Tôi Đã Từ Bỏ Nam Chính Kẻ Đã Ngoại Tình Với Nữ Phụ Phản Diện. - Chương 23
Thời gian trôi tuột đi, tựa như đã tiêu diệt toàn bộ tế bào não rồi lại hồi sinh chúng, và giờ đây đã là ngày cuối cùng trong tuần, ánh hoàng hôn đang nhuộm đỏ bầu trời.
Trong khi đó, hai nam đồng nghiệp từng quấy rối Rix đã bị chuyển sang khu vực khác, nhờ vậy mà những ánh nhìn soi mói vốn lờ Rix đi cũng hoàn toàn biến mất. Đến khi tin đồn lan truyền rằng chiếc khăn tay hiệu Lenoel mà Ivonne dùng là quà do Rix tặng, ngay cả các nữ đồng nghiệp cũng bắt đầu dành cho anh sự thiện cảm kín đáo.
“Ngoại hình cậu ta thì hơi đáng tiếc một chút, nhưng mà…”
“Ít nhất thì chiều cao cũng gỡ lại được. Riêng khoản tạo ấn tượng là thắng một nửa rồi.”
“Phải đấy. Mặt mũi với dáng vóc thì lúc nào chẳng trau chuốt lại được, đúng không?”
Thế nên, việc một nhân viên giàu có lại sở hữu gia thế có thần thế trở thành ứng viên làm chú rể tương lai cũng là lẽ tự nhiên.
Mặt khác, thành viên hoàng thất vốn chỉ có Mỗi Hoàng đế và Hoàng thái tử, vậy mà tại sao lại có lắm thứ phải ghi chép về họ đến thế? Ivonne, người đang tính toán khoản chênh lệch lệch từ chiến lợi phẩm thu được của bại quốc Osblum theo lệnh Hoàng đế rồi phân bổ vào tài sản của ngài, lơ đãng liếc nhìn thời gian.
Năm giờ rưỡi chiều.
Ivonne nhận ra giờ tan làm hôm nay đang đến gần. Giống như mọi dân công sở khác, nét mặt cô tươi tắn lên đôi chút.
“Chúng ta có tân binh này!”
Ôi, không đời nào.
Hamel, vị phó phòng vừa mới gặp Rix lần đầu tiên vào hôm nay sau một tuần bận rộn với các nhiệm vụ từ các phòng ban khác, ngẩng đầu lên thông báo. Ngay khoảnh khắc đó, một điềm báo u ám bao trùm lên khuôn mặt Ivonne cùng các đồng nghiệp khác.
‘Không thể nào.’
‘Không thể như thế được.’
‘Ư, nếu ông ta còn chút tinh tế nào thì chuyện này không thể xảy ra được chứ.’
‘Bây giờ là năm giờ rưỡi rồi đúng không?’
Đủ loại suy nghĩ lướt qua tâm trí mọi người, nhưng cuối cùng, tất cả đều quy về một điểm.
“Tối nay chúng ta đi ăn đồ tập thể đi!”
“Mặt thớt thật đấy!” Ai đó đã chửi thầm trong lòng qua vẻ mặt. Dù không ai thốt ra lời nguyền rủa ấy thành tiếng, nhưng tất cả mọi người trong đội nội vụ đều nghe thấy nó rõ mùng một.
Đó hẳn là tiếng lòng từ những uất hận nội tâm của họ.
“Ồ, sao mọi người lại phản ứng thế kia? Lẽ nào hôm nay có kế hoạch gì rồi sao?” Hamel lên tiếng hỏi khi nhận ra sự im lặng từ đội nội vụ.
Những ngón tay đeo đầy nhẫn phản chiếu sự giàu có của đứa con trai thứ ba nhà Bá tước. Đôi mắt trung niên của ông ta lấp lánh sự tinh nghịch đầy ẩn ý.
‘Mấy người đâu có gan từ chối lời đề nghị ăn tối từ cấp trên, đúng không?’
Ý nghĩ đó được thể hiện ra vô cùng rõ ràng. Cùng lúc đó, những người có xuất thân bình dân liền đứng dậy reo hò.
“Hả? Kế hoạch ư? Lịch trình sau giờ làm của một dân công sở sao?”
“Dù không có thì tôi cũng định đề xuất đấy, nhưng ngài phó phòng đề xuất thế này làm tôi cảm động quá!”
“Vâng, tim tôi đập liên hồi và nhất thời không nói nên lời luôn. Có vẻ như tâm hồn chúng ta đã kết nối rồi đấy ạ!”
“Có tân binh mới gia nhập, chẳng phải chúng ta nên nhân cơ hội này để thắt chặt tình cảm phòng ban sao?”
“Chính xác! Chúng ta đã hoãn lễ đón chào chỉ vì ngài phó phòng không có ở đây đấy!”
“Vậy thì! Là đồng nghiệp với nhau, hãy cùng hòa thuận và cố gắng nào!”
Mọi người xôn xao reo hò đầy hào hứng. Ivonne thì ngược lại, cô ngồi tại bàn làm việc, vờ như không thấy không nghe thấy gì, mắt nhìn chằm chằm vào mặt bàn.
“Ivonne cũng tham gia chứ?”
Trời ơi, thật tàn nhẫn làm sao. Hamel cố tình chỉ định hỏi Ivonne.
“Vâng, ừm… sao cơ ạ? Cáo…”
Ivonne chỉ biết ngượng ngùng mỉm cười rồi ngẩng đầu lên. Tiếng cười của vị phó phòng càng lúc càng lớn, và những kẻ vừa nịnh hót ông ta lập tức dồn sự chú ý về phía Ivonne.
“Không đâu, cô ấy có nuôi một con cáo ở nhà. Nếu không phải đồ Ivonne cho ăn thì nó sẽ không ăn đâu. Cô ấy không đi cùng chúng ta được đâu.”
Vị phó phòng đảo mắt nhìn quanh, hỏi xem có đúng như vậy không. Mọi người gượng gạo gật đầu với nét mặt gượng gạo.
“Nhưng mà, sáng nay tôi nghe Sylvia nói con cáo đó đi mất rồi mà?”
Làm thế nào mà ông ta lại nghe được cuộc trò chuyện trong nhà vệ sinh nữ cơ chứ? Ivonne liếc nhìn Sylvia, mặt cô ấy cũng tái nhạt đi. Có vẻ Sylvia không hề cố ý làm lộ chuyện.
“Làm sao ngài lại…?”
“Ồ, ai mà bận tâm làm sao tôi nghe được hay biết từ đâu cơ chứ.”
Hamel nhìn chằm chằm vào Ivonne. Trong ánh mắt soi moi khuôn mặt tái nhợt của cô, người ta có thể cảm nhận được sự mục nát và bẩn thỉu.
“Hôm nay cô sẽ tham gia bữa tối với chúng tôi chứ?”
Ivonne rất muốn từ chối. Cô biết quá rõ Hamel, kẻ đã hơn bốn mươi tuổi năm nay, đang nhìn cô bằng ‘ánh mắt thế nào’. Nếu phải chịu đựng sự dai dẳng của Hamel, thà cô đi ăn một bữa với mười Aten còn hơn.
“Chắc chắn lần này không thể từ chối được đúng không? Hôm nay chúng ta chào đón tân binh vốn rất nghe lời Ivonne mà.”
Hamel nhanh chóng chen vào vì sợ Ivonne sẽ từ chối, rồi ngồi xuống bên cạnh Rix, người đang ngồi yên lặng cạnh cô. Sự thất bại lướt qua khuôn mặt Ivonne khi cô gượng ép nở một nụ cười gượng gạo.
‘Nếu mình không đi, Rix chắc chắn sẽ bị ghét bỏ trong bữa ăn mất.’
Giữa buổi tụ tập ăn uống bất ngờ này, khi có manh mối cho thấy Ivonne có thể sẽ tham dự, sự căng thẳng trên khuôn mặt các nhân viên đã dịu đi phần nào.
Cuối cùng, Ivonne chỉ có thể gượng cười một nụ cười nhạt nhòa rồi lên tiếng,
“Nghe có vẻ sẽ vui đấy ạ.”
Truyện liên quan
Cách Xác Nhận Tình Cảm Thực Sự Của Chồng Bạn
Tóm tắt. Beatrice, cô con gái út cưng của Công quốc Estern, vốn cực kỳ hài lòng với người chồng ...
Kiếp Trước Của Công Tước Kiêu Ngạo
Tóm tắt. Gương mặt Yulia ửng hồng, nàng hơi nghiêng đầu.
Gia Sư Riêng Cho Đêm Đầu Tiên Của Công Tước
Tóm tắt. "Công tước Drexton cũng đã đến tuổi thành thân rồi nhỉ? Cho nên.
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...