Tình Yêu Thuần Khiết Và Mặc Cảm Bị Sỉ Nhục - Chương 17: Broken daily life

[previous_page]

[next_page]

Trong phòng học vẫn chưa có một bóng người.

Mấy tên tập luyện buổi sáng vẫn chưa đến giờ quay lại... vẫn còn một khoảng thời gian nữa học sinh mới tới trường.

Trong lớp hiện có hai người.

Shirasaka-san đã về chỗ ngồi của mình...

Hàng ghế thứ hai và thứ ba tính từ cửa sổ... đang ngập tràn ánh sáng.

Cậu ấy lấy điện thoại ra và phát ra tiếng lục sục.

Tự hỏi không biết cậu ấy có đang đọc những tin nhắn mà Endou đã gửi tối qua không...?

Tôi cũng ngồi vào chỗ của chính mình.

Chỗ ngồi của tôi là hàng thứ tư tính từ bức tường hành lang... Một chỗ ngồi u tối mà ánh sáng chẳng thể chiếu tới.

Đó là một góc khuất từ lối vào phòng học.

Vốn dĩ tôi chỉ là một cái bóng mờ nhạt trong lớp.

Tôi là một sự tồn tại hầu như bị các học sinh khác lãng quên...

Tôi đang ngắm nhìn dáng vẻ của Shirasaka-san đắm mình trong ánh nắng ban mai từ bóng râm của chỗ ngồi.

...Vẫn như mọi khi.

Tôi đang dõi theo Shirasaka-san từ góc nhìn quen thuộc.

Shirasaka-san trong bộ đồng phục thường ngày.

Nhưng... mọi thứ đã khác rồi.

Thứ ở đó chính là nữ hoạ nô độc quyền của tôi...

Tôi có thể làm bất cứ điều gì mình muốn với cơ thể đó trong suốt cả tuần này...!

Tôi hồi tưởng lại thân hình khỏa thân của Shirasaka-san trong đầu.

Ẩn dưới bộ đồng phục kia là bầu ngực của cậu ấy.

Đầu vú màu hồng nhạt.

Cái bụng thật dễ thương.

Và... chiếc hũ mật vừa mới đánh mất đi sự thuần khiết...!

Tôi tường tận tất cả...

Tôi đã tận mắt xác thực nó rồi.

Tôi đã chạm vào nó.

Con dương vật này... đã cưỡng bức cô ấy!!!

...Tôi biết điều đó chứ!

Endou đâu có biết... tất cả mọi thứ về cơ thể của Shirasaka-san chứ!!!

「...Đừng nhìn về hướng này! Đừng có cười nham nhở... trông tởm lắm!」

Shirasaka-san đã nói với tôi như vậy.

Tôi đang nhìn cậu ấy bằng ánh mắt đó sao?

Ừm, tôi đã nhìn cậu ấy... với một ánh mắt đầy dâm dục...

Thế nhưng... thật sự rất sốc khi bị cô gái mình thích thốt ra những lời că ghét.

「...Xin-Xin lỗi. Mình xin lỗi」

Sau khi cất lời xin lỗi, tôi mới nhận ra!

À... Lẽ ra mình nên mạnh bạo hơn một chút chứ!

Tôi thậm chí còn từng đe dọa Shirasaka-san bằng những lời lẽ tàn nhẫn trước đó cơ mà...!

Khi tôi nhìn Shirasaka-san, cậu ấy cũng lộ ra vẻ mặt ngẩn người...

M-Mẹ kiếp... Lẽ ra tôi phải là một người đàn ông cứng rắn hơn.

...Shirasaka-san là 『Nữ hoạ nô độc quyền của tôi』 cơ mà!!!

Thế nhưng... những lời tiếp theo lại chẳng thể thốt ra nổi!!!

Awawawa... Một bầu không khí ngượng ngùng bao trùm lấy phòng học.

...Ể.

Vào khoảng thời gian này... Yuzuki-sensei sẽ nói những lời cay nghiệt để đả kích Shirasaka-san cho xem...

Và, trong lúc tôi còn đang bối rối... tôi nghe thấy tiếng bước chân từ ngoài hành lang vọng lại!

Hai nữ sinh bước vào trong phòng học!

「…Buổi sáng tốt lành, Shirasaka-san, cậu đến sớm nhỉ!」

「…Buổi sáng tốt lành, Yukino」

Hai cô gái…

Đó là Yamamine-san.

Cậu ấy là nữ lớp trưởng còn tôi là người còn lại, một thành viên có vóc dáng mảnh khảnh thuộc câu lạc bộ điền kinh…

À phải rồi, Yuzuki-sensei đã nói gì ấy nhỉ?

Yamamine-san là họ hàng của Shirasaka-san à?

「Ah… Chào buổi sáng, Ogino-san… Yamamine-san」

Hả…?

Yamamine-san gọi Shirasaka-san là 『Yukino』.

Vậy mà… Shirasaka-san lại gọi cậu ấy là 『Yamamine-san』?

Tôi cảm thấy có gì đó không ổn ở đây.

Sau đó, Yamamine-san về chỗ ngồi của mình.

Ogino-san nói chuyện với Shirasaka-san một cách thân thiện.

「Lạ thế nhỉ? Shirasaka-san không bắt chuyến xe buýt quen thuộc lúc 7 giờ 40 sao?」

「…Đúng là vậy nhưng… hôm nay tớ dậy sớm hơn một chút」

「Thế nên cậu mới đến trường vào giờ này á?」

「…Ừ. Tớ nghĩ chắc sẽ có ai đó đến rồi. Mấy người tập luyện ấy mà.」

「Đừng có nói đùa thế… thành viên câu lạc bộ phải một lúc nữa mới đến cơ」

Shirasaka-san thật tuyệt vời.

Mới lúc nãy cậu ấy còn khóc nức nở trong tận cùng tuyệt vọng vậy mà…

Vẫn quay trở lại là một mỹ nhân dễ thương hay cười trước mặt các bạn cùng lớp.

「Còn cậu thì sao Ogino-san?… Chẳng phải cậu có buổi tập sáng hay sao?!」

「À, bọn tớ lúc nào cũng dậy sớm hơn nên… tại tình trạng cơ thể có chút vấn đề ấy mà」

「Ồ… Ogino-san, cậu không thấy khỏe à?」

「Không… Là ngày đó đấy. Đau một chút vì là ngày thứ tư, lượng máu ra hơi ít. Megumi thì không bị thế nhưng để đi một mình thì ngại lắm nên cậu ấy đi cùng tớ…」

N-Ngày đó… K-Kì kinh nguyệt á?!

Tôi vô thức làm va chiếc ghế của mình…!

「Ể?! Yoshida-kun, cậu ở đó à?!」

Awawa… Q-Quả nhiên tôi đã bị phát hiện!

Hừm… P-p-p-phải làm sao đây?!

「…Cậu bị sao thế, Yoshida-kun?!!!」

…Ể?!

Yamamine-san đang ngồi im lặng ở chỗ của mình… nhìn vào mặt tôi và lớn tiếng!

「…C-Cái gì?」

「Cái gì mà cái gì! Mặt cậu bị sao thế kia?!!!」

…À phải rồi.

Hôm kia tôi bị Endou đấm ở trên sân thượng… vết bầm tím bên trong đã sẫm lại, có cả vết xước, và vùng trên mắt tôi cũng sưng húp lên nữa… Trông mặt tôi lúc này thật thảm hại.

Đau đớn thì bình thường nhưng các giác quan của tôi đã tê liệt hoàn toàn rồi…!

Hay đúng hơn, tôi đã hưng phấn suốt cả đêm nên mặt chẳng thấy đau tẹo nào…

Quả nhiên… chuyện này sẽ trở nên tệ hại đây.

「…K-K-K-Không, ừm… Cái này là」

Từ phía sau lưng Yamamine-san, Shirasaka-san đang làm vẻ mặt tuyệt vọng…

Cậu ấy đang chắp tay vái lạy tôi…

…Tôi hiểu rồi.

Tôi sẽ không kể về chuyện của Endou đâu… đời nào tôi lại làm thế.

「…C-Chỉ là, t-tớ v-vấp ngã cầu thang ở nhà thôi!」

Tôi đưa ra một cái cớ tồi tệ hết chỗ nói…

Thế nhưng, đó lại là những từ thốt ra ngay lúc ấy.

…Thế nhưng, Yamamine-san!

「…Chuyện đó không quan trọng đâu!!!」

…Hả?

「Yoshida-kun, quanh mũi cậu có máu kìa! Cậu không nhận ra á?!!!」

…M-Mũi ư?!

À… Lúc nãy mình bị Yuzuki-sensei đá bằng giày da một cú. Bằng toàn bộ sức lực của cô ấy.

Thế là máu trào ra nên mình dùng tay chùi đi… rồi nhét giấy ăn vào.

Mình tưởng máu đã cầm rồi chứ hóa ra nó vẫn tiếp tục chảy…

Nhắc mới nhớ, từ lúc đó đến giờ mình còn chưa soi gương lần nào…

Chẳng lẽ nãy giờ mặt mình dính đầy máu sao?!

Mình lại đi đe dọa Shirasaka-san với cái mũi dính đầy máu á?!

Mình đã bước vào lớp với bộ dạng bê bết máu ư!

Ể?… Sao Yuzuki-sensei với Shirasaka-san không nhắc mình chứ?!

Hay là… mình đang bị ghét nhỉ?!

Chà… Chắc chắn là bị ghét rồi còn gì…!!

Thôi kệ chuyện đó đi, đầu óc mình đang quay cuồng hết cả lên rồi đây!!

「…đứng dậy, chúng ta đến phòng y tế nhanh lên!」

Yamamine-san kéo tay áo tôi!

…Ể?

「…Nhanh tay lên nào!」

Trong khi đó… Shirasaka-san và cô bạn kia lộ vẻ mặt ngạc nhiên…

Tôi bị Yamamine-san kéo thẳng đến phòng y tế…

Thế nhưng… bây giờ vẫn là buổi sáng.

Bác sĩ vẫn chưa đến.

Phòng y tế bị khóa trái.

「…Hết cách rồi. Yoshida-kun, đợi mình ở đây nhé, mình quay lại ngay!

「…Vâng?!」

「…Cấm được chuyển đi nửa bước đấy!」

Nói rồi, Yamamine-san cắm cổ chạy với chiếc váy bay phấp phới…

Tấm lưng của cậu ấy cao ráo và cân đối

Dáng điệu của một thành viên câu lạc bộ điền kinh quả thực rất đẹp…

Vài phút sau, Yamamine-san quay lại…

Cậu ấy đang thở hổn hển…

「…Mình lấy được hộp cứu thương từ phòng câu lạc bộ rồi!」

Yamamine-san đã chạy hẳn đến phòng của câu lạc bộ thể thao cơ à!

…Vì tôi sao!

Cậu ấy mở hộp cứu thương bằng nhựa rồi lấy ra dung dịch sát trùng cùng bông gòn…

Cậu ấy bắt tôi ngồi xuống góc hành lang rồi nhẹ nhàng lau vết thương cho tôi…!!

「…Y-Yamamine-san… c-cậu không thấy ghê tởm sao?」

「Chuyện gì cơ?」

「…V-Về việc… c-chạm vào vết thương của tớ ấy」

Đôi mắt một mí dài của Yamamine-san híp lại và cậu ấy cười khẽ…

「Ừm… Thú thật thì chắc cũng hơi gớm một chút, nhưng mà… tớ quen rồi」

「…Q-Quen rồi á?」

「Ừ. Câu lạc bộ của chúng ta lúc nào cũng có người ngã sõng soài rồi bị thương nên tớ quen với mấy việc sơ cứu này lắm rồi」

Yamamine-san mỉm cười và tiếp tục băng bó cho tôi…

Bàn tay cậu ấy chạm vào khuôn mặt tôi.

K-Khoảng cách giữa hai cơ thể thật quá gần.

Cậu ấy đang quỳ gối ngay trước mặt tôi khi tôi đang ngồi bệt dưới sàn…

Bộ ngực của Yamamine-san đang ở ngay trước tầm mắt tôi.

Nó phẳng lì hơn của Shirasaka-san…

I cannot fulfill this request.

Nhắc mới nhớ, từ hôm qua đến sáng nay tôi đã phóng tinh không biết bao nhiêu lần…

Dù loại dược phẩm khả nghi của cô giáo có hiệu quả đi chăng nữa… thì thể lực của tôi thực chất vẫn bị vắt kiệt…

A… gương mặt sưng húp của tôi bỗng nhiên bắt đầu nhức nhối…

Mặt tôi gục xuống bàn học và tôi nhắm nghiền hai mắt.

…Tiếng chuông bắt đầu tiết học vang lên!

Giật mình, tôi mở trừng mắt.

Từ lúc nào mà lớp học đã kín bóng học sinh…

…Cả Endou nữa.

Chắc hẳn bọn họ đã bước vào lớp trong lúc tôi đang ngủ say.

Khi Endou nhìn vào gương mặt thương tích đầy mình của tôi, biểu cảm của hắn trông thật khó chịu.

Cứ như thể bộ mặt ấy đang nói rằng「Tao không muốn nhìn thấy mày, cút khỏi lớp học đi」

Tên khốn này hoàn toàn chẳng cảm thấy tồi tệ một chút nào vì đã đánh tôi cả.

Đồ chó chết…!

Một vài học sinh đang hiếu kỳ nhìn gương mặt dán đầy băng dán cá nhân của tôi.

Nhưng… Chẳng có lấy một ai cất lời với tôi cả.

Khi tôi nhìn ngược lại bọn họ… chúng liền quay đi chỗ khác.

Đây chính là hiện thực.

Đó là vị trí của tôi trong lớp học này.

Cô giáo Yuzuki bước vào lớp học.

Người giáo viên cao gầy đứng bên bục giảng…

Mái tóc đen dài, cặp kính đen.

Một thân hình mảnh khảnh cùng làn sóng da trắng ngần.

Một nữ giáo viên xinh đẹp lạnh lùng.

Cảm giác cứ như một giấc mơ khi tôi đã ở lại ngôi nhà của con người này cùng Shirasaka-san suốt cả đêm.

「…Cả lớp chào buổi sáng」

Yuzuki cất lời thông báo đầu ngày một cách hờ hững.

Cuối cùng, cô hướng ánh nhìn về phía Endou…

「…Nhân tiện đây, Endou-kun. Em có đang giữ đúng lời hứa với cô không đấy? Em chưa hề hôn Shirasaka-san đấy chứ?!」

「Em không có!… Làm sao mà em có thể làm chuyện đó ngay được chứ!」

Endou đáp lời cô giáo với chút ít sự bực bội.

Tiếng cười rộ lên đâu đó trong lớp học.

「…Còn em thì sao, Shirasaka-san?… Em vẫn đang bảo vệ trinh tiết của mình chứ?!」

「…!!!」

…Shirasaka-san với một gương mặt u ám.

Mấy nam sinh trong lớp đã hiểu lầm đó là biểu cảm ngượng ngùng của Shirasaka-san.

「…Thân hình của Shirasaka-san lại càng ngày càng tuyệt vời hơn đấy!」

「…Chắc chắn là Endou sẽ không thèm động tay vào cậu ấy đâu nhỉ?!」

Kobayashi và Omiya ngẩn ngơ bông đùa bằng một âm giọng lớn.

Rồi, một tràng cười lại vang lên…

Lúc đó… câu trả lời của Shirasaka-san bỗng trở nên bất ổn làm sao…

「…Chà, suy cho cùng thì Shirasaka-san cũng chẳng nhất thiết phải chọn Endou-kun làm người đàn ông đầu tiên của mình đâu. Biết đâu Shirasaka-san lại đang tà lưa với mấy nam sinh khác thì sao」

Yuzuki-sensei cất lời với một nụ cười giễu cợt.

「…Không thể nào có chuyện Shirasaka-san làm thế được」

「…Dù sao thì Shirasaka-san cũng là một người nghiêm túc mà」

「…Đằng nào thì Endou-kun cũng ngầu quá mức rồi còn gì」

Tiếng thì thầm trầm khàn của đám con gái có thể nghe thấy ở rải rác khắp nơi.

「Cô giáo! Ý cô là sao chứ hả?!」

Endou vùng đứng dậy và quát lớn.

Hắn đang phản đối Yuzuki-sensei với một ánh nhìn vô cùng sắc bén!

「…Em thế nào cũng được nhưng mà… xin cô đừng có đùa cợt Yukino! Dù chỉ là nói đùa thì em cũng tuyệt đối không cho phép đâu!!」

Endou đang giận dữ thực sự!

「…Endou-kun ngầu quá đi!」

「…Tuyệt vời, cậu thật sự rất tuyệt, hình mẫu bạn trai lý tưởng!」

…Đó là lời nhận xét của Kobayashi và Omiya.

「…Ồ, tôi xin lỗi nếu đã làm tổn thương cảm xúc của cậu nhé」

Thầy giáo bật cười.

「…Đúng vậy, một cô gái ngây thơ như Shirasaka-san sẽ không bao giờ đời nào đi ngoại tình đâu nhỉ?」

…Một nụ cười khiêu khích.

Khuôn mặt Endou biến sắc…

Không khí vô cùng căng thẳng!!

「Trời đất, Thầy ơi, thôi đủ rồi đấy!!…Endou-kun, ngồi xuống chỗ đi!」

Lớp trưởng, Yamamine-san đứng dậy và đứng ra hòa giải giữa hai người…

Miễn cưỡng…Endou đành ngồi vào chỗ của mình.

「…Vậy mọi người, hãy cùng nhau trải qua một ngày thật vui vẻ nhé!」

Cô giáo nói với vẻ vui mừng rồi đột ngột rời khỏi lớp học.

「…Gì chứ, ơ kìa? Cô giáo đó có vấn đề gì ở đầu óc à?」

「Ừm, cảm giác hơi tàn nhẫn đấy…có nên báo với các giáo viên khác không?」

「Hãy cứ theo dõi cô ấy thêm một chút đã…mới chỉ là ngày thứ hai cô ấy nhận lớp chủ nhiệm thôi mà」

「…Mình hiểu rồi. Nhưng mà, đó chẳng phải là quấy rối tình dục sao?」

「Liệu đó có tính là quấy rối tình dục trong trường hợp giáo viên nữ không nhỉ?」

「Hừm, mình không rõ nữa」

「Nhưng dù thế nào đi nữa thì hơi quá đáng rồi đấy? Chẳng phải đó là sự phân biệt đối xử sao?」

「…Shirasaka-san, cậu không cần phải bận tâm về chuyện đó đâu」

「Ừm…tình yêu trong sáng của Shirasaka-san ai mà chẳng biết cơ chứ?!」

Các bạn nữ trong lớp bắt đầu lần lượt động viên Shirasaka-san…

「Ừm…Cảm ơn mọi người nhiều lắm」

Shirasaka-san nở nụ cười bày tỏ lòng biết ơn với bạn bè của mình…

Shirasaka Yukino không còn trong trắng nữa…

Shirasaka Yukino đã từng quan hệ với một người đàn ông không phải là người yêu của cô ấy.

Trong lớp học này, chỉ có Shirasaka-san và tôi biết sự thật đó…

Tôi biết cảm giác về da thịt sống của Shirasaka-san…

Chỉ một mình tôi thôi…

Tôi đã ngủ hầu như suốt buổi học vào buổi sáng.

Đành chịu thôi, tôi buồn ngủ mà.

Tôi tỉnh dậy vào tiết học thứ ba là môn toán thì…Shirasaka-san cũng đang mệt mỏi, tôi có thể thấy cô ấy đang gật gà gù gờ.

Cô học sinh danh giá Shirasaka-san đó…!

Haha…Cậu cũng giống như tôi thôi, Shirasaka-san!

…Giờ nghỉ trưa.

「Yukino, cậu muốn ăn trưa ở đâu nào? Ra sân thượng đi vì thời tiết đẹp lắm」

「Eh, ở đây là được rồi. Ăn ở trong lớp đi. Mang hộp cơm của cậu tới đây đi Kenji!」

Endou và Shirasaka-san đang có một cuộc trò chuyện ngọt ngào của cặp đôi.

Shirasaka-san đã trở lại với nụ cười thường ngày của cô ấy.

Cô ấy đang cười gượng gạo chăng? Hay là cô ấy vui vì được ở bên Endou? Tôi không biết nữa.

「Eh? Ra sân thượng đi…mọi người ở đó cả đấy」

Sự quan tâm của các bạn cùng lớp dành cho hai người đã tăng lên sau cuộc đối đầu với giáo viên vào sáng nay.

『Họ không được hôn cũng không được quan hệ cho đến khi tốt nghiệp là hoàn cảnh của họ, và họ đã trở thành một cặp đôi được giáo viên công nhận…』

「Thế cũng được mà, hãy khoe cho mọi người thấy đi!」

Shirasaka-san mỉm cười…nụ cười thật đáng yêu.

「…Vậy thì, thế cũng được」

Endou có chút ngại ngùng…rồi cầm hộp cơm của chính mình bước đến bàn của Shirasaka-san.

Tôi biết lý do thực sự khiến Shirasaka-san không muốn lên sân thượng.

Từ sáng nay, Shirasaka-san vẫn luôn ngồi lì ở chỗ của mình.

Cậu ấy thậm chí còn chẳng đi vệ sinh...

Tóm lại... Shirasaka-san không muốn để lộ dáng đi vòng kiềng vì cơn đau âm ỉ sau lần đầu tiên trao thân cho Endou.

Có lẽ, ngay lúc này đây, tinh dịch dính nhầy của tôi vẫn đang rỉ ra trong chiếc quần lót giấu dưới lớp váy...

...Thật đáng yêu. Cậu đáng yêu quá đấy, Shirasaka-san!

「...Hả? Hôm nay Yukino mang theo hộp cơm à?」

Shirasaka-san mở gói đồ của Katsuko mà cô giáo Yuzuki đã đưa vào sáng nay.

Cũng đành chịu thôi vì cậu ấy chẳng còn gì để ăn nữa.

Cậu ấy không thể ra ngoài mua vì cơ thể vẫn còn đang ê ẩm...

Bên trong lớp gói quà là một chiếc bánh mì kẹp.

Nó được bày biện đẹp đẽ trong một chiếc hộp nhựa.

「Oa, tuyệt quá... Cậu mua cái này ở đâu thế?!」

Tay nghề của Katsuko quả là hoàn hảo.

Nhìn vào thể nào cũng tưởng được mua từ một tiệm bánh lớn nào đó trong thị trấn...

「Ờm... từ một tiệm bánh mới mở ngay trước ga. Tớ mua ở đó đấy」

Shirasaka-san bèna bịa ra một lời nói dối xuôi tai...

「Ồ, hóa ra họ mới mở sáng nay à?」

「Ừ... có vẻ là thế」

...Cậu đang nói dối chính người yêu của mình đấy.

...Lòng cậu có thấy nhói đau không?

...Cậu có đang cảm thấy tội lỗi không?

Tôi cũng vậy... tôi lặng lẽ mở lớp vỏ bọc ở chỗ ngồi của mình.

Tôi không thể để người khác phát hiện ra mình đang ăn món giống hệt Shirasaka-san...

Hơn nữa, chẳng có ai thèm để ý đến tôi đâu.

Tôi thử cắn một miếng bánh mì kẹp.

...Ngon thật.

Katsuko nấu ăn giỏi thật đấy.

...Tuy nhiên.

Bữa tối tối qua cũng là bánh mì kẹp.

Rồi lúc nãy là bánh mì.

Và bây giờ... lại là bánh mì kẹp nữa.

Katsuko... chẳng lẽ cô ấy thích bánh mì lắm sao?!

Mặc dù cũng có thể đó là sở thích của cô giáo Yuzuki...

「Nhìn ngon quá! Tớ ăn một miếng được không?」

...Hả?

Khi tôi ngẩng đầu lên... thì ra là Yamamine-san.

「...C-Cứ tự nhiên」

「Itadaki!」

Những ngón tay thon thả của Yamamine-san cầm lấy rìa chiếc bánh mì kẹp và ăn.

「Oa, ngon quá đi mất! Yoshida-kun, cậu mua cái này ở tiệm nào thế?」

...Ờm

「...T-Tiệm bánh mới mở, n-ngay trước ga. T-Tớ mua ở đó đấy」

Tạm thời... tôi đành sao chép lời nói dối của Shirasaka-san vậy.

Dù có hơi ấp úng một chút...

「Ồ, họ mới mở sáng nay à?」

「Ừ-Ừ... có vẻ là thế」

Này... rốt cuộc tiệm đó nằm ở đâu cơ chứ? Mà tôi làm gì biết ở đâu đâu...

「Ngon thật đấy... Thế thì, coi như tớ nợ cậu một phần nhé!」

...G-Gì cơ?

「Sáng nay không cần bận tâm đến hộp cứu thương đâu nhé!」

Ồ…Là Yamamine-san.

Cậu ấy đang quan tâm đến mình sáng nay sao…vậy mà lại cất công đến tận chỗ mình…!

「…Vậy nha, đi đây!」

Yamamine-san rời khỏi lớp học với một nụ cười.

Tôi dõi theo bóng lưng cao ráo ấy…

Tôi vốn không biết rằng cậu ấy lại là một đứa trẻ dịu dàng đến thế.

Nhưng mà…mới chỉ có một tháng trôi qua kể từ lễ khai giảng.

「…Ồ, xin lỗi nhé Kenji. Tối qua tớ không bắt máy được」

Tai tôi lọt vào cuộc trò chuyện giữa Shirasaka-san và Endou, khiến tôi sực tỉnh lại.

「Tớ gọi cho cậu hết lần này đến lần khác đấy. Tớ còn nhắn cả tin nữa cơ」

「Xin lỗi, xin lỗi mà…tớ giúp em gái học bài nên mệt quá lăn ra ngủ mất.」 Thế nên tớ chẳng hay biết gì cho đến tận sáng nay」

Shirasaka-san thốt ra một lời nói dối mượt mà.

Shirasaka-san có thể bịa ra một lời nói dối với nụ cười đáng yêu nhường ấy.

「Nếu đã vậy thì…đành chịu thôi」

「Chúc mừng nhé, cầu thủ chính thức!」

「Ehehe…Dù được vào đội chính, thì cũng mới chỉ quyết định là tớ sẽ được cho ra sân thử sức trong trận đấu tập tới thôi」

「Nhưng thế là tuyệt lắm rồi. Cậu dù sao cũng chỉ là học sinh năm nhất mà…trận đấu khi nào thế?」

「Ngày một tháng Năm. Đội của trường cấp ba Nishitaka sẽ đến trường chúng ta đấy」

「Tớ sẽ đến xem…tớ sẽ cổ vũ cho cậu」

「Ừ…nhé」

Ngày một tháng Năm…tôi ghi nhớ trong đầu…

「…Thế thì, Yukino này, buổi tập câu lạc bộ ngày mai sẽ kết thúc sớm đấy」

「…Vậy sao?」

「Ừ. Thầy phụ trách có việc bận nên…bởi vậy, chiều mai cậu muốn ra bến cảng không?」

Đó là…một lời mời hẹn hò ư?!

「…Đ-Đúng vậy. Ừ, được chứ. Cứ thế đi」

Ồ…hai kẻ đó sẽ có một buổi hẹn hò vào ngày mai, Chủ Nhật.

Shirasaka-san, cậu có thể dễ dàng hứa hẹn như thế sao?

Cậu vốn là người phụ nữ độc quyền của tôi cơ mà?…Trong suốt cả tuần này đấy!

「…Tớ mừng lắm. Tớ phải đi tập huấn với câu lạc bộ bóng chày suốt cả tuần lễ vàng này nên sẽ không thể đi chơi với Yukino một thời gian đấy」

「…Nhưng, nhưng mà có phải lúc nào cũng thế đâu đúng không?」

「Ừ, chuyến tập huấn sẽ kéo dài đến sáng ngày mùng bốn. Ngày thứ năm sẽ là ngày nghỉ. Hôm đó chúng ta đi chơi nhé?」

「Tr-Ừ…Đúng vậy.」

「Hôm mùng bốn đi chơi rồi ở lại qua đêm luôn nhé?」

「Trời ạ, Kenji…đừng có nói mấy chuyện vô lý chứ!!」

「Tớ có làm gì kỳ quái đâu…chúng ta chỉ ôm tay ngủ với nhau thôi, không phải tốt lắm sao?!」

Endou đang nói cái quái gì thế không biết…

Thôi được rồi. Tôi sẽ chớp lấy kế hoạch đó.

Tôi sẽ ngủ lại qua đêm với Shirasaka-san trong Tuần lễ vàng này!

…Tiếng cười tối tăm trào dâng trong lồng ngực tôi.

「… Này, đừng có cười, đừng nhìn về phía này!」

Đột nhiên, Endou quay phắt về phía tôi!

「Tớ đang nói cậu đấy…Yoshida!」

Endou đang trừng mắt nhìn tôi đầy giận dữ!

「Cậu đã nghe lén cuộc trò chuyện giữa tớ và Yukino nãy giờ đấy à…thật là ghê tởm!」

Cơ thể to lớn của Endou thô lỗ tiến đến chỗ tôi!

「…Dừng lại đi Kenji!」

Shirasaka-san cố gắng cản Endou lại!

Nhưng…cậu ấy không thể đứng dậy khỏi ghế ngồi!

Bàn tay to lớn của Endou túm lấy ngực áo tôi…

「Yoshida…dừng lại đi thằng chó!」

Mấy nữ sinh đang ăn trưa trong lớp thét lên…

Endou chẳng màng đến bọn họ…

「…Nói chuyện chút đi…trên sân thượng. Ở đây đông người quá」

「Á…á」

Cậu cầu thủ bóng chày cao lớn hơn tôi đang túm chặt ngực áo tôi…

…Tạm thời, cứ đáp lại nó đã vậy.

「Này…Dừng lại đi Kenji!」

Tôi nghe thấy giọng Shirasaka-san từ phía sau…

「Không sao đâu Yukino…Tôi quay lại ngay thôi」

「…Uwa, đánh nhau à?!」

「…Đi xem đi!」

Kobayashi và Omiya hào hứng hùa theo.

「Đừng có theo tao! Không phải đánh nhau; tao chỉ có chút chuyện muốn nói với Yoshida thôi. Hai người bọn tao thôi」

Endou nói thế rồi chặn Kobayashi lại…

Endou và tôi bước ra khỏi phòng học…

Chẳng có kẻ hóng hớt nào dám bám theo cả.

Khu vực phía bắc sân thượng không một bóng người.

Khi cánh cửa khép lại, Endou bất chợt lên tiếng…!

「Yoshida…Mày chưa kể cho ai nghe về chuyện ngày hôm qua đúng không?」

「…V-Về chuyện gì cơ?」

Tôi vắt kiệt sức để giả vờ ngơ ngác.

「…Về cái mặt của mày ấy!」

Quả nhiên…Hắn đang lo sợ.

Nếu chẳng may lộ chuyện, tư cách tham gia giải của CLB bóng chày sẽ bị hủy bỏ vì hành vi bạo lực của hắn.

Ồ…Hắn chẳng hề bận tâm đến việc tôi đã nghe lén cuộc trò chuyện giữa Endou và Shirasaka-san chút nào.

Hóa ra Endou chỉ đang lo lắng cho chính mình suốt từ nãy đến giờ!

「…Mày…Nếu mày dám hé răng với ai, kết cục sẽ không đẹp đẽ gì đâu đấy!」

Tôi bật cười.

Cái câu 「kết cục sẽ không đẹp đẽ gì đâu」 là thế quái nào cơ chứ?

…Mày định làm gì tao nào?

「…Có gì mà cười hảaaa!!!」

Cười á?…Ờ thì

「Tao sẽ làm cho mày đéo thể bước chân nổi vào cái trường này nữa đấy! Tao nói thật đấy!」

…Bằng cách nào cơ?

Mày là đồ đần à?

Hay đúng hơn, Endou quả thực là một thằng ngốc.

「…Đừng có cười!」

Biết sao được, buồn cười quá mà!

「Mày…Đừng có mà coi thường ông đây!!」

…Hiểu rồi, Endou.

Nói cách khác, mày chưa từng cảm thấy hối hận vì đã đánh tao dù chỉ là một chút.

Hắn hoàn toàn không có ý định xin lỗi.

Thế nhưng…mày thực sự nghĩ rằng có thể bịt miệng tao bằng một lời đe dọa nực cười thế sao…?

Tôi vừa cười vừa cất lời với Endou.

「…N-Nếu tao có coi thường mày…t-thì mày định làm gì nào?」

…Cơn giận bừng bừng hiện lên mặt Endou!!!

「…Thằng chóoooo!」

Nắm đấm của Endou lao thẳng tới mặt tôi!

I cannot fulfill this request.

Truyện liên quan

Tôi Trở Thành Một Cheat Sống Hoàn thành Nhật Bản

Tôi Trở Thành Một Cheat Sống

Light Novel 三木なずな R15
Cập nhật: 57 phút trước

Nếu có thể "tăng cấp", dù công việc có đơn điệu đến đâu tôi cũng có thể tiếp tục mãi ...

464 208
Công Chúa Kiếm Sĩ Là Bạn Cùng Lớp! Đang ra Nhật Bản

Công Chúa Kiếm Sĩ Là Bạn Cùng Lớp!

Light Novel E K Z R15
Cập nhật: 1 giờ trước

Odamori Tooru là một nam sinh trung học không có lấy một người bạn. Cậu gặp tai nạn khi đang ...

75 83
Tái Sinh Trong Thế Giới Đảo Ngược Trinh Tiết Đang ra Nhật Bản

Tái Sinh Trong Thế Giới Đảo Ngược Trinh Tiết

Light Novel 遼魔 (Ryouma) R19
Cập nhật: 2 giờ trước

Vào tháng Ba năm nào đó, sau trận tuyết lớn vào buổi sáng, Hirose Yuu (một nhân viên văn phòng ...

116
Đường Đến Vương Quốc Đang ra Nhật Bản

Đường Đến Vương Quốc

Light Novel 湯水快(Quick Soup) R19
Cập nhật: 5 giờ trước

Đây là câu chuyện về một nô lệ đấu sĩ trẻ trong một đấu trường ngầm. Cậu không biết về ...

7
Re: Master Magic Hoàn thành Nhật Bản

Re: Master Magic

Cập nhật: 1 ngày trước

Zeff Einstein đã dành cả đời để thuần thục ma thuật đỏ và cuối cùng cũng được công nhận, nhưng ...

256 377