Re: Master Magic - Chương 115: Part 2

[trang trước]

[trang sau]

“ở đây…”

Shirushu hiện đang dẫn chúng tôi đi đến nơi có một con quái vật.

Thật ra, khả năng tìm kiếm của Shirushu thực sự rất hữu ích.

Ngày hôm qua cũng vậy, nhờ có cô ấy mà chúng tôi đã có thể tiến lên tầng 5 nơi các con Rồng Đá sinh sống, đồng thời tránh được những quái vật khác và giảm thiểu tối đa sự chiến đấu.

Từ một góc độ khác, điều đó cũng rất hữu ích khi tìm kiếm quái vật.

Bám theo sau Shirushu, chúng tôi sớm có thể nhìn thấy con quái vật đó.

Đó là một Con Sói Đá.

Con Sói Đá hét lên rồi nhìn về phía chúng tôi.

“Claude, hãy thu hút sự chú ý của nó một chút. Sau khi Shirushu chuyển sang hình dạng beastfolk của cô ấy, tôi sẽ để cô ấy chiến đấu với nó. Hãy cẩn thận.”

“Được rồi.”

Tôi gọi Shirushu lại gần và dồn tay ép mạnh vào vùng ngực của cô ấy.

“U-um… Không thể kiểm soát các Dường Ma thuật từ phía sau sao? Sao phải là ngực vậy?”

“Phần dày nhất của các Dường Ma thuật nằm gần vùng ngực sau cùng. Nếu bạn cởi đồ ra, tôi cũng không sao, có thể kiểm soát những dải ở phía sau cũng được…”

“H-ở đây là đủ rồi!”

Tôi phát ra sức mạnh ma thuật trong khi vặn vẹo vùng ngực của Shirushu, khiến mặt cô ấy cùng với mái tóc của cô ấy chuyển đỏ.

Lần này tôi quyết định cho cô ấy một kích thích thực sự yếu đi. Nếu cô ấy có thể giữ một chút lý trí như vậy thì sẽ thành công.

“Tôi đã giảm cường độ xuống tối đa rồi, vậy hãy cố giữ lý trí của bạn.”

“T-Tôi sẽ cố hết sức…!”

Việc đó xảy ra dần dần tuy nhiên mái tóc của cô ấy vẫn chuyển thành đỏ rực do sự tức giận bị kìm nén.

Cơ thể cô ấy run rẩy và móng tay, nanh vuốt cũng kéo dài.

“Ug…h…”

“Shirushu! Chết tiệt!”

“RÓÀÀÀ!!”

Ban đầu cô ấy dường như vẫn còn một chút lý trí, tuy nhiên điều đó lập tức bị bên tính thú vật nuốt chửng và cô ấy kết thúc bằng việc hoàn toàn biến hình.

Thất bại phải không. Cuối cùng thì nó cũng không tốt đẹp.

Shirushu, người hiện đang được nhuộm đỏ rực, quay lại và dồn ánh mắt vào Con Sói Đá mà Claude đang chiến đấu.

Claude đã nhận ra tiếng gầm của Shirushu vừa rồi, nên cô ấy nhanh chóng lùi về phía sau.

“Urgh….”

“GRRRR…”

Trong khi phát ra những tiếng động thú vật, Shirushu và Con Sói Đá nhìn chừng nhau.

Liệu nó có coi Shirushu là đối thủ không, tôi không biết nhưng Con Sói Đá mở toangs nó và nhảy về phía cô ấy.

Tuy nhiên, Shirushu nhanh hơn nó một cách áp đảo!

Shirushu đột nhiên biến mất và sau đó một tia sáng đỏ chạy qua thân thể Con Sói Đá, thân thể nó ngã xuống đất được chia làm ba.

Không nhận ra rằng nó đã bị chia làm ba, Con Sói Đá cắn xuống rồi sau đó biến thành những hạt ánh sáng và tan biến.

Đã lâu rồi mới thấy Shirushu biến hình chiến đấu, nhưng thật sự là quá kinh kỳ.

“S-cô ấy thật sự quá mạnh mẽ. Shirushu-san…”

“Cẩn thận Claude, cô ấy chưa trở lại hình dạng ban đầu mà.”

Tôi để Claude đi phía sau tôi và từ từ lại gần Shirushu.

“Được rồi, được rồi, mọi thứ đều ổn Shirushu.”

“Grrr…”

Shirushu vẫn còn đỏ rực, và ánh sáng lý trí hoàn toàn không còn trong mắt cô ấy.

Để không khiêu khích cô ấy, tôi từ từ lại gần, tuy nhiên Shirushu hạ thân thể xuống đất và uốn người cong về phía trước.

Khoát một giây, Shirushu đã sử dụng cơ hội nhỏ đó để che giấu bản thân.

“Ôi trời ơi…!?”

Tôi ngay lập tức dò theo sự hiện diện của cô ấy, tuy nhiên như thể đã bay vào không khí, hình dáng cô ấy đã ra ngoài tầm nhìn của tôi.

Liệu cô ấy có đi săn một con quái vật khác không...? Không loại trừ. Nếu một con quái vật xuất hiện và thể hiện sự địch ý đối với Shirushu, có thể cô ấy đã đi theo nó. Ngay cả tôi cũng không thể nhận ra ánh sát khí hướng đến người khác ngoài tôi.

Ngồi nghĩ vậy, tôi quay đầu lại nhìn Claude. Phía sau Claude, tôi thấy hai bàn tay như tay săn mồi của Shirushu dang rộng ra bao quanh người cô ấy.

“Claude!”

Claude nghe thấy tiếng nói của tôi và sắp quay lại nhưng tay của Shirushu nhanh hơn và đã bắt đầu trói buộc cô ấy.

――Time Square!

Trong khi thời gian bị đóng băng, tôi đã cố gắng thay đổi chuyển động của Shirushu bằng một chiêu thức, nhưng cuối cùng không thể làm gì được, tôi để thời gian chảy trở lại.

Đó là vì khi nhìn kỹ hơn, tôi nhận ra mắt Shirushu giống như một chú cún con đang cố chơi đùa với chủ nhân của nó.

Sau khi thời gian chảy trở lại, Shirushu siết chặt Claude bằng hai tay, giữ chặt cô ấy không cho thoát.

「~~♪」

Và như vậy, cô ấy đã kéo Claude xuống đất mà vẫn giữ chặt cô ấy.

「C-gì vậy… Dừng lại đi! Shirushu!!?」

「~♪~♪」

Shirushu bịt miệng Claude khi cô ấy đang cố nói, rồi vẫy đuôi liếm mặt cô ấy.

Tình huống này… Giống như điều gì đã xảy ra với tôi. Khi Shirushu trở nên như vậy thì rất khó để dừng cô ấy lại.

「Zeph! Ừm ờm! C-giúp tôi với…」

Có lẽ Shirushu muốn phần thưởng vì đã đánh bại kẻ thủ.

Nhìn Shirushu quấn quýt quanh Claude, tôi thốt ra một tiếng thở dài.

Nếu điều đó xảy ra mỗi lần sau một cuộc chiến, sức mạnh của tôi sẽ không kéo dài. Tôi cần nghĩ ra cách khắc phục.

「ZEPH!」 Claude hét lên, kêu gọi sự giúp đỡ.

Có lẽ tôi nên đi và làm gì đó về điều đó.

Để khiến Shirushu mất tỉnh táo, tôi sử dụng Green Wall Double và trói cô ấy, sau đó một lần nữa đẩy năng lượng ma thuật vào cơ thể cô ấy.

◆ ◆ ◆

Cơn bão tuyết điên cuồng không ngừng dập xuống trái tim và tai của Silverie.

Cô ấy đã ở trong hang này bao nhiêu ngày rồi?

Cô ấy đã có thể khép lại vết thương khi chiến đấu với Hati Bear, nhưng thay vì đó cô ấy bị ốm.

Các chiêu thức bị ảnh hưởng bởi sức khỏe và trạng thái tinh thần của người dùng. Chữa trị vết thương cho cô ấy khá khó khăn và ngoài ra cô ấy còn sử dụng Red Ball để làm ấm bản thân.

Cô ấy đã cạn kiệt năng lượng ma thuật do sử dụng các chiêu thức cùng lúc, và do không cảm thấy khỏe, sự hồi phục năng lượng ma thuật cũng chậm lại. Cuối cùng, dường như sẽ mất một khoảng thời gian khá dài trước khi cô ấy có thể phục hồi bản thân.

「Tôi đói…」 Silverie thì thầm.

Không có dấu hiệu dừng lại, cơn bão tuyết chỉ ngày càng trở nên xấu hơn.

Đồ ăn di động mà cô ấy mang theo cũng đã cạn hai ngày trước.

《《Zeph…》》

Gió lạnh và sự đói khát đang rút cạn sức mạnh và ý chí của Silverie.

Khi ý thức của Silverie đang mờ nhạt, cô ấy gọi tên Zeph. Lần sau tôi sẽ đưa cho anh ta một viên pha lê rin…

◆ ◆ ◆

Silverie?

Nhìn Shirushu, người đã tỉnh táo và xin lỗi Claude, tôi nhận ra tiếng nói yên lặng của Silverie vang trong đầu tôi.

Đó là Telepathy. Và dựa trên trạng thái của nó, thì điều đó không bình thường.

《Silverie? Hey! Silverie!》

《….》

Tôi lập tức gọi cô ấy, tuy nhiên không có phản hồi.

Liệu tôi có đang tưởng tượng không…? Không, lần vừa rồi chắc chắn là Silverie.

Như thể nhận ra có điều gì đó không ổn với tôi, Claude tiến lại gần.

「Zeph-kun, có điều gì xảy ra sao?」

「Ừ… Tôi xin lỗi nhưng có thể chờ một chút không?」

Không để ý đến Claude đang gật đầu, tôi tiếp tục cố nói chuyện với Silverie.

《Silverie? Silverie!》

… Tuy nhiên điều đó là vô dụng.

Không có phản hồi.

Có lẽ Telepathy, bản thân nó, vừa rồi là do một tình huống tuyệt vọng… Cô ấy có thể cũng đã làm điều đó một cách vô thức.

Khi nghĩ về nó, tôi đã gặp cô ấy một lần khi chúng tôi ở Động lớn của Cresta ngày kia.

Cô ấy có còn ở đó không…? Không, nếu nghĩ về nó, tiếng nói mà tôi nghe được qua Telepathy vừa rồi dường như run run vì lạnh. Cô ấy có thể ở Núi tuyết Cresta Grand…?

Điều đó là có thể.

Silverie có thói quen giải tỏa sự tức giận bằng săn bắt quái vật gần đó khi cô ấy tức giận.

Khi tôi gặp cô ấy tại hang động, cô ấy dường như đã tức giận, và bên cạnh đó, không thể nào cô ấy bị đóng băng bên trong hang động.

Điều đó có nghĩa, tốt nhất là nên nghĩ rằng cô ấy đang ở Núi Tuyết Lớn Cresta.

Đã có những thời điểm trong quá khứ của tôi khi tôi đi du lịch cùng Silverie. Nhìn lại những thời điểm đó, cô ấy không mang theo lều mà thay vào đó ngủ dưới trời mở.

Rất có thể một tai nạn đã xảy ra trên núi tuyết đó.

Nếu thực sự là vậy, thì đây có phải là một tin xấu thực sự...?

Một cơn bão tuyết mạnh mẽ đang thịnh hành hiện tại tại Núi Tuyết Lớn Cresta.

Nếu một thiên tai xảy ra ở đó, thì...

Với suy nghĩ đó, một cơn rùng mình chạy dọc sống sống của tôi.

Xét về Silverie, không thể nào cô ấy hỏi tôi để được giúp đỡ.

Chắc chắn là telepathie vừa rồi đã ở trong một mức độ tuyệt vọng... không, thay vào đó gần như ở mức độ mất thức giác.

Silverie hiện đang ở trong một tình huống đã đẩy cô ấy đến mức độ đó.

Tôi hiện đang ở thủ phủ. Sẽ mất một ngày để tôi dịch chuyển bằng Teleport đến Núi Tuyết Lớn Cresta. và nếu tôi bắt đầu tìm kiếm thì có thể sẽ mất thêm vài ngày.

Không có thời gian để do dự.

"Shirushu."

"Dạ có?"

Tôi cầm lấy tay Shirushu và cô ấy nhìn tôi với một nét mặt bất ngờ.

"Một người thực sự thân thuộc với tôi có thể đang gặp nguy hiểm. Tôi có thể hỏi bạn giúp sức cho tôi Shirushu không?"

Tôi không thể tìm ra một cách tốt để giải thích tình huống cho cả hai người.

Đó là lý do tôi thể hiện cảm xúc chân thành của mình.

Cả hai người ban đầu đều bối rối, tuy nhiên họ dường như đã hiểu rằng đây là một tình huống không thể trễ tràng, vậy nên sau khi trao đổi ánh nhìn, cả hai đều gật đầu.

"Nếu tôi có thể giúp được thì tôi rất vui...", Shirushu trả lời.

"Tôi cũng muốn giúp...", Claude cũng nói thêm.

"... cảm ơn các bạn."

Tôi thể hiện sự biết ơn với cả hai người, sau đó cầm lấy tay họ và bắt đầu dịch chuyển đến Núi Tuyết Lớn Cresta.

Uống thuốc hồi phục năng lượng ma thuật, tôi tiếp tục dịch chuyển với tốc độ tối đa về phía Núi Tuyết Lớn Cresta và khi chúng ta đến đó, đã là ban đêm rồi. Xung quanh bị tàn phá bởi tuyết.

Nó còn xấu hơn ngày trước... Chúng ta không có thời gian để ngắm nhìn một cách thư thái.

Tôi sử dụng Red Ball và trong khi quả cầu lửa xuất hiện bắt đầu làm tăng nhiệt độ xung quanh, chúng ta hướng về phía núi.

Thường thì sẽ là liều lĩnh khi cố leo núi tuyết này khi có bão tuyết mạnh mẽ, tuy nhiên vì tôi có thể sử dụng ma thuật nên nó sẽ không quá khó.

Tuy nhiên, tôi vẫn chưa có tin tức gì về vị trí của Silverie.

Đó là lúc đến lượt Shirushu phát sáng.

"Shirushu, cô có nhớ người phụ nữ áo đen trong cửa hàng tổng hợp đó không? Cô có thể thử nhớ mùi của cô ấy không? Người cần giúp đỡ chính là cô ấy."

"Hmph... Xin lỗi nhưng tôi không thể nhớ rõ ràng được... Nếu bạn có thứ gì của cô ấy thì có thể tôi sẽ nhớ ra nhưng..." Shirushu nói, gập tay trước mặt và rên ră. ...

Giờ đây khi nghĩ lại, có thứ đó.

Tôi lục đục trong balo và lấy ra mảnh nhẫn pha lê mà tôi nhận được từ Silverie trước đây.

"Cái này có dùng được không?"

"Hm... Mùi của Zeph-san khá mạnh, tuy nhiên mùi của người đó chắc chắn cũng trộn vào! Tôi có thể hơi cảm nhận cùng một mùi từ hướng đó!" Shirushu nói, chỉ tay về cuối đường núi phía trên Hang Cresta Lớn.

Nếu cô ấy đã sử dụng con đường sau khi gặp chúng ta tại hang động, thì điều đó hoàn toàn có thể.

"Cảm ơn Shirushu! Tôi có thể hỏi bạn dẫn đường cho chúng ta theo mùi đó không?"

"Chắc chắn rồi! ... Nhưng đã có nhiều thời gian trôi qua nên có thể tôi sẽ không thể đáp ứng kỳ vọng của bạn..."

"Bạn là hy vọng duy nhất của chúng ta lúc này."

"... tôi hiểu."

Duôi của cô ấy giơ lên và Shirushu squat xuống bốn chân. Sau đó cô ấy bắt đầu di chuyển mặt gần hơn rồi xa hơn khỏi mặt đất.

Có vẻ như cô ấy đang khó khăn trong việc tìm kiếm mùi. Shirushu đang cố hết mình để tìm kiếm khu vực đó.

Sau cùng, đã 10 ngày trôi qua kể từ thời điểm đó. Tôi không thể quy trách cô ấy được.

Truyện liên quan

Công Chúa Kiếm Sĩ Là Bạn Cùng Lớp! Đang ra Nhật Bản

Công Chúa Kiếm Sĩ Là Bạn Cùng Lớp!

Light Novel E K Z R15
Cập nhật: 18 phút trước

Odamori Tooru là một nam sinh trung học không có lấy một người bạn. Cậu gặp tai nạn khi đang ...

40 74
Tôi Trở Thành Một Cheat Sống Hoàn thành Nhật Bản

Tôi Trở Thành Một Cheat Sống

Light Novel 三木なずな R15
Cập nhật: 4 giờ trước

Nếu có thể "tăng cấp", dù công việc có đơn điệu đến đâu tôi cũng có thể tiếp tục mãi ...

168
Tái Sinh Trong Thế Giới Đảo Ngược Trinh Tiết Đang ra Nhật Bản

Tái Sinh Trong Thế Giới Đảo Ngược Trinh Tiết

Light Novel 遼魔 (Ryouma) R19
Cập nhật: 5 giờ trước

Vào tháng Ba năm nào đó, sau trận tuyết lớn vào buổi sáng, Hirose Yuu (một nhân viên văn phòng ...

91