Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy - Chương 72
‧₊˚ ☁️⋅♡𓂃 ࣪ ִֶָ☾.
Có điều gì đó mà nàng đã vô tình bỏ sót. Một giả thuyết lóe lên trong đầu nàng như tia chớp.
Sẽ ra sao nếu điều nàng từng cho là bất khả thi lại chính là một suy đoán chuẩn xác?
‘Rõ ràng dòng máu hoàng tộc Stein đã tuyệt diệt rồi mà.’
Thần kinh nàng căng như dây đàn. Nàng nhớ lại dung mạo kiều diễm của Dahlia, gương mặt luôn được che giấu kỹ càng sau lớp khăn voan.
Ngay lúc đó.
Byne sải bước tiến tới và đứng trước mặt Dahlia. Nàng ngạc nhiên ngước nhìn hắn.
“Xin thứ lỗi. Sau này thần sẵn sàng chịu mọi hình phạt vì tội mạo phạm.”
“Cái gì?”
Hắn bất ngờ bế bổng Dahlia lên tay rồi bước về phía cánh cửa mà họ vừa bước vào.
Dahlia không ngờ mình lại bị bế lên như thế, kinh ngạc há hốc miệng.
“Mau, mau thả ta xuống!”
“Thần xin lỗi, nhưng thần đang tuân theo mệnh lệnh của Công tước nên không thể thả người xuống được.”
Nàng đấm vào ngực Byne. Nhưng cơ thể rắn rỏi được tôi luyện qua kiếm thuật của hắn chẳng hề lay chuyển trước những nắm đấm nhỏ bé ấy.
“Ti, tiểu thư, đừng lo, em đi cùng người đây.”
Serena vội vã chạy theo họ.
Các hiệp sĩ có mặt trong phòng cũng gấp rút lui ra, chỉ để lại Emilia và Dell ở phía sau.
“A!”
Dell nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cẩn thận kéo rèm lại để che khuất tầm nhìn từ bên ngoài.
“Phu nhân có thấy khó chịu không ạ?”
“Ta ổn, nhờ có chiếc khăn choàng em mang tới.”
Emilia vừa tắm xong, thay một chiếc váy ngủ mỏng manh. Nàng đang chuẩn bị đi ngủ thì phải vội vã sang dãy nhà phụ. May mắn thay, nàng có khoác chiếc khăn choàng muslin. Nàng đặt chiếc khăn lên ghế sofa rồi khẽ hé tấm rèm mà Dell vừa kéo lại.
“Để rèm hơi hé mở thế này trông sẽ tự nhiên hơn là đóng kín hoàn toàn.”
Sự nhẹ nhõm ùa về, và cơn mệt mỏi cũng bất chợt ập đến. Cổ nàng cứng đờ. Nàng xoa bóp chiếc cổ mỏi nhừ rồi tựa lưng vào ghế, đưa mắt nhìn ra ngoài.
“Thưa phu nhân, Công tước đã tới.”
Nghe tiếng người hầu, Emilia quay đầu về phía cửa.
Cánh cửa mở ra, Mikhail trong bộ đồ ngủ bước vào rồi thản nhiên ngồi xuống bên cạnh nàng.
Chàng đưa tay vén lọn tóc ra sau tai nàng.
Nàng khẽ rùng mình. Mới chỉ vài giờ trước thôi, chính bàn tay ấy đã nắm chặt lấy nơi tư mật của chàng.
Đôi mắt nàng run rẩy dữ dội.
“Cứ làm như bình thường đi, Emilia von Heinrich.”
Giọng chàng khàn đặc, thở ra một tiếng thở dài mệt mỏi.
Bất ngờ thay, Mikhail đặt một nụ hôn lên đuôi tóc nàng.
Emilia theo bản năng đẩy chàng ra.
Thấy vậy, chàng lại mỉm cười hài lòng.
“Đúng rồi, cứ như vậy đi. Đó chính là lý do ta đến đây mà.”
* * *
Bất chấp sự khó chịu và căng thẳng khi phải ở cùng nhau trong tình cảnh này, cơn mệt mỏi tích tụ đã khiến giấc ngủ ập đến lấn át nàng. May thay, khoảng cách giữa hai người trong phòng cũng khá xa.
Emilia bắt đầu gật gù trên ghế dài.
Mikhail trong lúc đọc báo khẽ liếc mắt nhìn sang Emilia. Chàng ngạc nhiên khi thấy nàng có thể ngủ say sưa trong hoàn cảnh như thế này.
“Thưa Công tước.”
“Bóng đen đã đi chưa?”
Dù không biết rõ thời gian, nhưng bầu trời mờ mờ lúc rạng đông cho thấy đã có khá nhiều thời gian trôi qua.
Xem chừng trời sắp đổ mưa.
Mikhail nhớ lại hình ảnh Emilia đứng ướt sũng dưới mưa. So sánh khi đó với bây giờ, dường như mối quan hệ giữa hai người đã có phần cải thiện.
Chàng cảm thấy không thoải mái với sự gần gũi này. Vì vậy, mỗi khi khơi dậy lại mối hận thù đã lãng quên, chàng mới thấy an lòng.
Chàng biết mối quan hệ này sẽ chẳng kéo dài được bao lâu.
Chàng chưa từng có ý định duy trì cuộc hôn nhân này. Ngoại trừ gia tộc Loren, mọi thế lực khác đều đã suy yếu.
Hơn nữa, những tiếng nói phản đối hoàng gia ngày càng lớn dần. Nếu kẻ chống lưng cho Adrian không sớm xuất hiện, có lẽ đã đến lúc đưa kế hoạch vào hành động.
“Có vẻ như người có thể trở về gian nhà chính rồi.”
Mikhail đứng dậy. Emilia không hề thức giấc sau cuộc trò chuyện của họ, cho thấy nàng đang chìm trong giấc ngủ sâu.
“Còn phu nhân thì sao ạ?”
“Dahlia sao?”
“Người ấy đang đợi.”
Người nhạy cảm như Dahlia rất khó ngủ trên một chiếc giường xa lạ.
Khi người hiệp sĩ mở cửa, Dahlia bước vào, vuốt lại mái tóc vàng óng của mình.
“Nếu chuyện này còn tái diễn, em sẽ phát điên mất.”
“Em biết vì sao Adrian lại tới đây mà, đúng không?”
“Em còn phải trốn tránh đến bao giờ nữa? Chẳng khác gì trước kia cả! Em sẽ tự mình giải quyết chuyện này.”
Dahlia cáu kỉnh đáp lại. Nàng ném chiếc quạt lên ghế dài rồi chợt nhận ra Emilia đang ngủ say ở đó.
“Ha! Người phụ nữ này không biết đề phòng gì sao? Ghét huynh đến thế mà vẫn ngủ say sưa được.”
“Nàng ta chắc đang thanh thản vì nghĩ rằng chết cũng chẳng sao.”
“Hãy trừ khử tên vua đó đi. Tình trạng này không thể tiếp diễn mãi được.”
“Vẫn còn quá sớm. Mọi việc đều cần có thời điểm của nó.”
“Nhỡ huynh cứ trì hoãn mãi rồi dẫn đến tình huống ngoài dự liệu thì sao?”
“Dahlia.”
“Nếu huynh nảy sinh tình cảm với người phụ nữ này, huynh có còn trả thù như kế hoạch ban đầu nữa không?”
“Chuyện đó khó xảy ra lắm, nhưng dù có thế thật thì kế hoạch cũng không thay đổi.”
“Người phụ nữ đáng thương này, em cũng thấy tội nghiệp. Rơi vào tay người huynh trưởng tàn nhẫn, bị lợi dụng mà chẳng hề hay biết lý do.”
“Đúng là mèo khóc chuột.”
“Dù là mèo hay chuột, mau mang cô ta ra khỏi phòng tôi. Serena, thay ga trải giường rồi bắt đầu dọn dẹp đi.”
Truyện liên quan
Quái Thú Của Dinh Thự Albard
Tóm tắt. Trong ngục tối ngầm dưới dinh thự Albard, có một con quái vật.
Pháp Sư Ngây Thơ Và Những Đêm Mê Hoặc
Tóm tắt. Vào một đêm nọ, khi đang một mình xoa dịu cơ thể đầy kích động, một giọng nói ...
Đích Đến Của Gió Tây
Tóm tắt. Bea Westwind, trong hành trình tìm cách hồi sinh người sư phụ đã khuất, đã dám lao vào ...
Cuộc Hôn Nhân Vội Vã Của Violet Zerotta
Tóm tắt. “Violet, con hãy kết hôn đi. Nhất định phải trong tháng này.”.
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.
Xiềng Xích Của Người Em Trai Giả
Tóm tắt. [Cảnh báo: Cưỡng ép / Nhạy cảm].