Nhật Ký Chơi VRMMO Nhàn Nhã - Chương 167: Lần chơi thứ 167: Zerois
Các thành viên của bang hội Challengers đã tập hợp tại khu đất dự kiến xây dựng nhà bang hội ở Zerois.
Đó là thông tin được truyền đạt từ cô nàng tiếp tân của Hội mạo hiểm giả tại Anthem.
Anh hùng tộc Elf sẽ đích thân tỉ thí với chúng ta...
Thử sức mình... với cung thủ hạng SS...
Không giống như gã cung thủ lạ mặt không bắn trúng nổi Yêu Hồ nương đâu! Chắc chắn là bách phát bách trúng như lời đồn về Cat Tail rồi!
Nếu không vượt qua được thử thách thì sẽ phải tỉ thí liên tục...!
Dù chẳng biết đó là thử thách gì, nhưng ai nấy đều vô cùng phấn khích. Tâm trí Momiji cũng đã bay đến vương quốc của tộc Elf từ lâu.
Còn nước Yamato thì tính sao đây!
...Không, chỉ có một người là vẫn khăng khăng giữ ý kiến.
Momiji nhíu mày nhìn Raian.
Thì sao cũng được, muốn đi đâu thì đi thôi. Game chứ có phải nghĩa vụ gì đâu mà căng.
Cơm cà ri làm sao bằng anh hùng hạng SS được chứ!
Tôi cũng thà thỏa hiệp với món mì ramen muối còn hơn!
Này, cậu cũng thôi ngay cái trò kích động trước mặt con bot tội lỗi kiểu như "Nếu là Momiji thì Lancelot-sama đã chịu lắng nghe rồi" hay "Nếu Momiji gặp Lancelot-sama thì sự kiện đã tiến triển rồi" đi nhé.
Ngươi đã tiêm nhiễm cái gì vào đầu mấy ả quỷ nữ đó hả!?
Nghe những chuyện vô lý, Momiji nổi đóa.
Kẻ có tội chính là Raian.
Ta sẽ đến vương quốc Thỏ, lập dàn harem thỏ rồi gửi ảnh khủng bố cho các người xem, đồ khốn!
Ngươi làm gì có cửa mà lập!
Bảo kiếm gia truyền, tình cảm giữa những người phụ nữ với nhau! Đó là cảnh giới mà loại người như ngươi vĩnh viễn không hiểu được đâu! Chỉ cần mang theo chút bánh kẹo chất lượng 10 là có thể lập harem trong chớp mắt thôi!
Mục đích của ngươi chỉ là bánh kẹo thôi đúng không.
Nhưng đúng là mấy cô bé thỏ có bầu không khí rất dễ thương.
A, a, mình cũng muốn có harem thỏ quá đi!
Quỳ xuống xin lỗi mau!
Xin lỗi, mình xin lỗi mà, cho mình nhập hội harem với!
──Sau trận chiến đó, họ đã làm hòa.
Đó là một trận chiến dài hơi và khốc liệt.
Nhưng vương quốc Elf vẫn là ưu tiên hàng đầu nhé! Vì người thắng là tôi nên tôi có quyền quyết định!
Biết rồi mà. Ôi, harem thỏ...
Chẳng phải nói sớm hơn thì tốt hơn sao.
...Tại vì mấy cô nàng Bunny Girl ở sòng bạc có mùi giống hệt cô nàng tiếp tân ở Liên đoàn thương mại ấy. Việc bị bao vây bởi những cô nàng Bunny đúng gu của Raian là hạ sách cuối cùng đấy...
Nếu có thể thì cô chẳng muốn dùng đến cách đó.
Vì gu phụ nữ của Raian không giống gu của Momiji.
Có thể nói đó là kiểu phụ nữ mà đàn ông thì thích, nhưng phụ nữ khác lại ghét.
Những người đàn ông không cùng gu với Raian cũng gật gù vẻ hiểu ý.
Kiểu phụ nữ mặc định rằng đàn ông phải trả toàn bộ chi phí ấy mà.
Chắc chắn sẽ bị vắt kiệt cho xem.
Đâu có chuyện đó!
Quyết định mặc kệ Raian, cả nhóm bàn bạc về thời điểm khởi hành và cách lên tàu đến lục địa phía Tây.
Có tàu xuất phát từ Blom, thành phố của quỷ nữ, nhưng Momiji chỉ còn cách lén lút lên tàu.
Mất 2 ngày ngoài đời thực, phải canh thời điểm đăng ký vào đảo trung chuyển, lại còn trận chiến cuối cùng nữa.
Có vẻ nên chọn lúc rảnh rỗi vào thứ Bảy, Chủ nhật thì hơn. Nghe nói trên tàu chẳng có gì làm nên chán lắm.
Thế còn trò câu cá kinh điển thì sao?
Nghe bảo nếu kỹ năng câu cá không đạt tầm cấp 20 thì chẳng câu được cái gì ra hồn đâu.
Câu cá... mình còn chưa mua cả cần câu nữa.
Mình cũng chẳng nhớ là đã từng muốn làm việc đó.
Momiji nghĩ thà đọc sách còn hơn là câu cá. Dù sao cô cũng còn mấy cuốn sách mới mua hôm trước.
Rouga cũng bảo muốn đi cùng đấy.
Hãy trân trọng một pháp sư thuộc khung triệu hồi thường trực nhé.
Giá mà cậu ta chịu tham gia mấy mục pháp sư ở đấu trường thì tốt.
Cậu ta bảo không giỏi mấy trò đó.
Cũng có kẻ nói rằng "Chính vì không giỏi nên mới làm pháp sư đấy thôi".
Sở thích mỗi người mỗi khác, nếu không muốn tham gia thì cứ mặc kệ thôi.
Hồi xưa mình có thử qua FPS một chút, dù bắn súng là chủ đạo nhưng mình toàn cầm dao lao lên cảm tử... còn hơn là dùng mấy khẩu súng bắn không trúng.
Tôi cũng toàn ẩn nấp rồi dùng dao đánh úp.
Đang nói chuyện gì thế không biết.
Chuyện về những thứ không giỏi.
Sau khi trò chuyện như vậy, Momiji sực nhớ ra và gửi tin nhắn cho Rouga.
Cô bảo cậu ta thử hỏi mấy đầu bếp chuyên làm bánh kẹo xem họ có muốn đi cùng không. Có vẻ họ vẫn chưa đến lục địa phía Tây, hơn nữa mục đích ký khế ước với chuột hamster cũng đã xong, biết đâu đây lại là thời điểm họ muốn đi.
Sở dĩ cô không tự hỏi là vì chưa kết bạn với họ. Cơ hội từ dịp Giáng sinh cũng đã trôi qua mất rồi.
Vì việc xuất bến có điều kiện, nên cần phải đăng ký trước để ấn định ngày giờ khởi hành.
Vì Momiji không làm được nên cô nhờ các thành viên đi cùng làm thủ tục. Nghe nói khi ngày giờ khởi hành được công khai trong thành phố, những hành khách muốn đi ké sẽ kéo đến, nên cần phải quyết định trước vài ngày.
Dù chỉ là vài ngày ngoài đời thực nhưng trong game đã trôi qua gấp 4 lần, nên thời gian thu hút hành khách cũng khá thoải mái.
Cho đến ngày khởi hành, Momiji dành thời gian ở Anthem, thu thập nguyên liệu từ chúa tể khu rừng, hái hoa Dạ Hương, nhận sự chỉ dẫn của huấn luyện viên, rồi lại đến hầm ngục độ nguy hiểm B để rồi nhận ra còn quá sớm và phải quay về.
Nghe có vẻ mâu thuẫn khi đang bế tắc ở độ nguy hiểm B mà lại đòi thách thức hạng SS, nhưng đó là để tích lũy kinh nghiệm. Nếu có thể, cô còn muốn đấu cả với Bá Vương.
Khoai lang nướng đã dự trữ đủ chưa đấy!
Cứ như thuốc dự phòng không bằng.
Cậu thực sự thích khoai lang nướng nhỉ.
Và rồi ngày khởi hành, Momiji né tránh đám quỷ nữ để lên được tàu. Dù khá sát giờ nhưng cô nghĩ làm vậy sẽ tránh được việc đám quỷ nữ gây họa cho những hành khách khác.
Dù rằng Momiji vẫn bị vạ lây như mọi khi.
Cuối cùng cũng nhổ neo được, cảng Brom đã dần lùi xa phía sau. Tiếng gào thét của quỷ nữ cũng chẳng còn nghe thấy nữa.
Nếu có đầu bếp ở đây, tôi đã đưa khoai lang sống nhờ họ nướng giúp rồi...
Đành chịu thôi, họ chỉ đi đến kết luận là chưa cần phải đi lúc này mà thôi.
Nghe bảo vì là người chơi hệ tận hưởng, họ rất tò mò về nguyên liệu ở lục địa phía Tây, nhưng vì đằng nào cũng chẳng trả nổi phí dịch chuyển để tận dụng chúng nên lần này đành bỏ qua.
Họ bảo đang trong giai đoạn chuẩn bị, vì nếu có đi thì muốn ở lại thành phố có thợ làm bánh hạng S cơ.
Tiếc là không thể đi cùng nhau, nhưng tôi cũng thấy khâm phục vì họ đã suy tính rất nhiều. Trong khi hội Momiji chúng tôi chỉ biết làm theo cảm hứng nhất thời.
Thay vào đó, chú đã nướng cho chúng ta rất nhiều rồi, mà sao người chơi đông thế nhỉ.
Chắc là do ồn ào trên bảng tin là sẽ đi đấy.
Không ngờ lại có nhiều người muốn thử thách của tộc Elf đến thế...
Rougai đang cười, nhưng đúng là đám người chơi đang lên tàu với cái không khí như một đoàn thám hiểm lục địa phía Tây lần thứ hai vậy.
Hay là ở lục địa phía Tây lại vừa tìm thấy sức hút mới nào đó chăng.
Nhưng đám người đó toàn là dân sản xuất, mục đích là gì chứ.
Có lẽ họ ở lại vì sự kiện ở Toshmetz, nhưng rồi không tìm được mạo hiểm giả nào đi lục địa phía Tây nên không qua được chăng.
À, ra là cũng có những người như vậy.
Hoặc có khi là vì muốn gặp thần tượng.
Trước lời phỏng đoán bừa bãi của Tag, tôi thấy cái nào cũng có lý. Tôi cứ ngỡ là sẽ không triệu hồi Tsukuyomi khi đang ở trên tàu vì sợ gây náo loạn chứ.
...Tôi muốn vẽ tranh. Tôi cần người mẫu.
Thế sao không vẽ cáo ấy?
Ý tôi là mấy thứ ngầu lòi như rồng cơ!
Trước yêu cầu đậm chất họa sĩ của Tag, tôi thấy nếu là vậy thì cũng được nên đã triệu hồi Konpeki. Tôi giải thích với thủy thủ gần đó rằng đó là thú triệu hồi và đã nhận được sự đồng ý.
Vì cậu muốn vẽ một Konpeki ngầu lòi, nên hãy chiều cậu ấy một chút nhé.
Konpeki vốn kiêu kỳ, nghe tôi nhờ vậy liền gật đầu một cách trịnh trọng như thể muốn nói: Nếu đã hiểu được sự tuyệt vời của ta thì cũng được thôi.
Tag vui mừng lôi giá vẽ và khung tranh ra chuẩn bị.
Ta thì sẽ ngồi đọc sách cho tao nhã vậy.
Rougai chọn chỗ râm mát rồi lôi ghế ra.
Đó là chiếc ghế của sự kiện Giáng sinh.
A, hay đấy, mình cũng...
Sao thế?
Tag cũng lôi ra chiếc ghế tương tự, nhưng giờ Momiji mới sực nhớ ra.
Hộp quà, mình chưa mở cái nào cả...
Sao lại thế chứ...
Tại đầu óc tớ chỉ toàn nghĩ đến bánh kem thôi.
Ôi trời! Đoán trúng phóc luôn kìa!
Momiji, người mà cứ nhắc đến Giáng sinh là chỉ nhớ đến bánh kem, đã mở hộp quà liên tục cho đến khi chiếc ghế xuất hiện.
Những lúc thế này, cảm biến ham muốn thường bắt đầu hoạt động, nên mãi mà chiếc ghế vẫn không chịu lộ diện.
Truyện liên quan
Chủng Tộc: Dù Là Wraith Nhưng Vẫn Đấm Bằng Vật Lý! ~ Với Âm Dương Thái Cực, Thế Giới Cũng Được Cập Nhật Xâm Lấn! ~
VRMMO toàn cảm giác . Nữ sinh trung học Mizumori Kanata rất thích ma quái (nhưng không có linh cảm).
Thế Giới Thứ Năm
Trong thời đại mà VRMMO phát triển trở thành 'Hiện thực thứ hai', bốn tựa game được gọi là 'Power ...
Mmo! Cách Tận Hưởng Theo Cách Của Tôi
Tiểu thuyết Overlap Novels ra mắt bản sách cho 『MMO! Chinh phục game một cách tự do, tôi vô tình ...
Đấm Gục Thiên Thần Hướng Dẫn, Tôi Trở Thành Tử Linh Thuật Sư ~Vì Kích Hoạt Sự Kiện Ẩn Nhanh Nhất, Thế Giới Sắp Đi Đến Hồi Kết
Meltis Online, tựa game VR online vô cùng nổi tiếng và được săn đón, là một game online thế giới ...
Tôi Không Thích Bị Đau Nên Muốn Dồn Hết Điểm Vào Phòng Thủ.
Honjou Kaede được người bạn của mình, Shirah Mine Risa, rủ rê chơi VRMMO.. Cô không ghét game, nhưng cảm ...
Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau
Là VRMMORPG nội địa đầu tiên của Nhật Bản,『Law of Justice Online』. Trong số tỷ lệ cạnh tranh lên đến ...