Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí - Chương 26: 26. Trường pháp thuật
Trường Học Phép Thuật Arcadia nằm ở trung tâm của thành phố học viện. Ngọn tháp đồng hồ lớn là dấu hiệu nhận biết, cứ đến giờ là tiếng chuông lại vang vọng.
Tháp đồng hồ dường như có thể vào bên trong, tôi từng thấy ảnh chụp màn hình trên bảng tin rồi. Bánh răng lớn nhỏ xếp nối tiếp nhau, trông khá là mãn nhãn. Tôi cũng muốn đến đó một chuyến xem sao.
Thôi nào, mục tiêu trước mắt của con mèo này là trường học phép thuật mà.
Phía dưới ngọn tháp đồng hồ lớn là khuôn viên trường bao gồm cả các dãy nhà học. Dù sao thì cũng có tường bao ngăn cách, nên dân thường sẽ không lỡ chân đi lạc vào khu nhà học được. Nhưng nghe nói có nhiều học sinh (người du hành) không tìm được đường ra, cứ đi loanh quanh tìm khe hở trên bức tường.
Nào, trước tiên phải bắt kịp tiến trình của nhiệm vụ chính tuyến đã.
Nhiệm vụ sai vặt của mèo đã tiến tới điểm hội tụ với nhiệm vụ chính tuyến bắt đầu tại thành phố học viện. Cờ sự kiện đã được kích hoạt.
Theo như những gì tôi đã đọc trước trên trang hướng dẫn, nếu nhặt một ông lão đang gục ngã trước cổng trường phép thuật, ông ấy thực ra lại là một vị giáo sư đáng kính đang nghiên cứu về người du hành. Từ đó ông sẽ chào đón "Nếu là người du hành thì hoan nghênh nhé!" rồi cho phép nhập học vào trường phép thuật.
Trường học phép thuật nghe đâu có cả hệ trung học, nhưng nơi người du hành bước vào là một phân khoa nghiên cứu giống như đại học vậy. Nó tách biệt hoàn toàn từ dãy nhà học so với trường của bọn trẻ con. Nhân tiện thì nghe nói nếu tinh thông phép thuật và trở thành giáo viên, bạn còn có thể sang cả dãy nhà học của hệ trung học nữa. Tinh thông là sao nhỉ...
Vừa dấn bước trên con đường hướng về trường phép thuật, tôi đã phát hiện ra vị lão giáo sư đang gục ngã.
"Có cần mèo giúp một tay không meo~?"
"Ôi, quý hóa quá."
Tôi đỡ ông lão đang nằm sấp mặt xuống đất, trước tiên là giúp ông ngồi dậy cái đã. Dày công vất vả thật. Nhìn thế này thôi chứ mèo ta cơ bắp lắm đấy. Đến cái 'Nồi Luyện Kim' mèo còn bê được, huống chi là đỡ một con người.
Tôi để ông lão ngồi tựa lưng vào bức tường rào của học viện. Tiếp theo, cung cấp nước uống và đồ ăn là diễn biến của cốt truyện chính. Có vẻ như ông lão bị xỉu là do nhịn ăn.
"Cháu có cái gì ăn được không..."
"Cứ giao cho mèo meo~"
Nước uống và đồ ăn... mình có mang theo cái gì không nhỉ? Nước uống thì lấy món 'Trà thảo mộc' dạo này làm để tiêu thụ lượng lớn thảo mộc vậy, còn thức ăn thì dùng món 'Bỏng ngô caramel may mắn' vừa mua lúc nãy chắc là ổn rồi.
Xin Mời ông.
"Ôi, 'Bỏng ngô caramel may mắn' sao, hoài niệm quá."
"Hoài niệm sao meo?"
"Ngày xưa ta hay ra ngoài mua lắm. Giờ thì bận rộn quá rồi..."
Vừa trò chuyện, ông lão vừa ăn uống ngấu nghiến. Rồi lại uống.
"Nóng hổi quá, món 'Trà thảo mộc' này cũng thật thư thái. Vẫn còn ấm nè..., ta cứ tưởng tộc Mèo Gió thích ngẫu hứng là hiếm gặp, chẳng lẽ cháu là... người du hành sao?"
"Đúng thế meo~"
"Vậy thì tuyệt quá. Ta đang nghiên cứu về người du hành đây. Thế nào chú mèo nhỏ, cháu có hứng thú với trường học phép thuật không?"
"Rất có hứng thú meo!"
"Ừm ừm."
Sau khi dùng bữa và uống nước để hồi phục sức lực, ông lão tay chống gậy nhẹ nhàng đứng dâng lên. Ồ, đang lơ lửng kìa.
"Để đáp lại bữa ăn, ta sẽ dẫn cháu đi tham quan trường học phép thuật. Đi theo ta."
"Vui quá meo~"
Tôi bước theo sau ông lão đang bay lơ lửng bồng bềnh. Tôi cứ tưởng ông là tộc Tinh Tú Phép Thuật, nhưng liệu có phải tộc Ma Tử không nhỉ? Đặc điểm thể chất của tộc Ma Tử chỉ có mỗi chiều cao thấp bé nên hơi khó phân biệt.
Mà không, dáng đi của ông đâu có lướt như trượt băng. Rõ ràng đây đúng là ông lão tộc Tinh Tú Phép Thuật rồi.
Khi đến cổng trường học phép thuật, vị lão giáo sư đưa ra một vật giống như huy hiệu cho người bảo vệ xem rồi đi vào.
"Khách của ta đấy."
"Vâng. Mời ngài vào."
Thế là mèo cũng trót tót đi vào theo. Dù là nhiệm vụ nhưng sự lỏng lẻo này đôi khi khiến người ta phải lo lắng.
Về mặt bối cảnh thế giới, người du hành vốn được xem là những tồn tại thiện lương. Những kẻ không thiện lương sẽ bị Thần (đội ngũ vận hành) loại bỏ. Và khi đó thế giới sẽ được tu sửa, nên ký ức về những người du hành không thiện lương sẽ không còn lưu lại trong thế giới này, kiểu vậy đấy.
Mà thực ra họ cũng gây ra đủ trò như làm sập cầu hay phá hoại miếu thờ trong làng. Có điều dường như mấy chuyện đó chỉ được xem như trò nghịch dại của người du hành mà thôi.
Sau đó, tôi tiếp tục di chuyển khắp nơi dưới sự dẫn đường của vị lão giáo sư.
Dãy nhà học vô cùng rộng rãi, kiến trúc chẳng khác nào một tòa lâu đài. Những công trình kiến trúc lớn thời xưa thường có trần nhà cao mang lại cảm giác thế này đây. Kiểu như cuốn vòm tựa vậy. Tuy không có kính màu nghệ thuật, nhưng lại có những ô cửa kính rất lớn.
Mang không khí trang nghiêm là thế, vậy mà nằm ở đại sảnh tầng một lại là cửa hàng tiện ích với bản đồ hướng dẫn, đúng là mang lại cảm giác của một khu du lịch thời hiện đại. Tôi không ghét mấy thứ như vậy đâu.
Vừa đuổi theo ông lão, tôi vừa liếc nhìn bản đồ hướng dẫn rồi chụp một tấm ảnh màn hình. Hừm hừm, cấu trúc này rất dễ bị lạc đây. Rất đáng để khám phá đấy.
Xung quanh đại sảnh có vài cầu thang dẫn đến Tòa Nghiên Cứu, Tòa Lớp Học, Ký Túc Xá, Tòa Tạp Vụ và Tòa Giáo Sư. Tòa Nghiên Cứu và Tòa Lớp Học được thiết kế có nhiều tòa nhà.
Ngoài ra thì người du hành không được vào ký túc xá, nhưng nghe nói nếu thân thiết với học sinh ở trọ thì có thể vào bên trong.
Thư viện mà tôi quan tâm có vẻ không nằm trong trường. Tiếc thật!
Cơ mà nghe bảo nó biến thành một hầm ngục rồi, nên nằm ở chỗ khác cũng là chuyện bất đắc dĩ thôi.
Vì ông lão vừa đi vừa trôi lơ lửng nên tốc độ bước đi khá chậm. Một con mèo như tôi cũng thong thả đuổi kịp nên tôi mừng lắm. Cái này là do hệ thống điều chỉnh theo tốc độ của mèo, hay là tính năng gây ức chế cho mấy chủng tộc đi nhanh nhỉ? Cơ mà không phải chạy lúp xúp là tốt rồi.
Đi đến Tòa Giáo Sư - nơi chỉ có giáo sư mới được vào, rồi bước lên những bậc cầu thang lớn.
Ồ, bức tranh treo trên tường đang chuyển động kìa. Thời nay ở ngoài đời thực hay trong VR thì tranh chuyển động chẳng có gì lạ, nhưng sao nhìn thấy ở những nơi thế này lại thấy háo hức thế nhỉ. Chắc là vì nó mang lại cảm giác rất phép thuật chăng.
Sau khi hoàn tất thủ tục ở Tòa Giáo Sư, lần này chúng tôi lại đi vòng qua hành lang nối rồi bước xuống cầu thang. Đi bộ khá nhiều, nhưng cảm giác như đang khám phá bên trong một tòa lâu đài nên chẳng thấy chán chút nào.
Trở lại nơi có vẻ là đại sảnh ban đầu, thẻ học sinh đã được phát hành trong chớp mắt.
Mèo ta đã trở thành học sinh trường phép thuật rồi nhé!
"Ừm ừm, cố gắng lên nhé cháu."
"Cảm ơn ông meo~!"
Tôi nhận được 'Nón Học Sinh Phép Thuật' và 'Áo Choàng Học Sinh Phép Thuật'.
Nón là loại nón cử nhân màu xanh hải quân với tua rua màu bạc. Áo choàng là trang bị áo khoác, nền xanh hải quân viền bạc. Không có phân chia lớp học như trong cái trường phép thuật nào đó, nên tất cả mọi người đều dùng chung một thiết kế.
Chỉ cần đội cái này và khoác áo lên là có thể dễ dàng biến thành học sinh trường phép thuật. Dù đây là trang phục dạo phố dùng để hoàn thành các yêu cầu với tư cách học sinh phép thuật, nhưng nó lại tăng lượng sức mạnh phép thuật kinh ngạc nên cũng là trang bị rất được trọng dụng.
Nhân tiện, tôi kết hợp luôn với 'Ủng Săn Của Triệu Hồi Sư Tập Sự' thuộc bộ trang bị thành phố học viện. Ứừ, nhìn kiểu gì cũng ra một chú mèo học sinh phép thuật hoàn chỉnh. Tuyệt đấy chứ!
Giá mà có thêm một cây gậy phép nữa thì tốt, tiếc là chẳng có cây gậy nào hợp với bộ trang bị này cả, buồn thật.
Tại cửa hàng tiện ích ở đại sảnh vừa quay lại, người ta đang bán giấy, mực, bút và dây buộc giấy. Nghe nói những thứ này cần thiết để tham gia buổi học. Giấy và mực thì mèo cũng cần nên mua luôn.
Là 'Giấy Cừu' và 'Mực Học Viện' đấy. 'Mực Học Viện' có màu xanh đen phảng phất chút sắc xanh lam. Đúng là triệt để tôn sùng màu xanh hải quân mà.
Thôi thì, giờ đã thành học sinh phép thuật rồi, nên đi đâu tiếp đây nhỉ.
À. Đúng rồi, mèo có một nơi rất muốn đến ở trường học phép thuật. Tôi nhìn bản đồ ước lượng phương hướng, chắc là quanh khu vực này... đây rồi!
Một trong thất đại kỳ quan của thành phố học viện, 'Bức Tượng Bò'!
Nói là vậy chứ hiện tại nó chỉ là một bức tượng chạm khắc đang đứng bình thường. Đó là bức tượng một người đàn ông trung niên đang tạo dáng chỉ tay lên trời rất phổ biến. Nghe đâu là vị hiệu trưởng thời xưa thì phải.
Còn lý do tại sao nó lại là một trong thất đại kỳ quan thì...
"Uất hận... Uất hận quá..."
Khi mèo đứng trước bức tượng, một giọng nói oánthan trầm đục bắt đầu vang lên từ phía bức tượng.
"Rắp tâm bỏ độc ta...! Chẳng lẽ lại gục ngã khi chí lớn chưa thành sao. Ta đâu phải loại người sẽ kết thúc ở một nơi như thế này... Ư, ư ư!!"
Giọng nói đột nhiên trở nên đau đớn dữ dội, bức tượng bắt đầu rung lắc mạnh mẽ tạo ra những tiếng gầm gừ. Chà chà chà, rung lắc khá là dữ dội đấy.
"Cho ta... Cho ta 'Thuốc Giải Độc' mau...!"
Một lúc quan sát, bức tượng đổ kềnh ra đất. Nằm úp mặt xuống, đôi tay bức tượng giật giật, cào cào lên mặt đất.
"Kẻ thủ ác là nó... là nó... Đừng tha cho nó...! Ta sẽ nguyền rủa ngươi..., ta sẽ nguyền rủa ngươiaaa"
『Bạn đã học được hành động "Thông điệp tuyệt mệnh"』
Dạ vâng.
Thần mèo ta vốn tò mò không biết lấy hành động này ở đâu nên đã cất công tìm hiểu. Và kết quả là lấy được rồi đây.
Nhân tiện thì bức tượng đồng vẫn đang nằm lăn lóc trên đất. Nghe đâu nếu cứ để mặc thế này, nó sẽ bò đến một nơi nào đó suốt cả đêm. Dù sao thì thấy vậy cũng hơi tội, thôi thì dựng nó dậy vậy.
Cố lên nào..., cơ bắp của mèo quả nhiên không nhấc nổi cái này rồi.
Đẩy cho nó lăn ra nằm ngửa, bức tượng đang chảy nước mắt máu trông khá là kinh dị.
"Ta sẽ nguyền rủa ngươi..."
Đã thế nằm ngủ vẫn còn nguyền rủa.
Thực ra ẩn số về bức tượng đồng biết bò thuộc Bảy điều kỳ bí này đã được giải quyết xong xuôi, mèo ta chẳng còn việc gì để làm nữa. Dù sao thì đây cũng là chuyện nằm trong cốt truyện chính mà.
Câu chuyện liên quan đến vị hiệu trưởng bị biến thành tượng đồng này có cả phụ bản, và nơi đó cũng đã được chinh phục xong.
Nói ngắn gọn thì sự oán hận của hiệu trưởng hoàn toàn là hiểu lầm, ông ta chết vì kiệt sức chứ chẳng phải do trúng độc. Thế nên dù có đáp lại lời cầu xin "Hãy cho ta thuốc giải độc" bằng cách đưa 『Thuốc giải độc』 hay 『Thuốc vạn năng』 thì cũng chẳng thể làm dịu đi nỗi đau đớn của bức tượng. 『Bình máu』 cũng không xong. Cho dù có đưa cái gì đi nữa, bức tượng đồng vẫn sẽ viết lại thông điệp tuyệt mệnh rồi bất động.
Phiền phức ở chỗ người bị viết tên trong thông điệp tuyệt mệnh lại hoàn toàn không liên quan, cốt truyện chính là hành trình giải mã bí ẩn đó để giúp người bị oan khuất lấy lại vị thế đã mất. Tiện thể thì đó chính là hiệu trưởng hiện tại. Là Luinea đấy.
Đương nhiên, linh hồn bức tượng đồng bị đối thủ chính trị cướp mất ghế hiệu trưởng vẫn không phục, đến tận bây giờ vẫn đang khóc ra nước mắt máu vì uất hận.
Nói sao nhỉ, đáng thương hay là phiền phức đây.
"Ta sẽ nguyền rủa chết ngươi...!"
Lại còn gào lên mấy lời nguy hiểm nữa chứ.
Chắc không dựng lại tượng thì nó sẽ không dừng lại đâu nhỉ. Phải làm sao đây. Ầy, nhắc mới nhớ cái này có khi được tính là linh hồn quỷ dữ đấy. Dùng thử xem sao.
Vừa lau nước mắt máu cho nó, tôi vừa thi triển kỹ năng 『Trục xuất sinh vật bất tử』 mới học được.
"GươngggaaaAAAHHH----!"
Một luồng ánh sáng xanh lam hình người vừa bay ra khỏi bức tượng thì đã rên siết thảm thiết rồi biến mất.
Tiện tay bức tượng đồng cũng tan biến luôn.
『Xin chúc mừng. Bạn đã hoàn thành điều kỳ bí "Bức tượng đồng biết bò" của Thành phố Học viện. Nhận được 10 SP và Hộp quà』
Ồ, ồ.
Đáng lẽ muốn hoàn thành "Bức tượng đồng biết bò" thì phải đi phụ bản, thế mà làm cách này lại đi tắt được nhỉ.
Tự nhiên thấy hơi guilty chút xíu.
Nhưng mà cứ để nó chịu đựng trong sự hiểu lầm hoài cũng không tốt, thôi thì coi như mình đã cứu rỗi một linh hồn lạc lối vậy.
Thần mèo lập tức dùng thử 『Thông điệp tuyệt mệnh』. Kẻ thủ ác là nhà phát hành...!
Ra là vậy, trước khi dùng thì phải viết sẵn thông điệp tuyệt mệnh đã.
Truyện liên quan
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO
Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.
Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần
Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...