Giáo Sư Thiên Tài Muốn Một Cuộc Sống Nhàn Hạ - Chương 1
Tôi sinh ra trong cảnh nghèo khó.
Khi người ta bảo nhau sinh ra đã ở sẵn vạch đích, thì tôi đến cả cái muỗng nhựa cũng chẳng có trong tay.
"Ước gì… mình được sinh ra trong một gia đình giàu sang."
Không, chỉ cần một gia đình bình thường thôi là quá đủ rồi.
Tôi chẳng thể thấu hiểu hết đám trẻ xung quanh đã thèm muốn đến nhường nào vào mỗi dịp Tết Thiếu nhi.
Quà tặng.
Đồ chơi.
Công viên giải trí.
Những bữa ăn tiệm ấm cúng bên gia đình.
Tất cả đều là những điều tôi chẳng dám mơ tới.
Thực tại của tôi chỉ toàn người cha nát rượu, mê cờ bạc.
Và người mẹ đớn đau dằn dằn vì căn bệnh hiểm nghèo quái ác.
Chẳng ngày nào thiếu vắng bóng dáng đám đòi nợ tìm đến tận nhà.
Ngay từ nhỏ, tôi đã phải vắt cạn sức lực chỉ để kiếm miếng ăn qua ngày.
‘Khi lớn lên, nhất định mình sẽ được hạnh phúc.’
May mắn thay, dù không sinh ra ở vạch đích, tôi lại sở hữu một ý chí vô cùng kiên cường.
Bất kể việc gì kiếm ra tiền, tôi đều nhận làm.
Tôi chưa từng tơ tưởng đến chuyện học đại học.
Trong khi bạn bè đồng trang lứa miệt mài ôn thi, tôi lăn lộn với những công việc việc vặt. Khi người ta tận hưởng tuổi trẻ, tôi lại vắt mồ hôi kiếm tiền ở các nhà máy và công trường.
"Con trai, mẹ xin lỗi. Mẹ đúng là một người mẹ bất tài."
Mỗi lần mẹ thốt lên lời đó trước khi nhắm mắt xuôi tay, tôi chỉ biết lắc đầu gạt đi.
Nhưng thú thật, nếu bảo không một chút oán trách cha mẹ thì là dối lòng.
Đặc biệt là người cha nát rượu và nghiện ngập ấy, cả đời này tôi chẳng thể nào tha thứ.
Đã không biết bao nhiêu lần tôi thèm khát được sinh ra trong một gia đình khá giả, êm ấm.
Thế nhưng, tôi tin tương lai nằm trong tay chính mình.
‘Không sao cả. Nhất định sau này mình sẽ sống một cuộc đời hạnh phúc nhất.’
Đó không phải là những lời sáo rỗng.
Tôi có một mục tiêu cho riêng mình.
‘Gôm góp tiền thật nhanh rồi nghỉ hưu, tận hưởng một cuộc sống an nhàn.’
Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng được tận hưởng bất kỳ điều gì như bao người khác.
Dù có muộn màng, tôi cũng sẽ khiến những đắng ngắt đã trải qua được đền đáp xứng đáng, cho đến tận khi đầu bạc răng long.
‘Cuộc sống sau này sẽ bù đắp gấp bội cho những cay đắng đã qua.’
Với mục tiêu ấy trong đầu, tôi cày ải quên sống chết như một con thú, và rồi cơ hội cũng tìm đến.
Một cấp cao của một doanh nghiệp tầm trung uy tín đã nhìn ra tiềm năng trong tôi và chiêu mộ tôi về làm nhân viên kinh doanh.
Làm nghề bán hàng đối với tôi như thể nhân duyên tiền định.
"Sếp cú này đánh chuẩn quá!!"
"Haha, nhờ có cậu trợ lý này mà cảm giác bóng lúc nào cũng vào lỗ."
"Được phục vụ sếp là vinh hạnh của em! Bất kể ngày đêm hay cuối tuần, cứ gọi là em có mặt!"
Sự kiên trì, bản lĩnh không bao giờ bỏ cuộc cùng tâm thế sẵn sàng đối mặt với mọi gian khổ packed chặt trong đầu đã biến tôi thành một thiên tài sales, dù là hợp đồng vài đồng lẻ hay hàng triệu đô.
Chỉ sau ba năm vào nghề, thu nhập của tôi đã chạm mốc 7 chữ số và trở thành vua doanh số của toàn công ty.
Chuỗi thành công cứ thế nối tiếp nhau.
Tôi thậm chí còn có được danh xưng ‘Bậc thầy Sales’.
Dĩ nhiên, con đường ấy chẳng hề bằng phẳng.
"Hazzz, chịu thôi, không theo nổi cậu ta đâu."
"Ừ, theo làm sao được? Dù doanh số có quan trọng đến đâu thì làm đến mức đó để làm gì cơ chứ?"
‘Vua luồn lách’
Đó là biệt danh mà những kẻ chứng kiến cách tôi chốt hợp đồng gán cho.
Tôi mặc kệ.
Bởi vì tôi có mục tiêu của riêng mình.
‘Mấy người tưởng tôi bán sống bán chết vì đam mê chắc? Chỉ cần đạt được mục tiêu, tôi sẽ giải nghệ và hưởng thụ trọn vẹn. Cơ mà… ngày đó e là vẫn còn xa lắm.’
Tôi thở dài.
An nhàn hưởng thụ tuổi già khi còn trẻ đâu phải chuyện muốn là được ngay.
Dù đang tiến bước vững chắc, trong lòng tôi vẫn không khỏi phấp phỏng.
‘Giá mà mình sinh ra đã ở vạch đích thì đâu phải nếm trải những đắng cay này.’
Cảm giác đắng chát trào dâng, tôi xua tay lắc đầu thật nhanh.
Thà dốc sức nâng cao doanh số còn hơn là bận tâm đến những suy nghĩ hão huyền.
Nhờ thành tích vượt trội trong nửa đầu năm, tôi được thưởng một kỳ nghỉ. Nhưng tôi không định chỉ ăn chơi nhảy múa.
‘Khách hàng tiếp theo… một công ty game. Mình phải phá đảo tựa game họ mới phát triển.’
Để cất hàng vào một công ty game, tôi bắt buộc phải tường tận sản phẩm của họ.
Chắc chẳng mấy ai làm sales mà dốc lòng đến mức này, nhưng đó là phong cách của tôi.
Bằng mọi giá, tôi phải đẩy doanh số lên cao nhất.
‘Công ty bắt mình nghỉ ngơi với cái gọi là kỳ nghỉ ‘nạp lại năng lượng’, nhưng muốn sớm đạt mục tiêu thì làm sao ngồi yên một chỗ cho được.’
Tôi bắt đầu chơi một tựa game có tên ‘Học Viện Anh Hùng’.
Đó là tựa game ăn khách nhất gần đây do công ty đó sản xuất.
‘Nhiều nhân vật chính cùng trưởng thành thành anh hùng ở học viện sao? Mình chẳng quen thuộc với thể loại game này lắm.’
Cảm giác xa lạ nhanh chóng qua đi.
Tôi sớm bị cuốn chặt vào thế giới trong game.
Cả đời lăn lộn chẳng có lấy một phút giây giải trí, tôi nhận ra trò chơi này thú vị đến kinh ngạc.
Tuy nhiên, có một điều khiến tôi không khỏi lấn cấn.
‘Tại sao tất cả các nhân vật chính lại đều có quá khứ bất hạnh đến thế này chứ?’
Những câu chuyện vượt khó vươn lên từ quá khứ thảm hại như khu ổ chuột chẳng thể khiến tôi mảy may rung động.
'Thà là mấy dạng nhân vật kiểu này còn hơn.'
Tôi nhớ lại một nhân vật trong trò chơi.
Van Ecclesia.
Kẻ qua đường bất tài nhất trong game.
Nói về tài năng trước đi.
Khao khát trở thành pháp sư, nhưng lại mắc chứng 'rối loạn mù cảm ứng mana'.
Hắn ta có thể coi là tên ngốc số một trong cái game này.
Nói vậy không có nghĩa là hắn có chút kiên trì nào.
Hắn chưa từng nỗ lực, lúc nào cũng lấy cái cớ 'mù cảm ứng mana' ra để chống chế.
Tính nết thì sao?
Đúng chuẩn một kẻ thất bại thảm hại.
Hắn gây ra vô số phốt đến mức cả đế quốc đều biết rõ lai lịch.
'Nhưng dù sao thì hắn cũng là con nhà giàu.'
Van chẳng phải ai khác ngoài quý tử của một công tước.
Thìa kim cương vượt xa cả thìa bạc!
Hoàn toàn trái ngược với cái kiên thìa rác rưởi của tôi.
'Ghen tị với mấy đứa sinh ra ở vạch đích thật đấy! Giá mà mình có được dù chỉ một nửa số đó thì tốt biết mấy?'
Tôi thoáng nghĩ vậy trong chốc lát.
Tất cả các tuyến kịch bản chính trong trò chơi đã được hoàn thành!
Vẻ mặt tôi lộ rõ sự ngạc nhiên.
Có vẻ như tôi đã quá liều mạng làm việc chỉ để lấy lòng vị khách hàng kia.
Kịch bản ẩn 'Cứu Rỗi Thế Giới' đã được mở khóa!
Bạn có muốn tham gia vào sự kiện đặc biệt không?
Tôi gật đầu.
Phá đảo được kịch bản ẩn có lẽ sẽ còn ghi điểm trong mắt khách hàng hơn nữa.
'Đã chấp nhận. Nhưng sao lại là sự kiện đặc biệt nhỉ?'
Ngay trong khoảnh khắc bàng hoàng tột độ ấy.
Một điều không tưởng đã xảy ra.
Rẹt rẹt rẹt!!!
Một luồng ánh sáng chói lụa bùng lên từ màn hình.
'C-Chuyện gì thế này?'
Kịch bản 'Cứu Rỗi Thế Giới' đang khởi chạy!
Đấng cứu thế được chọn lựa! Xin hãy dùng năng lực của ngài để cứu lấy thế giới!
Cùng với những dòng thông báo vô lý ấy, thần trí tôi dần trở nên mơ hồ.
Ghi chú: 'Thánh tăng ca' - Chỉ khoảng thời gian làm việc vất vả từ sáng sớm của anh ta.
Truyện liên quan
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn
Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...
Mồi Săn (Lee Seohan)
Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.