Hãy Giết Tôi - Chương 188
"Cho dù biến mất, cô ta cũng sẽ tìm đến hoàng cung thôi. Muốn cứu Leonid thì chẳng còn cách nào khác."
"Thần cũng nghĩ vậy. Thế nên thần mới lập tức tới gặp ngài."
"Vấn đề là ta chẳng thể đoán nổi cô ta sẽ hành động thế nào. Nếu chỉ biết dùng sức mạnh thô bộc thì đã đành, đằng này cô ta lại là bậc thầy xâm nhập..."
Bọn họ biết rõ mục tiêu của cô, nhưng vì chẳng thể thấu suốt ý đồ nên chẳng dám manh động.
Chính vì vậy, ngay khi Vasily chấp nhận hối lộ thị vệ để vào gặp Yuri thông báo Yekaterina đã mất tích, Yuri lập tức phái người lục soát khắp hoàng cung.
Nếu cô ta náo loạn đòi vượt ngục cứu Leonid, hoặc manh động ám sát Hoàng đế rồi bị bắt, hậu quả sẽ vô cùng khôn lường.
Thế nhưng, điều khiến người ta nhức nhối hơn cả không chỉ dừng lại ở việc ngăn một cô gái liều lĩnh lén đột nhập vào cung.
Ngay khi sức khỏe vừa bình phục, Yuri đã liên tục gõ cửa phòng thượng triều của Hoàng đế.
Thậm chí ngài còn xông vào tận tẩm cung nghi ngút khói hương giảm đau của Hoàng đế.
Ngài tha thiết van xin thả Leonid.
Nhưng đáp lại tất cả chỉ là sự thờ ơ lạnh ngắt.
Vị Hoàng đế từng ghẻ lạnh Larisa, giờ đây lại tiếp tục ngoảnh mặt quay lưng với chính giọt máu của mình.
— Yuri Oleg, mới lên làm Thái tử mà ngươi đã kiêu ngạo đến mức này sao! Nếu còn dám hành động ngông cuồng thế này lần nữa, hãy chuẩn bị tinh thần phế bỏ vương miện đi!
Khoảnh khắc ấy, nhìn Hoàng đế quở trách mình với gương mặt hằn rõ dấu vết bạo bệnh, bên cạnh là Hoàng hậu đang mỉm cười đắc thắng, Yuri chợt nhận ra một điều.
Thuyết phục Hoàng đế là chuyện hoàn toàn bất khả thi.
Dù Yuri đã lên làm Thái tử, Hoàng hậu — kẻ đã nắm trọn quyền hành trong thời gian Hoàng đế lâm bệnh — vẫn chưa từng chịu lui về hậu trường.
Không những thế, ả ta luôn kề cận chăm sóc Hoàng đế, e rằng đã rót vào tai ông không ít lời gièm pha về Leonid.
Hồi tưởng lại khoảnh khắc đó, Yuri nhíu mày lên tiếng,
"Bản thân việc cứu Leonid không khó. Chúng ta chỉ cần tráo cậu ấy với một tù nhân khác có dáng người tương đồng là xong."
Nhưng nếu mọi chuyện đơn giản như thế thì ngay từ đầu đã chẳng thể gây ra trận sóng gió này.
"Điều ta cần là cách cứu Công tước Rostislav, chứ không riêng gì Leonid..."
Có vẻ như Hoàng đế chẳng hề có ý định thảo luận về tình cảnh của Leonid, chứ đừng nói đến chuyện bị thuyết phục. Yuri đã mấy ngày liền chẳng thể chợp mắt.
Rốt cuộc, sau khi trằn trọc suy tính về bế tắc không lời giải này, Yuri mới xoay người.
"Trước mắt, ta nên đến gặp Leonid."
"Nếu ngài cho phép, thần có thể đi thay. Sức khỏe ngài vẫn chưa tốt,"
"Nếu Hoàng đế biết ngươi ở đây, ngài ấy có thể sẽ trút giận lên Rostislav. Tốt nhất là để ta đi."
Khi Yuri vừa chuẩn bị khoác chiếc áo ngoài lên, một giọng nói đột ngột ngắt lời.
"Thái tử điện hạ! Ngài phải đến ngay ạ! Có chuyện khẩn cấp rồi!"
Một người người hầu thở không ra hơi xông vào cung. Tin tức mang đến trước khi người hầu kịp lấy lại hơi sức khiến gương mặt của tất cả những người có mặt đều biến sắc. Yuri là người đầu tiên phá tan sự im lặng.
"Vasily, ta phải tới đại lao ngay lập tức. Ngươi hãy quay về tìm Yekaterina đi."
"Rõ!"
Khi ánh trăng bắt đầu nhạt dần, những chuyển động dồn dập bắt đầu lan ra khắp hoàng cung.
* * *
Yuri bước theo người hầu vừa đến triệu tập. Sau khi giải quyết xong 'chuyện khẩn cấp' này, ngài sẽ trực tiếp đi tìm Leonid. Thế nên trọng trách xử lý tình hình lúc này dồn cả lên vai Vasily.
"Các ngươi phải xác minh ngay bất kỳ bóng đen hay chuyển động đáng nghi nào. Nếu thấy cửa sổ nào mở, lập tức báo cáo không được chậm trễ."
"Vâng, thưa ngài Arkady. Nhưng nếu là tìm người, chẳng lẽ không nên thông báo cho thị vệ hoàng cung sao?"
Trước câu hỏi của người hầu, Vasily ngập ngừng trong giây lát, chưa biết phải đáp lại thế nào.
"Thái tử đang muốn tìm người một cách riêng tư, các ngươi phải đảm bảo chuyện này không được lọt ra ngoài."
Cũng may là lý do đưa ra không quá tệ, hoặc có lẽ người hầu đã quen với việc không soi mói chuyện của cấp trên.
Không còn câu hỏi nào thêm. Người hầu biến mất nơi góc hành lang, còn Vasily bước đi trên sảnh đường với nỗi nặng trĩu trong lòng không thể xua tan. Lời báo tin của người hầu khi nãy cứ vội vã dội lại trong tâm trí anh.
Vasily nhớ lại những lời đó rồi lắc đầu ngán ngẩm, cảm thấy sự bồn chồn lo lắng này thật dư thừa.
Những lúc thế này, anh càng cần phải suy nghĩ thật bình tĩnh.
'Chỉ tìm kiếm mù quáng thì chẳng giải quyết được gì.'
Yekaterina rất tinh thông nghệ thuật xâm nhập. Với hệ thống phòng thủ của hoàng cung, rõ ràng việc tìm ra cô ta là điều không hề dễ dàng.
Anh cần phải hiểu được ý đồ của Yekaterina và suy luận xem cô ta có thể đã đi đâu.
Tại sao Yekaterina lại tới đây?
'Liệu có phải để giải cứu Ngài ấy?'
Liệu mục tiêu có thực sự đơn giản như vậy?
Vasily chợt nhớ lại cuộc trò chuyện giữa họ trước đó.
— Cô không ra ngoài sao?
Kể từ khi trở về sau chuyến thăm Leonid trong ngục, Vasily chưa từng rời mắt khỏi Yekaterina theo đúng mệnh lệnh của Leonid.
Dù sự thật là một khi Yekaterina đã quyết tâm hành động thì anh chẳng thể ngăn cản, nhưng biết trước cô định làm gì chắc chắn sẽ giúp việc xử lý tình huống trở nên dễ dàng hơn nhiều.
Thế nhưng suốt mấy ngày theo dõi, thấy cô chẳng hề động đậy, cuối cùng Vasily cũng phải cất lời.
Truyện liên quan
Giáo Sư Thiên Tài Muốn Một Cuộc Sống Nhàn Hạ
Tóm tắt. Tôi sinh ra trong cảnh nghèo khó.