Giáo Sư Thiên Tài Muốn Một Cuộc Sống Nhàn Hạ - Chương 23
“…”
Emily nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Như anh đã biết, ban đầu tôi dự định sẽ sống cả đời như một người phụ nữ độc thân vì gia tộc. Thế rồi anh xuất hiện, ép buộc đủ điều, để rồi chúng ta thành hôn phối ngoài ý muốn của tôi.”
Van và Emily đều từng tốt nghiệp Học viện Ruby.
Emily là tiền bối khóa trên anh hai năm.
Người ta đồn rằng Van đã bị Emily hớp hồn ngay từ cái nhìn đầu tiên, bày ra đủ trò tai quái để rồi cuối cùng cũng có được hôn ước với vị tiền bối ấy.
Có lẽ vì vậy mà trong mắt Emily ngập tràn sự oán giận không giấu giếm dành cho Van.
“Tôi nói trước điều này phòng trường hợp anh vẫn còn tơ tưởng đến chuyện tái hợp. Tôi tuyệt đối không có ý định quay lại với anh…”
“Tôi cũng vậy.”
‘Thật không thể tin nổi!’
Tôi thầm ăn mừng trong lòng.
Đây chính là kịch bản mà tôi hằng mong đợi.
“Thật sao? Anh không đang tính toán mưu mô gì khác đấy chứ?”
Emily nhíu mày, dường như lại nhớ về những trải nghiệm chẳng mấy dễ chịu với Van trong quá khứ.
“Đừng lo. Chẳng có gì để cô phải bận tâm đâu.”
“Hãy nhớ lấy. Giờ chúng ta chỉ là người quen.”
Emily lên tiếng khẳng định, tông giọng mang chút cảnh cáo.
Tôi trút được gánh nặng trong lòng.
Nếu Emily đã căm ghét Van đến mức này thì xem ra chẳng cần phải lo lắng về những rắc rối phát sinh nữa.
Trên hết,
‘Bản thân mình cũng sẽ chẳng phải áy náy.’
Chỉ là đề phòng thôi.
Nếu Emily lại ngỏ ý muốn hòa giải rồi sống thuận hòa với nhau, mọi chuyện chắc chắn sẽ trở nên vô cùng gượng gạo.
Tôi sẽ cảm thấy có lỗi khi thực hiện 'kế hoạch' mà mình đã vạch ra.
‘Vì chúng ta chỉ là người quen không có gì phải bận lòng, mình có thể xoay chuyển tình thế mà chẳng cần kiêng khem gì nữa.’
Tuyệt lắm.
Việc tôi sắp làm bây giờ là qua mặt kẻ đối diện ngay trước mắt cô ta.
“Thôi dẹp mấy lời nhảm nhí đó đi. Vào vấn đề chính nào. Hãy giảm khoản nợ của Lindon cho chúng tôi.”
“Tại sao chúng tôi phải làm thế?”
Giờ mới là lúc quyết định.
Tôi cố tình bắt chước vắt chân, tỏa ra khí thái hống hách.
“Nếu không, giới thượng tầng của các người sẽ thiệt hại nặng nề đấy. Có khi còn dẫn đến phá sản không chừng.”
“!!”
Emily lộ rõ vẻ bàng hoàng.
“Anh đang nói cái trò vô lý gì thế?”
“Altran.”
Emily vẫn chưa hiểu ý tôi.
“Bằng Altran, ý tôi là tập đoàn thu hồi nợ đang đảm nhận các khoản nợ từ thương hội của cô. Cô không biết sao?”
Nếu là thương hội hàng đầu dưới trướng Công quốc Rapalt, họ sẽ không trực tiếp gây áp lực lên các con nợ chưa thanh toán. Họ thường giao lại công việc thu hồi nợ cho các cơ quan chuyên trách.
“Họ vẫn đang quản lý tốt đấy chứ?”
“Dĩ nhiên là có rồi.”
“Chẳng lẽ không có vấn đề gì với Altran, tập đoàn thu hồi nợ đã ký hợp đồng với thương hội của cô sao?”
“Đúng vậy.”
“Thật sao? Cô hoàn toàn chắc chắn đấy chứ?”
“!!”
Emily nhăn mặt.
“Đừng có coi thường thương hội của chúng tôi. Cấp dưới trực tiếp của tôi đã kiểm tra kỹ lưỡng và ký kết với Altran rồi.”
Tôi bồi thêm một đòn quyết định.
“Vậy nên, nếu tập đoàn thu hồi nợ đó làm sai điều gì, đó sẽ là trách nhiệm của giới thượng tầng.”
“Chuyện đó…”
“Trông cô tự tin thế mà lại chẳng thể đưa ra câu trả lời rõ ràng. Chẳng khác gì Valic cả. Có vẻ Công quốc Rapalt chỉ giỏi khua môi múa mép.”
“!!”
Sắc mặt Emily cứng đờ.
“Rút lại lời anh vừa nói mau.”
“Nếu cô sẵn sàng chịu trách nhiệm cho lời nói của mình thì tôi sẽ rút lại. Cô có thể đảm bảo với giới thượng tầng rằng Altran không có vấn đề gì không?”
“…Được.”
Tốt lắm.
Sau cú ra hiệu của tôi, một người gã lặng lẽ đi theo tôi như một bóng ma bước ra.
Vì hắn di chuyển quá kín kẽ nên từ nãy đến giờ chẳng ai để ý tới.
“Tiểu thư Emily, có phải cô vừa tuyên bố sẽ chịu trách nhiệm nếu Altran, tập đoàn thu hồi nợ, thực hiện bất kỳ hành vi bất hợp pháp nào không?!”
“…Ngươi là ai?”
“À, tôi là phóng viên của tờ 'Thời Báo Tin Đồn'! Tôi nghe nói Ngài Van muốn tiết lộ một bí mật lớn nếu đi theo, nên tôi đã ghi âm lại toàn bộ những gì cô vừa nói bằng 'Dụng cụ Ma thuật Ghi âm' này rồi!”
Emily cau mày.
Ánh mắt cô ta lộ rõ vẻ nghi hoặc không hiểu đây là trò quỷ gì.
“Anh đang tính bày trò gì đây?”
“Đừng hiểu lầm. Tôi chỉ muốn phơi bày sự thật mà thôi.”
Trước khi rời đi, cái bóng ấy không quên để lại vài lời tạm biệt.
“Sớm thôi, có thể cô sẽ nghe thấy vài tin tức chẳng mấy dễ chịu đâu… Đừng quá đau lòng nhé. Dù sao thì như cô đã nói, giờ chúng ta cũng chỉ là người quen thôi mà.”
* * *
Tên gã tởm lợm.
Đó là cảm xúc mà Emily dành cho Van.
Vừa mới gặp lại, lại có thêm một từ nữa được thêm vào.
Tên điên.
"Gì cơ? Tin xấu sao? Có vấn đề với Altran…"
Khoảnh khắc ấy, lồng ngực Emily thắt lại.
"…Có thật là vậy không?"
Ngài hoàn toàn chắc chắn đấy chứ?
Dáng vẻ của Van đã khác so với trước đây.
Một nỗi bất an mơ hồ vây lấy tâm trí.
Và rồi, chuyện đó đã xảy ra.
"Tiểu thư, khẩn cấp lắm rồi! Cậu Van đang đại náo ở Tập đoàn Altran!"
"Cái gì?"
Emily nhíu chặt hàng mày.
"Biết ngay mà. Hắn ta đúng là một kiếp nạn!"
Những hành động trẻ con nông nổi của Van trong quá khứ chợt hiện về trong trí nhớ.
"Tôi sẽ tự mình đến đó."
Vừa bước vào tòa nhà tập đoàn, một cảnh tượng không ai ngờ tới đã diễn ra.
Lực lượng an ninh đang trong trạng thái báo động cao độ.
Và không phải lực lượng an ninh thông thường, đó là các hiệp sĩ.
"Lực lượng hiệp sĩ an ninh có chuyện gì vậy?"
"Chuyện là… Cậu Van báo rằng có một thuật sĩ hắc ám ở đây, thưa tiểu thư."
"Ngươi nói cái gì cơ?"
Emily ngơ ngác ra mặt.
Không bới móc được lỗi sai nào, giờ lại còn vu cho người ta là thuật sĩ hắc ám? Dù có là một kẻ rác rưởi như Van thì hành động này cũng thật không thể chấp nhận được.
"Van, anh mất trí rồi sao?!"
Cô tức giận hét lớn.
Thế nhưng, thay vì ăn hối cải, Van lại tiếp tục làm ra những hành vi còn điên rồ hơn.
"Là hắn."
"…Cái gì?"
Hắn giơ tay chỉ thẳng mặt một người.
Không ai khác, đó chính là chủ nhân của Tập đoàn Altran.
"Kẻ này chính là thuật sĩ hắc ám."
"!!"
Tất cả mọi người đều bật cười ngả nghiêng.
Người chủ tập đoàn trông vốn rất nhân hậu kia làm sao có thể dính dáng gì đến thuật sĩ hắc ám được chứ.
"Ơ, cô Emily? Cậu Van vừa nói cái gì vậy chứ? Gọi tôi là thuật sĩ hắc ám ư?"
Chân mày Emily run lên bần bật.
Cô cứ nghĩ mình đã thấy hết sự tệ hại của Ban rồi, nhưng hóa ra sự thất vọng vẫn còn có thể lớn hơn nữa.
Sự ngông cuồng vô lý của Van dường như chẳng có đáy.
"Van, anh còn định sống như thế này đến bao giờ nữa? Tôi còn phải chứng kiến cảnh anh như thế này bao nhiêu lần nữa đây, Van?"
Truyện liên quan
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn
Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...
Mồi Săn (Lee Seohan)
Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.