Khi Pháp Sư Người Thầm Thương Trộm Nhớ Của Bạn Uống Một Lọ Tình Dược - Chương 29
Cô người làm thẹn thùng trước những lời khen ngợi, vừa ửng hồng đôi má vừa đưa tay vê vê lọn tóc bên tai.
“Hai người thật khiến người ta ghen tị đấy.”
Tôi vẫn luôn tự cho rằng chiều cao của mình ở mức trung bình, nhưng khi đứng cạnh một Marca sở hữu vóc dáng vạm vỡ cùng cô người làm cao rỡn mảnh khảnh, trong lòng tôi chợt dấy lên một sự đố kỵ.
Có lẽ rốt cuộc tôi lại là một kẻ khá lùn.
Dáng người cao ráo rõ ràng sở hữu những lợi thế không thể phủ nhận. Quan sát Edgar từ bên cạnh càng làm rõ điều đó: người cao có tay chân dài hơn, giúp phạm vi cử động rộng hơn và sải bước cũng dài hơn.
Dù chiều cao của Edgar thuộc hàng nổi bật vượt trội, nhưng mỗi khi đi bên cạnh anh, tôi vẫn luôn ước giá như mình cao thêm một chút.
“Cá nhân tôi lại thích những người phụ nữ thấp hơn mình, những người có thể dễ dàng lọt thỏm vào lòng tôi.”
Olio đột ngột chen vào, không thể nhẫn nại thêm sự bồn chồn trong lòng. Lời nhận xét chẳng chút thú vị ấy chỉ nhận lại từ tôi một câu đáp lại máy móc: “Ra thế.”
Đôi vai hắn rũ xuống trước sự phản hồi nguội lạnh đó.
Chính vào lúc này, một sự thay đổi mơ hồ xuất hiện trên mặt hồ vốn dĩ yên bình.
“Cái gì thế kia…?”
Tôi nhận ra trên mặt nước trong lành của hồ giờ đây lấp ló những hòn đá trong suốt mang sắc đỏ đang dạt dào trôi nổi. Không chỉ có một hay hai hòn; kích thước của chúng đa dạng vô cùng, từ nhỏ như viên sỏi cho đến to lớn đủ để va chạm vào mạn thuyền.
“Đó là đá nham thạch đấy.”
Marca giải thích, mắt nhìn theo hướng quan sát của tôi.
“Đá nham thạch?”
“Đá núi lửa ấy? Cô không biết sao?”
Thấy vẻ mặt ngơ ngác của tôi, Marca tiếp tục nói bằng giọng điệu thản nhiên,
“Ở phía tây lục địa có hàng chục, thậm chí hàng trăm ngọn núi lửa đang hoạt động. Phần lớn chúng không gây nguy hiểm, nhưng thỉnh thoảng dung nham phun trào ra sẽ đóng băng lại rồi trôi dạt xuống hồ Martin. Dù nhìn chúng xù xì và nặng nề, nhưng bên trong lại rỗng tuếch, thế nên mới nổi được.”
Tôi vốn đã biết về những ngọn núi lửa phía tây qua sách vở.
Khác với người phương Bắc luôn tất bật chuẩn bị cho mùa đông, người dân ở phía tây quanh năm phải đổ mồ hôi dưới ánh mặt trời thiêu đốt do đặc điểm khí hậu và địa lý.
Sự khác biệt giữa phương Tây và phương Bắc thật rõ ràng: trong khi phương Bắc có bốn mùa thay đổi rõ rệt, thì lục địa phía Tây lại chủ yếu là địa hình núi lửa, khiến nơi đây luôn oi nồng và nóng bức hơn phương Bắc.
“Cô đã bao giờ thử món ăn phương Tây chưa?”
Olio thẳng thừng hỏi. Tôi lắc đầu đáp lại.
“Cô phải cẩn thận khi chọn món đấy. Đồ ăn của họ thường là mặn chát, ngọt khé hoặc chiên ngập dầu. Nếu không chú ý, cô có thể nuốt phải một quả bom muối đấy.”
Sự khác biệt về khí hậu ảnh hưởng đến các loại cây trồng và từ đó quyết định hương vị được ưa chuộng. Ở những vùng khí hậu nóng bức, khẩu vị con người thường giảm sút và việc bảo quản thực phẩm cũng khó khăn hơn. Do đó, các món ăn muối mặn hoặc chiên rán mới trở nên phổ biến ở phương Tây.
Tôi chỉ mới được đọc về những điều này qua sách vở, nhưng việc tự mình trải nghiệm lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.
‘Thật kỳ diệu.’
Có lẽ đây là lý do tại sao ai ai cũng giương bản đồ bước vào những cuộc phiêu lưu. Tôi chưa từng một lần muốn rời xa căn nhà gỗ thân yêu của mình, nhưng việc nhìn ngắm và trải nghiệm môi trường xa lạ bên ngoài này lại khiến con tim tôi đập liên hồi.
“Bắt đầu thấy đá núi lửa rồi, có vẻ chúng ta đang tiến gần đến phương Tây. Nếu mọi chuyện thuận lợi, chắc chỉ vài ngày nữa là tới nơi.”
“Tôi chán đến chết mất. Vẫn còn hai ngày nữa cơ à?”
Olio cằn nhằn, tay nhai nhồm nhàm bánh quy hạnh nhân được phục vụ cùng trà. Hắn đưa cho tôi một chiếc bánh.
“Cô dùng một cái không?”
Lần này tôi đã nhận lấy. Dù nó không ngon bằng loại bánh ở tiệm bánh trong làng mà tôi mê mẩn, nhưng vị bùi bùi cũng đủ làm hài lòng ngón tay. Olio nhìn tôi ăn, khẽ hắng giọng để đổi chủ đề.
“Nhân tiện, tôi còn chưa chính thức gặp mặt người đồng hành của cô nữa.”
Hắn chau mày.
“Chúng tôi thậm chí còn chưa được thấy mặt hay biết tên anh ta. Thật không thể tin nổi.”
Kể từ khi chuyến hành trình bắt đầu, Edgar chưa từng tháo áo áo khoác có mũ trùm đầu trước mặt ai ngoài tôi. Trên thực tế, anh ấy hầu như không bước ra khỏi cabin, điều mà xét theo lý thường thì có phần khá thất lễ với người khác.
Tôi cảm thấy ngượng ngùng nhưng vẫn cố gắng đáp lại.
“Anh ấy hơi nhút nhát một chút.”
“Nhưng những lời họ nói có đúng không? Rằng anh ta là chồng cô?”
Miếng bánh quy trong miệng tôi đột nhiên cứng đờ lại như một hòn đá. Tôi phải vội ngụm một hớp trà mới nuốt trôi được.
“Ai nói thế?”
“Tôi nghe thấy nên mới kể lại với thiếu gia. Tôi nghe lầm sao ạ?”
Tôi suýt chút nữa đã giận lây sang cô người làm vì đột nhiên bước tới lên tiếng vào lúc này, nhưng kẻ đứng sau nguồn tin chân chính là ai thì đã quá rõ ràng.
‘Là tên khốn đó.’
Truyện liên quan
Tôi Nhận Công Việc Làm Đồ Chơi Cho Ma Vương
Tóm tắt. Bonita bị lừa bởi một lời mời làm việc gian dối tại lâu đài của Ma Vương.
Không Có Đàn Ông Nào Trong Trắng! Cứ Thử Mười Lần Đi!
Tóm tắt. Năm năm kể từ khi được triệu hồi đến thế giới khác, Seo-ah bằng cách nào đó đã ...
Bị Kẹt Trong Phòng Kín Cùng Công Tước Tuyệt Mỹ
Tóm tắt. Sau khi kết thúc một ngày bình thường và chìm vào giấc ngủ, cô tỉnh dậy và thấy ...
Cinderella Là… Nam Chính?
Tóm tắt. Cô xuyên thành một nhân vật ở đâu đó….
Chàng Người Cá Nhỏ Đòi Chân Từ Mụ Phù Thủy Biển
Tóm tắt. Khi còn nhỏ, Iko bị ném xuống biển vì mang dòng máu phù thủy.
Có Ai Đó (Bất Kỳ Ai!) Làm Ơn Tắt Cài Đặt Kỹ Năng Tự Động Được Không?!
Tóm tắt. Nancy, một chủ tiệm bình thường, liều lĩnh thử vận may mà chẳng hề kỳ vọng gì, và ...