đầu gối cô hơi bủn rủn.

"Bệ hạ, xin... xin hãy chữa trị trước đã... Làm ơn, mau gọi linh mục tới đi..."

Với một tiếng cười khẽ, môi Teshiel rà từ cổ cô xuống tận xương quẫn.

"Linh mục sao? Cho một con quỷ à? Em đang muốn giết ta, hay muốn gã linh mục đó bỏ mạng?"

"Vậy thì... làm sao ngài trị thương được đây... Á!"

Teshiel dễ dàng bế bổng Bonita lên, vác cô lên bờ vai không bị thương rồi sải bước vào trong lâu đài.

"Trà. Nước tắm."

Gia nhân tán loạn làm theo mệnh lệnh của hắn. Bonita, cảm giác như mình đang bị bắt cóc, bị bế thẳng vào phòng ngủ. Môi Teshiel tìm đến phần ngực trên của cô, ấn mạnh vào bờ thịt đang bị chiếc corset đẩy lên khi hắn vén tà đầm của cô lên. Bàn tay hắn luôn vào bên trong các lớp nội y, mơn trớn trên làn da trần nơi đùi cô, khiến cô run bắn lên.

Cô không thể phủ nhận mình đã khao khát hơi ấm của hắn đến nhường nào, nhưng dòng máu đang nhuộm đỏ vai hắn khiến cô quá lo lắng, không thể hoàn toàn buông thả bản thân.

"Xin ngài, hãy trị thương trước đi... Á, Bệ hạ, xin ngài... xin ngài hãy trị thương đã..."

Teshiel không hề lắng nghe. Thay vào đó, trông hắn như thể đã sẵn sàng xé nát bộ quần áo trên người cô ra vậy.

Truyện liên quan

Không Có Đàn Ông Nào Trong Trắng! Cứ Thử Mười Lần Đi! Hoàn thành Hàn Quốc

Không Có Đàn Ông Nào Trong Trắng! Cứ Thử Mười Lần Đi!

Web Novel R19
Cập nhật: 2 giờ trước

Tóm tắt. Năm năm kể từ khi được triệu hồi đến thế giới khác, Seo-ah bằng cách nào đó đã ...

42 10
Bị Kẹt Trong Phòng Kín Cùng Công Tước Tuyệt Mỹ Đang ra Hàn Quốc

Bị Kẹt Trong Phòng Kín Cùng Công Tước Tuyệt Mỹ

Web Novel R19
Cập nhật: 7 giờ trước

Tóm tắt. Sau khi kết thúc một ngày bình thường và chìm vào giấc ngủ, cô tỉnh dậy và thấy ...

35 24
Cinderella Là… Nam Chính? Hoàn thành Hàn Quốc

Cinderella Là… Nam Chính?

Web Novel R19
Cập nhật: 1 ngày trước

Tóm tắt. Cô xuyên thành một nhân vật ở đâu đó….

61 126
Chàng Người Cá Nhỏ Đòi Chân Từ Mụ Phù Thủy Biển Hoàn thành Hàn Quốc

Chàng Người Cá Nhỏ Đòi Chân Từ Mụ Phù Thủy Biển

Web Novel R19
Cập nhật: 1 ngày trước

Tóm tắt. Khi còn nhỏ, Iko bị ném xuống biển vì mang dòng máu phù thủy.

50 48
Có Ai Đó (Bất Kỳ Ai!) Làm Ơn Tắt Cài Đặt Kỹ Năng Tự Động Được Không?! Hoàn thành Hàn Quốc

Có Ai Đó (Bất Kỳ Ai!) Làm Ơn Tắt Cài Đặt Kỹ Năng Tự Động Được Không?!

Web Novel R19
Cập nhật: 3 ngày trước

Tóm tắt. Nancy, một chủ tiệm bình thường, liều lĩnh thử vận may mà chẳng hề kỳ vọng gì, và ...

105 257
Cáo Nhỏ Bông Xù Chỉ Cắn Mỗi Kẻ Phản Diện Điên Rồng Hoàn thành Hàn Quốc

Cáo Nhỏ Bông Xù Chỉ Cắn Mỗi Kẻ Phản Diện Điên Rồng

Web Novel
Cập nhật: 3 ngày trước

Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và phát hiện mình đã biến thành một con cáo con mềm mại như bông ...

125 718