Người Dùng Hiệu Ứng Trạng Thái, Làm Tan Chảy Kẻ Địch. ~ Vrmmo Xây Dựng Hiệu Ứng Trạng Thái ~ - Tiếng thứ năm, khi hương hồng trà và cà phê hòa quyện
「Nên nói là lâu rồi không gặp, hay là nên nói là rất hân hạnh được gặp lần đầu đây?」
「Thế nào nhỉ. Dùng câu “Lâu rồi không gặp” chắc là được chứ?」
Hôm sau, chúng tôi lại có buổi gặp mặt kiêm hội ngộ.
Lần này không phải là nơi ngập tràn phấn hoa như 『Tiệm cà phê Hoa Viên』, mà là một phòng tiếp khách bên trong trò chơi.
Nghĩ đến việc sẽ không phải trải qua thảm kịch như lần đói khiến tôi thật sự thở phào nhẹ nhõm.
Việc đối mặt thế này có lẽ giống lúc ở 『Gyuutaro Thiết Bản』 trong thế giới thực nhỉ.
Có thể coi là kể từ sau sự kiện bi thảm mà tôi bị tên này ép phải đãi thịt nướng.
「Cậu... uống cả cà phê trong game cơ à. Dù tôi biết thừa rồi đấy.」
「Nhờ có nghề thợ nấu được cập nhật mà giờ đã có thể pha cà phê do người chơi làm ra rồi.」
「Hả? Vậy là trà do người chơi làm cũng pha được luôn à?」
「――Thứ mà cậu đang uống lúc này chính xác là trà do người chơi làm đấy.」
…………Thứ này là do người chơi làm thật á.
Thả nào mà thấy ngon lạ lùng.
Lát nữa chắc phải liên hệ nhà sản xuất đặt vài hộp mới được.
「...Đeo cả mặt nạ mà vẫn uống được cà phê luôn, đùa chắc.」
「Mặc đồ chồng lớp quả là một tính năng tiện lợi. Vừa có thể ăn uống mà không phải phơi bày mặt mộc.」
Việc mặc đồ chồng lớp suy cho cùng chỉ là thay đổi diện mạo bề ngoài chứ chẳng hề có thực thể nào ở đó.
Nếu muốn, hoàn toàn có thể uống nước trong khi vẫn giữ nguyên chiếc mặt nạ như Nulheart lúc này.
Dù tôi chẳng có hứng làm thế.
「――Vậy, việc cậu tìm tôi chỉ có thế này thôi sao?」
「Hừm hừm hừm... Thực ra tôi có một loại Potion cực kỳ thú vị đấy~」
「Hồ, Potion à. Có phải loại Potion đặc biệt mà báo cáo đã đề cập không?」
「Thôi nào, trước tiên cứ xem cái này đã.」
Tôi đưa ra 『Potion di vật dễ vỡ』.
Thấy vậy, Nulheart bất giác dừng tay đang cầm cốc cà phê lại.
Do quá sốc nên cậu ta dường như đã đờ người ra trong chốc lát.
「...Cái này lấy ở đâu vậy?」
「Theo đề xuất của đứa đi cùng tên Bandana, tôi đã thử cho di vật vào. Thế là thành ra thế này.」
Lúc này tôi đành thành thật khai báo.
Ở chỗ những kẻ khác thì tôi còn bịa chuyện rằng Scarf là thợ bào chế thuốc, nhưng trước mặt Yuusuke mà dùng mấy chiêu trò nhỏ đó thì thế nào cũng bị vạch trần ngay lập tức...
「...Đánh giá ở giai đoạn đầu ra mắt quả thực không thể tin nổi mà.」
「À, là chuyện về thợ bào chế thuốc ấy hả? Thực sự có chuyện đó xảy ra cơ à?」
「Đến mức thợ bào chế thuốc của『Tập đoàn Boreas』chúng ta đang phân vân có nên chuyển việc hay không đây này.」
「Không, đúng là nghiêm trọng thật đấy à.」
Tôi cứ tưởng đó chỉ là cái cớ để cài gián điệp vào chứ――
Không, đúng là cậu ta có ý định cài gián điệp thật, nhưng gác chuyện đó sang một bên thì việc thợ bào chế thuốc bỏ đi đúng là tạo cho cậu ta cảm giác khủng hoảng nhỉ.
Kiểu như tiện tay dò la thông tin, sẵn tiện tìm việc giúp cho tay thợ bào chế đang thất nghiệp để hời cả đôi đường ấy phỏng?
Rốt cuộc tiêu chuẩn đạo đức của kẻ ở đây trôi dạt đi đâu hết rồi thế không biết...
「Theo thỏa thuận thì sẽ thuê người ta phải không? Thật là đáng mừng mà.」
「...Thì giờ có muốn nói “tôi không chịu” cũng muộn rồi còn gì.」
「Quay lại chủ đề chính đã... Chuyện lúc nãy là thật chứ?」
「Ừ, nghề nghiệp của tôi cũng đã thăng hoa thành Thợ bào chế di vật rồi đây này.」
「Khái niệm thăng hoa cũng tồn tại nữa cơ à...」
「Ầy dà ầy dà, không ngờ ngay cả Tổng đốc đại nhân thiên hạ cũng có chuyện không biết đấy nhé!」
「Được rồi, cậu sẽ chịu hình phạt bị treo lơ lửng bằng xúc tu vào lát nữa.」
「Tôi xin lỗi thật lòng mà, tha cho tôi đi.」
Nghĩ đến việc bị treo lơ lửng bằng xúc tu thôi đã thấy nổi da gà rồi.
Bị treo lơ lửng không thôi đã chán ghét lắm rồi mà lại còn có cả xúc tu chui vào nữa chứ... Avatar này sẽ ra thể thống gì nữa...!
「Nếu không phiền, tôi biến thợ bào chế thuốc đến xin việc thành Thợ bào chế di vật luôn nhé?」
「Ồ, chuyện đó là thật sao?」
「Đằng nào thì cái tên Tuyệt Hoa gì đó chẳng định cài gián điệp vào đúng không? Nếu vậy thì chi bằng biến tất cả thành Thợ bào chế di vật, đối đãi thật tốt rồi bắt họ làm nhà máy sản xuất Potion di vật luôn đi chứ lị.」
Đằng nào thì thông tin sớm muộn gì cũng bị rò rỉ.
Nếu vậy thì cứ thẳng thắn tung hê hết rồi kéo Nulheart vào cuộc còn nhanh hơn.
「Chi bằng nhân cơ hội này dựng lên một tổ chức công ty mới, rồi triển khai cho toàn bộ người chơi luôn đi.」
「Triển khai cho toàn bộ người chơi... Chẳng phải dùng loại Potion đặc biệt thông thường đã đề cập trong báo cáo là đủ rồi sao?」
「...Nói cũng phải. Vậy còn Potion di vật thì chỉ bán giá cao cho một số ít người chơi thôi nhỉ?」
Việc để Potion di vật lưu thông tràn lan là quá phí phạm.
Nếu đã bán thì phải hét giá thật cao.
Còn nếu triển khai bình thường thì chỉ riêng Potion đặc biệt thôi cũng đủ tạo ra chủ đề bàn tán rồi.
「Vừa duy trì tính khan hiếm vừa tối đa hóa lợi nhuận. Quả là một cách làm ăn lành mạnh.」
「Cứ hễ từ miệng cậu thốt ra từ “lành mạnh” là tôi lại thấy có điềm chẳng lành ngay được.」
「Thất lễ quá. Tôi lúc nào chả hành động trong khuôn khổ pháp luật và quy định.」
「Không, chính cách nói đó mới là thứ đáng sợ nhất đấy.」
Tôi nói với vẻ nửa kinh ngạc nửa chán nản, còn Nulheart chỉ nhún vai.
Dù bị mặt nạ che khuất... nhưng chắc chắn ở phía sau lớp mặt nạ đó, cậu ta đang cười với một bộ mặt cực kỳ gian ác rồi đây.
Đáng tiếc là tôi lại không thể nhìn thấy cái bộ mặt kẻ ác đó được.
「Dù sao thì hướng đi cũng đã rõ. Hướng tới thị trường đại chúng thì bán Potion đặc biệt, còn hướng tới khách hàng cao cấp thì bán Potion di vật. Phân chia thị phần thế này không tệ đâu.」
Dù sao đây cũng là trong game, nhưng kinh doanh thì luôn phải dựa vào thị trường.
Không phải ai cũng muốn cùng một món đồ.
Có tầng lớp tìm kiếm những món đồ rẻ và tiện lợi, nhưng cũng có tầng lớp lao vào những món đồ độc nhất vô nhị dù giá có cao đến đâu đi nữa.
Cùng lắm là đối phó với đám người đó, thế mà gã này lại giỏi không tưởng――――
"Nhưng mà cũng có vấn đề đấy."
"Vấn đề á?"
"Lượng cung. Cục bảo vật Potion đó có sản xuất hàng loạt được không?"
"……Chính là điểm đó đấy."
Tôi vừa nhấp trà vừa đáp thật lòng.
"Bản thân bảo vật thì không thể cung cấp ổn định được đâu. Tống vào một lần là vĩnh biệt cục bảo vật luôn."
"Vậy thì lại càng không hợp để lưu hành đại trà."
"Đúng thế nhỉ…… Tôi cũng đồng tình với việc lấy các Potion đặc thù làm chủ lực."
"Hừm…… Vậy thì, có lẽ nên biến Potion bảo vật thành tháp quảng cáo thay vì hàng hóa."
"Tháp quảng cáo hửm……"
"Chính là việc tạo dựng lòng tin kiểu “Công ty chúng tôi làm được cả những thứ thế này, nhưng ngoài ra cũng kinh doanh cả hàng thông thường”. Việc có món hàng cao cấp bậc nhất sẽ nâng tầm giá trị cho cả hàng đại trà."
"Lại nữa rồi, cái suy nghĩ con buôn."
"Cứ coi đó là lời khen đi."
Thay vì chỉ đơn thuần đem bán Potion bảo vật, đem ra quảng bá rầm rộ như biểu tượng của thương hiệu thì sẽ dễ thu hút khách hàng hơn.
Làm vậy thì đám Potion đặc thù cũng sẽ không chỉ là "món đồ tiện lợi đơn thuần", mà còn được mạ vàng thương hiệu kiểu "sản phẩm của cái bọn đã làm ra Potion bảo vật đó đấy".
"Quả nhiên mấy vụ này cậu rành thật đấy."
"Cậu phát minh, còn tôi tung ra thị trường. Đây mới gọi là phân chia công việc chứ."
Cảm giác sự phân chia công việc này có gì đó sai sai so với những gì tôi biết thì phải……
Từ khi nào mà tôi lại thành nhà phát minh độc quyền của cậu ta thế này.
"Đầu tiên, hàng đem bán sẽ tiến hành theo từng giai đoạn. Trước tiên cứ bán Potion đặc thù loại hồi phục an toàn cùng với buff và debuff cái đã. Tích lũy thành tích và uy tín rồi, từ từ hãy pha trộn thêm hàng cao cấp vào là tốt nhất."
"Bất ngờ là cậu thực tế phết đấy chứ."
"Cậu coi tôi là cái gì thế."
"Đại diện cho sự độc ác vô đạo đức, thương nhân gian ác, kẻ thống trị thế giới ngầm."
"Khó chối cãi quá nên đâm ra tôi cũng thấy phiền lòng đấy."
Chối đi chứ trời.
Cái điệu bộ tự đắc vênh mặt lên nhìn ngứa đòn thật đấy.
Dù là ở tựa game nào đi nữa, Yusuke cứ tạo cho người ta cái bầu không khí kẻ thống trị kiêu hùng, nhưng thực chất lại là kiểu ma vương đắm chìm trong việc nhập vai phản diện.
Chỉ là vì đầu óc nhảy số quá nhanh nên xung quanh mới thành ra đại họa.
Giống như cái thị trấn này vậy.
"Với cả, về phần Dược sĩ Bảo vật thì……"
"……À~ có khi nào hơi quá đà không?"
"Đưa tất cả những kẻ đến nơi ngay lập tức trở thành Dược sĩ Bảo vật là quá rủi ro. Đã xác định tham gia chính thức, chúng ta cần phải quản lý thông tin triệt để."
"Cậu định đề phòng gián điệp à?"
"Cũng có ý đó. Nhưng thuần túy là mặt phòng ngừa tai nạn nữa. Đồ chúng ta đang cầm trên tay là thứ dữ mà lại."
Đúng là liên quan tới Potion bảo vật thì vẫn còn quá nhiều ẩn số.
Lỡ mà làm ra được loại Potion bảo vật vượt quá tầm kiểm soát có thể xem là thú vui, thì không đùa được đâu.
"Được rồi, hiểu rồi. Vậy chia thành ban cơ bản và ban cấp cao nhé?"
"Ý kiến hay đấy. Ban cơ bản sẽ chịu trách nhiệm sản xuất hàng loạt và ổn định chất lượng Potion đặc thù, còn ban cấp cao sẽ tuyển chọn để phụ trách pha chế bảo vật."
"……Sao tự nhiên, nghe ra dáng công ty hẳn lên thế nhỉ."
"Chẳng phải cậu là kẻ đầu tiên mở miệng đòi lập công ty đấy sao."
Tuy nói thế thật, nhưng tôi đâu có ý định làm nghiêm túc đến mức này……
Nhưng với việc có dính líu đến Yusuke thì chuyện thành ra thế này chắc là kịch bản đã được định sẵn rồi nhỉ.
"Cứ yên tâm đi. Đến lúc cậu nhận ra, thì chúng ta đã tiến đến nơi mà không thể quay đầu lại được nữa rồi."
"Hự, hoàn toàn chẳng thấy yên tâm chút nào cả……"
Tính cách của tên này thì.
Hắn ta hoàn toàn nghiêm túc trong việc vận hành một công ty Potion rồi đây.
Đúng là không nên mở miệng nói ra mấy từ như cô(・)ng(・)ty(・) một cách dễ dãi được, thực sự đấy.
"Thế, cậu muốn thế nào?"
"Tôi á?"
"Không phải chuyện kinh doanh. Là chuyện của bản thân cậu."
Nutheart cất giọng điềm tĩnh hơn ban nãy.
Chất giọng mang âm điệu lạ lùng thẳng thắn khiến tôi trầm mặc trong giây lát.
"Nếu tiến bước tiếp về phía trước, từ nay rắc rối với đám phiền phức chắc chắn sẽ tăng lên. Dẫu vậy cũng không vấn đề gì chứ?"
"Thổi bay tất thì có vấn đề gì đâu."
Đói tượng là tên nào đi nữa thì cũng mặc kệ.
Dám cản trở trải nghiệm chơi game vui vẻ của tôi thì cứ việc tiễn biến luôn cho rồi.
Thậm chí còn thấy kích thích và thú vị nữa là đằng khác.
"Chỉ là, vẫn cần có kẻ để trút đống phiền phức sang nhỉ."
"Ra là vậy, thế nên mới là tôi đây chứ gì."
"Ngoài cậu ra thì còn ai vào đây nữa."
Nghe tôi nói vậy, Nutheart khựng lại một lát rồi lặng lẽ mỉm cười.
"Được thôi. Vậy thì với tư cách là đồng phạm, tôi sẽ đồng hành cùng cậu đến tận cùng."
Hương trà và cà phê hòa quyện vào căn phòng tĩnh lặng.
Dù chỉ toàn nói mấy câu bông đùa, thế mà nội dung trao đổi lại phình to ra mất rồi.
Dẫu vậy thì tôi cũng chẳng có ý định chùn bước vào lúc này đâu.
"Phải rồi…… Chiếc ghế ch(・)ủ(・) t(・)ị(・)c(・)h(・) nhường lại cho cậu đấy. Dù sao tôi cũng là tuýp người thích hành động ở hiện trường mà."
"Vậy chức vụ sẽ là Giám đốc điều hành――――thì thế nào nhỉ? Công việc bao quát các mối quan hệ tại hiện trường."
"Thế thì cứ vậy đi."
Tôi vốn không thích bị ai trói buộc, mà cũng chẳng thích trói buộc bất cứ kẻ nào.
Nhưng làm lính lác thì lại chẳng thú vị gì.
Không cần làm chủ tịch, cứ đứng ngay dưới một bậc là vừa vặn nhất.
"À phải rồi, Nullhart."
"Gì thế?"
"Tự dưng ta chợt nghĩ, đây là trà do phía ngươi mang ra đúng không? Vậy nghĩa là ngươi bao(・) trọn(・) đúng không?"
"………………………………Bao."
"Lúc nào cũng thế, sao ngươi cứ tỏ thái độ miễn cưỡng thế hả."
Căm ghét việc mời mọc đến thế cơ à.
Ta cũng ghét chứ bộ.
Truyện liên quan
Tầm Nhìn Ngẫu Nhiên Trực Tuyến
Ở game VRMMORPG "Random Vision Online", nơi các thiết lập ban đầu luôn ngẫu nhiên quyết định từ một trở ...
Mưu Sĩ Thất Nghiệp Chinh Phục Khoảng Trắng Thế Giới Bằng Công Việc Phế Thải ~Trang Bị Biến Hình Cổ Đại Càng Mạnh Khi Người Dùng Càng Điên~
Quân sư của đội chuyên nghiệp《Kỵ Sĩ Đoàn Trắng》 – Jin, tức Kamishiro Fuyushi, dù có công lao đóng góp ...
Mix Job Online ~ Nhà Văn Light Novel Thách Thức Vrmmo Có Thưởng Với Nghề Bất Lợi Để Thu Thập Tài Liệu
Nhà văn light novel nổi tiếng Monobe Souichi vừa hoàn thành tác phẩm dồn hết tâm huyết suốt 10 năm, ...
Biện Pháp Chống Xâm Nhập: Tường Bảo Vệ
Có được game robot đối chiến VR mới nhất, anh ta lập tức bắt đầu chơi.
Thực Tế Về Các Cặp Vợ Chồng Bách Hợp
Hơn ba năm là vợ chồng ảo, từ nay sẽ vun đắp tình yêu ngoài đời thực – nếu cặp ...