Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 200: – An Important Story

[previous_page]

[next_page]

「Nhắc cậu nhớ lại chuyện ngày xưa ư…? Cụ thể là cậu định làm gì nào?」

「Ờ thì. Tớ chỉ muốn gợi lại chút ký ức ngày xưa cho bản thân thôi mà.」

Khi bị Ariante chất vấn, tôi có chút bối rối đáp lời.

「Vậy, rốt cuộc thì cậu đang mường tượng ra loại chiến lược nào cơ chứ?」

「Đó là một việc… một việc mà không thể dùng vũ lực để giải quyết được, cậu biết không?」

「Cậu với cái tên đó cơ đấy.」

Ariante véo má tôi khiến tôi phải nhăn nhó vì đau.

「Thứ đó đã sớm biến thành một con quái vật bị nuốt chửng bởi ma lực của một Ác Long hoang dã rồi. Cho dù cậu có nhớ đi chăng nữa, thì đó cũng chẳng phải là một kẻ dễ dàng gì để nói chuyện đâu.」

「Nhưng hiện tại, tớ định bay lại gần hơn và thử thuyết phục cậu ta. Tớ chắc chắn rằng cậu ta vẫn nhớ Raiotto, thế nên nếu cậu ta gọi tên cậu ấy, có lẽ cậu ta sẽ phản ứng đấy.」

「Hơn nữa,」 tôi mỉm cười.

「Lần này chắc cũng sẽ ổn thôi. Dù sao thì Rēko cũng đang ở đây mà.」

「Nhưng ma lực của Rēko lại không có tác dụng với thứ đó.」

「Ừm.」

Tôi biết điều đó chứ.

Nhưng, chắc chắn vẫn sẽ ổn thôi. Như vẫn luôn thế từ trước đến nay.

「Đừng lo, tớ sẽ bình an trở về mà. Mọi người sẽ đi sơ tán chứ?」

「Đáng tiếc là, những ai có thể thuyết phục để chạy trốn thì hiện không còn ở đây nữa rồi.」

Nói đoạn, Ariante liếc nhìn về phía sau lưng mình.

Sousou và Yoro-san đang đứng đó với ngón cái giơ lên――còn Thánh Nữ thì đang chuẩn bị lấp đầy một cái hố bằng nước để chuồn đi.

Cô giật mình thót lên khi nhận thấy ánh mắt của Ariante và tôi, đánh rơi cả chiếc mũ rơm xuống đất.

「…Hả, ừm. Lỗi tại tớ. Tớ không phiền nếu cậu chạy trốn đâu. Là lỗi của tớ nhé, thưa Thánh Nữ-sama.」

「K-Không có gì! Tớ có định trốn chạy đâu, rõ chưa? Tớ chỉ đang dùng nước như một cái gương để chỉnh trang lại mái tóc thôi mà!」

「Đừng miễn cưỡng làm thế nếu cô không muốn, Thánh Nữ-sama.」

「Tớ sẽ không chạy trốn đâu, tớ sẽ ở đây!」

Thánh Nữ ngồi bệt xuống chỗ cũ, quay lưng lại phía chúng tôi.

Lúc đó, người phụ nữ đội vương miện mà tôi hoàn toàn không quen biết lên tiếng hỏi.

「Fumu, vậy nếu ngươi chạy trốn khỏi đây, ngươi sẽ bị đối xử như thể là một kẻ không biết nhìn trước ngó sau phải không?」

「Ơ… ai vậy nhỉ?」

Nhưng lạ thật. Đáng ra tôi phải thấy xa lạ với cô ấy chứ, thế mà lại có một cảm giác thân thuộc đến kỳ lạ. Tôi không tài nào xem cô ấy như một người qua đường được.

Có lẽ chúng tôi đã từng là bạn bè trong một hoàn cảnh nào đó. Khi trận chiến này kết thúc, tôi rất muốn được trò chuyện thật nhiều với cô ấy.

「Hahaha. Ta là một kẻ được gọi là Vanessa, một vị quân chủ vô tích sự――Và ngươi chính là Ác Long phải không? Trái với lời đồn, ngươi sở hữu một đôi mắt rất đỗi dịu dàng đấy.」

「Cậu làm tôi thấy ngại ngùng khi nói thẳng vào mặt vậy đấy.」

「Ngươi định giúp đỡ con quái vật có vẻ ngoài bi thương kia sao? Ta sẽ cho ngươi mượn sức.」

「Bi thương… trông nó giống vậy sao?」

「Ừm. Ta không phải là một vị quân chủ xuất sắc, nhưng ta có chút tự tin vào khả năng nhìn người của mình. Phải rồi, có một cô bé khủng khiếp đang ở trên lưng ngươi đấy, đúng chứ?」

「Un? Ý cậu là Rēko á?」

「Con bé có đôi mắt y hệt như ngươi vậy. Con bé là một đứa trẻ tốt bụng, phải không nào?」

Tôi gật đầu không chút do dự.

Vắt kiệt số ma lực còn sót lại trong cơ thể, tôi dang rộng đôi cánh đen của mình. Tiếng nói của Thần Săn Mắn cất lên dòng chữ 「Chúc may mắn」 văng vẳng từ đôi cánh.

「Vậy thì, Rēko, Raiotto. Tớ chuẩn bị cất cánh đây, hai người đã sẵn sàng chưa? Hãy bám chắc lấy lưng tớ nhé.」

「Tất nhiên rồi.」

「V-Vâng!」

「Được rồi, vậy chúng ta đi cứu kẻ mạo danh huyết thống thôi!」

Đôi cánh của tôi bắt trọn cơn gió, đưa cơ thể bay vút lên bầu trời.

Hướng về phía con rồng đang tự hủy diệt chính mình. Thứ đang biến thành một con quái vật, một sinh thể đáng thương mang theo những lời nguyền rủa.

「Kẻ mạo danh huyết thống-san! Xin hãy mở mắt ra đi!」

Khoảng cách giữa chúng tôi đang dần dần thu hẹp lại.

Tôi vươn đôi chân trước về phía trước,

「Á, kyaaaaaaaa――!」

Ta bị thổi bay đi.

Con rồng khẽ rung đôi cánh đang mục nát, tạo ra những luồng cuồng phong dữ dội.

Thân thể ta quay cuồng trong vô định và bắt đầu xoay tròn tít mù. Rēko có lẽ đang bám lấy lưng ta với một khoảng trống thừa thãi, nên ta lại lo lắng cho sự an toàn của Raiotto hơn.

「Đừng lo lắng!」

Ta nghe thấy tiếng của Yoro-san.

Hắn chạy giữa không trung và tóm lấy cái đuôi đang xoay tít của ta.

「Xông lên thêm một lần nữa đi!」

「Kyaaaaaa――!」

Rồi, hắn ném thẳng ta về phía con rồng.

Thế nhưng, con rồng lại giương đôi cánh ra lần nữa nhằm chặn đứng ta bằng áp suất gió.

「Thay đổi quỹ đạo!」

Thân thể ta bị quấn lấy bởi những sợi tơ. Đó là cước ma thuật được thả ra bởi Sousou.

Thân thể ta đột ngột được nhấc bổng lên bầu trời theo một đường bay bất thường chưa từng có, và ta đã khéo léo né tránh đòn cản gió của con rồng.

Không hiểu sao, ta chợt nhớ lại khoảnh khắc mà Rēko từng mất kiểm soát ở Seiren trước kia.

Vào lúc đó, ta đã bị tung hứng một cách tả tơi và trải qua vô vàn khoảnh khắc tồi tệ, nhưng nhờ có sự hợp tác của mọi người, ta đã có thể giúp đỡ Rēko. Và lần này ta cũng sẽ làm được điều đó.

Bên dưới, chính là tấm lưng hớ hênh của con rồng.

――Hãy với tới nó.

Ta lại giương cao đôi chân trước.

Và như để từ chối điều đó, những lời lẽ được thốt ra từ cái miệng của con rồng đã nửa mục rữa.

『Hắc kỵ sĩ sinh ra những chiếc nanh vô tận. Gầm thét, cắn nuốt, và đưa vạn vật về với hư vô――【Thiên Địa Phệ Nha】』

Cùng lúc đó, một luồng hắc quang tựa như có thể thiêu rụi cả tâm hồn được phóng ra từ con rồng. Đòn tấn công, thứ có thể nhầm tưởng là một dòng thác hắc ám, đã nuốt chửng lấy ta kẻ đang lao xuống từ bầu trời.

「Đừng có giãy giụa. Hãy im lặng đi.」

Chính Rēko là người phản ứng đầu tiên. Con bé rút dao găm ra và bồi thêm một nhát chém khổng lồ.

Tuy nhiên, nhát chém ánh sáng ấy vừa chạm vào luồng hắc quang liền vỡ vụn thành từng mảnh.

Quả nhiên, đòn tấn công của Rēko đã bị vô hiệu hóa.

「Cả hai người! Hãy ẩn mình trên lưng ta và nằm rạp xuống!」

Hoàn toàn không thể né tránh.

Ta đan chéo đôi chân trước và thủ thế phòng thủ, trước khi lao thẳng vào luồng quang tuyến được gọi là 【Thiên Địa Phệ Nha】 ấy.

Đòn tấn công của kẻ giả mạo không có tác dụng với ta.

Nhưng dẫu vậy, đòn đánh này vẫn gây tổn thương cho ta tựa như muốn phớt lờ đi lợi thế của ta vậy. Nó chắc hẳn phải là một kỹ thuật vô cùng chết chóc. Nếu cơ thể ta không được cường hóa bởi ma lực từ trước, có lẽ ta đã bốc hơi ngay lập tức rồi.

Ta tuyệt vọng cắn chặt răng trong khi bị thiêu đốt bởi luồng quang tuyến đang cuồn cuộn lao tới.

Ma lực còn lại trong cơ thể ta đã sắp chạm đến giới hạn.

Đôi cánh của ta trở nên nặng trĩu, và thân thể dần bị luồng quang tuyến đẩy lùi về phía sau.

Nếu cứ tiếp tục thế này――

『Ta đã đến, để trao trả cái tên đã được gửi gắm cho mình.』

Một cơn gió lốc màu bạc thổi qua tầm nhìn của ta bị phủ kín bởi luồng sáng đen.

Ngay sau đó, đôi cánh của ta bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng.

「Doradora!?」

Kẻ thốt lên không ai khác chính là Raiotto, người đang bám chặt lấy lưng ta.

Chẳng có con rồng bạc nào ở đây cả. Một làn gió bạc vừa thổi qua nơi này. Thế nhưng, cậu ta lại nhận ra sự tồn tại của ngài ấy.

『――Ngươi có thể hiểu được ta cơ à, nhóc con.』

「Đương nhiên là ta hiểu chứ! Ngươi là…」

『Aah. Ngươi là một đồng đội từng muốn trả thù Ác Long Rēvendia.』

Ta nhớ lại cảm giác này.

Ra là thế. Nó giống hệt cảm giác khi Tinh Linh Núi Vàng ban cho ta ma lực. Không phải thần linh cũng chẳng phải ma vương, mà là một sinh thể ở giữa hai thế giới.

Một đại tồn tại sống giữa thiên nhiên mà không hề dựa dẫm vào con người――một tinh linh.

Nó thực sự mang lại cảm giác như thể ngài ấy đang giúp một tay vậy.

『Thế nào hỡi Ác Long Rēvendia? Ngươi có cảm nhận được sức mạnh của ta không?』

「Ngài là, Doradora-san phải không…?」

『Ta là Phong Vũ Long Fuuro.』

Gió ngắn gọn lên tiếng như vậy.

Ta nghĩ rằng trong giọng nói của hắn mang theo chút dư âm của chiến thắng.

『Ngươi thấy chưa, nhóc con. Ta đã thắng đấy.』

Cơ thể ta vốn bị luồng sáng đẩy lùi giờ đã đứng yên tại chỗ nhờ có cơn gió.

Nhưng dù vậy, vẫn chưa đủ để phá vỡ luồng sáng ấy. Kẻ cốt nhục giả mạo vẫn nằm ngoài tầm với.

Nếu có một sự tồn tại nào có thể phá vỡ cục diện này,

「...Này, Rēko.」

「Vâng.」

Ta nhắm mắt lại và đưa ra quyết định.

Nói là không chút lo lắng thì chắc chắn là dối lòng. Nhưng ta biết rõ. Rēko là một đứa trẻ mạnh mẽ.

「Ta có một câu chuyện rất quan trọng muốn kể, em sẽ nghe chứ?」

Truyện liên quan

Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười Hoàn thành Nhật Bản

Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười

Light Novel 三木なずな
Cập nhật: 3 ngày trước

Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...

176 344