Nhật Ký Chơi VRMMO Nhàn Nhã - Chương 198: Lần chơi thứ 198 - Canaria
Sau khi món vũ khí thuộc tính Thủy đặt làm ở chỗ Sukejirou hoàn thành, Momiji lên đường tới Vương quốc Kanarant.
Trước khi vào thành, cô ghé qua một hầm ngục có Golem để săn nguyên liệu chế tác phụ kiện, rồi mới tiến về phía vương đô Canaria.
Golem xuất hiện ở ít nơi hơn mình tưởng.
Có lẽ vì chúng quá dễ hạ gục chăng.
Hồi phong trào cày cấp từ 50 lên 60 bùng nổ, người ta tìm thấy hầm ngục dễ nhất không hiển thị độ nguy hiểm này, nên khi thông tin lan rộng, nơi đây đã trở nên vô cùng đông đúc.
Bởi Golem cực kỳ yếu trước các loại phép thuật khắc hệ.
Yếu đến mức khiến người ta phải tự hỏi liệu sát thương có thực sự chỉ nhân đôi không, hay là nhân bốn mất rồi.
Ngược lại, chúng lại rất cứng cáp trước các đòn tấn công vật lý, nên dùng song kiếm chém vào chỉ thấy nản lòng. Momiji không thích Golem cho lắm.
Cứ phó mặc cho đám triệu hồi thú hệ phép thuật xử lý thì chẳng còn cảm giác như đang chiến đấu nữa.
Lý do cô để mặc cho Thunder Element lo liệu trong các trận chiến dưới nước là vì bản thân đang tập trung luyện tập cách di chuyển dưới nước mà thôi.
Dù sao thì, vì vương đô Canaria là nơi gần nhất, cô quyết định thay đổi kế hoạch và đi chinh phục Hỏa Ma Thần.
Cũng không loại trừ khả năng lại có sự cố xảy ra khiến cô phải quay về Isis.
Nhìn khu ổ chuột ở Canaria vẫn chẳng có gì thay đổi, cô lách qua đám lưu manh đang canh cổng rồi tiến vào thành.
Vì vào từ cổng Nam nên chỉ cần đi một đoạn là tới quảng trường trước hội quán. Thương hội ở đây không nên dây vào, nên cô chẳng buồn liếc nhìn mà bước thẳng vào Hội mạo hiểm giả.
Xin chào. Tôi định thử thách hầm ngục có Hỏa Ma Thần mà trước đây từng nghe nhắc tới.
Xin chào. Cô hãy cẩn thận nhé.
Trong lúc đưa thẻ mạo hiểm giả cho cô tiếp tân kiểm tra và thông báo lịch trình, một gã người chơi với cái avatar và trang bị trông đậm chất trẻ trâu bắt đầu gào thét.
Hỏa Ma Thần là cái quái gì chứ!
Thì tự đi mà xem bảng thông báo, đồ nghe lén.
Tại sao mấy kẻ này cứ thích nghe lén thế không biết.
Mà dạo này cô cũng ít gặp bọn chúng, suýt chút nữa thì quên mất sự tồn tại của chúng rồi.
Mày nói cái gì, con kia!
Muốn gây sự à, thằng kia!
Cứ tưởng gào lên là cô sẽ sợ hãi, nhưng khi Momiji quát lại, gã lầm bầm vài câu bào chữa rồi bỏ chạy.
Đúng là loại trẻ trâu không có gan làm thật.
Hắn ta lúc nào cũng ở trong hội quán này à?
Hắn không hay đi thám hiểm hầm ngục hay cánh đồng, mà dành phần lớn thời gian ở đây ạ.
Hắn muốn làm cái gì cơ chứ...
Có những hành động khiến người ta nghi ngờ về sự tỉnh táo của hắn như đòi gặp Hội trưởng, hay hỏi cách để lẻn vào lâu đài ạ.
Có vẻ đến cả NPC cũng nghi ngờ sự tỉnh táo của hắn.
Một vài người chơi khác ở đó đang cố nhịn cười, nhưng trông họ cũng chẳng khác gì đồng bọn của gã trẻ trâu kia.
Cũng đang nghe lén cả đấy.
Tôi muốn gặp người giống hiệp sĩ lần trước. Dù tôi còn chẳng hỏi tên anh ta.
Cô đã gặp anh ta khi nào và ở đâu ạ?
Trước hội quán. Tôi chỉ tự hỏi không biết tên hề của Hắc hội kia đã ra sao rồi.
Có vẻ cô tiếp tân cũng nắm được thông tin về sự kiện đó nên gật đầu hiểu ý.
Nghe nói hắn đã biến mất khỏi nhà lao nhờ sự giúp đỡ của ai đó.
Trông cô có vẻ... quen với chuyện này nhỉ.
Vâng, ở đây chuyện đó xảy ra như cơm bữa mà.
Momiji bất giác kiểm tra lại trang bị của mình.
Vũ khí là món đồ thuộc tính Thủy mới tinh, nhưng cô vẫn đeo chiếc ruy băng kháng nguyền rủa 50%.
Thứ này thì không thể tháo ra được.
Tôi làm vậy có vô nghĩa không?
Không đâu, không hề vô nghĩa chút nào. Hơn nữa, việc hắn đường hoàng bước ra phố lớn như vậy...
Có lẽ tình hình đang tệ đi.
Đám trẻ trâu kia có lẽ muốn tự mình tiến hành sự kiện ở đây để đóng vai nhân vật chính.
Nhưng nếu chỉ biết nghe lén người khác để giành lợi thế thì có lẽ cả đời này chúng cũng chẳng bao giờ làm nhân vật chính được đâu.
Nhìn đám người đang quan sát mình với ánh mắt rình rập, Momiji chợt nghĩ, nếu có thể quét sạch tất cả bọn chúng thì chắc là sảng khoái lắm.
Tại phòng tư liệu trên tầng hai của hội quán, Momiji đang tìm hiểu về hầm ngục. Trong phòng không có người chơi nào khác.
Chắc họ nghĩ ở đây chẳng có thông tin gì.
Nhắc mới nhớ, Tháp Luyến Tiếc...
Làm gì có thứ đó tồn tại chứ!?
...Nếu giả vờ không thấy rồi vô tình tiến lại gần thì sao?
Dù không tồn tại nhưng tôi đã đánh dấu các điểm nguy hiểm để mọi người tránh xa rồi!
Trong vương đô còn có điểm nguy hiểm nào khác không?
Nhân viên phòng tư liệu là kiểu người nếu không dùng cách hỏi lắt léo thì ngay cả chuyện Tháp Luyến Tiếc cũng chẳng chịu hé răng.
Tài liệu về Tháp Luyến Tiếc cũng chẳng biết đã bị vứt đi đâu, tìm mãi không thấy.
Không còn cách nào khác, cô hỏi được bao nhiêu thì hỏi, rồi gửi email cho Shirabe.
Bây giờ cô muốn chinh phục Hỏa Ma Thần.
Nghe nói nó bị phong ấn trong hầm ngục có tên Hang Dung Nham Rực Lửa, và nơi này cũng nằm ngay trong vương đô.
Hơn nữa, đây là hầm ngục không thể vào nếu không có kỹ năng chống nhiệt.
Nghĩa là, đây là hầm ngục không thể tiến xa nếu chưa đi sa mạc.
Cảm giác như độ khó của loạt Ma Thần này quá cao.
Hiện tại thì Phong Ma Thần là hầm ngục dễ chịu nhất.
Liệu có thứ tự chinh phục không nhỉ... kiểu như bắt đầu từ Phong...
Cũng giống như tương khắc thuộc tính, liệu có phải là Phong -> Địa -> Thủy -> Hỏa không? Nghĩa là nơi này khắc nghiệt nhất...
Nhắc mới nhớ, nghe nói Phong là shota, Địa là loli, Thủy là mỹ nữ quyến rũ còn Hỏa là một gã cơ bắp.
Tại sao cuối cùng lại là gã cơ bắp chứ. Cứ đà này chắc nhiều người sẽ thỏa mãn với mỹ nữ quyến rũ rồi bỏ cuộc mất.
Không, ở Vương quốc Alvina, Hỏa Ma Thần lại là người được các pháp sư ưa chuộng nhất.
Có khi nào là vì họ thấy xấu hổ khi nói mình thích Thủy Ma Thần không nhỉ.
…Momiji quyết định cân nhắc dựa trên hiệu năng. Cô rất vui vì vẫn chưa có triệu hồi thú chuyên biệt hệ Hỏa.
Gnome và Ondine mang danh xưng của tứ đại tinh linh, cùng với Magieowl mang hình dáng cú vọ, lần lượt đại diện cho hệ Thổ, Thủy và Phong.
Nếu không phải cố tình làm lệch đi, thì có lẽ cô đã bỏ sót điều gì đó chăng. Lẽ ra phải có thêm những triệu hồi thú hệ Hỏa khác mới đúng.
Nhân tiện, yêu hồ là trường hợp đặc biệt nên không nằm trong phạm vi bàn luận.
Sau khi xem qua một lượt tài liệu, Momiji vòng ra phía sau hội mạo hiểm giả.
Lối vào hầm ngục nằm ngay mặt tiền hướng ra con hẻm nhỏ.
"Một cái hố đứng..."
"Khá sâu đấy, cẩn thận nhé. Đừng để trượt chân khỏi thang."
"Tôi biết rồi."
Có người canh gác ở đó, xung quanh miệng hố là một bức tường tạm bợ trông như chỉ cần đá nhẹ là đổ.
Cái hố được gia cố bằng tường đá tựa như giếng, với chiếc thang sắt được gắn chặt vào vách.
Trông nó hơi giống một cái nắp cống.
Dù chẳng bị hỏi han gì, nhưng khi Momiji định bước vào hầm ngục, đám nhóc choai choai tự cao tự đại bỗng tiến lại gần với vẻ mặt vênh váo rồi chẳng hiểu sao lại bắt đầu gào thét.
"Bọn họ là ai vậy?"
"À, chúng không đáp ứng được điều kiện vào hầm ngục. Nơi này rất nguy hiểm, nên nếu không có kỹ năng kháng nhiệt thì không thể vào được."
"À, ra là vậy, thảo nào chẳng thấy ai kiểm tra mình."
Chẳng qua là không cần phải kiểm tra mà thôi.
Việc có người canh gác có lẽ không phải để ngăn cản, mà là để giải thích.
Cho những đứa trẻ cứ thấy hố là đòi nhảy xuống.
Nhân tiện, người canh gác là nhân viên của hội. Có lẽ binh lính của vương đô này chẳng đáng tin cậy chút nào.
"Tại sao mỗi mình mày được vào!"
"Muốn biết thì đi mà hỏi chị tiếp tân rồi quay lại sau."
Momiji chẳng có nghĩa vụ phải dây dưa, cô nhanh chóng nhấn "Yes" trên cửa sổ thông báo để chuyển sang khu vực riêng biệt. Khung cảnh thay đổi trong chớp mắt, đám người ồn ào kia đã biến mất.
Nhìn bọn chúng chẳng giống triệu hồi sư chút nào, không hiểu chúng nghĩ sẽ tìm thấy gì ở đây nữa.
Chẳng lẽ là vì thông báo thế giới về người đầu tiên chinh phục? Giờ này rồi mà vẫn còn mơ tưởng sao?
Cô chưa kiểm tra xem đây có phải lần đầu hay không, chỉ là cô cảm thấy với điều kiện như thế này thì chắc chưa có ai vượt qua được.
Nhưng có lẽ bọn chúng đã lén nghe lỏm cuộc trò chuyện của Momiji, tưởng rằng cô biết vị trí nên bám đuôi theo, định bụng cướp công hoặc nghĩ rằng ai nhanh chân thì được.
Chắc chắn là vì không được ai chỉ dẫn nên chúng mới bám theo Momiji. Đến cả việc không được chỉ dẫn mà cũng không nhận ra mình chưa đủ điều kiện thì thật là...
Không, có khi dù có nói thẳng thì chúng cũng chẳng hiểu.
Đám đó ở vương đô này lâu quá, chắc bị ảnh hưởng bởi mấy NPC bị nguyền rủa rồi chăng.
...Mà có lẽ, khả năng cao đó chỉ là bản tính gốc của chúng thôi.
Truyện liên quan
Chủng Tộc: Dù Là Wraith Nhưng Vẫn Đấm Bằng Vật Lý! ~ Với Âm Dương Thái Cực, Thế Giới Cũng Được Cập Nhật Xâm Lấn! ~
VRMMO toàn cảm giác . Nữ sinh trung học Mizumori Kanata rất thích ma quái (nhưng không có linh cảm).
Thế Giới Thứ Năm
Trong thời đại mà VRMMO phát triển trở thành 'Hiện thực thứ hai', bốn tựa game được gọi là 'Power ...
Mmo! Cách Tận Hưởng Theo Cách Của Tôi
Tiểu thuyết Overlap Novels ra mắt bản sách cho 『MMO! Chinh phục game một cách tự do, tôi vô tình ...
Đấm Gục Thiên Thần Hướng Dẫn, Tôi Trở Thành Tử Linh Thuật Sư ~Vì Kích Hoạt Sự Kiện Ẩn Nhanh Nhất, Thế Giới Sắp Đi Đến Hồi Kết
Meltis Online, tựa game VR online vô cùng nổi tiếng và được săn đón, là một game online thế giới ...
Tôi Không Thích Bị Đau Nên Muốn Dồn Hết Điểm Vào Phòng Thủ.
Honjou Kaede được người bạn của mình, Shirah Mine Risa, rủ rê chơi VRMMO.. Cô không ghét game, nhưng cảm ...
Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau
Là VRMMORPG nội địa đầu tiên của Nhật Bản,『Law of Justice Online』. Trong số tỷ lệ cạnh tranh lên đến ...