Re: Master Magic - Chương 4: Bandits
Zeph Einstein
Cấp 5
Cấp độ ma pháp “Đỏ”: 2
Cấp độ ma pháp “Xanh Dương”: 2
Cấp độ ma pháp “Xanh Lá”: 2
Cấp độ ma pháp “Sky”: 4
Cấp độ ma pháp “Linh Hồn”: 0
Sau một tuần liên tục săn Bluezel xung quanh trấn, cấp độ của tôi đã tăng tiến tương ứng.
Lý do hệ “Linh Hồn” là hệ duy nhất vẫn ở mức không là vì muốn luyện tập hệ này cần có một viên đá ma pháp làm vật trung gian.
Chính vì thế, hiện tại tôi vẫn chưa thể dùng nó.
Lũ Bluezel chỉ xuất hiện ở khu vực lân cận Nanami.
Bluezel là loại ma vật cực kỳ yếu ớt.
Bây giờ tôi chỉ có thể hạ được ma vật nhỏ, nên điểm kinh nghiệm thu được chẳng đáng là bao.
Sẽ tốn khá nhiều thời gian để nâng cao cấp độ của mình.
Khi chúng lại gần, tôi vung gậy đập xuống, còn khi ở xa, tôi nã những quả cầu xanh lá vào chúng. Hiện tại, tôi vẫn hạ gục chúng bằng cách này.
Ừm, đây đúng là một phương pháp tiến chậm mà chắc để trở nên mạnh hơn.
Chẳng mấy chốc, một con Bluezel khác lại bắt đầu ngưng tụ ngay dưới chân tôi!
Con Bluezel này có kích thước to gấp đôi bình thường.
Nó bắt trúng tôi. Tôi cố gỡ mình ra nhưng lực của nó quá mạnh.
Chân tôi bị một tua cuốn chặt, rồi bị treo ngược ngay phía trên thân nó.
Phần đỉnh của nó mở ra, nó định nuốt chửng tôi vào trong!
Con Bluezel này muốn ăn thịt tôi!
...Đừng có giỡn mặt với tao.
Tôi chĩa bàn tay về phía miệng con Bluezel, bắt đầu tập trung ma lực.
"Bạo Hỏa Băng Lạc!"
Khi tôi giải phóng ma pháp, từ bàn tay một luồng hỏa viêm bùng nổ bắn ra, thiêu rụi con Bluezel hoàn toàn không còn dấu vết.
Tôi rơi xuống đất, nằm ngay chính giữa đống tàn tích còn sót lại của con Bluezel sau cuộc tấn công.
Quần áo tôi dính đầy bùn đất và nước ướt nhẹp.
"Chán thật, kiểu này về thế nào mẹ cũng mắng cho xem."
Tôi đã tiêu tốn sạch bách ma lực cho phép thuật vừa rồi.
– Ma pháp trung cấp hệ Đỏ: Bạo Hỏa Băng Lạc.
Đây là phép thuật thiêu đốt một vùng hẹp bằng ngọn lửa bùng nổ, dù ngốn rất nhiều ma lực nhưng uy lực khá ổn định đã bù đắp lại.
Điều này khiến nó hữu dụng nhất đối với những kẻ địch ở cự ly gần.
Nhưng vì tốn chút thời gian để thi triển, tôi quyết định chỉ dùng phép này khi thực sự cần thiết. Như vừa rồi, khi con Bluezel khổng lồ đó xuất hiện.
Chẳng mấy chốc lũ Bluezel bình thường lại tiếp tục xuất hiện, nhưng tôi vẫn chưa hồi phục đủ ma lực để thi triển Cầu Xanh Lá.
Vừa lùi lại, tôi vừa tập trung tinh thần.
– Tĩnh Tọa.
Luân chuyển toàn bộ ma lực còn lại khắp cơ thể thông qua các đường mạch ma thuật là kỹ thuật giúp hồi phục ma lực nhanh hơn gấp nhiều lần bình thường.
Tĩnh tọa thường được thực hiện khi ngồi, nhưng tôi có thể làm điều đó khi đang đứng, khi đang đi, và hơn thế nữa là ngay cả trong lúc giao chiến.
Bắn Cầu Xanh Lá, rồi hồi phục.
Bắn Cầu Xanh Lá, rồi hồi phục.
Sau khi lặp lại quá trình này vài lần, tôi đã hạ thêm được hai con Bluezel nữa.
"Chà."
Sau khi tiêu diệt lũ Bluezel, tôi tìm thấy một viên ngọc màu xanh dương.
"Là một viên ngọc xanh..."
Sau khi ma vật bị tiêu diệt, ma lực tích tụ trong cơ thể nó và ma lực trong lòng đất có thể dung hợp với nhau, tạo ra một vật phẩm.
Mặc dù đây được coi là một vật phẩm rác.
Bán nó ở cửa hàng cũng chẳng thu lại được bao nhiêu tiền vàng.
Tôi nhét viên ngọc xanh vào túi, quyết định kết thúc công việc buổi dạo chơi hôm nay sau khi thiền định.
"...Phải về nhà sớm thôi."
Đánh nhau trong bóng tối quá mạo hiểm.
Tôi cũng cần chuẩn bị bản thân cho điều gì đó khác.
“Mẹ tôi sẽ rất tức giận với tôi.”
Trên đường về, trong khi tôi đang thiền, một chiếc xe ngựa đang vội vã hướng về thành phố.
Nó là một đoàn xe cỡ trung bình.
Nếu nó thuộc về một người bán hàng rong, tôi muốn xem họ có bất kỳ vật phẩm phép thuật kỳ bí nào không.
Tuy nhiên, tôi không có vàng nào cả.
Hiện tại, hãy về nhà thôi.
Khi tôi không còn nhìn thấy đoàn xe, tôi có thể nghe thấy một tiếng hét từ xa.
Khi tôi quay về hướng tiếng hét của cô gái, tôi thấy lửa bốc lên từ chiếc xe.
Tôi không thể nhìn rõ vì khoảng cách, nhưng dường như đang xảy ra một cuộc đánh nhau hay điều gì tương tự.
Những con quỷ quanh đây không thể làm được điều gì như vậy.
Như vậy có nghĩa là…
“Những người phi công thuê của họ đã phản bội họ.”
Họ chắc chắn là những tên trộm giả làm người phi công từ đầu.
Tuy nhiên, tình huống này, dù không may cho những người trong đoàn xe, lại là cơ hội tuyệt vời cho tôi.
Nếu tôi giúp họ ngay lúc này, họ có thể trao cho tôi một vật phẩm đắt giá sau đó như phần thưởng.
Nhưng với phép thuật hiện có, tôi vẫn còn rất yếu.
Dù theo cách các người phi công đánh giá bản thân, tôi vẫn còn quá yếu.
Nhưng tôi không thể cho phép bản thân không làm gì cả!
Trong khi suy nghĩ về cách ứng xử, một cô gái cưỡi ngựa đang hướng về phía tôi.
Dường như cô ấy đã trốn khỏi cuộc đánh nhau.
Khuôn mặt tái nhợt, cô ấy dừng lại trước mặt tôi.
“Này kia! Chạy đi! Tôi sẽ đi báo thành phố, nên trốn đi!”
Nói xong, đột nhiên một mũi tên cắm sát lồng cô gái.
Cô girl nhìn xuống mũi tên bọc trong máu, ho khạc, làm dính thêm máu trên đường.
Dần dần, cô gái ngã xuống ngựa, và như trong slow motion, cô ấy giơ tay về phía tôi, chỉ về hướng ngược lại.
Khi ánh mắt trong người mất đi, cô ấy thầm thì hai từ với tôi.
“Chạy đi.”
Tôi tự hỏi tại sao.
Tôi bước đến bên cô gái, người đến giây phút cuối cùng vẫn lo lắng cho tôi, và nhẹ nhàng khép mắt cô ấy.
Khi chuyển ánh nhìn từ cô gái về phía đoàn xe, hai tên trộm giả làm người phi công đang cưỡi ngựa hướng về đây...
Một người giơ cung xuống, mỉm cười, và bắt đầu nhạo bông tôi.
Dần dần, anh ta lấy một mũi tên trong bao cung, và kẹp vào cung.
Anh ta cố tình thực hiện quá trình ngắm chậm nhất có thể vì muốn thấy nét mặt hoảng hốt của tôi.
Vì điều đó, tôi cảm ơn tên trộm.
Khi tên trộm từ từ kéo cung đến giới hạn, tôi bắn ra một phát bùa tối.
Với sức mạnh không thua kém một mũi tên, một viên đạn gió phép thuật thọc thẳng vào đầu cả hai tên trộm cùng lúc.
Khi hai tên trộm ngã xuống ngựa, các đồng hỏa khác nhận ra và nhìn thấy tôi.
Họ dường như rất tức giận khi hai đồng đội bị một pháp sư nhí tiêu diệt.
Nhưng tôi bình tĩnh.
Vừa rồi tôi có phần bốc đồng, nhưng giờ đây đã bình tĩnh lại.
Trong thế giới này, những tên côn đồ như vậy không đáng sống.
Tôi không còn nhớ mình đã tiêu diệt bao nhiêu thằng rác rưởi như vậy trong kiếp trước.
Khôn khéo và hiệu quả, đó là châm ngôn của tôi.
Vậy nên…
“Tôi sẽ săn lùng các bạn những con linh cẩu!”
Truyện liên quan
Tôi Trở Thành Một Cheat Sống
Nếu có thể "tăng cấp", dù công việc có đơn điệu đến đâu tôi cũng có thể tiếp tục mãi ...
Công Chúa Kiếm Sĩ Là Bạn Cùng Lớp!
Odamori Tooru là một nam sinh trung học không có lấy một người bạn. Cậu gặp tai nạn khi đang ...
Tái Sinh Trong Thế Giới Đảo Ngược Trinh Tiết
Vào tháng Ba năm nào đó, sau trận tuyết lớn vào buổi sáng, Hirose Yuu (một nhân viên văn phòng ...