Re: Master Magic - Chương 127: Part 1
[trang trước]
[trang sau]
「Soara!!」
Tôi vang tiếng gọi về phía Soara, người đang bị chôn vùi một nửa dưới đống đổ nát của Volganon vừa bị phá hủy.
Phần dưới của Soara bị chôn dưới đống đổ nát.
「… Chúng ta sẽ dọn dẹp đống đổ nát.」
「Rồi, được rồi!!」
Chúng ta bắt đầu cẩn thận tháo dỡ từng mảnh vụn được chất đống lên.
Sau một chút, hình hài của Soara cuối cùng cũng bắt đầu hiện lên.
Bộ đồ maid của cô ấy bị xơ xác và cơ thể cô ấy bị bao phủ bởi những thương tích từ đầu đến chân.
Cô ấy đã mất cả hai tay và chân trái cũng mất luôn.
Những ống dẫn và thứ gì đó giống như ruộtgan mọc ra từ lỗ hổng to lớn ở lồng ngực cô ấy.
Dù các tự động cơ không chảy máu, cảnh tượng vẫn rất đáng thương và đau đớn để nhìn.
「Zeph… sama…」
「Đã tỉnh lại rồi sao?」
Soara từ từ bắt đầu mở mắt.
Tuy nhiên, đồng tử của cô ấy trống rỗng và không có ánh sáng nào hiện diện trong đó.
「Các người… có sao không…?」
「Ừ, cũng nhờ có cô ấy mà!」
「Tôi… có hữu dụng… không…?」
「Chắc chắn rồi! Cô ấy đã cứu chúng ta.」
Tôi vòng tay quanh thân hình Soara và vuốt đầu cô ấy.
Cô ấy vẫn có vẻ mặt trống rỗng như vậy, nên suy nghĩ của tôi rằng cô ấy cảm thấy tốt phải là do tưởng tượng của tôi thôi.
Và như vậy, Soara im lặng đóng mắt.
「Tôi… rất vui…」
Và sau đó, Soara dừng lại không chuyển động nữa.
「Soara? Này, Soara!」
「Đừng đi!! tỉnh táo lên!! trả lời tao!! Soara!!」 Milly la hét, nước mắt chảy dài trên mặt, ôm chặt Soara và lắc mạnh để cố thức tỉnh cô ấy.
「Soara-san!!」
「Soara!」
Mỗi người đều gọi cô ấy, nhưng cô ấy không trả lời.
「… Khốn thân. Đó là lý do tôi nói với các người đừng mang theo cô ấy.」 Silverie nói với vẻ mặt thất vọng.
Dù chúng ta làm gì, Soara cũng không chuyển động tí nào.
「Không hiệu quả gì cả. Soara sẽ không chuyển động nữa.」
Chúng ta quay về phía tiếng nói kỳ bí và thứ chúng ta thấy là Gepard bò ra từ dưới đống đổ nát.
「Chức năng vận động của Soara đã hoàn toàn bị phá hủy trong cuộc chiến đấu với tôi. Dù điều đó làm tôi đau đớn với tư cách là một nhà nghiên cứu khi phải dùng từ này, việc cô ấy mở mắt vừa rồi có thể được coi là một kỳ tích…」
Volganon có sức mạnh khổng lồ. Mức độ mà tôi không thể làm gì cả.
Dù vậy, Soara đã chiến đấu chống lại nó… Nhưng thương tích cô ấy chịu đựng là rất nghiêm trọng…
Khôn thân!!
「Các người…」 Milly nói khi đứng lên, với một ngữ điệu hoàn toàn khác so với bình thường.
「Đó là lỗi của các người…!!」
Milly lau nước mắt và nhìn chòng chành vào Gepard.
Mắt cô ấy bốc cháy. Từ khung hình nhỏ bé của cô ấy, một lượng ma lực khổng lồ bắt đầu trỗi lên.
Ma lực của cô ấy có tăng lên do sự tức giận của cô ấy không? Những điều như thế thỉnh thoảng có thể xảy ra với các phù thủy có tinh thần yếu đuối. Dù vậy, một sự tăng trưởng ma lực đáng kinh@
Tôi, cũng như Silverie, hoàn toàn sốc.
Nhưng Gepard dường như không có vẻ bối rối nào cả.
Đ đó là bởi vì cơ thể anh ta đã ở quá trình biến mất.
「Kuku… Thật không may phải không, cô bé nhỏ? Có vẻ như cô ấy sẽ không thể báo đáp cho Soara được.」
「… Blue…」
「Dừng lại đi Milly.」
Tôi ngăn Milly lại khi con bé chuẩn bị niệm chú.
「Nhưng Zeph!! H-Hắn đã giết Soara…!!」
「Hắn ta đã cận kề cái chết rồi. Chúng ta không có thời gian để lãng phí cho một kẻ như thế. Trần nhà đã bắt đầu sụp đổ rồi kìa.」
Do cú va chạm của Volganon vào bức tường, một vết nứt lớn đã xuất hiện trên trần nhà.
Và từ trong vết nứt ấy, những mảnh vụn đang rơi lả tả xuống.
Tầng này sắp sửa sụp đổ bất cứ lúc nào.
「N-Nhưng… thế này tàn nhẫn quá mức…」
「Milly.」
「?!!」
Tôi ôm chầm lấy Milly khi con bé vẫn chưa chịu từ bỏ cơn thịnh nộ của mình.
Milly cố đẩy tôi ra, nhưng vòng tay tôi siết chặt hơn. Cuối cùng con bé đành buông xuôi.
Thay vào đó, nó bắt đầu run rẩy và tôi có thể cảm nhận được lồng ngực mình đang ướt đẫm.
「… Oa… OA…」
「… Chúng ta phải thoát ra thôi. Chắc Soara cũng chẳng muốn chúng ta phải chôn thây ở nơi này đâu.」
Milly gật đầu yếu ớt.
Phù, có vẻ như con bé đã bình tĩnh lại rồi. Năng lượng ma thuật vừa nồng nặc sát khí lúc nãy giờ cũng đã trở lại bình thường. Thật sự thì con bé vừa khiến tôi hú vía một phen đấy chứ. Nếu lúc nãy mà nó nổi điên lên thì có lẽ cả đám cũng đã bị cuốn vào hệ lụy rồi.
「Zeph-kun!! Đằng kia có một cái lỗ dẫn thẳng ra ngoài kìa!」 Claude hô lên khi chỉ tay về phía sau bức tường đổ nát, nơi một lối đi đang lộ diện.
Họa tiết hình học đặc biệt trên mặt đất kia… Đó là lối đi từ phần hạ tầng của Tiros. Biết đâu chúng ta có thể trốn thoát từ đó.
「Tất cả mọi người! Chạy mau!」
Tôi bốc Milly lên và cùng mọi người tháo chạy về phía lỗ hổng trên tường.
Từ phía sau lưng, tôi nghe thấy giọng nói của Gepard.
「Kuku… Thật tai ương làm sao… Không ngờ ta lại bị ngăn cản bởi chính con rối của mình, trong lúc chỉ còn cách giấc mơ của ta có một bước chân…」
Gã có vẻ như đang độc thoại với chính mình.
Và đương nhiên, dù có nghe thấy thì tôi cũng chẳng có ý định dừng lại.
「Nhưng mà sự tiến triển của Soara quả thật rất tuyệt vời! Không biết đã xảy ra chuyện gì nữa… Dù sao đi nữa… Ta sẽ khôi phục lại con bé… rồi tiếp tục nghiên cứu…」
Những lời lẩm bẩm của Gepard dần nhỏ đi vì bị át đi bởi tiếng gạch đá rơi tán loạn.
…Đến sát cửa tử rồi mà vẫn nghĩ đến chuyện nghiên cứu. Gã này thật lì lợm quá mức. Tôi không còn cách nào khác ngoài việc thấu hiểu cho sự cố chấp ấy. Có lẽ lý do tôi ngăn Milly lại là vì trong tiềm thức, tôi thấy Gepard có nét gì đó rất giống với chính mình. … Không. Bây giờ không phải lúc để nghĩ đến những chuyện thế này.
Tôi niệm một câu chú gia tốc rồi lao vút qua những mảnh vụn đang rơi xuống.
「Hộc… Hộc.. Phù… Cuối cùng cũng thoát chết rồi.」
「Trời ạ… Sém chút nữa là tôi chết khiếp rồi đấy biết không…」 Silverie lên tiếng.
「Nếu tôi không ở lại đoạn cuối thì ai sẽ là người cứu nguy nếu chẳng may có ai đó vấp ngã, đúng chứ?」 tôi đáp lại với giọng điệu nửa đùa nửa thật.
「Đúng là phong cách của cậu thật đấy, Zeph-kun.」
「…」
「…」
Thế nhưng, mọi người có vẻ không hào hứng lắm với câu đùa đó.
Xem ra với bầu không khí này thì chúng ta chẳng thể tiếp tục đi săn được nữa rồi.
Milly cũng lặng thầm bám chặt lấy tấm lưng tôi.
「Hay là chúng ta quay về nhé?」 tôi hỏi.
「Chắc phải thế thôi.」
「… Tôi sẽ ở lại đây một lát.」 Silverie nói rồi rẽ sang hướng ngược lại với chúng tôi. Gương mặt cô ấy trông vô cùng u ám.
「Tôi cần phải xả giận một chút.」 cô nói tiếp
「Ra vậy… Vậy thì, bảo trọng nhé.」 tôi nói khi nhìn theo bóng lưng Silverie khuất dần trong khoảng không xa xăm.
Một lúc sau, những tiếng chiến đấu chói tai vang lên từ phía đó.
Đó là những âm thanh mà tôi hoàn toàn không thể ngờ lại phát ra từ một người có phong cách chiến đấu tinh tế như Silverie…
Có vẻ như cô ấy đang vô cùng tức giận. Lần này tôi có lẽ phải dành một chút sự thương cảm cho lũ quái vật mất thôi.
「…… Zeph.」 Trên đường về, Milly thì thầm khi vẫn đang nằm gục trên lưng tôi.
「Sao thế?」
「Em chính là người đã bảo Soara đến giúp anh mà…」
「Vậy à? Mà con bé giúp tôi thật đấy chứ.」
「Không, em không định nói chuyện đó. Đáng lẽ em mới phải là người chạy đến giúp anh…. Nếu em làm vậy thì có lẽ Soara đã không phải…」
「Milly.」
Tôi đã giữ lại em ngay khi em sắp khóc.
Milly đặt hai tay quanh cổ tôi và co thắt người, cố tuyệt đối kìm nén nước mắt.
「Đừng tự dối bản thân rằng em có thể tự làm mọi thứ.」
「N-Nhưng…!!」
Đây là một điều thường xuyên xảy ra trong số các thợ săn phiêu lưu.
Đặc biệt là với Milly, vì cô ấy vẫn còn non nớt. Có thể cô ấy rất khó chịu khi phải chịu sự thật là một người bạn đồng hành đã chết chỉ vì những gì cô ấy nói.
Một điều tương tự cũng xảy ra với tôi trong quá khứ.
Đây là một tình huống mà tôi chỉ có thể giúp được một trong hai người bạn đồng hành của mình.
Kết quả, tôi đã để lại một người và cứu người kia. Khi đó, tôi cảm thấy rất chán nản vì điều đó.
…Tôi sẽ mượn lời của người bạn đồng hành mà tôi đã cứu lúc đó.
「Milly, đúng là Soara có thể đã chết vì những gì em nói.」
「…V-yes…」 Milly gật đầu một cách yếu ớt.
「Tuy nhiên, chính vì vậy mà tôi đã được cứu.」
Milly cố nói điều gì đó nhưng tôi đã ngắt lời cô ấy.
「Tôi đã được cứu là vì em. Nếu em không làm gì thì tôi đã chết. … Tôi rất cảm kích em vì điều đó.」
「… B-…」
「Tôi không muốn nghe em nói 'nhưng' nữa. Em đã không làm gì sai cả. Em nên tự hào về những gì em đã làm... Nếu có điều gì để tự hào thì phải. Kuku.」
「Wh…!! C-Cô ả! Cô ả điên! Zeph điên!!」
「Kukuku.」
Mặt Milly chuyển sang đỏ tía khi cô ấy đánh vào lưng tôi.
Thật phiền toái, dường như cô ấy đã vui lên một chút.
Thở phào, tôi tiếp tục đi sau mọi người.
◆ ◆ ◆
Milly chìm vào suy nghĩ trong khi lắc lư trên lưng Zeph.
Như Zeph đã nói. Có không nhiều điều mà tôi có thể làm một mình. Tôi có thể hiểu được điều đó. Tuy nhiên, tôi không muốn bao giờ cảm thấy nỗi đau mất mát này nữa.
Đó là những suy nghĩ của Milly ngay sau khi cô ấy mất người bạn đồng hành đầu tiên là Soara.
…Tôi không bao giờ muốn thấy bất kỳ người bạn đồng hành nào của mình bị thương nữa…!
Cô ấy thực sự muốn cứu Zeph, chính vì vậy cô ấy đã gửi Soara.
Không có nghi vấn gì rằng cô ấy là người phù hợp cho công việc đó. Nhưng dù vậy, cô ấy vẫn nghĩ rằng chính cô ấy nên đi thay thế.
Lần này… chỉ riêng tôi…!
Milly quyết tâm và siết chặt áo Zeph.
◆ ◆ ◆
Truyện liên quan
Công Chúa Kiếm Sĩ Là Bạn Cùng Lớp!
Odamori Tooru là một nam sinh trung học không có lấy một người bạn. Cậu gặp tai nạn khi đang ...
Tái Sinh Trong Thế Giới Đảo Ngược Trinh Tiết
Vào tháng Ba năm nào đó, sau trận tuyết lớn vào buổi sáng, Hirose Yuu (một nhân viên văn phòng ...
Đường Đến Vương Quốc
Đây là câu chuyện về một nô lệ đấu sĩ trẻ trong một đấu trường ngầm. Cậu không biết về ...
Tôi Trở Thành Một Cheat Sống
Nếu có thể "tăng cấp", dù công việc có đơn điệu đến đâu tôi cũng có thể tiếp tục mãi ...