Tái Sinh Thành Nông Dân Viking, Tôi Đặt Mục Tiêu Chiến Thắng Văn Hóa. - Chương 262: Tập 262: Có thể gọi đây là đang trốn không? - 8 tuổi - Cuối hè
Thor, dậy đi con. Chúng ta phải di chuyển đến chỗ ẩn náu thôi.
Ưm... mẹ hả? Vâng ạ... ngáp.
Giọng nói khẽ khàng đánh thức tôi dậy.
Thú thật là tôi vẫn còn buồn ngủ lắm. Nhưng phải di chuyển trước khi mọi người trong làng thức giấc.
Trời vẫn còn tối quá nhỉ.
Đúng hơn là vẫn còn đang giữa đêm thì phải.
Bình minh mùa hè đến rất sớm. Khoảng thời gian trước khi mặt trời mọc này thực chất vẫn là đêm tối.
Tôi khoác hành lý lên vai, cùng mẹ và các chị rời khỏi nhà.
Oa... sao đẹp quá.
Xuyên qua làn không khí trong vắt của phương Bắc, dải Ngân Hà và Tam giác mùa hè lấp lánh rực rỡ trên vòm trời.
Đã lâu rồi tôi mới lại ngắm nhìn bầu trời đêm đầy sao như thế này.
Mùa hè phương Bắc có thời gian chiếu sáng rất dài, nên thường thì chúng tôi ngủ khi bầu trời vẫn còn vương ánh hoàng hôn, và khi thức dậy thì mặt trời đã lên cao rồi.
Nào Thor, đi thôi con.
Nghe chị Erin giục, tôi bắt đầu bước đi.
Không biết như vậy có ổn không nhỉ...?
Mẹ cũng mang theo hành lý cùng chị Erin đi theo sau.
Cha thì ở nhà trông coi.
Xưởng ủ rượu và nhà hộ sinh là nơi cấm đàn ông, chỉ có phụ nữ mới được vào.
Đấy, lẽ ra Thor cứ mặc đồ con gái là xong rồi!
Con đã bảo là không mà!
Không biết cái chấp niệm muốn bắt tôi giả gái của chị Erin từ đâu mà ra nữa?
Trong sự tĩnh lặng của bình minh, chỉ còn nghe thấy tiếng bước chân giẫm lên cỏ, tiếng gió thổi qua vịnh hẹp và tiếng sóng vỗ rì rào.
Đi bằng ngựa thì dễ bị chú ý lắm. Thế nên chúng tôi phải khoác hành lý trên vai mà đi bộ.
Em thảnh thơi thật đấy...
Muni...
Muni chiếm lấy vị trí cao nhất trên túi hành lý, cứ thế ngủ ngon lành trong khi được tôi cõng theo.
Nghe nói loài chim dù ngủ cũng không bị ngã khỏi cành cây đâu.
Hình như là khi chúng gập chân lại thì các ngón chân sẽ tự động siết chặt. Tiện thật đấy.
◯ ◯ ◯ ◯
Chẳng mấy chốc, chúng tôi đã đến nhà hộ sinh mà không gặp trở ngại gì.
Vào thời điểm trước bình minh, nơi này vẫn tĩnh mịch như thường lệ.
Tôi lén lút mở cửa bước vào trong.
Tối quá.
Đừng có bật đèn đấy.
Chỉ dựa vào ánh sao lọt qua khung cửa sổ nhỏ, chúng tôi đặt hành lý xuống dưới bóng của kệ để thảo dược.
Tôi nhận thêm hành lý từ mẹ và chị Erin, trải chăn ra là xong khâu chuẩn bị chỗ ẩn náu.
Chỉ cần làm sao để không bị nhìn thấy từ lối vào nhà hộ sinh, và chuẩn bị sẵn sàng để chạy trốn bất cứ lúc nào nếu có người đến tìm là được.
Giá mà mình mang theo cả chiếc giường cũi bản thử nghiệm thì tốt biết mấy.
Trải chăn trực tiếp lên sàn đá phẳng lì thế này nằm đau người quá.
Mà thôi, hành lý cồng kềnh lại dễ gây nghi ngờ, chưa kể lúc chạy trốn lại vướng víu.
Oáp...
Tôi buồn ngủ quá. Cơn ngáp cứ thế tự nhiên trào ra.
Cơ thể trẻ con này đúng là cần ngủ nhiều thật.
Con ngủ một chút đi. Mẹ đi chào hỏi mọi người và nhờ vả một chút đây.
Vâng ạ.
Chào hỏi ư? Giờ này sao? Tôi hơi thắc mắc, nhưng cơn buồn ngủ đã chiến thắng tất cả.
Tôi nằm trên chiếc chăn đã trải, lấy túi đựng quần áo thay ra làm gối, rồi ôm Muni như một cục đá sưởi ấm mà chìm vào giấc ngủ.
Giá mà độ cứng của sàn nhà và độ mềm của Muni đổi ngược lại cho nhau thì tốt biết mấy... tôi vừa nghĩ vẩn vơ như vậy thì đã thiếp đi từ lúc nào không hay.
◯ ◯ ◯ ◯ ◯
...Tiếng gì thế nhỉ?
Tôi giật mình tỉnh giấc bởi âm thanh từ bên ngoài, trời đã sáng rõ từ lúc nào.
Chắc là đã đến giờ sáng rồi.
Đây này! Bia lúa mạch đặc biệt của hôm nay đây! Còn 6 thùng nữa nhé!
Vận chuyển cẩn thận vào! Á! Thùng đó không phải loại này!
Còn 2 thùng nữa à? Hết sạch rồi! Đợi tí đi!
Từ xưởng ủ rượu nằm cạnh nhà hộ sinh, tiếng của những người vận chuyển bia lúa mạch đặc biệt vang lên không ngớt. Vì là trận chung kết mà, bia trong kho và xưởng đang được bán sạch bách.
Trận chung kết à... chà, mình cũng muốn xem quá.
Cảm giác như bị bỏ lại một mình trong khi cả làng đang mở hội lớn vậy.
Dù ở khá xa sân vận động, nhưng tiếng ồn ào náo nhiệt của đám đông vẫn theo gió vọng lại.
Tôi còn nghe thấy tiếng những gã đàn ông nóng tính đang hát quốc ca nữa.
Còn lâu mới đến giờ thi đấu mà họ đã hào hứng thế rồi.
Nhà hộ sinh có vài khung cửa sổ nhỏ để lấy sáng.
Kh-không thấy gì cả... nếu đứng trên cái hộp thì...
Với chiều cao của tôi thì dù có kiễng chân cũng chẳng thấy gì, nên tôi đành đặt chân lên kệ thuốc để cố nhìn ra ngoài.
Tầm nhìn qua cửa sổ rất hạn chế, nhưng tôi vẫn thấy những con tàu đang tiến vào vịnh.
Đúng là trận chung kết, tàu thuyền đông đúc thật... Ơ, nguy hiểm quá!
Trong khi nhiều con tàu đang xếp hàng theo sự hướng dẫn, một chiếc thuyền dài lớn với cánh buồm màu sắc sặc sỡ lại chen ngang, suýt chút nữa đã va chạm với những con tàu khác.
Con tàu dẫn đường lao đến, hình như hai bên đang tranh cãi điều gì đó.
Thô lỗ thật đấy. Chẳng biết là quý tộc ở vùng quê nào nữa. Lại còn nhuộm buồm màu mè thế kia... màu sặc sỡ?
Tôi vội vàng nhìn kỹ lại cánh buồm màu mè của chiếc thuyền dài vừa chen ngang kia.
Một mảng xanh thẫm viền vàng rực rỡ! Thuốc nhuộm màu xanh đắt đỏ vô cùng. Tôi vẫn còn nhớ như in cảnh cha bị mẹ mắng té tát chỉ vì chọn màu xanh làm màu đại diện cho đội Fenrir’s Fang.
Nếu không phải kẻ cực kỳ giàu có và mang thân phận cao quý, thì chẳng ai dám chơi ngông đến mức nhuộm xanh cả cánh buồm len khổng lồ của chiếc thuyền dài như thế.
Đường viền màu vàng kia trông cũng vô cùng tinh xảo. Nghĩa là tốn cả đống tiền của lẫn công sức của nghệ nhân.
"Là nhà vua... hay là ngài Torrell nhỉ?"
Nếu cánh buồm có thiết kế ấn tượng đến thế, chắc chắn tôi phải nhớ mặt chứ.
Một kẻ giàu có, quyền quý, chỉ đến đây vì trận chung kết, lại còn là kiểu quý tộc thôn quê thích chen ngang hàng lối.
Chắc chắn không chạy đâu khỏi một trong hai người đó.
Cộc cộc!
"Á!"
Tiếng gõ cửa đột ngột khiến tôi giật mình mất thăng bằng, trượt chân khỏi kệ thuốc rồi ngã nhào xuống đất.
"Ui da..."
May mắn thay, tôi rơi trúng đống chăn màn và hành lý nên không bị thương tích gì.
"Thor, con thức chưa?"
Tiếng gọi khẽ khàng vang lên ngay sau đó. Là mẹ.
Mẹ chẳng đợi tôi trả lời đã tự ý mở cửa, lách người vào trong thật nhanh.
"Mẹ à, con đang trốn mà, mẹ không được đến đây đâu!"
Tôi lên tiếng nhắc nhở, nhưng mẹ thậm chí chẳng thèm nghe, chỉ chăm chăm nói những điều mình muốn.
"Thor. Mẹ đã chào hỏi tử tế với mấy người ở xưởng rượu rồi. Mẹ bảo họ là con đang tạm lánh mặt nhà vua, nên họ phải giữ bí mật, và nếu có gã đàn ông lạ nào tới thì đuổi đi giúp. Đây, bữa sáng của con."
"V, vâng."
Bữa sáng gồm những mẩu bánh mì lúa mạch mỏng gói trong tấm vải lanh sạch sẽ, một bát gỗ đựng bơ, cùng thật nhiều quả mọng, các loại hạt và một bình nước bằng sừng bò. Trông ngon tuyệt.
"Giờ thì trốn cho kỹ vào nhé. Chiều tối mẹ lại ghé xem sao."
Nói đoạn, mẹ quay lưng bước ra ngoài.
Cứ ghé thăm thường xuyên thế này thì liệu có còn gọi là đang trốn nữa không nhỉ?
"Muni! Muni!"
À, thảo nào lượng quả mọng và hạt nhiều bất thường, hóa ra là có cả phần của Muni.
"Muni, im lặng nào. Chúng ta đang trốn đấy."
"Muni!"
Vừa nhai hạt, Muni vừa đáp lại đầy phấn khích.
Cộc cộc!
Lại tiếng gõ cửa.
Chẳng lẽ mẹ quay lại?
"Cậu Thor, tôi đến để chào hỏi đây ạ. Nghe nói cậu đang ẩn mình, nên tôi xin phép đại diện mọi người vào một mình thôi."
Người cúi thấp tấm thân cao lớn để lách qua cửa viện là Astrid, cô gái tóc đỏ cao kều đang phụ trách việc nấu rượu tại xưởng.
"Nghe nói cậu đang lánh mặt tên vua bạo chúa và kẻ phản thần Torrell. Chị em trong làng chúng tôi nhất định sẽ bảo vệ cậu."
"Kh, không cần đâu. Mọi người đừng cố quá làm gì. Đừng làm chuyện gì nguy hiểm nhé."
Người phương Bắc, dù nam hay nữ, đều có máu nóng trong người.
Nếu cứ mặc kệ, lỡ có người của nhà vua tới, họ sẵn sàng vác rìu hay nông cụ ra hội đồng người ta ngay lập tức.
"Tôi không muốn đôi bàn tay nấu rượu quý giá của cô bị thương đâu. À đúng rồi! Cô lăn giúp tôi một cái thùng lớn đã mở nắp đặt dưới cửa sổ đối diện cửa ra vào nhé. Nếu có người lục soát vào đây, tôi sẽ chui vào đó trốn."
"Cứ giao cho tôi!"
Astrid đấm mạnh vào ngực đầy quả quyết rồi hừng hực khí thế bước ra ngoài.
Thú thật, tôi không nghĩ nhà vua hay thuộc hạ của ông ta lại dám xông vào tận nhà hộ sinh, nhưng cứ cẩn thận vẫn hơn. Tính tôi vốn không thể an tâm nếu không có đường thoát thân trong những tình huống khẩn cấp.
Thôi thì, hy vọng là sự chuẩn bị này sẽ trở nên vô ích...
Truyện liên quan
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn
Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...
Mồi Săn (Lee Seohan)
Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.