Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau - Chương 14: Rõ ràng là có tội rồi
Ta vội vã chạy đến tiểu quảng trường phía nam.
Đã nhận được danh hiệu rồi, việc hơi nổi bật một chút cũng là điều không thể tránh khỏi. Hơn nữa, thẳm sâu trong lòng ta cũng có tham vọng bình thường như bao người, đó là khao khát trở thành một người chơi top đầu rồi nổi danh.
Nhưng mà, ta hoàn toàn không có ý định tự mình lan truyền thông tin về danh hiệu vừa nhận được để bán tên tuổi.
"Cố Alissa!"
Phát hiện ra sạp hàng của cô Alissa, ta lao thẳng tới đó với đà chạy.
"Ồ, Yuto quân. Mới hai tiếng trước mà nhỉ?"
"Chị đang bán thông tin của em phải không!"
"Chị có bán đâu?"
"Xạo! Vì có người biết về danh hiệu của em kìa! Người đó bảo là được một phụ nữ ở sạp hàng mách cho đấy."
"Nhưng mà, phụ nữ mở sạp hàng thì có rất nhiều mà?"
Nói vậy cũng đúng.
"Làm nghề buôn thông tin cũng có nguyên tắc hay nói cách khác là phép lịch sự tối thiểu. Nhất là thông tin cá nhân của khách hàng, chị tuyệt đối không bao giờ bán. Chị thề là chỉ bán thông tin về danh hiệu thôi nhé? Đang là mặt hàng bán rất chạy đấy."
"Nhưng mà, ngoài kia làm gì có ai biết thông tin của em mà đi kể cho người khác nghe chứ!"
"Thế à?"
"Hả? Ý chị là sao?"
"Cậu gặp may đấy. Đây là tin tức nóng hổi vừa mới thu thập được cách đây vài phút thôi. Có muốn biết thông tin về nữ người chơi đang tiết lộ danh hiệu của cậu không?"
"M-Muốn chứ. Xin hãy bán cho em."
"Vậy, 500G nhé."
"Hiểu rồi. Đây. Rồi sao? Rốt cuộc là ai?"
"Từ từ nào, uống cái này cho bình tĩnh đã. Chị coi như khuyến mãi đấy. Nhớ cho con quái nhỏ uống nữa nhé. Thấy thích thì lần sau lại ghé mua nha."
"Nước ép cà rốt mật ong?"
"Hợp với cậu lắm đấy chứ? Đây là vật phẩm nấu nướng mà quái vật cũng dùng được mà."
"Hừm... Ngon quá! Ngon xuất sắc luôn!"
"Đã bảo mà."
"Cái này làm thế nào mà―― Không, không phải chuyện đó. Mau giao thông tin ra đây!"
Ta cất vội ly nước ép vào túi đồ, giục cô Alissa. Cứ đà này, có khi thông tin xấu hổ của ta đã lan đi khắp nơi rồi mất.
"Cậu có biết ở quảng trường trung tâm cũng có sạp hàng không?"
"À, em có thấy qua."
"Nguồn phát tán thông tin hình như là từ sạp hàng ở đó, tiệm thuốc của Mirey."
"Tiệm thuốc của Mirey phải không?"
"Là cửa hàng do một cô bé người thú hệ chó, tóc màu hồng mở đấy."
"Em hiểu rồi. Em đi đây."
"Lại ghé ủng hộ nhéー"
Quảng trường trung tâm mà ta quay lại bằng cách chạy nước rút có rất nhiều sạp hàng. Nhưng cửa hàng do người chơi làm chủ thì chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Dựa vào mũi tên màu xanh chỉ dẫn, ta ghé mắt vào từng tiệm một, và chẳng mấy chốc đã tìm thấy mục tiêu.
Lý do là vì cô ta đang gào lên oang oang rằng "Ai muốn biết thông tin về Tiên phong Bạc thì tới đây nào~".
Không biết có phải vì thế không mà có mấy người chơi đang đứng trước sạp hàng. Khi cô thiếu niên đưa ra cái gì đó, những gã đàn ông cười lớn khoái trá. Là chuyện của ta sao? Bọn họ đang nhạo báng ta à? Mẹ kiếp, cô ta đang làm cái quái gì thế này!
Ta rất muốn lao ra mắng vốn ngay lập tức, nhưng nếu xuất hiện lúc này thì có khi lại thành trò cười mất. Nhịn nào, ta ơi. Rồi, đợi đến thời điểm đám đàn ông giải tán, ta bắt đầu hành động. Phải thật từ tốn, chậm rãi để không gây chú ý.
"Thông tin về Tiên phong Bạc đây nha~. Ta sẽ tiết lộ thân phận của kẻ sở hữu danh hiệu quái dị đang gây sốt! Mong mọi người ủng hộ tiệm thuốc của Mirey nhé!"
Hả, danh hiệu quái dị á? Được rồi, phạm tội rõ ràng.
"Này!"
"Kính chào quỳ khá...――"
Cô bé vừa nhìn thấy khuôn mặt của ta thì biến sắc, ngậm chặt miệng lại. LJO đúng là lợi hại thật, đến cả sắc mặt cũng thay đổi được cơ à.
Ôi chao, không phải lúc để thán phục đâu.
"Chắc cô biết tôi là ai rồi chứ?"
"À há."
"Tôi hoàn toàn không thấy buồn cười chút nào đâu nhé?"
"Ch-Chuyện gì cơ? Tớ không bít gì hớt."
"Vùng vẫy vô ích thôi. Ta nghe thấy hết rồi đấy. Cả cái màn hình vừa nãy cô vừa giấu đi, lôi ra đây xem nào."
"Hự."
Mirey làm vẻ mặt cực kỳ khó xử, mắt ngấn lệ. Trông đáng yêu thật, nhưng hiện tại điều đó không có tác dụng với ta đâu.
"Quả nhiên là ảnh chụp màn hình của tôi nhỉ?"
Thứ mà Mirey vừa cho khách xem chính là bức ảnh chụp khoảnh khắc ta vừa mới tái sinh sau khi chết.
"Được rồi, tôi sẽ gọi GM đấy nhé."
Dù nghĩ thế nào thì đây cũng là hành vi vi phạm quy tắc. Giờ thì, cô ta sẽ phản ứng thế nào đây? Định giở thói cùn chắc? Nếu vậy thì ta sẽ không nương tay đâu.
"Em xin lỗi!"
Cô ta thành khẩn xin lỗi. Hơi bất ngờ đấy, nhưng ta không có ý định bỏ qua chỉ vì vài câu đó đâu.
"Cô thừa biết việc mình làm là vi phạm quy tắc chứ?"
"Dạ..."
"Cô đã kể cho bao nhiêu người rồi?"
"Khoảng 50 người?"
"Cái gì! Đùa tôi đấy à."
"Em xin lỗi! Em xin lỗi mà!"
"Tại sao cô lại làm thế hả!"
"Em mới vào nghề buôn bán thôi, nhưng em rất muốn tạo đà xuất phát thật nhanh. Em nghĩ xem có cách nào để bán hàng không, và tự hỏi liệu có bán được không nếu mách cho những người chịu mua hàng một thông tin đặc biệt..."
Chà, cảm xúc của cô ta thì ta không phải là không hiểu... Không, không, mình đang đồng cảm cái quái gì thế này. Hơn nữa, điều quan trọng nhất ta vẫn chưa hỏi.
"Làm sao mà cô biết được thông tin về tôi?"
"Em đã mở sạp ở cái chỗ này suốt từ hôm qua cơ. Chẳng có vị khách nào ghé qua cả, chán chết đi được. Nên em mới ngồi quan sát quảng trường. Từ đây nhìn ra là thấy rõ đài tưởng niệm hồi sinh đúng không?"
Đài tưởng niệm hồi sinh là cột mốc để người chơi quay về mỗi khi chết. Ở các thị trấn lớn đều có đài tưởng niệm này, chỉ cần đăng ký là có thể tái sinh về thị trấn đó khi bỏ mạng.
"Thế nên, em đã nhớ ngay ra anh là người đầu tiên chết rồi tái sinh về đây. Sau đó anh lại chết và về đây thêm tận hai lần nữa, nên ấn tượng trong trí nhớ của em sâu đậm lắm."
Thế, nhìn thông báo người đạt danh hiệu, cậu mới biết đó là tôi à? Chà, đúng thật nhỉ. Ngay ngày đầu tiên mà đã chết đi sống lại tới ba lần, thế nào cũng nổi bật mà.
Ơ, nhưng mà quán xá đông đúc ngoài sức tưởng tượng luôn ấy chứ. Mọi người có vẻ tò mò không biết chủ nhân của cái danh hiệu buồn cười đang nổi rần rần là ai cơ.
Buồn cười...
Rằng rốt cuộc có kẻ ngốc nào như thế hả, rồi mọi người cười ồ lên~. Lúc tôi bảo là thật đấy nhé~, thế là ai nấy đều mua thêm dược thảo các thứ, lãi to luôn!
...
Á.
Quả nhiên vẫn phải gọi GM nhỉ.
Xin lỗi mà! Tớ không làm thế nữa đâu! Mà bị gọi GM thì tớ sẽ không thể đăng nhập trong một thời gian mất!
Mong là thế là xong chuyện.
Tớ không muốn bị ban tài khoản đâu!
Do tự chuốc lấy chứ kêu ca gì hả!
Hừ hừ.
Dù có khóc thì tôi cũng không tha đâu. Ánh mắt của đám người xung quanh đang đổ dồn lại rồi, nhưng tôi có làm gì sai đâu chứ.
T, thế nhưng, tớ đâu có nói tên cậu ra đâu!
Là vì cậu không biết nên mới thế chứ bộ!
Ư, nữa chứ. Thôi nào, đừng giận dữ thế chứ. Nha? Nha?
Lần này là mỹ nhân kế à? Chỉ có điều, những người chơi chưa kết bạn với nhau thì không thể chạm vào cơ thể đối phương được. Cô ta đang vật lộn khổ sở để luồn tay mình vào cánh tay tôi.
Chậc. Quên mất là không chạm được rồi.
Này này, tưởng tôi không nghe thấy chắc? Lộ nguyên hình rồi kìa.
Vừa nhận ra không thể chạm vào, cô ta liền đổi sang khoanh tay trước ngực, cố gắng áp sát vào tôi hết mức có thể rồi ngước đôi mắt long lanh lên nhìn.
Tha cho tớ nhé? Xin cậu đấy.
Khốn kiếp. Dễ thương quá... Không không, mình đang nghĩ cái quái gì thế này. Đây chỉ là avatar thôi. Suy cho cùng thì cũng chỉ là một thứ ảo ảnh muốn nhào nặn thế nào cũng được mà thôi! Hơn nữa cái cách nghiêng đầu này, rõ ràng là đã nghiên cứu kĩ lắm rồi đây!
(Đây là avatar. Đây là avatar. Đây là avatar. Hơn nữa tính cách lại còn cực kì tệ hại.)
Được rồi, đã tịnh tâm xong. Sẽ không bị sắc đẹp này lừa nữa đâu!
Khi tôi trừng mắt nhìn lại, chắc là cô ta đã nhận ra mỹ nhân kế thất bại. Lần này không biết ôm cái gì trong tay mà cứ dúi thẳng vào người tôi.
[Có yêu cầu chuyển nhượng vật phẩm từ Mirei. Bạn có đồng ý không?]
Cái này coi như bồi thường nhé!
Không đời nào.
Mau lên! Nhấn đồng ý đi mà! Nha?
Hừ. Lần này là mua chuộc à. Nhưng mà, tôi không đời nào thèm nhận mấy thứ này đâu. Ngay từ đầu nội dung đã quáèo ọt rồi. Toàn là dược thảo với mấy thứ linh tinh. Chẳng có nổi một món đồ giá trị nào cả.
Tính đem vật phẩm ra đây để lấp liếm cho qua chuyện, rồi vênh váo tiếp tục việc buôn bán bình thường đây mà. Hoàn toàn chẳng thấy chút thành ý hối lỗi nào cả.
Th, thế thì, tớ sẽ trả phí tổn hại tinh thần! Cho nên, bỏ qua cho tớ đi mà! Xin cậu đấy! Hơn nữa, nhìn này, cái này với cái này tớ cũng cho cậu luôn!
Chắc là cảm nhận được ánh mắt lạnh lùng của tôi, Mirei hoảng hốt bám lấy tôi. Lại là yêu cầu chuyển nhượng vật phẩm. Trông có vẻ như đang thực sự hối lỗi nhưng mà...
Nhưng tôi từ chối!
X, sao cơ chứ! Đùa à? Cậu chỉ muốn mượn chuyện này để đùa một chút thôi đúng không?
Không, thật đấy.
Mệt mỏi với việc phải dây dưa thêm nữa rồi, gọi GM luôn vậy. Khi tôi vừa thông báo thế, thái độ của Mirei bỗng chốc thay đổi 180 độ.
Cậu đừng có quá đáng nhé! Tớ chỉ nhân lúc trò chuyện lỡ miệng kể chút thông tin cho người ta nghe thôi mà! Thì khác gì so với việc bàn tán trên bảng tin đâu chứ!
Không, khác hoàn toàn nhé.
Ôi trời, đáng sợ quá! Để không bị coi thường nên tôi đang cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng thực chất là tôi muốn chuồn quách đi cho rồi. Mirei lúc đang gào thét trông có sức sát thương cỡ đó đấy. Chà, nhờ thế mà chắc tôi sẽ gọi GM mà không mảy may cảm thấy cội lỗi gì nữa rồi. Mong là bị ban quách cho xong.
Việc đem thông tin cá nhân của người khác ra bàn tán cho vui miệng vì lợi ích của bản thân, với việc trò chuyện trên bảng tin là hai chuyện hoàn toàn khác nhau đấy.
T, tên khốn này, ta đã nhường nhịn rồi mà――
Và rồi, cử động của Mirei khựng lại.
Hả?
Vì cứng đờ lại với biểu cảm như yêu nữ nên trông cô ta chẳng khác nào bức tượng ác quỷ cả. Đáng sợ thật. Không biết đây có phải là bộ mặt thật của phụ nữ không nữa. Sắpâm ỉ nỗi sợ phụ nữ đến nơi rồi.
Nhưng mà, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy? Dù có nhìn quanh đi chăng nữa, thì người duy nhất đang đứng hình chính là Mirei. Đứng máy à? Giật lag? Không đời nào, máy chơi game tối tân thế này mà lại có chuyện đó xảy ra cơ chứ. Hay là đã xảy ra chuyện gì với thân xác thực tế của Mirei rồi?
Trong lúc tôi đang bối rối, bỗng có ai đó xuất hiện ngay trước mặt. Trông cứ như một avatar mặc đồ âu phục thắt cà vạt, hoàn toàn không phù hợp với thế giới giả tưởng này chút nào.
Hân hạnh được gặp mặt. Cậu Yuto.
À, vâng. Hân hạnh gặp mặt?
Thất lễ vì đã giới thiệu muộn. Tôi là nhân viên bộ phận vận hành LJO.
Hả? Vận hành?
Hóa ra đây là avatar của ban quản trị. Theo như lời anh ta kể, thì khoảng một tiếng trước đã có một cuộc gọi GM ẩn danh. Rằng có một người chơi vi phạm quy tắc vô cùng nghiêm trọng, cố ý phát tán thông tin cá nhân của người khác với ác ý.
Vì thế phía vận hành đã tiến hành điều tra và xác nhận sự việc là thật, tài khoản của Mirei đã bị đóng băng tạm thời. Hình phạt xóa vĩnh viễn tài khoản này dường như đã được quyết định từ trước rồi.
Do trong quá trình điều tra, chúng tôi phát hiện ra cậu Yuto đang tiếp xúc với người chơi có vấn đề này, nên tôi mới trực tiếp đến đây để gửi lời xin lỗi.
Không, làm đến mức này thì tôi thấy ngại ngùng hơn là không được tự nhiên cho lắm. Chà, có lẽ đó mới là mục đích của bọn họ cũng nên.
Mirei sai trái chứ đâu phải lỗi của ban quản trị, chỉ cần họ xóa tài khoản của cô ta đi là tôi mãn nguyện rồi. Trò chơi này cấm việc tạo nhiều tài khoản, và những kẻ đã bị ban quản trị xóa tài khoản sẽ phải chịu biện pháp không thể thiết lập lại tài khoản trong một khoảng thời gian nhất định. Cơ thể thực ngoài đời của Mirei chắc sẽ không thể quay lại tựa game này trong một thời gian dài rồi.
Vậy, tôi xin phép.
Ơ, đợi chút đã!
Vâng?
Cái màn hình yêu cầu chuyển nhượng gì đó vẫn còn đang hiện kìa!
À, chuyện đó thì xin cậu cứ nhận lấy đi. Đằng nào thì đối phương cũng bị xóa tài khoản rồi. Coi như đó là món quà tạ lỗi vậy.
Cứ thế, avatar quản trị viên bỏ đi mất. Để lại màn hình yêu cầu chuyển nhượng vật phẩm từ Mirei.
Hả? Nhận được thật á?
Nếu được nhận thì tôi cứ nhận thôi nhé? Khi tôi nhấn đồng ý, số vật phẩm trong túi đồ liền tăng lên. Dược thảo, Dương Mệnh Thảo. Hơn nữa còn có Thủy Khinh Thạch cùng với loại nấm Xích Tengu mà tôi hằng tìm kiếm. Và cả một loại hương kỳ lạ nữa.
Mỗi món này là thấy bí ẩn nhất đây.
Thử giám định xem sao.
Tên: Hương Thu Hút - Đỏ (Thị trấn khởi nguyên)
Độ hiếm: 3 - Chất lượng: ★5
Hiệu quả: Hiệu ứng dụ quái vật: Độc nhất: Thời gian hiệu lực 25 phút
Đốt loại hương này sẽ thu hút quái vật xung quanh lại gần. Hiệu quả thay đổi tùy theo màu sắc. Màu đỏ sẽ thu hút quái vật độc nhất. Hơn nữa, nếu có chỉ định thị trấn, thì chỉ có thể sử dụng ở khu vực chiến trường lân cận thị trấn đó. Hương là vật phẩm dùng một lần.
"Thú vị thật đấy."
Có vẻ dùng vào việc gì cũng được. Đặc biệt đối với những kẻ thuần hóa thì đây không phải món đồ tồi. Chà, với ta lúc này thì đúng là phí vật báu nhầm chủ. Sớm muộn gì ta cũng dùng nó để thuần hóa một con quái vật độc nhất cho mà xem.
Tạm thời thế là xong việc chứ gì? Giờ chỉ còn cầu mong điều này không bị loan truyền bởi những kẻ đã biết chuyện thôi.
Truyện liên quan
Infinite Dendrogram
System - nơi năng lực phát triển một cách độc nhất tùy thuộc vào hành động, tính cách và phong ...
Gun Survive Online ~ Cô Gái Từng Được Nuông Chiều Mắc Chứng Khó Giao Tiếp. Nghề Nghiệp: Ông Chú Sát Thủ ~
Là một cô gái khá nhút nhát, luôn đóng vai đứa trẻ ngoan ngoãn làm theo lời cha mẹ.. Nhưng ...
Công Chúa Ma Vương Loli Nói Kiểu Nhoja Không Phải Npc Đâu! ~Nhân Vật Hài Hước? Không, Là Nhân Vật Hiếm!~
Nhân viên công ty Toudou Rouri giành được quyền tham gia game VR mới nhất IF LIFE LIVE.. Anh dồn ...
【Được Xuất Bản】Vrmmo Của Slime Master-Chan
【Monster・Evolve・Online】. Thường gọi tắt là MEO.
Thỏ Vorpal Và Ông Chú Pháo Đài
Mỗi ngày cập nhật lúc 19:00!. Ông chú Reggie sống hết mình với đam mê đã lao vào một tựa ...
Dự Định Sống Chậm Trong Vrmmo Nhưng Không Hiểu Sao Lại Thành Người Chơi Solo Mạnh Nhất?
Bước sang tuổi 40, lần đầu tiên trúng máy VRMMO, hứng thú với chủ đề game ảo lập thể, dự ...