Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí - Chương 63: 63. Vào đêm trăng đỏ thì dùng đồ đỏ
Những chú mèo vừa được giải nguyền quyết định quay lại Hội Phiêu Lưu Giả để xác nhận lại nhiệm vụ.
Thì đấy, tại nó là nhiệm vụ nộp vải cho Ngài Meemeer mà. Rồi kiểu, ơ thế phải nộp cho ai nhỉ?? làm bọn họ ngơ ngác.
"Không đâu, là do tôi nên mọi chuyện mới rối tung lên như thế đấy ạ...! Thật sự xin lỗi mọi người nhiều lắm!"
"Nyan~, mèo cũng bị rối hết cả lên nyan, huề nhau cả thôi nyan."
Petchka-chan đang cực kỳ suy sụp. Mà đúng là câu chuyện ban đầu nghe từ cô ấy là nguồn gốc của mọi sự hỗn loạn thật, nhưng mèo giữa chừng cũng bị dính nguyền rủa nên chẳng có quyền nói ai.
Dù sao thì câu chuyện kiểu "vì lý do này nên hoàn toàn không thu thập được thông tin, xin lỗi nhé" cũng đã được nói trong liên minh, nhưng ngược lại còn bị xin lỗi "đã giao hết việc thu thập thông tin cho bên ấy rồi, xin lỗi nyan~!". Vì nếu có thêm dù chỉ một người nữa thôi thì chắc đã nhận ra sớm hơn rồi.
Nhắc mới nhớ, đúng là vậy thật! Nhưng mà do đi riêng, với lại mọi người còn bận chế tác nữa, chuyện này thật sự chẳng trách ai được.
"Nhiệm vụ nộp vải ở tàn tích sao? Ồ, xưởng chế tác giải quyết xong rồi à? Thế thì tốt quá. Tối nay mà không nộp vải cho Ngài Meemeer thì e là mưa lớn mất, trông cậy vào các cậu đấy."
Tôi bất giác nhìn sang Petchka-chan.
Chỗ đó vẫn cứ là Ngài Meemeer sao.
Nghĩ lại thì, lúc mèo đến xưởng Nazar lần đầu tiên thì chiếc khăn tay vẫn chưa bị xé rách nhỉ. Thế có nghĩa là, cho đến lúc đó thì gọi là Ngài Meemeer vẫn đúng? Ớ, rắc rối thế này!
"Ngài Meemeer là cái gì nyan?"
"Là một con cừu khổng lồ. Vốn dĩ nó là cừu do một người điều khiển con rối từng sống ở quanh đây nuôi, nhưng sau khi chủ nhân qua đời thì nghe nói nó đã trở thành cừu hoang."
"Nyaa."
Còn sống cơ à!?
Mặt khác, nếu là cừu do người điều khiển con rối nuôi thì liệu có khả năng nó cũng là một con rối không?
"Sao nó lại muốn có vải nyan?"
"Chuyện đó thì chịu. Chịu thôi, nhưng ngày xưa có một tamer từng bảo con cừu đó muốn có vải, và thực tế là cứ nộp vải thì mưa lại tạnh, từ đó đến nay vẫn cứ tiếp tục như vậy."
Đã vài lần vì không nộp được vải do bị trộm mất mà mưa cứ kéo dài liên tục, nên từ dạo đó, họ chỉ giao việc này cho những phiêu lưu giả nghiêm túc mà thôi.
Đưa vải cho cừu, nếu nó thực sự là con rối thì có khi nào là để... tự sửa chữa bản thân? Kiểu vậy chẳng hạn. Dù là thế thì tại sao mưa lại tạnh vẫn là một ẩn số.
"Dù sao thì, gấu bông vẫn là gấu bông, nhưng có lẽ cũng nên chuẩn bị sẵn cả vải nữa nyan?"
"Đúng thế ạ, chúng ta cứ chuẩn bị chu đáo nhất có thể thôi!"
Biết là sát giờ quá rồi thật sự rất xin lỗi, nhưng khi thử nhờ vả về xấp vải trong kênh liên minh thì đã nhận được phản hồi "Tôi đã đoán trước sẽ có chuyện như thế nên chuẩn bị sẵn rồi đây! " và xấp vải đã được dệt xong từ bao giờ. Quả nhiên là xuất sắc...! Và việc họ trả lời trong chat liên minh khiến tôi vui vui một cách khó tả. Chắc là do nghe nyan nyan nhiều nên quen rồi chăng.
Thôi thì.
Thế này thế nọ rồi cũng đến giờ buổi tối.
Dù thời gian ấn định là buổi tối, nhưng vì không ai bảo là cấm đến tàn tích trước giờ đó, nên từ tầm chiều tối mọi người đã thong thả tập hợp trước tàn tích.
Nhân tiện thì nhiệm vụ hộ tống Pupu-chan về làng đã được giao cho 3 chú heo con cùng sói - những người đã may quần áo cho Pupu-chan - đảm nhận. Cùng tham gia với vai trò hộ vệ còn có chị Shoyu-ra và chị Audrey.
Petchka-chan đã trăn trở cho đến phút cuối, nhưng vì nhiệm vụ ở Hội Phiêu Lưu Giả là nhiệm vụ chỉ định nên đành từ bỏ việc đi cùng Pupu-chan về làng. Dù sao thì cũng đã lập liên minh rồi, nên không đi cùng về làng chắc cũng không sao đâu nhỉ.
À mà nghe đâu cái làng đó lại chính là nơi từng có cái mini-dungeon. Chẳng phải chỗ đó là ngôi làng của người điều khiển con rối sao? Họ đang sống trên tàn tích của nơi đó à?
Đội tàn tích thì bao gồm tất cả những người còn lại.
Trên đường đi cũng có người hoảng sợ kêu lên "Quả nhiên sự kiện thế này là quá sức với em màaa!", nhưng nhờ mọi người thuyết phục nên cũng đã chịu đi tiếp. Dù sao cũng là sự kiện hiếm có, nên mèo cũng thuyết phục "Đã tham gia cả nhiệm vụ tiền đề rồi mà lại không đi thì phí lắm nyan!".
Vì đã được thông báo trước là "Trong rừng cũng sẽ không bị kẻ địch tấn công", nên chắc là không có trận đánh BOSS đâu nhỉ.
Nhưng mà để cho chắc ăn~ thì những ai có trang bị chiến đấu đều đã thay sang trang bị chiến đấu hết rồi.
Nhóm Tiara và Liên Minh Thủy Tinh cũng hầu như mặc trang bị chiến đấu, chỉ riêng mặt nạ dã thú là vẫn đeo. Chắc là họ thích nó rồi chăng?
"Trong truyện cổ tích có xuất hiện người đeo mặt nạ dã thú đúng không ạ? Tôi nghĩ là nên có người đeo thì tốt hơn."
Ra là vậy, cũng có lý đấy chứ. Nghe xong điều đó, tất cả mọi người quyết định cùng đeo mặt nạ dã thú vào.
Mèo cất túi trứng đi. Cứ đà này thì ngày mai là nở rồi, nhưng dáng vẻ của quả trứng vẫn chẳng có thay đổi gì đặc biệt. Rốt cuộc là cái gì sẽ chui ra đây nhỉ?
Sau đó vì là đêm trăng đỏ, nên nhờ gắn thêm Thu Nguyệt vào viên hồng ngọc còn trống trên phụ kiện là hoàn tất khâu chuẩn bị.
Hội Tương Trợ Thợ May thì ai cũng mặc đồ thú bông. Nghe nói đó là trang bị có sức phòng thủ cao nhất mà họ sở hữu.
Cứ thế này thì có vẻ như đến lúc kết thúc vẫn chẳng thể biết mặt nhau mất. Mà thôi, mèo vốn dĩ dốt khoản nhớ mặt người, nên ngược lại mặc đồ thú bông thế này lại dễ nhớ hơn ấy chứ...
Xung quanh đã tối sầm lại, phép 'Đăng' được thắp lên làm ánh sáng bập bùng lay động những cái bóng của tàn tích.
Đó là một nơi giống như chỉ còn lại những cột đá của một tòa nhà kiến trúc bằng đá lớn. Dù còn lại nhiều cột với chiều cao khác nhau, nhưng vài cột đã bị sự xâm chiếm của rừng rậm làm cho đổ sập.
Những cột đá màu trắng phấn còn sót lại trông giống như những cây đá, hoặc những gốc cây bị chặt đứt.
『Đến rồi』
Ed-san thông báo.
Một lúc sau, trong quầng sáng lù lù xuất hiện một khối màu trắng.
『BỰỰỰ DÃ MÀN』
『Kích thước lông xù này nằm ngoài dự đoán rồi』
Vâng.
Đúng là một con cừu cao gần 10m thì nằm ngoài dự đoán thật...!
Tức là nếu tưởng tượng nó to hơn tòa nhà 3 tầng một chút thì sẽ dễ hiểu hơn đấy. Ở những nơi rừng thưa, lông trên lưng nó còn nhô cao hơn cả ngọn cây. Thế mà nó mò được qua rừng đến đây giỏi thật đấy!?
Đúng như lời dặn ở Hội Phiêu Lưu Giả, chúng tôi đặt xấp vải dưới chân cột đá tàn tích rồi đứng quan sát... thì có cái gì đó vỗ cánh bay đến.
"Các tí hon-san!?"
"Là nhóm Spu-chan!"
Ơ kìa??
Mấy người tí hon và lũ Spooky Imp đáng lẽ phải đi cùng nhóm về làng rồi chứ nhỉ.
Dĩ nhiên là không phải tất cả, mà chỉ có vài người, vài con. Chúng nhảy ra trước mặt con cừu, tay chân múa may quay cuồng.
... Chắc là bên nhóm về làng đã xảy ra chuyện gì rồi sao?
Con cừu khổng lồ sau khi nghe? xong câu chuyện của mấy người tí hon liền cúi xuống nhìn đám mèo bằng đôi mắt đồng tử nằm ngang.
『―― Đi theo ta』
Oa.
Trên chat liên minh gào lên 『NÓ NÓIII ĐƯỢC KÌAAA!!』, nhưng tôi hoàn toàn hiểu cảm giác đó.
Và giọng nói ấy trầm như tiếng đàn cello. Cừu-san, là tinh linh chăng?
Con cừu vừa quay ngoắt đi một cái thì thoắt cái đã biến mất dạng.
『Ơ, bảo đi theo là,』
Đi bằng cách nào cơ, dòng chữ chưa kịp hiện lên chat thì cảnh vật xung quanh đã bừng thay đổi.
Trời vẫn tối như cũ, nhưng dưới chân hắt lên ánh sáng xanh mờ ảo, và con đường phát sáng đó trải dài thẳng tắp về phía trước. Như thể đang đi trong rừng, ở phía xa có một khối ánh sáng lớn đang chập chờn lung linh. Đó là Cừu-san sao?
『Đi thôi』
Ed-san kiểm tra xung quanh cho chắc chắn rồi phát lệnh xuất phát. Mọi người tất hưởi đuổi theo con cừu.
Con đường lúc thì tản ánh sáng ra, lúc lại tụ lại, hình dáng chập chờn biến đổi như thể đang bốc cháy.
"Dù chân đã đạp chắc trên mặt đất rồi mà sao tớ vẫn thấy bay bay thế này nhỉ!"
"Tuyệt thật đấy..."
"Ước gì tớ có thể dệt nên một tấm màn ánh sáng như thế này...!"
"Thích thế, tớ thì muốn thêu những chiếc lá cơ!"
"Cũng phải đính thêm thật nhiều hạt cườm nữa chứ."
Hội Tương Trợ Thợ May đang chí thúy ríu rít với nhau.
Con đường vẫn tiếp tục kéo dài thêm một lúc, thấy Futen có vẻ đã đuối sức, Ruby bèn thi triển phép 'Fly' lên tấm thảm để tiếp tục tiến bước.
Nhân tiện thì cái 'Thảm Thần (Bản Mini)' này chỉ vừa đủ chỗ để đứng thẳng chân, nên cảm giác sử dụng chẳng khác nào 'xe cân bằng không có tay cầm'.
"Thế này thì bây giờ đang cầm trượng thì không sao, chứ vào trong thành phố là chả biết để hai tay vào đâu luôn~~"
"Thì cứ khoanh tay lại là xong."
"Thế thì thành cái thể loại Ma Thần ở đâu ra rồi."
"Nghe chuẩn thần thái Trùm Cuối luôn đấy."
"Thế thì vác ra giữa phố làm cái gì không biết!?"
Đúng là việc xử lý vị trí hai tay có chút nan giải thật. Liệu có nên báo lại phản hồi của người dùng này cho Shoyu-ra không nhỉ? Mà thôi, cứ để nguyên thế trông buồn cười hơn, khỏi cần nói!
Kết thúc buổi đi bộ đường dài ban đêm như thế, điểm đến hiện ra trước mắt chúng tôi là một ngôi làng.
Ừm, đúng như dự đoán, đây là một phó bản mini dạng làng phế tích. Chắc chỉ cần đàn mèo dọn xong lượt thứ hai là sạch bóng rồi. Ban đầu mình cũng mới chỉ thám hiểm đến tận suối nước thôi mà.
Nhóm ba chú heo con cùng những con sói từng bị chia rẽ trước đó cũng đã hội quân tại đây.
Trong làng phế tích về đêm, lửa trại được thắp lên khắp nơi, những người tí hon đang bận rộn dựng nhà. Ban đầu tôi cứ tưởng họ định dọn dẹp ngôi làng, nhưng hóa ra là đang muốn tái thiết lại nó sao?
Sấp vải mà Pechka-chan mang đến đặt dưới chân cột di tích đang được những người tí hon bàn bạc xôn xao (cảm giác là vậy) rồi bắt đầu cắt ra.
Họ cắt thành những mảng lớn rồi lại cắt thành những miếng nhỏ. Lại có cả một nhóm chuyên phụ trách khâu vá những mảnh vải đã cắt. Họ đang làm cái gì đó chăng?
Chưa kịp nghĩ xong thì từ những mảnh vải vụn, một con Spooky Imp mới tinh đã nhẹ nhàng sinh ra.
Và chú Spooky Imp mới ra đời này cũng nhanh chóng xắn tay vào giúp đỡ những người tí hon khiêng gạch đá vỡ để dựng nhà.
Chà, thế này thì có khi mình nên dọn dẹp cái phó bản mini này đi xa hơn một chút mới phải. Đúng là hối hận thì cũng đã muộn rồi.
"...Luinea đấy à."
Con cừu bông khổng lồ từ lúc nào đã thu nhỏ lại, chỉ còn to hơn cừu bình thường một chút. Tầm bằng một chú ngựa. Tuy nhiên, có lẽ nhờ thu nhỏ lại mà độ sáng của nó lại tăng lên. Chói mắt thật đấy.
"Có chuyện gì thế?"
Nghe xướng danh Luinea, Poyuzu-san liền bước ra phía trước. Trong Hội Tương Trợ Thợ May cũng có người tên Luinea, nhưng cô ấy đang lắc đầu quắn quắn nên không phải rồi.
"Nơi đây là nơi anh linh của chủ nhân ta, Reini, đang yên nghỉ. Yên nghỉ thay cho Trái Táo. Hãy ghi nhớ điều đó."
"......Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ ghi nhớ."
Luinea yên nghỉ thay cho Trái Táo..., hình như có giai thoại nào đó như thế sao? Là loại nhiệm vụ chủng tộc hay gì à?
".........Xin lỗi, tớ hoàn toàn không hiểu gì hết...! Cái gì mà đột ngột thế này!?"
"Cứ tưởng là nội dung nhiệm vụ chủng tộc hay gì cơ chứ, hóa ra không phải à!!"
"Không đời nào! Mấy cái chuyện về 'Trái Táo của Luine' chẳng xuất hiện lấy một mẩu nào trong nhiệm vụ chủng tộc đâu!"
"Tớ cứ tưởng là có thông tin mới về Trái Táo và Luinea cơ chứ!?"
"Chuyện đó đến tớ còn muốn biết nữa là."
Ra là không có à~.
Nhưng đến chín phần mười là chuyện này có dính dáng đến cốt truyện chính rồi.
"Nếu có Trái Táo trong tay thì biết đâu lại làm được gì đó, nhưng mà giờ làm sao về tủ đồ mà lấy được cơ chứ."
"Đang ở trong phó bản mà lị."
"Mà thường thì cái thứ nặng trình trịch như Trái Táo của Luine chẳng ai lại dại gì để trong túi đồ cả."
"Mèo có mang theo nè nyan."
"Ran-chan!?"
Vâng.
Trò chơi này có lẽ vì giới hạn sức chứa dựa trên trọng lượng, nên vật phẩm càng quan trọng thì lại càng nặng. Không chỉ trọng lượng mà còn hạn chế cả số ô chứa, nên 'Trái Táo của Luine' nặng chịch hoàn toàn không thích hợp để mang theo người.
Thế nhưng, để ép sức chứa của Rui đến mức tối đa thì Trái Táo lại là thứ vừa xịn.
Dù sao thì một con mèo không mấy khi đi săn như tôi thì ô chứa cũng đâu có bị lấp đầy mấy.
"Nhân tiện thì, có muốn dùng thử không nyan?"
"Đúng rồi đấy. Tẹo nữa tớ sẽ lấy Táo trong tủ đồ trả lại, nên cho tớ mượn Trái Táo của Ran được không?"
"Sự kiện này là do Mèo kích hoạt nên Mèo dùng cũng không sao đâu nyan~"
"Kìa kìa kìa, Mèo-chan còn chưa chuyển sang nghề cấp cao lẫn tiến hóa chủng tộc cho sủng vật mà. Phải giữ kỹ Trái Táo đấy chứ."
"Đúng thế đấy. Biết đâu chừng cái này lại dẫn đến nhiệm vụ chủng tộc của tớ, nên cứ để tớ trả phí cho."
Nói cũng phải.
Nhưng tôi tò mò về sự kiện này, và con mèo này muốn dùng Trái Táo nên cũng chẳng sao cả. Dù vậy, nếu người ta đã có ý muốn cho thì mình nhận thôi.
Sau khi giao dịch 'Trái Táo của Luine' cho Poyuzu-san, cô ấy đưa nó ra thực thể hóa rồi giơ về phía con cừu như muốn cho nó xem.
"Thế này thì có thể làm được gì đó cho chủ nhân của ngươi không?"
"Ồ......"
Con cừu thốt lên một tiếng như tiếng than van, bước một bước, rồi hai bước tiến lại gần Poyuzu-san.
C-Có bị ăn thịt không đấy? Liệu có ổn không đây? Nhìn diện mạo nó hoàn toàn là một con cừu nên làm mình cứ thấy bồn chồn không yên.
"Ồ, hỡi sắc đỏ ngát hương, lý đồ của đại địa, xiềng xích của những thế giới chồng lấp. ……Ồ, hoàn toàn có thể. Trái Táo sẽ giải thoát chủ nhân ta khỏi ách xiềng xích."
Hở hở hở??
Truyện liên quan
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO
Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.
Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần
Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...