Omega Hoàn Hảo Của Tôi - Chương 150

“Thật sự rất kinh ngạc. Tôi chưa từng biết đế quốc Camorr lại có một nơi như thế này.”

“Thành Bavenberg có con sông này chảy qua. Vì chàng và Rosalie chỉ mới đến lâu đài Bavenberg nên chắc chưa quen thuộc với nơi đây.”

“Tôi nhớ là mình từng đi qua một cây cầu.”

“Lần tới, chúng ta hãy ở lại lâu hơn một chút nhé.”

“Ừ, làm vậy đi. Tôi cũng muốn cho Rosalie thấy nơi này.”

“Nhưng sao nàng không gọi Rosalie bằng tên thân mật?”

Lucas vẫn luôn thắc mắc điều đó. Anh biết vợ mình yêu thương con gái đến nhường nào, vậy mà cô luôn gọi con là Rosalie thay vì dùng một tên gọi thân mật.

Trước câu hỏi của anh, Leila gượng cười đáp.

“Chà, cũng chẳng có lý do gì to tát đâu… chỉ là hơi gượng gạo một chút thôi.”

“Tại sao chứ?”

“Khi tôi còn nhỏ, mẹ tôi có mua cho tôi một con ngựa tên là Rose.”

“Cái gì cơ? Haha!”

Lucas, người vốn lo lắng rằng có một lý do nghiêm trọng nào đó, bèn bật cười trước lời giải thích đáng yêu của cô. Ngượng ngùng trước tiếng cười của anh, cô tự bào chữa.

“Trong bao nhiêu cái tên, nó lại cứ phải là Rose. Tôi rất yêu con ngựa của mình, nhưng tôi còn yêu con gái chúng ta hơn thế nhiều. Chỉ là cái tên Rose cứ chập chờn trong tâm trí tôi… nên tôi đoán là mình vô thức không dùng đến tên thân mật ấy thôi.”

“Cả hai đều được yêu thương thì đâu có sao chứ.”

“Dù tôi có dùng tên thân mật hay không thì tình yêu tôi dành cho con gái vẫn như thế.”

“Điều đó đúng đấy.”

Họ bước đi không định hướng, khi thì đối mặt nhau, lúc lại sóng bước song hành. Họ đứng ở nơi ranh giới giữa dòng sông hòa vào biển cả và chạy tránh những con sóng đang xô vào bờ. Dù mong muốn trẻ con của Hoàng đế đã chia cắt họ khỏi Rosalie một thời gian, cặp đôi vẫn có một khoảng thời gian tuyệt vời bên nhau.

* * *

“Zion! Cậu ở đây sao?”

Rosalie tìm thấy Zion, người đã tự mình biến mất. Cậu đang trốn trong một phòng tiệc nhỏ, tách biệt khỏi những đứa trẻ khác.

“Cậu ở đây một mình làm gì thế?”

“…Tớ không muốn chơi với những đứa trẻ khác.”

“Tại sao?”

“Chúng coi thường tớ vì tớ đến từ một gia đình nam tước.”

“…Tại sao chúng lại coi thường cậu?”

Zion cười nhạo trước câu hỏi ngây thơ của Rosalie nhưng chẳng buồn giải thích. Cậu nhìn chằm chằm vào đôi mắt như ngọc quý của cô, nơi ẩn chứa nhiều màu sắc hơn cả những ô kính màu trong đại sảnh.

Cậu không hề thấy khó chịu trước ánh mắt dịu dàng của cô như mình từng nghĩ, cũng giống như cậu không hề khó chịu trước thứ âm nhạc mê hoặc mà cô đã chơi trước đó.

“Tớ muốn về nhà.”

“…Tại sao?”

Vì lý do nào đó, Rosalie không thích nghe thấy cậu nói muốn về nhà.

“Em gái tớ đang chờ tớ. Lãnh địa của gia đình tớ ở nông thôn nên chẳng có gì nhiều để làm cả. Ở làng cũng không có nhiều đứa trẻ cùng tuổi tớ, vậy nên em tớ chắc là đang chán lắm.”

“Cậu thật sự là một người anh tốt của em trai mình đấy, Zion.”

“Ý tớ là em gái.”

“…Tớ xin lỗi.”

“Không cần phải xin lỗi đâu. Cậu không biết vì tớ đâu có nói cho cậu.”

Rosalie nhận thấy mình ngày càng tò mò về Zion, người nói chuyện theo một cách trưởng thành không giống như những đứa trẻ khác.

“Cậu yêu quý em gái mình đến thế sao?”

“Chúng tớ đã chơi với nhau từ khi còn nhỏ. Và em tớ chơi piano rất giỏi. Em ấy không phải là bậc thầy, nhưng có lẽ là vì nhà tớ chỉ có một chiếc piano cũ.”

“Piano sao? Tớ cũng biết chơi đấy!”

“Cái gì cơ? Tớ tưởng cậu chỉ chơi violin thôi chứ.”

“Tớ còn có thể chơi cả tơ rùa và sáo nữa.”

“…Cậu giỏi thật đấy nhỉ?”

Rosalie cảm thấy hạnh phúc đến không ngờ trước lời khen của Zion. Cô muốn có được sự công nhận của cậu còn hơn cả của cha mẹ mình.

“Cậu có muốn tớ chơi piano cho cậu nghe không?”

“…Được thôi.”

Zion hồi tưởng lại màn trình diễn violin mà cậu đã nghe từ cô ngày hôm đó. Đó là một màn trình diễn kinh ngạc khiến toàn thân cậu dâng lên cảm giác râm ran, và cậu đã không thể rời mắt khỏi cô lúc đó, cũng giống như cậu không thể rời mắt bây giờ.

Nhưng Zion là một đứa trẻ trưởng thành hơn so với tuổi của mình. Cậu biết Rosalie thuộc về gia tộc nào và nhận ra rằng một khi rời khỏi hoàng cung, cậu có thể sẽ không bao giờ gặp lại cô nữa.

Cậu tiến lại gần Rosalie hơn khi cô ngồi xuống trước chiếc đàn piano. Cậu muốn ngắm nhìn cô chơi đàn và lắng nghe giai điệu một cách rõ ràng hơn.

Nếu như có ngày gặp lại Rosalie, cậu muốn sáng tác một bản nhạc dành riêng cho cô.

Ngắm nhìn Rosalie chơi piano với khuôn mặt rạng rỡ hạnh phúc, Zion khẽ thì thầm với chính mình, nhỏ đến mức không một ai có thể nghe thấy.

“Tớ chưa từng nghĩ mình lại gặp được nàng thơ của mình sớm đến vậy.”

Truyện liên quan

Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy Hoàn thành Hàn Quốc

Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy

Web Novel R19
Cập nhật: 5 giờ trước

Tóm tắt. Những bức tường được trang trí bằng hoa rực rỡ đủ màu sắc.

40 42
Hình Xăm Hoa Trà Đang ra Hàn Quốc

Hình Xăm Hoa Trà

Web Novel R19
Cập nhật: 12 giờ trước

Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.

173 154
Lớp Học Cô Dâu Hoàn thành Hàn Quốc

Lớp Học Cô Dâu

Web Novel R19
Cập nhật: 1 ngày trước

Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...

85 90
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất Hoàn thành Hàn Quốc

Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất

Web Novel
Cập nhật: 1 tuần trước

Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".

51 477