Omega Hoàn Hảo Của Tôi - Chương 67
Sự thẳng thắn của anh khiến Leila ngớ người không đáp được gì. Cô chưa từng nghĩ đến khả năng đó, nên cứ ngỡ anh chỉ đang đùa.
“…Tôi không biết đùa đâu, thưa Công tước.”
“Sao cô lại nghĩ vậy?”
“Nếu không phải đùa, thì tôi lại càng chẳng thể hiểu nổi.”
Lời lẽ quả quyết của cô đến lượt làm Lucas phải khựng lại. Cô đã từ chối anh đến hai lần, khơi dậy trong anh một khao khát thắng thua không thể chối bỏ.
“Tôi không hiểu sao cô lại nói mình không biết.”
“Ngài không biết ư? Đến một người qua đường còn dễ dàng giải thích được điều đó.”
Lời nhận xét thẳng thắn của cô khiến Lucas chợt nghĩ đến một khả năng rằng cô thực sự không thích anh. Thật vô lý, nhưng nếu không thì tại sao cô lại chung giường và trao đổi pheromone với anh?
Dù chỉ là một suy nghĩ chợt lóe lên, nó vẫn giội cho Lucas một cú sốc sâu sắc, khiến anh nghẹn lời. Anh lúng túng há miệng rồi lại khép lại, còn Leila thì tiếp tục.
Cô cảm thấy có chút bất mãn, thấy thật chua chát khi phải thốt ra những lời như vậy, và cũng cảm thấy có lỗi với anh.
“Tôi biết Ngài Công tước coi tôi là kẻ đáng thương. Ngài ăn nói ăn cục cằn, nhưng ngài lại cao quý hơn bất kỳ ai. Tôi hiểu ngài đã rộng lượng với tôi như một kẻ ở vị thế cao, nhưng hôn nhân không thể chỉ dựa vào sự thương hại.”
“…Tại sao cô lại nói những lời như thế?”
“Vị trí bên cạnh Ngài Công tước không đơn thuần là nơi tôi có thể sống như một người vợ. Với tư cách là Công tước phu nhân, người đó phải làm gương cho các thần dân và cả giới quý tộc ở thủ đô. Một kẻ mù lòa như tôi sao có thể ngồi vào vị trí đó? Tôi phải mặt dày đến mức nào mới chấp nhận điều đó cơ chứ?”
Những lời rút ra từ ruột gan của cô khiến Lucas không chỉ bối rối mà còn hơi tức giận.
“Tôi đã chẳng nói là không sao rồi ư? Tôi không thể hiểu nổi tại sao cuộc hôn nhân của chúng ta lại trở nên bất khả thi chỉ vì ánh mắt của kẻ khác. Sao cô lại bận tâm đến những gì họ nghĩ nhiều đến thế?”
Trước câu hỏi của anh, câu trả lời đã dâng lên tận cổ họng Leila. Cô muốn nói rằng anh có thể phớt lờ ý kiến của người khác chỉ vì anh là kẻ được yêu thương.
Nhưng cô không thể thốt ra lời nào. Có lẽ đó là chút tự trọng cuối cùng, hoặc có lẽ cô chỉ không muốn làm tổn thương anh một cách vô ích.
Leila hối hận vì đã nhận lấy lòng tốt của anh mà không suy nghĩ thấu đáo. Lẽ ra chỉ cần anh tỏ ra thương hại là đủ, nhưng tại sao anh lại quyết định dang tay đón lấy một kẻ như cô?
Cô lặng lẽ nhìn dải ánh sáng tuyệt đẹp rọi xuống không trung, rồi nhắm chặt mắt lại. Giá như bóng tối bao trùm lấy cô, cô đã chẳng nảy sinh bất kỳ hy vọng nào…
Lucas lặng lẽ nhìn Leila khi cô cố gắng giữ cho nhịp thở ổn định. Anh không cố ý cầu hôn một cách vụng về như vậy và thấy hối hận vì đã lên tiếng quá vội vàng.
Tuy nhiên, anh không thể hiểu tại sao cô lại không nhận ra tình cảm của anh dù anh đã liên tục thể hiện. Hay vượt lên trên tất cả những điều này, tại sao cô không nghĩ đến điều đó khi họ chia sẻ chung một giường?
Chẳng lẽ đó không phải là lần đầu tiên của cô?
Với những hiểu lầm đang nhen nhóm, đủ loại suy nghĩ hỗn loạn tràn ngập tâm trí anh. Lucas không muốn tranh cãi thêm ở nơi anh đưa cô đến để dỗ dành cô, nên anh giữ im lặng.
Phải rồi, cô có thể bị giật mình vì sự đột ngột như vậy. Với tính cách của cô, rất có thể cô đã coi tình cảm của anh chỉ là sự tốt bụng đơn thuần. Bằng chứng là vì sự thu hút ban đầu của anh dành cho cô có chút không trong sáng, anh không thể ép buộc tình cảm của mình một cách mạnh mẽ.
Dù bước vào nơi này với tâm trạng hào hứng, họ chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc ra về trong sự trầm lắng. Mỗi người mang một nỗi niềm riêng, họ lặng lẽ trở về dinh thự.
Nhưng ngay cả khi đã về đến dinh thự, bầu không khí căng thẳng giữa hai người vẫn không hề dịu đi. Leila cảm thấy vô cùng khó chịu khi phải ngủ bên cạnh anh trong tình cảnh này.
Dù vậy, cô không thể cứ thế bỏ đi theo ý mình. Thôi thì ngoài việc bị mù, cô chưa từng đến đâu trong dinh thự công tước ngoại trừ phòng của Lucas.
Nhờ sự giúp đỡ của Emma, cô tắm rửa và thay bộ váy ngủ, lần đầu tiên cố gắng ngủ trên chiếc ghế sofa thay vì bên cạnh Lucas. Dù Lucas thấy điều này vô cùng gai mắt, anh vẫn lặng lẽ chịu đựng.
Chờ cho đến khi cô thiếp đi, anh lặng lẽ tiến lại gần và nhẹ nhàng bế Leila, người đang cuộn tròn ở một góc sofa. Cẩn thận đặt cô lên giường, anh cúi xuống nhìn đôi mắt nhắm nghiền xinh đẹp của cô.
Truyện liên quan
Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy
Tóm tắt. Những bức tường được trang trí bằng hoa rực rỡ đủ màu sắc.
Lớp Học Cô Dâu
Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".